[ Naruto X Ship ] Tôi Yêu Em, Dù Em Chẳng Bao Giờ Nhìn Về Phía Tôi
Shika x Naru
Tựa đề: “Có những điều... Hokage sẽ chẳng bao giờ để ý”
Thể loại: nhẹ nhàng, tình cảm đơn phương, Naruto x Shikamaru
Nhân vật chính: Naruto Uzumaki – Hokage Đệ Thất, Shikamaru Nara – Trợ lý
Văn phòng Hokage – 8 giờ sáng
Shikamaru
"Naruto, đơn xin sửa đường phố ở khu Đông... đã để từ hôm qua. Cậu vẫn chưa ký."
Giọng nói lười nhác quen thuộc vang lên, kéo Naruto ra khỏi chồng hồ sơ cao ngất ngưởng. Cậu mỉm cười mệt mỏi, xoa xoa cổ tay tê cứng
Naruto
“À… quên mất. Đưa đây, mình ký ngay.”
Shikamaru thở dài, nhưng vẫn lặng lẽ bước đến gần. Đặt tệp giấy xuống bàn, ánh mắt dừng lại ở mái tóc vàng rối tung và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
Nhìn Naruto, cậu muốn nói:
“Cậu có thể nghỉ một chút được không?”
“Cậu biết đấy, cậu đâu cần phải gồng mình như thế.”
Shikamaru
“Thật phiền phức.”
Naruto là Hokage. Là người mà cả làng Lá tựa vào.
Cậu ấy cười với mọi người, hỏi han từng người dân, ôm những đứa trẻ, an ủi những ai đang đau buồn…
Nhưng trong những lúc đêm khuya chỉ còn ánh đèn trong văn phòng, Shikamaru biết – Naruto cũng chỉ là một người cô đơn.
Còn cậu – Shikamaru – là cái bóng bên cạnh. Là người chờ đợi những điều sẽ không bao giờ được để ý.
Ino
“Cậu luôn nhìn Hokage như thế sao?”
Ino trêu chọc trong một buổi trưa hiếm hoi cả nhóm tụ tập ăn trưa cùng nhau.
Shikamaru chỉ thở dài, ngửa đầu nhìn trời.
Có lần, Naruto ngã gục trên bàn làm việc vì kiệt sức.
Shikamaru đã là người đặt áo khoác của mình lên vai cậu, gọi Kakashi đến đưa Naruto về nhà. Không ai biết... cậu đã ngồi cạnh suốt 3 tiếng, chỉ để canh chừng nhịp thở đều đặn của người kia.
Một đêm mưa, Naruto ngước lên khỏi bàn giấy. Căn phòng chỉ còn lại hai người.
Naruto
“Cậu có bao giờ nghĩ đến việc nghỉ chưa? Làm trợ lý cho mình vất vả lắm đấy.”
Shikamaru im lặng một hồi lâu. Rồi đáp, giọng đều đều
Shikamaru
“Nếu là cậu... thì không sao.”
Naruto không hiểu. Như thường lệ.
Chỉ cười, tiếp tục viết, như thể đó là một câu trả lời bình thường.
Thời gian trôi, làng Lá vẫn yên bình. Naruto vẫn làm việc tới khuya.
Còn Shikamaru… vẫn lặng lẽ ở đó, quan sát, lo lắng, bảo vệ từ trong bóng tối.
Không đòi hỏi điều gì. Không nói một lời yêu.
“Mình biết… trái tim của cậu dành cho cả làng. Không có chỗ cho một người như mình. Nhưng chỉ cần được ở cạnh thế này… cũng đủ rồi.”
Ngoài cửa sổ, mùa xuân đang tới. Hoa anh đào rơi nhè nhẹ.
Naruto ngẩng lên, vô tình bắt gặp ánh mắt ai đó vẫn luôn dõi theo mình.
Naruto
“Cảm ơn cậu, Shikamaru.” – Cậu cười nhẹ.
Và Shikamaru, như mọi khi, quay mặt đi – giấu nụ cười lặng lẽ sau câu nói
Shikamaru
“Thật là… phiền phức.”
Naru x Kono
Tựa đề: "Lý do em đến đây…"
Thể loại: tình cảm nhẹ nhàng, hơi buồn man mác
Nhân vật chính: Naruto Uzumaki (Hokage Đệ Thất), Konohamaru Sarutobi
Văn phòng Hokage – 5 giờ chiều
Naruto
“Konohamaru? Sao hôm nay lại ghé nữa vậy?”
Naruto ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, ngạc nhiên khi thấy người thanh niên trước mặt bước vào mà không báo trước.
Konohamaru
Konohamaru cười - “Thấy báo cáo chất cao như núi nên rảnh thì ghé qua phụ.”
Naruto
“Phụ bao nhiêu lần rồi nhỉ?” – Naruto lắc đầu, nhưng giọng mang theo nụ cười.
Konohamaru không cần phải đến đây. Không ai bắt cậu ấy đến. Nhưng cứ một hai ngày, hoặc đôi khi một tuần, Konohamaru lại bước vào văn phòng Hokage, mang theo hộp thức ăn hoặc tách cà phê nóng.
Có khi chỉ đến để nhìn Naruto mệt mỏi ngủ gục trên bàn rồi đắp chăn cho cậu.
Có khi chỉ đến để nói: “Anh đang làm quá sức rồi đó.”
Naruto
“Konohamaru…” – Một lần, Naruto buột miệng hỏi khi cả hai ngồi bên cửa sổ nhìn hoàng hôn.
Naruto
“Sao em hay đến vậy?”
Konohamaru ngước nhìn bầu trời ửng cam, chần chừ một lúc rồi cười nhạt
Konohamaru
“Vì anh là thần tượng em từ nhỏ mà.”
Konohamaru
“Vì em nhớ anh.”
Câu cuối cùng gần như là thì thầm.
Naruto không nghe rõ, hoặc có lẽ đã chọn không nghe rõ.
Konohamaru
“Hồi nhỏ em nói sẽ vượt qua anh…” – Konohamaru cười, chống tay nhìn Naruto đang chăm chú ký giấy.
Chỉ im lặng, mắt vẫn dõi theo đường chân trời. Và trái tim cậu – vốn luôn dành cho cả ngôi làng – khẽ rung nhẹ.
Konohamaru
“Nhưng càng lớn lại càng không muốn làm điều đó. Em chỉ muốn… đi bên cạnh anh.”
Lần đầu tiên sau nhiều năm làm Hokage, cậu cảm thấy tim mình chệch nhịp – không phải vì trách nhiệm, mà vì một ánh mắt luôn hướng về mình từ phía sau.
Tối đó, Naruto tiễn Konohamaru ra về.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Konohamaru quay lại, nhìn thẳng vào mắt Naruto.
Konohamaru
“Nếu có một ngày anh cảm thấy mệt… hãy gọi em.”
Konohamaru
“Em sẽ luôn đến.”
Nhiều năm sau, người ta vẫn thấy Jonin Konohamaru thỉnh thoảng vào văn phòng Hokage, mang theo cà phê, hoặc chỉ ngồi cùng im lặng.
Không ai hỏi, không ai tò mò.
Nhưng nếu để ý kỹ, họ sẽ thấy mỗi khi Konohamaru rời đi, ánh mắt Hokage Đệ Thất nhìn theo luôn mang một điều gì đó… không thể gọi tên.
Vì người đến với một trái tim chân thành
Và người còn lại… vẫn đang học cách nhận ra điều đó.
T/g cx thích cặp này nhưng không nổi cho lắm🥲
Hashi x Naru
Tựa đề: “Một nụ cười… làm rung chuyển cả rừng sâu”
Thể loại: tình cảm nhẹ nhàng, chút huyền bí (du hành thời gian), Hashirama x Naruto
Nhân vật chính: Naruto 16 tuổi, Hashirama Senju
Một buổi sáng đầy gió trong khu rừng phía Bắc làng Lá.
Naruto, khi đang luyện tập một mình, bỗng bị cuốn vào một đợt sóng chakra kỳ lạ phát ra từ một tàn tích cổ. Khi mở mắt ra, cậu thấy mình không còn ở nơi quen thuộc nữa.
Mọi thứ xung quanh đều là rừng – xanh, yên tĩnh, không một bóng nhà, không một hơi người. Cậu quay đầu, cảnh giác.
Đúng lúc ấy, một giọng trầm ấm vang lên
Hashirama
“Cậu là ai vậy?”
Naruto quay lại – và thấy một người đàn ông cao lớn, tóc đen dài , mặc giáp ninja cổ xưa. Khí chất vừa hiền hòa, vừa áp đảo.
Naruto
“Tôi là Naruto! Mà chú là ai?”
Người đàn ông ấy khựng lại một nhịp, rồi khẽ cười
Hashirama
“Hashirama. Hashirama Senju.”
Naruto đứng hình. Đệ Nhất… Hokage?!
Trong những ngày sau đó, vì không thể tìm được cách trở về, Naruto tạm thời sống trong làng Lá thời kỳ đầu – nơi Hashirama là Hokage.
Cậu tò mò với mọi thứ, giúp đỡ dân làng, chơi đùa với lũ trẻ. Cậu nói chuyện với mọi người bằng sự chân thành, vụng về, đầy năng lượng…
Và Hashirama… thì chỉ cần đứng nhìn từ xa cũng thấy lòng mình dậy sóng.
Hashirama
“Cậu ấy cứ cười hoài như vậy…” – Hashirama tự lẩm bẩm trong một lần ngồi trên mái nhà nhìn xuống.
Hashirama
“Cái nụ cười ngốc nghếch đó… sao lại khiến tim mình đau nhẹ như thế?”
Từ bao giờ, người đàn ông được mệnh danh là “Thần rừng” ấy lại chỉ muốn buổi sáng được thấy cậu bé kia chạy nhảy, được nghe cậu kể mấy chuyện tào lao về giấc mơ trở thành Hokage, được nhìn ánh mắt rực cháy mỗi khi cậu nói
Naruto
“Tôi sẽ trở thành Hokage vĩ đại nhất! Vì tôi là Uzumaki Naruto !”
Một buổi tối nọ, dưới trăng.
Naruto hỏi Hashirama
Naruto
“Ông chú Hokage nè… ông chú có khi nào mệt vì làm người đứng đầu không?”
Hashirama nhìn Naruto, định trả lời như một người lớn từng trải, nhưng rồi lại chỉ thở ra thật khẽ.
Hashirama
“Có. Nhưng rồi sẽ có những người như cháu… xuất hiện, mang theo ánh sáng.”
Naruto không hiểu hết, chỉ cười ngốc nghếch
Naruto
“Vậy thì tốt rồi. Chừng nào cháu còn ở đây, cháu sẽ giúp chú cười nhiều hơn!”
Lúc đó, Hashirama khẽ cúi đầu, che ánh mắt đang run lên vì một cảm xúc không tên.
Ngày Naruto biến mất – cũng là lúc Hashirama đứng một mình trước rừng cây, chờ mãi.
Cậu không để lại lời tạm biệt.
Không kịp nói một câu “cảm ơn”.
Không kịp nhận ra rằng… đã có một trái tim lớn của thế hệ trước lặng lẽ nghiêng về phía mình.
Nhiều năm sau, tại văn phòng Hokage Đệ Thất
Naruto ẩn mình sau chồng giấy tờ, chợt nhớ đến một giấc mơ mờ nhạt – nơi cậu từng sống trong một ngôi làng khác, nơi có một người đàn ông tóc dài cười hiền và gọi cậu là "ánh sáng".
Naruto
“Hashirama…” – Naruto lẩm bẩm, ngón tay bất giác siết chặt cây bút.
Không biết đó là mơ… hay một điều gì đó đã thực sự xảy ra.
Nhưng mỗi khi cậu cười – trong sâu thẳm – có một người đã từng được sưởi ấm bởi nụ cười ấy… vẫn luôn nhớ.
Hashirama, trong một thế giới xa khác, vẫn thường mỉm cười với gió, nhớ về một cậu bé tóc vàng… từng gọi mình là “ Ông chú Hokage”.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play