Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Caprhy] Đoá Hoa Tàn Thành Đoá Hoa Hồng?

#1.

#1
#1. ‧₊˚ 𝐶𝑎̣̂𝑢 𝑏𝑒́ 𝑏𝑖̣ 𝑏𝑎́𝑛 đ𝑖 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑚𝑜́𝑛 𝑛𝑜̛̣ ⋆.˚⋆ .
Trong một góc nhà tối, mùi ẩm mốc len lỏi giữa những vết máu khô và tiếng ly thuỷ tinh vỡ vụn, một đứa trẻ nằm co quắp. Không phải trẻ con nữa , mười bảy tuổi , nhưng đôi mắt của cậu bé ấy lại vẩn đục đến đáng thương. Cậu chẳng còn khóc được nữa. Nước mắt như bị rút cạn cùng với lần đánh đập gần nhất.
Không đem tiền về?! Vô dụng như mày sống làm gì hả Quang Anh?!
Cú tát giáng thẳng vào gò má khiến cậu đổ gục. Người đàn bà đứng trước mặt cậu – mẹ ruột – đang say đến mức chẳng buồn nhìn lại. Mái tóc bà rối tung, môi đỏ quạch vì rượu và son. Lúc này, bà như con thú đang cào xé, còn cậu… chỉ là con búp bê đã rách.
Chiều hôm đó, có một chiếc xe đen dừng trước căn nhà tồi tàn.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Cậu là Quang Anh?
Một giọng nói lạnh mà rõ, vang lên sau cánh cửa mở. Cậu ngẩng đầu nhìn, ánh mắt trống rỗng. Người thanh niên mặc áo sơ mi trắng, đứng cao hơn hẳn mẹ cậu, dáng vẻ sạch sẽ và trầm lặng. Anh ta chìa ra một tờ giấy và một chiếc vali nhỏ.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Món nợ 10 tỷ đã được thanh toán. Kể từ hôm nay, cậu ấy thuộc về tôi.
Không phải buôn người. Không phải tổ chức đen. Là một cái "hợp đồng" hợp pháp được dàn xếp sau lưng cậu – nơi cậu là thứ tài sản được bán đi để đổi lấy tiền trả nợ. Quang Anh được đưa về một căn biệt thự lớn. Đẹp như trong phim, nhưng cậu không cảm thấy gì cả. Tim trống rỗng, hai tay ôm lấy vai mình như cái máy.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Bắt đầu từ hôm nay,Em sẽ sống ở đây. Phòng em ở tầng hai, phòng tắm bên trái. Em sẽ ngủ đủ 8 tiếng, ăn đúng bữa, không được bỏ bữa, không được tự ý ra ngoài. Mỗi buổi sáng phải uống thuốc bác sĩ đưa. Và không được tự tổn thương bản thân!
Giọng nói ấy không hề đe doạ. Nó bình thản như một bác sĩ ra y lệnh. Nhưng với Quang Anh, đó là gông cùm mới.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Tại sao lại quản em như thế?
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
..
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Vì tôi muốn em sống
Cậu không biết hắn là ai. Vì sao hắn lại bỏ ra số tiền lớn như vậy. Chỉ biết, những ngày sau đó, cậu được ăn cơm nóng mỗi ngày. Được ngủ trên giường sạch. Nhưng lại bị theo dõi sát sao , không khác gì tù nhân. Lúc đầu cậu nghĩ, chắc hắn là dạng người biến thái. Mua người về để hành hạ. Nhưng Duy chưa từng đụng vào cậu. Chưa từng đánh, chưa từng lăng mạ. Thứ duy nhất Duy làm , là cột chặt cậu trong một cuộc sống sạch sẽ, điều độ và cô độc.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Em từng nghĩ mình đáng bị đánh
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Không bị đánh thì em... không biết phải sống sao
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Em không đáng bị đánh
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Chỉ là em đã bị thuyết phục tin như vậy.
Và rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Cậu vẫn hoảng sợ khi nghe tiếng lớn, vẫn giật mình khi có người chạm vào… Nhưng không còn khóc trong đêm nữa. Những cơn ác mộng vẫn đến, nhưng sáng dậy, Duy luôn để sẵn khăn ấm, thuốc nhỏ mắt và một lát bánh mì nướng. Người như hắn, đáng lẽ phải là ác quỷ. Nhưng ác quỷ không pha trà gừng khi em lên cơn ho. Không giặt chăn mỗi lần em tiểu dầm vì ám ảnh đêm. Cậu vẫn gọi hắn là “hắn”. Nhưng tim cậu, bắt đầu lỡ nhịp khi nghe tiếng bước chân quen thuộc ngoài cửa. “Đóa hoa ấy, dẫu có rách nát bao lần… vẫn khẽ run khi có nắng ghé qua.”

#2.

#2.
#2.⋆౨ৎ˚⟡˖ ࣪ 𝔐𝔬̣̂𝔱 𝔪𝔞́𝔦 𝔫𝔥𝔞̀ 𝔠𝔬́ 𝔞́𝔫𝔥 𝔫𝔞̆́𝔫𝔤 𝔳𝔞̀ 𝔱𝔦𝔢̂́𝔫𝔤 𝔠𝔲̛𝔬̛̀𝔦 𐙚⋆°。⋆♡ .
Bốn tháng kể từ ngày bị bán đi như một món nợ, Quang Anh không ngờ cuộc sống mình lại có thể thay đổi đến như vậy. Từ một căn nhà ẩm mốc, những trận đòn roi mỗi đêm, cậu chuyển sang một nơi yên bình, có người dậy sớm nấu cháo cho khi cảm sốt, có người luôn đặt lịch bác sĩ kiểm tra tâm lý mỗi tháng, và có người – dù chẳng bao giờ nói “anh yêu em” – lại lặng lẽ học cách không khiến cậu tổn thương. Người đó – là Đức Duy. Hôm nay trời hửng nắng. Một chiếc xe 7 chỗ dừng trước trung tâm chăm sóc trẻ nhỏ. Cánh cửa mở ra, Quang Anh bước xuống trước, tay nắm nhẹ vào lòng bàn tay Duy. Tim cậu đập thình thịch.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Chắc... con bé không ghét em đâu nhỉ?
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Em á, ai mà ghét nổi.
Duy mỉm cười, rồi vòng tay kéo cậu sát vào người.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Còn nếu nó khóc thì... mình ôm nó. Cả hai người.
Đứa trẻ được bế ra ngoài, gầy gò và nhỏ nhắn, chỉ mới gần hai tuổi. Tóc hơi xoăn, mắt to tròn và có vết bầm nhạt nơi khuỷu tay – dấu tích còn sót lại của một lần té ngã mà không ai quan tâm. Con bé nhìn hai người lớn trước mặt – một người cao to mặc sơ mi trắng, người còn lại nhỏ nhắn, ánh mắt hiền như gió xuân. Nó ngẩng mặt lên, chớp mắt.
Quang Anh quỳ xuống, chìa tay
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Chào con-?Ba mẹ tới đón con về nha nhé?
Đứa bé không đáp. Nhưng sau vài giây, nó ôm cổ Quang Anh. Không một lời, không một tiếng khóc. Chỉ là ôm chặt – như thể nó biết: đây là nhà.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Tên con là gì?
Nguyễn An Nhi.
Cô nhân viên đáp. “Con bé không nói chuyện nhiều, thường né người lạ. Nhưng hôm nay thấy khác lắm.
Từ ghế sau, tiếng rì rầm vang lên.
Nguyễn An Nhi [ Bống ]
Nguyễn An Nhi [ Bống ]
M.-mama..?
Quang Anh quay phắt lại. Đứa trẻ nhỏ đang nằm trong lòng cậu, mắt lim dim mà miệng vẫn cố thốt lên: “Ma…ma.
Cậu bật cười, giọng nghẹn lại vì xúc động
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Đây..Mama của Bống đây..
Duy từ ghế trước nhìn qua kính chiếu hậu, khóe môi cong lên.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Vậy papa đâu?
Con bé gật gật đầu như con chim non, rồi lắp bắp: “Pa…pa~” Chiều hôm đó, trong căn biệt thự ấm cúng, cả ba người cùng ăn bữa tối đầu tiên. Bống – biệt danh Quang Anh đặt cho con bé – ăn từng muỗng nhỏ mà không cần đút. Mỗi lần Quang Anh múc canh, Duy gắp đồ ăn, con bé đều lẩm bẩm: “Mama~ Papa~” Bống yêu Quang Anh đến mức không chịu rời khỏi lòng cậu. Còn Duy thì sẵn sàng gác lại mọi lịch làm việc để chụp hàng trăm tấm ảnh đầu tiên của “gia đình ba người”. Tối đó, khi đã ru Bống ngủ trên nệm trẻ, Quang Anh ngồi lặng lẽ bên cửa sổ phòng ngủ. Duy mang cốc sữa nóng đến.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Em mệt không?
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Uhm..Không ạ
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Em vui lắm..
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Em không nghĩ có ngày như này
Duy ngồi xuống cạnh cậu, im lặng một lúc rồi nói
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Anh từng nghĩ chỉ cần giữ em bên cạnh, chăm sóc em, là đủ rồi. Nhưng hôm nay, khi thấy em cười như vậy… Anh muốn nhiều hơn. Anh muốn em hạnh phúc, không chỉ sống sót.
Quang Anh dựa vào vai Duy, ánh mắt ươn ướt.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Vậy... đừng bỏ em nhé. Đừng như mọi người trước đây.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Anh thề
Ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi. Một đóa hoa từng rách nát, giờ đã có người giữ lấy, dịu dàng phủ lên nó ánh nắng ấm đầu tiên trong đời. "Một mái nhà không cần hoàn hảo. Chỉ cần có người đợi ta về, và một tiếng gọi 'mama' giữa đời lặng im."

#3.

#3.
#3. ˚₊‧꒰ა ♱ ໒꒱ ‧₊˚𝐀𝐢 𝐜𝐡𝐨 𝐝𝐚̣𝐲 𝐜𝐨𝐧 𝐭𝐨̂𝐢 𝐧𝐨́𝐢 𝐛𝐚̣̂𝐲 𝐡𝐚̉?! *ੈ✩‧₊˚ "ℂ-𝕔𝕠𝕟..đ𝕚̃..𝕔@𝕔..hí hí!" “...” Quang Anh đứng hình, cái muỗng trên tay rớt xuống bát cháo đang bốc khói. Phòng khách đang ấm áp bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng cười trừ đáng ngờ của hai thanh niên ngồi phía sau: Thành An và Thanh Pháp – hai đứa bạn nối khố đã từng sống chết chung team với Quang Anh suốt thời cấp ba.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Bống?
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Con vừa nói gì vậy?
Nguyễn An Nhi [ Bống ]
Nguyễn An Nhi [ Bống ]
C-chú An dạy con!
#ThanhAn
#ThanhAn
Ể?!
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Ối zời má ơi.. chết tui.
Em giận
Quang Anh bĩu môi, tay ôm Bống bước lên lầu, không thèm ngoái đầu lại lấy một cái. Duy ngồi trên ghế sofa chỉ biết xoa xoa trán, nhìn hai thằng bạn mình với ánh mắt “tụi mày xác định đi”.
#ThanhAn
#ThanhAn
Mày có thấy cái mặt cậu ấy lúc nãy không?
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Có..
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Còn hơn cả mẹ tao lúc tao điểm dưới trung bình môn Toán
Mười phút sau. An và Pháp đứng trước cửa phòng ngủ của Quang Anh – nơi hiện tại bị đóng kín mít. Trên tay mỗi đứa là hai bịch siêu to khổng lồ toàn snack, trà sữa, kem, xoài lắc, gà rán – nói chung là mọi thứ Quang Anh từng mê tít khi còn đi học. “Cốc cốc cốc…”
#ThanhAn
#ThanhAn
Quang Anh ơiiiii~ tụi tui xin lỗi… Không cố ý đâu!! Bống nói đáng yêu quá nên tụi tui tưởng chỉ dạy chơi chơi… Ai ngờ con bé học lẹ vậy
Sự im lặng
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Con oii
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Mẹ mua mua trà sữa GongCha vị yêu thích của Quang Anh nè, còn có pudding trứng nữa,Có cả gà Hàn cay mà Quang Anh hay ăn lúc buồn
Cánh cửa mở ra một khe nhỏ. Một gương mặt nhỏ ló ra. Không phải Quang Anh. Là Bống. Con bé thì thầm
Nguyễn An Nhi [ Bống ]
Nguyễn An Nhi [ Bống ]
Mama kêu các chú đứng úp mặt vào tường mười phút'
#ThanhAn
#ThanhAn
?!
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Mama thiệt không biết tha thứ gì hết,nhưng nghe lời!
Mười phút sau, hai cô chú được “ân xá” vào phòng. Quang Anh ngồi trên giường, mặt lạnh như kem đông đá, tay đang đút từng muỗng cháo cho Bống ăn, nhưng vẫn lườm xéo tụi kia như thể sắp làm đơn kiện lên tòa.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Lần sau mà còn dạy con Quang Anh nói bậy
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Quang Anh đưa cả hai lên phường
#ThanhPhap/PKieu.
#ThanhPhap/PKieu.
Không dạ, không lần sau nữa! Mẹ sẽ dạy con bé nói ‘yêu mama nhất’ thôi, được không?
#ThanhAn
#ThanhAn
Còn ‘papa đẹp trai quá trời’ nữa ạ!
Quang Anh quay qua liếc Duy – người đang ngồi cười khoái chí ở góc phòng.
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
Anh cũng vừa nghe rồi đấy. Em mà thấy anh dạy Bống nói mấy câu bậy như tuần trước nữa là em úp anh vô tường thật đó.
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
#𝘏𝘥𝘶𝘤𝘥𝘶𝘺
Không,anh đâu dám.Nhưng nếu mama úp tường xong chịu hôn anh một cái thì..
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
#𝘕𝘲𝘶𝘢𝘯𝘨𝘢𝘯𝘩
ĐỨNG ÚP LUÔN ĐI ANH
Buổi tối đó, căn nhà vang tiếng cười rộn rã. Bống nằm giữa hai người lớn, miệng nhai snack, tay ôm chặt thú nhồi bông hình thỏ, miệng thỉnh thoảng nói mấy câu trẻ con méo mó: “𝘊𝘰𝘯 𝘺-𝘺𝘦̂𝘶 𝘮-𝘮𝘢𝘮𝘢... 𝘺-𝘦̂𝘶 𝘱-𝘱𝘢𝘱𝘢...” “Có những thứ ngọt ngào không cần phô trương , chỉ cần một đứa bé lỡ gọi sai và hai đứa bạn mặt mày méo xệch xin lỗi cũng đủ khiến cuộc sống tràn tiếng cười."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play