Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Caprhy] Ký Ức Trong Mắt Cậu

Chương 1: Chào mừng đến Skyleaf

Thời gian: Buổi sáng đầu thu Địa điểm: Học viện Skyleaf Trường học trên bầu trời, nơi đào tạo các cá nhân sở hữu năng lực đặc biệt.
Sân trường Skyleaf
Ánh nắng buổi sáng nhẹ nhàng chiếu xuống hàng cây thủy tinh đang lay động trong gió. Giữa hàng trăm học sinh bước qua cánh cổng lớn có chạm khắc phù văn, một cậu trai tóc xanh dương bước chậm rãi, mắt dõi theo bản đồ điện tử trên điện thoại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/lẩm bẩm/ Phòng 12B, tầng 3 khu Đông, mong là không có gì rắc rối
Tiếng thì thầm vang lên hai bên lối đi
Học Sinh A
Học Sinh A
Ê, kia có phải là Hoàng Đức Duy không
Học Sinh B
Học Sinh B
Là thằng nhóc sống sót sau Trận Không Gian Vỡ đó hả?
Học Sinh B
Học Sinh B
/nhỏ giọng/ Tớ nghe bảo nó có thể tạo ra lỗ hổng không gian chỉ bằng một cái búng tay
Đức Duy rút tai nghe ra, nhét vào túi áo khoác, gương mặt không cảm xúc. Cậu đã quen với những lời xì xào. Cậu chỉ cần sống bình thường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/thở nhẹ/ Cứ làm như quái vật không bằng
————————
Phòng học 12B lúc 7:25 AM
Cánh cửa lớp bật mở, Đức Duy bước vào. Lớp học đang ồn ào, vài bạn đứng trên bàn, vài người đang sử dụng năng lực đùa giỡn. Bầu không khí hỗn độn dừng lại khi họ nhìn thấy cậu
Giữa lớp, một học sinh tóc đen bồng bềnh đang ngồi vắt chân lên bàn giáo viên. Tay cậu xoay chiếc bật lửa phát ra ngọn lửa đen nhạt, không khói. Đôi mắt cậu ta như có điện, ánh lên tia giễu cợt
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ồ, nhìn xem ai tới kìa
Đức Duy khựng lại
Ánh mắt cậu và người kia chạm nhau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/giật mình/ Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhếch mép/ Chào buổi sáng, Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tưởng cậu..cậu chết rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đứng dậy, bước đến gần/ Cậu nghĩ tớ chết dễ vậy sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nên biết rõ hơn ai hết, Đức Duy à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/nghiến răng/ Cậu biến mất suốt ba năm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì tớ cần chắc chắn rằng cậu vẫn ổn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cau mày, nhỏ giọng/ Cậu không có quyền tự ý biến mấy như vậy
Học Sinh Khác
Học Sinh Khác
Ơ hai người này
Học Sinh Khác
Học Sinh Khác
Có gì lạ lắm
Học Sinh Khác
Học Sinh Khác
/cười khúc kích/ Chẳng lẽ là người yêu cũ hả?
Sau giờ học sân trường Skyleaf
Đức Duy ngồi một mình trên ghế đá, nhìn về phía rặng mây tím phía xa. Trường Skyleaf đẹp thật nhưng không có nơi nào yên bình nếu Rhyder xuất hiện
Bước chân ai đó vang lên sau lưng. Không cần quay lại, Kai cũng biết là ai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ngồi xuống bên cạnh/ Sao cậu lại tránh mặt tớ cả ngày?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/quay đi/ Tớ không tránh. Tớ chỉ không muốn mọi thứ rối tung lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nghiêng đầu, nhìn cậu/ Tớ quay lại không phải để phá rối. Tớ quay lại vì cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/giọng nhỏ, mắt nhìn xuống/ Cậu..cậu từng nói sẽ không để tớ một mình. Nhưng cậu vẫn bỏ đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im lặng vài giây, rồi giọng nhẹ/ Tớ biết. Và tớ xin lỗi. Nhưng nếu tớ không đi lúc đó tớ đã không thể quay lại như bây giờ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu không hiểu… Khi cậu biến mất, mỗi giấc mơ của tớ đều là cảnh tượng Trận Không Gian Vỡ. Tớ cứ nghĩ cậu đã bị xé toạc bởi không gian
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tớ ở đây. Ngay cạnh cậu
Đức Duy ngước lên. Ánh nắng chiều chiếu qua gương mặt Rhyder, ánh mắt cậu ta chứa đầy những điều chưa nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nói chậm, rõ/ Duy tớ vẫn luôn nhớ cậu. Và lần này, tớ sẽ không rời đi nữa
Kai không trả lời. Nhưng trái tim cậu đập nhanh hơn. Cậu ghét điều đó
————————
bầu trời phía Bắc Skyleaf
Một tiếng rạn khẽ vang lên trong không trung. Một vết nứt mờ xuất hiện giữa tầng mây cao. Không ai để ý ngoại trừ một bóng đen đứng trên tháp chuông cũ của trường. Giọng nói vang lên từ khoảng không, lạnh như thép:
Hoàng Đức Duy ngươi tưởng trốn ở đây là đủ sao? Sự thật đang đợi ngươi. Và nó sẽ nuốt trọn tất cả

Chương 2: Lời nguyền bắt đầu

Thời gian: Đêm đầu tiên tại Ký túc xá Skyleaf Địa điểm: Phòng 207, KTX khu Đông
————————
trong phòng Đức Duy
Đức Duy nằm trên giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Ngoài cửa sổ, những cơn gió lạnh cuốn mây trôi chậm. Bầu trời Skyleaf đêm nay âm u hơn thường lệ. Cậu khẽ xoay người, nhìn chiếc đồng hồ hologram trên bàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/thở nhẹ/
1 giờ 12 phút sáng
Tay cậu chạm vào cuốn sổ nhỏ để trên đầu giường cuốn nhật ký từ ba năm trước. Trang giấy đã ngả vàng, nhưng dòng chữ vẫn còn rõ nét
Ngày cuối cùng ở căn cứ Địa tầng 6. Cậu ấy đã chắn lối. Và mình không thể ngăn được nước mắt
Duy siết chặt quyển sổ. Mỗi dòng chữ như những nhát dao vào ký ức cậu
Đột nhiên: Cảnh báo vang lên
📢 Cảnh báo khẩn cấp cấp độ B. Biến động không gian xuất hiện tại khu vực rìa Bắc Skyleaf. Tất cả học sinh tạm thời ở yên trong phòng. Hệ thống phong tỏa bắt đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/bật dậy/ Lại là không gian vỡ sao?
Cậu chạy ra cửa sổ. Phía xa xa, ở chân trời phía Bắc, một vết rạn tím nhạt lơ lửng trong không trung giống hệt như vết nứt năm xưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/khẽ giọng/ Không thể nào chẳng phải tất cả đã bị niêm phong rồi sao?
Bên ngoài hành lang bất ngờ: có tiếng gõ cửa phòng Duy
Cốc cốc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cảnh giác/ Ai đó?
Giọng trầm ấm quen thuộc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là tớ Quang Anh
Duy mở cửa. Rhyder đứng đó, vẫn trong bộ đồ ngủ, nhưng ánh mắt cậu ta sắc lạnh lạ thường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu thấy rồi đúng không? vết nứt trên trời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/giật nhẹ/ Phải. Và nó giống hệt thứ đã giết hàng trăm người ba năm trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu biết nó quay lại từ khi nào?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/im lặng một lúc, rồi nói khẽ/ Từ khi tớ bước chân vào trường này
Đức Duy khựng lại. Bầu không khí xung quanh trở nên nặng nề
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/nghiến răng/ Vậy cậu đến đây không phải chỉ vì tớ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ đến vì cả hai. Cậu và cái vết nứt đó. Bởi vì cả hai đều liên quan đến điều sắp tới
Lớp học vào sáng hôm sau
Thầy chủ nhiệm chưa vào lớp. Không khí căng thẳng. Nhiều học sinh xôn xao sau cảnh báo đêm qua
Học Sinh A
Học Sinh A
Cậu có thấy ánh sáng đêm qua không? Như kiểu không gian bị kéo căng ấy!
Học Sinh B
Học Sinh B
Có tin đồn là ai đó đang cố mở lại cổng không gian từng bị cấm
Đức Duy ngồi cuối lớp, tay chống cằm, mắt mơ màng
Quang Anh từ phía cửa bước vào, nhìn lướt qua Đức Duy rồi ngồi vào chỗ bên cạnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nghiêng đầu/ Tối qua cậu ngù được không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm sao ngủ được khi biết có một cái quá khứ đang tìm cách quay về
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/mỉm cười nhẹ/ Thế thì ít ra cậu cũng giống tớ
Tiết học đầu tiên môn Phép Tác Động Thực Tại
Một giáo viên mới xuất hiện dáng người cao gầy, khoác áo choàng dài, tay cầm gậy ánh sáng màu xám
Thầy Mistral
Thầy Mistral
Chào lớp. Tôi là thầy Mistral, người thay thế giáo viên cũ bị đình chỉ tạm thời
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngạc nhiên, thì thầm/ Thay giáo viên? Đột ngột vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nheo mắt/ Không phải ngẫu nhiên đâu. Người như ông ta không bình thường
Trong lúc giảng bài, thầy Mistral đi ngang qua chỗ Duy. Ông ta dừng lại nửa giây, cúi thấp xuống thì thầm:
Thầy Mistral
Thầy Mistral
/giọng trầm, rất nhỏ/ Đức Duy. Khi gió đổi chiều hãy nhớ: đừng nhìn vào mắt hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/sững người/ Cái gì cơ
Nhưng Mistral đã đi tiếp, như thể chưa từng nói gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ghé sát tai Duy thì thầm/ Ông ta biết. Và ông ta đang thử phản ứng của cậu
Hành lang tầng ba
Đức Duy và Quang Anh bước ra khỏi lớp, mặt trời đã lên cao. Nhưng cả hai đều cảm thấy một luồng khí lạnh len lỏi quanh trán
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quang Anh nếu vết nứt đó thật sự quay lại, liệu chuyện cũ sẽ tái diễn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nét mặt nghiêm lại/ Không. Tớ sẽ không để nó xảy ra
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/nhìn Quang Anh, khẽ giọng/ Cậu nói vậy ba năm trước nhưng vẫn rời đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/bất ngờ chặn đường Đức Duy, tay giữ lấy tay cậu/ Đức Duy nhìn tớ
Đức Duy ngẩng lên. Hai ánh mắt chạm nhau. Không có năng lực. Không có giông bão. Chỉ là hai trái tim bị xé rách, đang cố tìm cách lành lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nói rõ từng chữ/ Tớ không rời đi lần nữa. Còn nếu sự thật là thứ sẽ nuốt chửng mọi thứ thì để tớ là người chặn nó lại
Đức Duy nhìn cậu ta, môi mím chặt. Nhưng thay vì nói, cậu chỉ gật đầu lần đầu tiên sau ba năm
————————
Trên tháp chuông cổ của Skyleaf
Một bóng người với chiếc mặt nạ bạc đang đứng trước quả cầu pha lê chứa năng lượng không gian
Hoàng Đức Duy, Nguyễn Quang Anh hai đứa đã gặp lại. Tốt. Tình cảm của chúng sẽ là con dao hoặc là vết cắt, hoặc là chìa khóa mở cổng Hắn đưa tay lên, đặt lên quả cầu. Tia sáng màu tím bắn lên trời hướng thẳng về phía vết nứt

Chương 3: Hành lang bị phong ấn

Thời gian: Chiều hôm sau Địa điểm: Khu hành lang Bắc – nơi đã bị cấm ra vào suốt nhiều năm
————————
lớp học kết thúc
Tiếng chuông tan học vang lên. Học sinh đổ ra hành lang như dòng nước. Trời bắt đầu chuyển âm u, mây xám dày đặc trôi ngang mái kính
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/xếp sách vào cặp, liếc nhìn của sổ/ Lạ thật, hôm nay mây tụ nhiều quá
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/vừa đeo balo, vừa khẽ nói/ Vết nứt đang mở rộng. Cậu không thấy cảm nhận năng lượng của nó mạnh hơn à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tớ cảm thấy… như có gì đó đang gọi tớ
Quang Anh dừng lại, quay hẳn người nhìn Đức Duy, ánh mắt nghiêm túc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không được nghe theo. Vết nứt đó nó có trí tuệ. Nó biết cách thao túng ký ức
Kai mím môi. Trái tim cậu đập nhanh – như thể điều gì đó trong cậu thật sự muốn tiến đến vết nứt
Sân trường lúc chiều
Đức Duy và Quang Anh rẽ qua khu Bắc nơi được cho là đã phong ấn toàn bộ sau Trận Không Gian Vỡ. Khu này bị cấm, nhưng kỳ lạ là hôm nay không có bất kỳ rào chắn nào. Chỉ có một hành lang dài, phủ bụi, im lặng đến lạ thường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/thì thầm/ Không lí nào nơi này đáng ra phải bị niêm phong cơ mà
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/rút bật lửa đen ra, mắt cảnh giác/ Có ai đó đã cố tình mở nó. Hoặc muốn chúng ta vào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng ta?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/cười nhẹ/ Tớ không để cậu đi một mình đâu
Họ bước vào hành lang
Cảnh: Bên trong Hành Lang Bị Phong Ấn
Không khí thay đổi đột ngột. Mỗi bước đi như nặng hơn. Tường nứt, trần nhà rạn, và từng tấm kính trên hành lang phản chiếu hình ảnh méo mó của chính họ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/nhìn vào gương kính, khựng lại/ Cái gì…? Đó… không phải tớ…
Phản chiếu trong tấm kính: là hình ảnh Đức Duy của ba năm trước bị thương, mắt đỏ hoe, tay giơ ra phía Quanh Anh đang rơi vào hố không gian
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/lùi lại/ Nó..nó là thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/giọng trầm xuống/ Nó không chỉ là ký ức. Nó là ảo ảnh được tạo ra từ năng lượng không gian méo mó. Nó muốn giam cậu lại trong chính quá khứ của mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngẩng nhìn Quang Anh/ Nhưng nó cũng là thứ khiến tớ nhớ ra. Nhớ lại những gì từng quên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhẹ giọng/ Có những thứ không nên nhớ
Cánh cửa cuối hành lang có dấu phong ấn ánh tím
Họ tiến tới cuối hành lang. Một cánh cửa lớn, chạm khắc phù văn cổ, được đánh dấu bằng biểu tượng không gian xoắn kép dấu hiệu của Vực Rạn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây là nơi Trận Không Gian Vỡ bắt đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/mắt tối lại/ Phải. Và cũng là nơi chúng ta mất tất cả
Cậu đưa tay chạm vào dấu phù
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngươi ở trong đó đúng không?
Bất ngờ không gian rung chuyển
Ầm!
Một luồng khí tím nổ tung từ bên trong. Đức Duy bị đẩy ngược về phía sau, đập lưng vào tường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/đau đớn/ Ư…!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ĐỨC DUY!!
Cậu lao đến đỡ lấy Đức Duy. Nhưng ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên từ phía sau cánh cửa giống giọng trong chương trước, nhưng lần này rõ hơn, như thì thầm vào tai từng người
Hoàng Đức Duy… Cậu thật yếu đuối khi không có Rhyder bên cạnh. Nhưng rồi sẽ đến lúc… cậu phải chọn: Cứu người cậu yêu, hoặc cứu cả Skyleaf…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ngẩng mặt lên, mặt tái nhợt/ /thở gấp/ Cái…gì…?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/siết tay/ Không! Ngươi không được kéo cậu ấy vào trò chơi này!
Người Không Tên
Người Không Tên
/Giọng nói cười khẽ/ Ta không kéo. Chính các ngươi đã bước vào
————————
Ánh sáng đen rút xuống sàn, để lại một dấu hiệu cháy đỏ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/đưa Đức Duy đứng dậy/ Chúng ta phải rời khỏi đây. Nếu ở lâu hơn năng lượng đó sẽ dính vào cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quanh Anh tớ sợ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/nhìn thẳng vào mắt cậu/ Đừng sợ. Vì tớ sẽ không để bất cứ điều gì cướp cậu khỏi tay tớ một lần nữa
Cậu siết chặt tay Đức Duy, và cả hai quay đầu bỏ đi không biết rằng, ở phía sau, dấu hiệu cháy đỏ ấy bắt đầu phát sáng chậm rãi lan rộng
Tháp chuông Skyleaf
Tên Đeo Mặt Nạ
Tên Đeo Mặt Nạ
Tên đeo mặt nạ bạc đang nhìn vào quả cầu pha lê, miệng khẽ nhếch: Tốt lắm, Quang Anh. Đưa Đức Duy tới gần hơn nữa rồi chúng sẽ phải chọn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play