[AllDaniel]-cuộc Sống Tại Thế Giới Mới...?
Chương 1:sự bắt đầu của mọi chuyện
Daniel Park,là một cậu trai bị ruồng bỏ.
Lúc 10 tuổi,bố mẹ cậu gặp tai nạn thảm khốc.
Daniel trở thành một đứa trẻ mồ côi
Trong làn khói hương mờ ảo, cậu chỉ lặng lẽ nhìn lên di ảnh cha mẹ, ánh mắt đờ đẫn, trống rỗng.
Không một giọt nước mắt rơi, bởi nỗi đau quá lớn khiến trái tim non nớt chưa kịp cảm nhận đã bị đóng băng giữa tang thương.
Cậu bơ vơ không nơi nương tựa, ngôi nhà thân thuộc bị họ hàng chiếm giữ, còn bản thân chỉ là một cái bóng lạc lõng giữa thế gian, tràn đầy thất vọng và đau đớn.
"Cuộc đời vốn đã khổ cực như thế rồi,nhưng may mắn sao,cậu vẫn còn sống đấy thôi,không phải sao?"
*Người nhận không liên lạc được,vui lòng gọi lại sau*
???
"Không liên lạc được?"
Lúc trước,trong đám họ hàng này duy nhất có mình mợ của cậu chịu nhận Daniel là con nuôi.
Cô ấy cưu mang cậu về nhà,chăm sóc cậu,nuôi nấng cậu như một đứa trẻ bình thường,
Chuyện không có gì đáng nói,cho đến khi
???
Anh ơi,em có thai rồi!
???
Vậy sao,em nói thật không?! //vui mừng//
???
Nhưng...còn thằng bé kia thì sao?
???
Gia đình mình cũng chẳng nuôi nổi//hơi trầm tư//
???
đưa thằng đấy vào trại mồ côi,em thấy sao?
???
Ừ vậy đi,nhưng mà,sao hồi trước anh lại nhận nuôi nó làm gì?
???
Anh chỉ nghĩ lúc đó tụi mình không thể có con nên mới nhận nuôi nó thôi.
Một đứa trẻ đang lặng lẽ đứng ngoài cửa nghe hết cuộc đối thoại giữa hai người,ánh mắt nó trống rỗng,ngây dại, đôi tay hơi run rẩy rồi bước từng bước nặng nề trở về phòng mình.
Sau khi về phòng,ánh mắt cậu liếc nhìn toàn căn phòng,trong lòng nặng trĩu,mơ hồ mà nhìn ra ngoài cửa sổ,chẳng rằng chẳng nói gì mà quay lại tủ đồ xếp hành lý lên rồi bắt đầu trèo qua từ cửa sổ,nhảy vụt xuống đất một cách thành thạo.
Kể từ ngày đó, cậu lang thang qua hết xó xỉnh này đến góc phố khác, sống tạm bợ giữa những nơi xa lạ, không ai chờ đợi, chẳng nơi nương tựa cho đến khi lớn lên.
???
"Bây giờ chắc gia đình mợ sống hạnh phúc lắm nhỉ?" //trầm tư//
???
"Bao nhiêu năm không liên lạc lại được..."
Cậu cứ mải mê với những ý nghĩ riêng, chẳng buồn để ý đến điều gì đang xảy xung quanh mình rồi cứ thế chìm trong giấc ngủ lúc nào không hay.
Sáng hôm sau,cậu bắt đầu thức dậy vệ sinh cá nhân như thường lệ xong chuẩn bị đi làm
Thường nhật, cậu đảm nhận nhiều việc khác nhau,
Daniel thường bắt đầu công việc ở khu xây dựng vào buổi sáng.
Khi đang trong giờ nghỉ của cậu,một đồng nghiệp sốt ruột chạy lại nhờ Daniel một công chuyện...
???
"Bên phía kia đúng không vậy?"
???
"đóng trong một cái hộp..màu gì ấy nhỉ?" //loay hoay tìm kiếm//
Cậu đang miệt mài tìm kiếm xung quanh,bỗng quay ngoắc đầu lại,trông thấy một cuốn tập cũ kỷ đặt ngay cạnh toà nhà đang thi công.
???
Là một cuốn tập truyện à?//phủi đi lớp bụi ở trên//
???
"Lookism?.." //nheo mắt lại//
???
"Kỳ lạ là mình lại thấy quen thuộc thế nào"
Dứt lời, cậu nhẹ nhàng nhét cuốn sách vào trong áo khoác, rồi nhanh chóng trở lại với công việc còn dang dở, ánh mắt dần lấy lại sự tập trung.
???
Cảm ơn cậu rất nhiều! //vui mừng//
???
Đây,cậu cầm lấy chút tiền này,coi như tôi cảm ơn cậu.
???
Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi,không cần đâu
Ngay khi câu nói vừa kết thúc, người đồng nghiệp không chần chừ liền nhét vào tay cậu một xấp tiền nhỏ, gương mặt ánh lên sự cảm kích, như thể đó là cách duy nhất để bày tỏ lòng biết ơn.
???
Nếu cậu không nhận là không nể tôi rồi //đặt tay lên vai cậu cười cười//
???
...//Nhìn xuống tay mình//
???
Chịu thua mày luôn đấy//nhét vào túi//
Sau đấy ai nấy làm việc của mình
Kết thúc một ngày làm việc mệt nhoài, Daniel rũ người bước vào phòng tắm, để mặc dòng nước mát lạnh gột rửa những mỏi mệt còn vương trên da.
Cậu đặt người mình lên giường,
Liếc nhìn qua cuốn sách đang đặt ngay ngắn trên bàn mà thầm suy nghĩ,cuối cùng cầm lên mà mở trang đầu tiên
???
Có vẻ hay đấy chứ nhỉ? //lẩm bẩm//
Sau một hồi yên ắng, bụng cậu bất ngờ biểu tình bằng những âm thanh cồn cào, nhắc nhở rằng cơn đói đã đến.
Daniel liếc nhìn qua đồng hồ,
???
"Muộn thế..."//chán nản//
Cứ vòng vo mãi,cậu cũng phải bật dậy mặc áo khoác,mang dép vào rồi đi ra ngoài,tìm kiếm khu siêu thị gần nhà mình nhất,
Đi ngang qua một con hẻm,bắt gặp được một đám du côn tụ tập thành đám
???
"Hừm,hơi kỳ lạ"//đứng một góc khuất//
???
Cô em này nhìn...ngon thế nhờ //đưa tay chạm vào mặt cô gái//
???
Này,các người tránh xa tôi ra//hoảng sợ//
???
Láo toét thế,nhưng mà anh thích,haha//cười cợt//
???
Cứu tôi với!! //hét to//
???
Con m* mày,cái mỏ của mày khiến tao thấy ngứa mắt rồi đấy//bóp cằm//
???
Ưm.!ưm..thả..ra!!!//cắn mạnh vào tay hắn//
???
Mẹ con ch* này?! //vung nắm đấm//
Bất ngờ, một cú đá bất thình lình giáng tới khiến hắn văng mạnh ra sau, thân hình mất kiểm soát ngã xổng xoài ra đất, mặt mũi dính đầy bụi bẩn trong vẻ bàng hoàng.
???
ah-anh...cảm ơn...anh ạ!
Cô ấy hơi bất ngờ,nhưng chân cũng di chuyển mà chạy nhanh đi
???
Tao là cha mày đấy?thì làm sao?
???
Má cái thằng ch* này,tụi bây!
???
Xông lên hết cho tao!//chỉ thẳng vào mặt cậu//
???
//nhìn một đám người nằm túi bụi dưới nền gạch//
???
"đúng là mấy thằng bái thiến"//phủi tay//
Nói xong,cậu vừa quay đầu thì trên bụng cậu cắm sâu trong người là một con dao sắc nhọn,cơ thể cậu bắt đầu gục xuống nền gạch lạnh lẽo
Tới cuối cùng,cậu chỉ nghe thấy nhiều tiếng còi xe cảnh sát đang inh ỏi trong tai cậu,đôi mắt mệt mỏi gần khép lại....
Daniel lờ đờ mở mắt, trước mắt là một khoảng tối đặc quánh, không một tia sáng.
Mãi một lúc sau, đôi mắt mới dần thích nghi với bóng tối bao trùm quanh mình.
???
"Đây là đâu???"//hoảng sợ//
Cậu nheo mắt nhìn kỹ lại,
???
Hửm?//khoanh tay đứng nhìn cậu//
Lúc này mới nhận ra phía trước mình đang có một người đứng lặng lẽ, hòa vào bóng tối đến mức suýt nữa thì cậu không nhận ra.
???
Cô,cô là ai??!!//lùi ra sau//
???
Tôi?//chỉ tay vào bản thân//
???
Này,đừng có hoảng hốt như thế chứ?
Cô ta chằn trọc nhìn Daniel
???
Cậu không biết mình đã chết à?
Cậu buông lỏng cánh tay đi,bắt đầu nhận thức được điều gì đang xảy ra
???
Suỵt suỵt,tôi đang biết cậu đang định hỏi gì
???
"Tại sao tôi lại ở đây"chứ gì?
???
À ừm,đúng vậy//gật đầu//
???
Tôi cũng muốn hỏi tại sao cậu lại ở đây nhỉ?
???
Giỡn thôi//huých khuỷu tay//
???
Này,cậu giải thích dùm nhóc này được không?//nói to//
Lại một giọng nói bất ngờ vang lên giữa không gian tĩnh lặng,mang một sắc như kim loại nhưng lại trong trẻo.
Cậu nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy gì,nhưng giọng nói ấy lại tiếp tục
Thiên
Tôi không tiện ra mặt,ít nhất là chưa phải lúc.
Thiên
Tạm thời, cuộc trò chuyện của chúng ta chỉ có thể diễn ra qua cách này.
???
Tôi đã chết,nhưng tại sao tôi lại lại ở đây?
Thiên
Hừm,nói sao nhỉ?//âm trầm//
Thiên
Chúng tôi....đang ấp ủ một thử nghiệm bí mật,và cần tiến hành nhưng vẫn thiếu một cá thể đặc biệt để thực hiện được điều này,
Thiên
Và,đó chính là cậu,Daniel.
???
Thế nên,cô mới gọi tôi tới đây?
Thiên
"Lookism",cậu còn nhớ chứ?
Một cử chỉ gật đầu từ cậu thay cho câu trả lời
Thiên
Nó chính là bản thử nghiệm do chúng tôi đã tạo ra
Thiên
Và dù sao,cậu cũng đã chết rồi đúng không?
Thiên
Tôi có thể cho cậu xuyên không vào cuốn sách đó,
Thiên
Một cuộc đời mới ở 'Lookism'?thấy hứng thú không?
???
...//trầm tư suy nghĩ//
???
"Sao lại giống mấy tàng trữ 'xuyên không' ở nhà vậy ta?"
???
"Mình mà còn được thử cảm giác này á?"
Thiên
Như tên gọi 'bản thử nghiệm', nhiệm vụ của cậu.....
???
Được thôi,tôi sẽ chấp nhận.
Thiên
Cảm ơn cậu đã đồng ý mong muốn này của tôi.
Một giọng nói khác chen ngang
Diệt
Này,cậu cứ gọi tôi là Diệt nhé
???
"Điều này thật kỳ lạ,và kể cả hai người này," //ánh mắt đăm chiêu//
Vừa dứt lời,Diệt xoa cánh tay rồi kéo một đường rạch xuống từ hư không,tạo ra một lỗ hỏng
_*Ảnh chỉ có tính chất minh hoạ*_
Diệt
Có gì cần giúp đỡ cứ gọi cho chúng tôi nhé-
Vừa kịp nói xong,bỗng chốc đùng một cái, xuất hiện nhiều tia sấm xét chiếu loạn xạ ,ở trung tâm hố đen đó ngày càng xoáy xâu hơn khiến một lực gì đó hút cậu vào,làm mọi thứ trở nên lộn xộn hơn.
_*Cánh cổng đã bị đóng lại*_
Thiên
Không hay rồi,thế giới này đã bị lỗi rồi...
Thiên
Mọi chuyện để sau rồi nói,trước mắt...
Không gian trước mắt như bị bẻ cong, bao trùm bởi một màn đen sâu thẳm vô tận không hồi kết.
Trong tâm trí cậu, những hình ảnh kỳ quái và rùng rợn không ngừng hiện lên
Đến khi đầu cậu mù mịt, trở nên nhiễu loạn thì không gian dần dần trở nên bình thường trở lại,khiến đôi mắt cậu từ từ mở to ra,
???
"Cái quái,đầu mình đau quá"//xoa xoa gáy//
Cảnh tượng đập vào trước mắt cậu là một căn phòng vô cùng xa lạ,nhưng cũng thân thuộc không kém
Nhưng Daniel cảm nhận được không khí kì lạ cứ bủa vây bao lấy cơ thể
Đột nhiên Daniel phát hiện ra một cái bóng đứng thừng thững trước mặt mình,ánh mắt cậu từ từ nhìn lên
???
"Ôi,chuyện quái...gì đây???"
toiyeuSeongji<3
ờm,lúc trước tui có tạo một truyện cùng tên nhưng mà tui đã xoá bộ đó,bên đó tui viết được chỉ có 3 chap thôi
toiyeuSeongji<3
Cho nên là tui sẽ bắt đầu lại với tập này he
toiyeuSeongji<3
Chú ý:truyện này có thể lược bỏ một số nhân vật không ship cùng Daniel nên có bạn nào mà thích all luôn á,sorry nhe tại tui không thích á(điển hình là tài k3,yujin,...)
toiyeuSeongji<3
Hồi trước vã quá nên phải viết bộ này,giờ lại vã💔
toiyeuSeongji<3
Thời gian ra chap lúc ra chậm,lúc ra nhanh
(nhưng chủ yếu ra rất chậm,khoảng 1 tuần)
toiyeuSeongji<3
Mọi người để lại bình luận nha,pls pls
toiyeuSeongji<3
Xin cảm ơn.
Chương 2:
Theo như tập trước,cậu bất ngờ gặp tai nạn và xuất hiện tại nơi một không gian kì lạ gặp được 2 người đã dẫn cậu tới,họ nhờ cậu giúp đỡ và cậu đã đồng ý.Tuy nhiên,khi cậu bước qua cánh cổng thì điều kì lạ đã xảy ra....
Ngay trước mặt cậu,một thân hình khổng lồ đang đứng sừng sững che lấp đi ánh sáng đèn phòng phía sau cậu,khiến không khí trở nên ngột ngạt và âm u.
Daniel Park
"Cái quái gì thế này-"
Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra,đầu cậu đập thẳng vào tường.
Sau đó một cú đấm từ tay đang nhắm thẳng vào cậu,trong tích tắc nó chỉ cách mặc cậu 3cm là vừa,cậu như được thức tỉnh trở lại mà né đi khiến trên tường xuất hiện một vết nứt lớn.
Daniel Park
Đ**,chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!?!
Không đạt được mục đích,hắn quay phắt người qua rồi nhìn Daniel trừng trừng,ánh mắt như muốn gi*t người,vô cùng tàn bạo.
???
Mày,là thằng...ch* nào?
Giọng hắn ta khàn khàn trầm đục
Cậu hoảng sợ vô cùng,bản năng muốn chạy thoát đi,nhưng nỗi sợ đã lấn át cả tâm trí
Người kia bất ngờ bật người lên không trung,cú đá đang trên đà lao tới, mang theo sức mạnh kinh khủng khiếp
Daniel vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ kịp tròn mắt trong khoảnh khắc sững sờ.
Tình thế căng như dây đàn, đòn đánh còn chưa chạm đích, nhưng áp lực từ nó đã khiến không khí như bị bóp nghẹt.
Bỗng nhiên một vật thể lạ hình cầu xuất hiện giữa hai người,sau đó một cánh tay nắm thành quyền tạo thành lực lớn xông thẳng tới phía trước chắn tầm nhìn của cậu.
Diệt
Tao thấy mày khá là thú vị rồi đấy?!?//giọng phấn khích//
Diệt
Chào!//vẫy tay về phía Daniel//
Diệt vừa kịp dứt lời, một bàn tay thô bạo bất ngờ từ phía sau vươn tới, chộp lấy đầu cô ta một cách dứt khoát.
_*ảnh chỉ có tính chất minh hoạ*_
Không kịp phản kháng, cô bị kéo giật ngược, đầu va mạnh vào bức tường phía sau với một tiếng "rầm" khô khốc
Âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong không gian căng như dây đàn.
Diệt
Con-m* nó!!?//ôm người//
Diệt và hắn lao vào nhau như hai cơn lốc, mỗi đòn ra tay đều nhanh gọn và đầy sát khí.
Tuy nhiên,dù Diệt phản ứng linh hoạt và liên tục tung ra những đòn hiểm, hắn vẫn giữ được thế chủ động, từng bước ép cô vào thế phòng thủ.
Không phải vì cô yếu hơn, mà vì hắn gần như không biết mệt,lạnh lùng, bền bỉ như một cỗ máy chiến đấu vô cảm.
Không khí giữa hai người giờ đây như sắp nổ tung,một bên ra đòn dứt khoát nhưng vô hiệu, bên còn lại lạnh lùng,bình tĩnh.
Cậu đứng như trời trồng,mắt không rời khỏi hai người đang say sưa trao đổi "tri thức" với nhau
Cậu nuốt khan,không biết nên dừng lại hai con người nà-...à không,đúng hơn là 2 con "quái vật",
Daniel Park
"Diên-điên rồ..."
Diệt
_[Này!!Xong chưa vậy]_
Diệt
_[Tôi hết chịu nổi rồi!!]_//mệt rả rời//
Thiên
_[Không ổn rồi... đoạn mã cốt lõi của hắn không thể bị can thiệp. Chúng ta chỉ còn cách kiềm hãm cơn hung hãn của hắn thôi.]_
Diệt
_[Cái gì??thật luôn đấy hả!?cô đang giỡn với tôi đúng không???]_
Diệt
_[thôi được rồi,cứ làm vậy đi,nhanh lên!]_
Trước mặt Daniel, cậu bất ngờ nhìn thấy 'cơ thể thứ hai' đột nhiên đổ gục xuống sàn nhà một cách nặng nề,
Diệt
Phù...cuối cùng cũng kết thúc//thả lỏng//
Diệt
À này,cậu Daniel kia-
Diệt
ừm..mà thôi,thấy cậu có sao rồi đó.
Nói xong, cô ta búng tay.Daniel giật mình khi cảm thấy cơ thể như vừa trút được cả tấn đá đè nặng.
Nhìn quanh, căn phòng từng bừa bộn như ổ chuột bỗng chốc sạch bong như chưa từng có cuộc ẩu đả nào diễn ra.
Daniel Park
Tô-tôi...ực có câu hỏi//thở hổn hển//
Daniel Park
Tại sao cái cơ thể đó lại xuất hiện
Daniel Park
Quả lại còn là hình thái 'ui' nữa chứ????
(Pass qua đoạn này luôn,mình bí content vl...)
Cậu nhìn xung quanh rồi trầm ngâm nhìn ngước lên
Daniel Park
Vậy chúng ta đang ở thời điểm nào vậy?
Thiên
Thời điểm chính xác là vào khoảng thời gian 1 tuần trước khi 'nhân vật chính' nhập học
Thiên
Trong lúc này cậu cứ chuẩn bị những điều cần thiết
Thiên
Còn câu hỏi nào nữa không?
Daniel Park
Không//lắc đầu//
Không gian bỗng lặng như tờ...
Daniel Park
"Biến mất rồi"
Daniel Park
Phù,cuối cùng cũng thở ra được //ngồi bệt xuống nền nhà//
Cậu thở ra từng hơi như muốn trút đi gánh nặng,tay áp vào mặt mình
Daniel Park
"Đây là cậu ta ấy hả? "//nhìn lên cánh tay mình//
Daniel Park
"Khuôn mặt cậu ta thế nào nhỉ?"
Cậu tiếp tục từng bước đi và rồi đứng trước cửa phòng tắm
Tay khẽ cầm lên tay nắm cửa rồi mở ra, Daniel thăm dò toàn bộ trong căn phòng.
Sau đó,cậu đứng trước bồn rửa mà ngước nhìn lên,một chàng trai bất ngờ xuất hiện trên gương,với làn da sáng và mái tóc đen cắt gọn, đơn giản.
Daniel Park
"Tiếng điện thoại?"
Cậu nhanh chóng đi ra ngoài với lấy chiếc điện thoại mà nhấc máy
Áp điện thoại lên tai,từ bên kia vọng lại là giọng nói trầm ấm của một người phụ nữ lớn tuổi.
Park Seon-hui
/Ồ,là con đó à/
Park Seon-hui
/Cái thằng này,mẹ đây!/
Park Seon-hui
/Mới lên Seoul mà quên mẹ rồi à/
Park Seon-hui
/Dạo này trên đó thế nào rồi,ăn uống đầy đủ không con?/
Daniel Park
"Là mẹ Daniel?"//khựng lại//
Daniel Park
/Vâng,con đây,dạo này sức khoẻ của con rất tốt ạ!/
Park Seon-hui
/Vậy thì tốt/
Bà im lặng vài giây,rồi nhẹ nhàng nói
Park Seon-hui
/Nhưng giọng của con...sao hôm nay lạ vậy?/
Cậu hơi nghiêng đầu, mắt nhìn vô định vào một vật gì đó trong nhà,rồi bình tĩnh mà trả lời
Daniel Park
/À không,chỉ là con có hơi không khoẻ thôi ạ/
Park Seon-hui
/Ừ,con đừng giấu mẹ.Mẹ không trách gì hết,mẹ chỉ cần biết con còn ổn là được./
Cậu im lặng một lúc lâu,một cảm xúc trào dâng trong cậu, hai thứ cảm giác tội lỗi và lạc lõng cứ vậy mà mãnh liệt ùa vào trong tâm trí cậu,
Daniel Park
/Con biết rồi,con cúp máy nhé!/
Park Seon-hui
/Ừ,khi nào rảnh nhớ gọi lại cho mẹ,biết chưa?/
Cậu tắt máy,nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại,khẽ thở dài,tâm trí bắt đầu không tập trung.
“Mẹ…”cậu lặp lại trong miệng, như thể đang thử nếm một từ chưa từng dám gọi.
Daniel Park
"..."//thẫn thờ//
Cậu cứ im lặng mà day dứt trong lòng
Suy nghĩ mãi,không lúc nào hay,cậu đã đứng trước giường,thân thể đổ ập xuống nơi mềm mại ấy
Daniel Park
"Ừm"//nhắm chặt mắt//
Cậu nhìn con người đang nằm bẹp dưới sàn kia mà thầm suy nghĩ
Daniel Park
"Mình phải sống cùng với tên đó ư?"
Cậu mới nghĩ tới thôi mà đã thấy rùng mình,tay cậu nắm chặt như đang cầu nguyện
Daniel Park
"Cầu xin thần linh...cầu xin thần linh cho con tai qua nạn khỏi...cầu xin..."
Daniel Park
"Mặc dù..." //nhíu mày//
Daniel Park
T-Tôi..phải sống chung với một thứ thú vật như hắn ư-..???
Cậu bàng hoàng,chết lặng,đứng hình,lặng im,đau khổ
Thiên
Tôi không thể xoá sổ hắn ta,nhưng việc kìm hãm lại vẫn có tác dụng
Thiên
Bây giờ tính hung hăng của hắn cũng đã giảm bớt,bla bla...
Thiên
Cậu.không.cần.lo.lắng.đâu.//cam đoan//
Daniel Park
"Giám sát hắn ta sao?"
Daniel Park
"Đi chết một lần nữa được không nhỉ?"
Daniel Park
Tại sao mình lại là 'người được chọn'?
Daniel Park
'Xuyên không'?quá phi lí
Daniel Park
"Nhưng mình đã ở đây thì chứng tỏ không phải là mơ"//tay nhéo vào mặt//
ánh mắt cậu đờ đẫn,như đã chấp nhận số phận nghiệt ngã này
Cứ thế mà dần dần đôi mắt cậu nặng trĩu,cứ thế mà đi ngủ một mạch đến sáng
Daniel Park
Ư ưm..//mở mắt//
Ánh nắng buổi sáng len vào phòng, chiếu thẳng lên giường khiến Daniel tỉnh giấc. Cậu ngáp dài, lười biếng trở mình, rồi từ từ mở mắt. Khi ánh sáng rọi vào khiến chói mắt, cậu mới ngồi bật dậy, đầu óc còn lơ mơ giữa giấc ngủ và hiện thực.
Daniel Park
"Sáng rồi sao"//dụi mắt//
Daniel Park
"Khoan đã,đây đâu phải.."
Daniel choàng tỉnh giữa cảm giác bất an, như có ai đó đang âm thầm theo dõi mình.
_*Một khoảng không im lặng*_
Daniel Park
"Có lẽ mình không nên tỉnh dậy thì hơn"
???
Đừng có làm cái bộ mặt ghê tởm đó
???
Tao làm gì mày chưa?//khó chịu//
Daniel Park
Tất,tất nhiên là không..
???
Vậy tại sao nhìn mày hoảng sợ thế kia?//cười khẩy//
Daniel Park
"Thằng quái vật chết tiệt này"
Daniel Park
Không kh-ông có gì đâu, đừng bận tâm//ánh mắt dời đi//
Hắn cười khẽ, nụ cười không hề có chút ấm áp nào.
???
Nhưng nhìn mày thở,tao càng ngày càng muốn bóp cổ mày ngay
Daniel nuốt khan. Tim cậu đập mạnh, không hẳn vì sợ mà là vì một thứ gì đó sâu hơn, như thể linh hồn mình đang bị khuấy đảo.
Hắn ta không nói gì,ánh mắt rời khỏi người Daniel,khoanh tay dưỡng thần
Cả không gian bây giờ bao trùm một bầu không khí có chút lắng đọng lại
nhưng cậu lại không biết xử lý tình huống này ra sao,ngồi trên giường nơm nớp lo sợ,lén nhìn hắn
Daniel Park
"Dù sao chả đả động gì được mình,lo gì chứ"//gật gù//
toiyeuSeongji<3
Bí content
toiyeuSeongji<3
Hết chap này bộ não mình quá tải luôn rồi,sỏry
toiyeuSeongji<3
À,trong đây sẽ có hint về cp Daniel Ui(cơ thể thứ hai) và Daniel Park nhé,ai không thích về cp này thì sorry ạ,(otp ruột của mình)
Chương 3:
Daniel Park
"Ực ,đói bụng muốn chết"//ăn ngon lành//
Daniel ngồi ở bàn ăn,chống cùi chỏ lên mặt bàn,tay còn lại cầm thìa vội vã mút từng muỗng cơm lấp đầy bụng đói cùa mình
giữa những lần múc vội và nhai lấy nhai để, đôi mắt Daniel vẫn len lén liếc sang phía hắn
Người kia vẫn ngồi im, ánh mắt lạnh lùng không biểu lộ cảm xúc.
Cậu liếc một lần,rồi thêm lần nữa.
Cứ như thể đang dò xem hắn có định nói gì không… hay đơn giản chỉ là muốn chắc chắn hắn vẫn còn ở đó, không biến mất như ảo ảnh.
Hắn cuối cùng cũng lên tiếng,ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào cậu
Daniel khựng lại nửa giây, rồi nuốt nhanh miếng cơm, đáp
Daniel Park
Không có gì.//chột dạ//
Chỉ ba chữ gọn lỏn, rồi cậu cúi xuống tiếp tục ăn, như thể câu hỏi kia chỉ là một cơn gió thoảng qua.
Cậu không giải thích và cũng không buồn nhìn hắn thêm lần nào nữa.
Hắn thì liếc nhìn cậu vài giây, ánh mắt khó đoán. Không rõ là nghi ngờ, hay chỉ đơn giản là đang đọc phản ứng.
Daniel Park
"Hửm,tiếng gì vậy?"
Một vệt rạn nứt đen sì bất chợt hiện lên trước mặt cậu.
Chỉ trong tích tắc, nó lan rộng ra, chằng chịt như mạng nhện, rồi nứt toác thành từng mảnh như một tấm kính bị đập vỡ.
Không gian xung quanh rùng mình theo, từng khối màu xám nhạt vỡ vụn, rơi lả tả vào hư không.
Mở mắt ra,cậu lại trở về không gian màu đen vô tận ấy.
Daniel Park
Hả?//ngơ ngác//
Daniel Park
Sao tôi lại quay lại chỗ này vậy?
Diệt
Hơi đường đột nhưng mà,
Diệt
Thời gian sắp tới chúng tôi khá là 'bận',
Diệt
Nó liên quan tới sự cố lần trước đó,nên bọn tôi tính là sẽ giải quyết hơi lâu
Daniel Park
Thế thì cần gì tôi tới chứ?
Diệt
Bởi vì tôi muốn đưa cậu thứ này..
Trên tay Diệt bất ngờ xuất hiện một chiếc hộp lớn phủ một lớp bụi mỏng, trên bề mặt lớp sơn màu trắng lạnh lẽo,toát ra ánh hào quang màu vàng nhạt.
Ánh mắt Daniel dán chặt vào vật thể lạ, cậu vô thức lùi lại nửa bước.
Daniel nhìn chăm chăm vào cái hộp, mắt hơi nheo lại. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt thì rõ ràng đang hỏi: “Đây là cái quái gì vậy?”
Diệt, như thể đọc được suy nghĩ ấy, không trả lời.
Thay vào đó, cô lặng lẽ đặt chiếc hộp xuống nền đất, hai tay nhẹ nhàng đặt lên nắp hộp,
Nhưng khi nắp hộp mới chỉ hé được một nửa thì bỗng nhiên một bóng đen lao vút ra ngoài,nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.
Nó bay loạn xạ trong không gian, rồi đột ngột lao thẳng vào người cậu như một mũi tên với lực va chạm mạnh làm cậu ngã xuống.
Daniel Park
Khụ-..gì vậy..?//xoa đầu//
Daniel thở hổn hển, mắt hoa lên trong giây lát rồi bầng thầng nhận ra..
Daniel Park
Hử,một con..mèo?
Nó ngồi ngay trên người cậu, đầu nghiêng nghiêng, đôi mắt long lanh nhìn cậu chằm chằm đầy tò mò.
Đôi tai mềm mại khẽ rung lên theo nhịp động, còn chiếc đuôi thì phe phẩy nhịp nhàng, như đang thể hiện tâm trạng vui thích.
???
Meo!//liếm liếm lên mặt cậu//
Bất ngờ,chú mèo nhỏ bỗng nhiên bị nhấc bỗng lên bởi một lực cánh tay mạnh mẽ
_*Ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ*_
Sinh vật đó vùng vẫy trong không khí, phát ra vài âm thanh kỳ lạ giống tiếng rít nhỏ, có phần ấm ức nhưng không phản kháng quá mạnh. Đôi tai cụp xuống, còn chiếc đuôi thì quẫy nhẹ theo nhịp.
Diệt
Trong thời gian bọn tôi không có ở đây thì cậu cứ dùng đỡ
Diệt
Nhìn vậy thôi chứ cũng được việc phết.
Diệt
Nó là bản thử nghiệm đầu tiên thuộc dòng hỗ trợ.Tên mã của nó là PP0-01A,các chức năng của nó là...ờm...
Diệt
Có thể cảm nhận mối nguy, ghi nhớ lệnh đơn giản, thậm chí có chút năng lực tự vệ nếu cần//đọc thoăn thoắt//
Diệt
Nói chung là còn nhiều lắm,tôi kể tới đây thôi.
Diệt
Thứ này có phần hơi 'tăng động',mong cậu thông cảm//day trán//
Daniel Park
Ờm nhưng mà...nó đang..//ánh mắt ngơ ngác//
???
Thả tôi ra!!//gầm gừ//
Diệt với lực tay mạnh mẽ cầm lấy quai hàm sinh vật nhỏ,nhưng chú ta càng siết chặt hàm răng sâu hơn vào da thịt của Diệt.
Diệt
M* nó,tao tống khứ mày vào lại chỗ cũ nhé?//giọng nói âm trầm//
Chú ta cúi thấp đầu rồi vụt một cái,tiếp đất hoàn hảo bằng bốn chân,quay đầu về hướng cậu rồi chạy nhanh.
???
Meo...meo!//liên tục cọ đầu//
Daniel Park
Ahaha- nhột vãi//bật cười//
Daniel Park
D-dừng-... lại//đẩy ra//
Diệt
Chắc nó khoái cậu dữ lắm rồi//xoa thái dương//
Daniel Park
Ờ… k-khoái kiểu này có hơi… quá tay thì phải-?
Daniel gãi đầu, khẽ nhăn mặt vì cú ngã khi nãy vẫn còn âm ỉ đau.
Daniel Park
"Cứ như cục than biết đi vậy, mà đáng yêu ghê ha."//vuốt ve//
Cậu vô thức vuốt ve nó,khiến chú ta kêu rít lên liên tục"meo meo",cạ cạ vào tay cậu
Diệt
À mà thứ này chưa có cái tên nào,hay là cậu đặt tên cho nó đi
Diệt
Một khi cậu đã đặt tên thì nó sẽ xem cậu là chủ nhân thực sự,
Diệt
Muốn sai bảo gì tuỳ ý cậu.//khoanh tay//
Daniel Park
Vậy à?//suy nghĩ//
Đột nhiên ngay trước mắt Daniel xuất hiện một bảng giao diện mờ ảo,hình chiếu ba chiều bật sáng, hiện ra dòng chữ:
KÍCH HOẠT KẾT NỐI – TRỢ THỦ 01 ĐÃ LIÊN KẾT VỚI NGƯỜI DÙNG: DANIEL PARK
[Chế độ hỗ trợ tạm thời:...]
Diệt
....Cậu có năng khiếu đặt tên nhể?
Daniel Park
Tôi chỉ nghĩ ra một cái tên đơn giản thôi....
Daniel Park
Nhưng thứ này là robot hả?
Diệt
Nửa máy móc,nửa sinh vật
Daniel Park
Hm..//nhìn xung quanh//
Daniel Park
À đúng rồi,cái cô tên Thiên kia đâu?
Diệt
Đi trước rồi,giờ tôi cũng đi đây
Daniel Park
bye//vẫy tay//
Một luồng khí đen đặc sệt như khói mực bất ngờ bốc lên, cuộn xoáy xung quanh cậu.
Không kịp phản ứng, Daniel chỉ kịp nhắm nghiền mắt. Một âm thanh rít nhẹ vang lên rồi tất cả chìm vào im lặng. Khi cậu mở mắt ra, khung cảnh quen thuộc đã hiện ra trước mắt. Cậu đã quay về nơi cũ, như thể mọi chuyện chưa hề xảy ra.
Mở mắt ra,cậu lại quay trở về nơi ban nảy,cơ thể cậu hơi thẫn thờ mà nhìn xuống bàn ăn,đôi tay đưa lên khuôn mặt kiểm tra
Cậu quay ngoắc lên nhìn xung quanh,bắt gặp đôi mắt chằm chằm của người đối diện
Daniel Park
O-ồ...chào nhé?//hơi giật mình//
Hắn vẫn âm trầm,im lặng chống cằm như suy nghĩ một chút,bỗng lúc sau hắn chỉ bật lên một câu 'không có gì' rồi chống tay đứng dậy rời khỏi tầm mắt cậu
Cậu không thể đoán được suy nghĩ của hắn,con người này quá khó đoán
Thế nên,cậu chỉ lẳng lặng mà thu lại ánh mắt
Tóm tắt:Trong khoảng thời gian sống tại thế giới mới, Daniel dần thích nghi với nhịp sống nơi đây. Ban đầu còn hơi bỡ ngỡ và lạc lõng, nhưng từng ngày trôi qua, cậu bắt đầu hòa mình vào không khí đời thường.
toiyeuSeongji<3
Bí content tiếp....
toiyeuSeongji<3
Chap sau sẽ tới phân cảnh ẻm tới trường,đến đoạn đây mới là trong mạch truyện
toiyeuSeongji<3
3 chap vừa qua chỉ quanh đi quẩn lại như 1 chương vậy thôi,chả có gì là vào mạch truyện chính cả
toiyeuSeongji<3
Nói thiệt chớ,tác phẩm này chỉ là t/g bị vã quá,nên chap ra rất rất rất LÂU...
toiyeuSeongji<3
Vả lại còn bí content🤡
Download MangaToon APP on App Store and Google Play