[Rhycap]Tình Yêu Màu Nắng
ánh nắng không còn ở đó
Lớp 12A1 năm nay không có gì thay đổi. Vẫn là những dãy bàn quen thuộc, tiếng trống vào tiết đầu ngày, và ánh nắng nghiêng qua khung cửa sổ phía tây lớp học.
Chỉ có một điều khác biệt:
Chiếc bàn cuối – dãy gần cửa sổ – luôn trống.
Không ai ngồi. Không ai được ngồi.
Duy là người đầu tiên đến lớp mỗi sáng. Cậu không bao giờ ngồi vào đó, nhưng lại luôn đặt một cây bút màu bạc lên mặt bàn. Nhẹ nhàng. Cẩn thận. Như một nghi lễ.
Nguyễn Quang Anh nhìn cảnh đó từ góc lớp. Cậu đã quen với hình ảnh Duy – trầm mặc, điềm tĩnh, luôn giữ một khoảng cách vô hình với mọi thứ. Nhưng kể từ sau cái ngày định mệnh ấy… cậu trở nên “xa” hơn
Quang Anh – người ngồi ngay phía trước – đã quen với việc đó từ lâu. Nhưng hôm nay, không hiểu sao, tim cậu khẽ nhói.
Nguyễn Quang Anh
Duy à, chỗ đó... vẫn còn là của cậu ấy sao?
Hoàng Đức Duy
//khẽ ngẩng đầu//
Hoàng Đức Duy
Ừ. Cậu ấy không thích ai ngồi chỗ đó cả. Cậu ấy nói... nắng buổi sáng ở đó là màu nắng đẹp nhất.
Quang Anh không trả lời. Cậu cũng nhớ người đó.
Người bạn thứ ba trong nhóm họ – đã rời đi cách đây gần một năm vì tai nạn xe đạp. Không lời từ biệt. Không một dấu hiệu báo trước.
Từ đó, Duy thay đổi. Không còn hay cười, không còn nói nhiều. Quang Anh cũng không dám nhắc lại, sợ sẽ khiến vết thương kia thêm sâu.
Nhưng có điều Quang Anh không biết: Duy không chỉ nhớ.
Duy còn... nghe thấy Nam mỗi khi ngồi một mình.
//....// hành động ,biểu cảm
*..*suy nghĩ
"...." nói nhỏ
💬 tin nhắn
~rên
bàn tay cũ vẫn chờ
Buổi tối, trời bất chợt mưa nhẹ.
Quang Anh ngồi trong phòng, ánh đèn vàng phủ lên trang sách Vật Lý mở dở. Nhưng tâm trí cậu lại đang ở tận nơi nào khác – có lẽ là lớp học, hoặc là ở bàn cuối nơi cây bút bạc nằm im như một lời chờ đợi không dứt.
Nguyễn Quang Anh
// chết sững //
nam(hồn)
💬Cậu ấy vẫn chưa ngủ. Vẫn đang nghĩ về tớ.
Nguyễn Quang Anh
//Ngón tay run lên khi bấm vào khung trò chuyện.//
Đó là tài khoản Nam từng dùng. Một năm qua không ai động đến. Tài khoản bị xóa – hoặc chí ít là bị khóa. Nhưng giờ đây… tin nhắn đến rõ ràng.
Nguyễn Quang Anh
💬Ai vậy? Đây là… trò đùa?
nam(hồn)
💬Tớ xin lỗi vì đã không nói lời tạm biệt. Nhưng tớ chưa thể rời đi nếu Duy còn giữ tớ lại.
Màn hình sáng lên. Tin nhắn tự hiện, như có người đang gõ từ phía bên kia thế giới.
nam(hồn)
💬Nếu cậu không giúp Duy buông bỏ, cậu ấy sẽ mắc kẹt mãi mãi. Và cậu cũng vậy.
Bên ngoài, sấm chớp nhẹ lóe lên – như một cái chớp mắt của quá khứ.
Quang Anh đứng dậy, tim đập thình thịch. Cậu bước ra ban công. Trời mưa lất phất.Ánh đèn đường phía xa phản chiếu một thứ gì đó… như bóng người.
Một cái bóng đứng ở ngã tư trước cổng trường.
Đứng yên. Ướt mưa. Và đang nhìn về phía cậu.
Cậu dụi mắt. Bóng ấy biến mất.
Duy nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng hắt nghiêng xuống bàn học.
Cây bút bạc vẫn nằm im. Vẫn chờ. Vẫn như thể Nam vừa mới rời đi – không phải một năm trước, mà chỉ là giờ ra chơi vừa rồi.
Quang Anh đứng ngoài cửa lớp một lúc. Cậu thấy Duy lau mặt bàn bằng khăn giấy, động tác quen thuộc như thể lau bụi khỏi ký ức.
Nguyễn Quang Anh
Chào buổi sáng // bước vào//
Hai người từng thân lắm. Quá thân là đằng khác. Nhưng kể từ ngày Nam mất, cả hai như bị vỡ thành hai nửa – mỗi người giữ một phần đau.
Nguyễn Quang Anh
Duy… //nhìn cây bút.//
Nguyễn Quang Anh
Cậu... có biết... ai nhắn tin từ tài khoản Nam không?
Hoàng Đức Duy
// ngẩng lên + lắc đầu//
Hoàng Đức Duy
Không ai có mật khẩu ngoài tớ. Và... Nam.
Nguyễn Quang Anh
Cậu tin vào... chuyện người đã mất, vẫn có thể gửi tin nhắn không?
Duy không trả lời. Cậu chỉ nhìn về phía bàn cuối.
Một làn gió nhẹ lướt qua. Trang sách trên bàn Duy khẽ lật. Cây bút bạc khẽ rung.
nam(hồn)
💬cậu đang gần hơn rồi đó, Quang Anh.
nhật kí và lí do của Nam
Nguyễn Quang Anh
Duy …
Chỗ ngồi vẫn trống. Cây bút bạc vẫn nằm đó.
Nguyễn Quang Anh
// cúi xuống nhặt cặp Duy đánh rơi hôm qua//
Một quyển sổ nhỏ kẹp trong ngăn ngoài
Nguyễn Quang Anh
// mở ra//
Hoàng Đức Duy
Quang Anh? Cậu đến sớm?
Nguyễn Quang Anh
Ừ. Mình… thấy cái này rơi khỏi cặp cậu.
Nguyễn Quang Anh
Đây… là của Nam đúng không?
Hoàng Đức Duy
Mình không nhớ mang theo…
Hoàng Đức Duy
Mình cất nó trong ngăn bàn ở nhà từ lâu rồi.
Nguyễn Quang Anh
Vậy… tại sao nó lại ở đây?
Hoàng Đức Duy
Có lẽ… cậu ấy muốn tụi mình đọc tiếp.
“Nếu một ngày, tớ không còn ở đây…
Tớ muốn Duy vẫn tiếp tục vẽ.
Tớ muốn Quang Anh đừng giấu cảm xúc nữa.
Và nếu có thể… hãy tha thứ cho tớ.”
nam(hồn)
💬Cậu đã tìm thấy rồi.
Nguyễn Quang Anh
💬Nam. Cuốn nhật ký… là thật?
nam(hồn)
💬Là điều cuối cùng tớ để lại.
Không phải để giữ…
Mà để buông.
[07:10 AM – lớp học dần có tiếng học sinh đến]
Hoàng Đức Duy
Mình chưa bao giờ dám đọc hết quyển sổ đó.
Sợ... biết được sự thật
Nguyễn Quang Anh
Nhưng có lẽ… đã đến lúc.
Để hiểu. Để buông.
[Quang Anh nhẹ lật sang trang kế.]
📄 “Tớ đã mệt rồi. Không phải vì hai cậu… mà là vì chính tớ.”
“Mỗi ngày trôi qua, tớ phải cố tỏ ra ổn. Nhưng bên trong thì trống rỗng.”
Nguyễn Quang Anh
Nam… đã từng như vậy sao?
Hoàng Đức Duy
Tụi mình ở cạnh cậu ấy mỗi ngày.
Mà chẳng ai nhận ra…
📄 “Tớ biết Duy sẽ tự trách. Và Quang Anh sẽ âm thầm dằn vặt.”
“Nhưng tớ không muốn tụi cậu sống như vậy mãi.”
nam(hồn)
💬Cảm ơn… vì đã đọc đến đây.
Nguyễn Quang Anh
💬Tại sao cậu không nói?
Tại sao phải một mình chịu đựng?
nam(hồn)
💬Vì tớ sợ…
Nói ra rồi, tụi cậu sẽ nhìn tớ khác đi.
Tớ yếu đuối. Tớ rối loạn.
Tớ không muốn trở thành gánh nặng.
Hoàng Đức Duy
Tụi tớ chưa từng nghĩ vậy.
Hoàng Đức Duy
Tớ chỉ ước… giá như tớ lắng nghe cậu nhiều hơn.
Tiếng trống vào tiết vang lên. Duy nắm chặt quyển sổ. Mắt cậu đỏ hoe
nam(hồn)
💬Nếu thật lòng muốn giúp…
Đừng để tớ là cái bóng giữ tụi cậu lại.
nam(hồn)
💬Hãy sống. Dù có tớ hay không.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play