Ánh Dương Trở Lại [HungAn] [QuangHung X Negav]
giới thiệu
Đặng Thành An
Đặng Thành An (Cậu): 24 tuổi, Omega, một kiến trúc sư tài năng, tốt nghiệp loại ưu. Tính cách hiền lành, đôi khi khá nhút nhát nhưng nội tâm kiên cường. Có chút ngốc nghếch trong chuyện tình cảm. Từng là mối tình đầu của Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng (Anh): 25 tuổi, Alpha trội, Tổng Giám đốc của tập đoàn kiến trúc hàng đầu. Ngoại hình điển trai, khí chất lạnh lùng, quyết đoán trong công việc nhưng ẩn sâu là một trái tim si tình và cố chấp. Vẫn luôn tìm kiếm Thành An sau nhiều năm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy: 24 tuổi, Omega, bạn thân của Thành An từ thời đại học. Hài hước, hoạt bát, là người luôn ở bên cạnh An. Đã kết hôn với Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh: 25 tuổi, Alpha, bạn thân của Lê Quang Hùng, đồng thời là Giám đốc Marketing của tập đoàn. Khác với Hùng, Quang Anh rất thân thiện, dễ gần và có phần lầy lội. Rất yêu thương Đức Duy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương: 27 tuổi, Alpha, anh trai của Thành An. Là một bác sĩ tâm lý giỏi, trầm ổn và luôn yêu thương, bảo vệ em trai. Là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho An
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp: 22 tuổi, Beta, em trai của Nguyễn Quang Anh. Sinh viên năm cuối, thông minh nhưng hơi hướng nội. Thích thầm Trần Đăng Dương
Ngô Kim Ngân
Ngô Kim Ngân: 25 tuổi, Omega, Thư ký của Lê Quang Hùng. Xinh đẹp, sắc sảo, có tình cảm với Quang Hùng và đôi khi có những hành động không mấy thiện chí với Thành An
Phạm Minh Hoàng
Phạm Minh Hoàng: 26 tuổi, Alpha, Trưởng phòng Thiết kế, đối thủ cạnh tranh trong công việc của Thành An. Có chút kiêu ngạo, tham vọng, luôn muốn vượt qua Thành An.
Tit hay cười
Tít xoá mất fic Tình yêu nổi tiếng rồi
Tit hay cười
Tại đọc lại thấy fic đó xàm quá
Tit hay cười
Nên xoá đi đền cho mọi người bộ khác
Tit hay cười
Bộ này sẽ nhiều lời dẫn hơn là thoại
Tit hay cười
Các hành động hay cảm xúc gì đó bình tường tít sẽ để vào //..//
Tit hay cười
Nhưng fic này tít sẽ ít để vào khung đó và sẽ đưa những hđ cx vào lời dẫn luôn
Tit hay cười
Tít xin cảm ơn mọi người ạ
1/ cuộc gặp định mệnh
CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP ĐỊNH MỆNH
Tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi, cắt ngang giấc mơ đang dở của Thành An
Cậu khẽ rên một tiếng, vươn tay tắt báo thức, mắt vẫn còn nhắm nghiền
Sáng thứ Hai đầu tuần, luôn là một cực hình đối với người mê ngủ như cậu
Hoàng Đức Duy
An ơi, dậy đi! Mày muốn đi làm muộn ngày đầu tiên à?
Giọng Hoàng Đức Duy từ phòng khách vọng vào, mang theo chút sốt ruột
Thành An uể oải ngồi dậy, mái tóc nâu hạt dẻ rối bù
Đặng Thành An
Biết rồi mà, Duy
Đặng Thành An
Mày cứ làm như tao là con nít ấy
Hoàng Đức Duy
Không phải con nít thì sao mày không tự dậy đi?
Hoàng Đức Duy
Có mỗi cái lịch phỏng vấn hôm nay là quan trọng mà cũng ngủ quên
Đức Duy xuất hiện ở cửa phòng, trên tay cầm hai cốc cà phê
Cậu đặt một cốc lên bàn đầu giường của An, rồi nhấp một ngụm của mình
Hoàng Đức Duy
Dậy nhanh, tao với Quang Anh còn phải đi làm nữa chứ
Đặng Thành An
//bật cười, cầm lấy cốc cà phê ấm nóng// Thôi được rồi, biết ơn hai vợ chồng mày lắm
Đặng Thành An
Không có mày chắc tao thành người vô gia cư mất
Hoàng Đức Duy
Thôi đi cha nội! Nhanh lên, phỏng vấn ở tập đoàn Skyline, đó là mơ ước của mày từ bao giờ rồi còn gì //thúc giục//
An hớp một ngụm cà phê, hương thơm đắng dịu lan tỏa trong khoang miệng
Đặng Thành An
Nhưng mà hồi hộp quá
Đặng Thành An
Lỡ không được thì sao?
Hoàng Đức Duy
Không được thì xin việc khác! Lo gì? //vỗ vai cậu//
Hoàng Đức Duy
Mày là Đặng Thành An đấy, tốt nghiệp thủ khoa khoa Kiến trúc cơ mà
An gật đầu, cố gắng xua đi cảm giác lo lắng
Tập đoàn Skyline là công ty kiến trúc hàng đầu cả nước, nơi cậu luôn mơ ước được làm việc từ khi còn là sinh viên
Một giờ sau, Thành An đã có mặt tại sảnh lớn của tòa nhà Skyline
Cậu chỉnh lại bộ vest công sở màu xám nhạt, hít thở thật sâu
Xung quanh là rất nhiều ứng viên khác, ai nấy đều trông rất tự tin và chuyên nghiệp
Đa nv
Thư Ký : Đặng Thành An? //gọi tên cậu//
Đa nv
Thư ký : Mời anh vào phòng chờ số 3
Cậu đi theo cô thư ký đến một căn phòng nhỏ, nơi đã có một vài ứng viên khác đang ngồi
Tim Thành An đập thình thịch
Đây là vòng phỏng vấn cuối cùng, trực tiếp với Tổng Giám đốc
Cánh cửa bật mở, một ứng viên bước ra với vẻ mặt thất vọng
Đến lượt Thành An. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi bước vào phòng
Căn phòng rộng lớn, trang trí tối giản nhưng sang trọng. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn hắt vào, khiến không gian càng thêm thoáng đãng
Đối diện với cậu là một chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó, ba người đang ngồi
Một người đàn ông trung niên với gương mặt phúc hậu – có lẽ là Trưởng phòng Nhân sự
Một người phụ nữ trẻ tuổi, trông rất nghiêm nghị – Giám đốc Đối ngoại. Và… người còn lại...
Thành An bỗng dưng đứng hình. Toàn bộ thế giới như ngừng lại
Người đàn ông ngồi ở vị trí trung tâm, trong bộ vest đen lịch lãm, mái tóc đen nhánh được vuốt ngược gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sắc bén. Dáng người cao lớn, vai rộng
Khuôn mặt ấy… quen thuộc đến mức khiến trái tim cậu nhói lên một cái
Đó là anh. Người mà cậu đã từng yêu hơn cả bản thân mình. Người đã từng nắm tay cậu đi qua những tháng ngày đẹp nhất của tuổi trẻ
Người đã biến mất khỏi cuộc đời cậu không một lời giải thích
Quang Hùng ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Thành An
Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trong mắt anh, rồi rất nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng vốn có
Gương mặt anh không biểu cảm gì, chỉ có đôi môi mím chặt
An cảm thấy chân mình như nhũn ra. Cậu không thể tin vào mắt mình. Lê Quang Hùng, tổng giám đốc của Skyline? Người mà cậu đã không gặp suốt ba năm nay?
Lê Quang Hùng
Mời anh Đặng Thành An ngồi
Giọng của Quang Hùng vang lên, trầm thấp và mạnh mẽ, khác hẳn với giọng nói ấm áp mà cậu từng nhớ
Giọng nói đó mang theo một sự xa cách đến rợn người
An cứng ngắc ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào anh
Cậu cảm thấy toàn thân nóng ran, tay chân luống cuống
Đa nv
Anh có thể giới thiệu về bản thân và kinh nghiệm làm việc của mình không? //cắt ngang bầu không khí căng thẳng//
Đặng Thành An
//cố gắng điều chỉnh hơi thở, giọng hơi run run// Vâng… tôi là Đặng Thành An, tốt nghiệp Đại học Kiến trúc Hà Nội, chuyên ngành thiết kế công trình dân dụng
Đặng Thành An
Tôi từng có hai năm kinh nghiệm làm việc tại công ty XYZ, tham gia vào các dự án…
Mặc dù cố gắng tập trung, ánh mắt cậu vẫn thỉnh thoảng liếc về phía Quang Hùng
Anh vẫn ngồi đó, chăm chú nhìn vào hồ sơ trên bàn, thi thoảng gật đầu nhưng không nói gì
Khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng như bức tượng
Sau một loạt câu hỏi về chuyên môn, đến lượt Quang Hùng lên tiếng
Giọng anh vẫn đều đều, không chút cảm xúc
Lê Quang Hùng
Tại sao anh lại muốn làm việc tại Skyline?
Thành An bất giác siết chặt tay
Đây là câu hỏi mà cậu đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng giờ đây, đối diện với anh, mọi lời nói dường như mắc kẹt ở cổ họng
Đặng Thành An
//lắp bắp, giọng nói không còn sự tự tin như ban đầu//
Đặng Thành An
Skyline… là tập đoàn hàng đầu trong lĩnh vực kiến trúc
Đặng Thành An
Tôi luôn ngưỡng mộ những công trình của quý công ty và mong muốn được đóng góp sức mình vào những dự án tầm cỡ
Quang Hùng ngước mắt lên, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt vào Thành An
Lê Quang Hùng
Anh có vẻ khá căng thẳng
Lê Quang Hùng
Có chuyện gì sao?
Câu hỏi của anh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Thành An
Căng thẳng? Đúng vậy, cậu căng thẳng đến mức muốn bỏ chạy ngay lúc này
Nhưng làm sao cậu có thể nói ra lý do thực sự?
Đặng Thành An
Không… không có gì ạ
Đặng Thành An
Có lẽ… do tôi quá hồi hộp cho buổi phỏng vấn này
Thành An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi cậu run run không thể che giấu được sự thật
Quang Hùng nhìn cậu một lúc lâu, ánh mắt anh dò xét như muốn nhìn thấu tâm can cậu
An cảm thấy như mình đang bị lột trần dưới cái nhìn đó
Cậu ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức
Lê Quang Hùng
Vậy được rồi. Buổi phỏng vấn của anh kết thúc ở đây
Lê Quang Hùng
Chúng tôi sẽ liên hệ lại trong vài ngày tới //giọng vẫn lạnh băng//
Thành An đứng dậy, cúi đầu chào rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng
Vừa ra đến hành lang, cậu gần như khuỵu xuống
Cậu không thể tin được cuộc gặp gỡ định mệnh này lại diễn ra trong hoàn cảnh như vậy
Mọi kỳ vọng, mọi sự chuẩn bị của cậu đều tan biến chỉ vì sự xuất hiện của anh
Về đến căn hộ chung cư của Đức Duy và Quang Anh, Thành An gần như suy sụp. Cậu vùi mình vào ghế sofa, không nói một lời
Hoàng Đức Duy
Phỏng vấn thế nào? //thấy An nằm vật ra đấy, lo lắng hỏi//
Hoàng Đức Duy
Mày được nhận không? Hay là người ta khó tính quá?
Đặng Thành An
//lắc đầu, giọng nói khản đặc// Là… là anh ấy, Duy
Hoàng Đức Duy
//nhíu mày// Anh ấy?
Đặng Thành An
Lê Quang Hùng…
Thành An thì thào, như thể cái tên đó là một gánh nặng nghẹt thở
Đặng Thành An
Anh ấy… là tổng giám đốc của Skyline
Quang Anh, người đang ngồi đọc báo ở bàn ăn, cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc
Nguyễn Quang Anh
Cái gì? Thật á? //thốt lên//
Hoàng Đức Duy
Hùng á? Sao mày lại không biết từ trước?
Đặng Thành An
Tao… tao làm sao mà biết được//bật khóc nức nở//
Đặng Thành An
Tao không biết… ba năm qua anh ấy ở đâu, làm gì
Đặng Thành An
Giờ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tao như thế
Đặng Thành An
Anh ấy… anh ấy lạnh lùng lắm, như thể không hề quen biết tao vậy
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống cạnh Thành An, ôm lấy cậu//Thôi nào, An
Hoàng Đức Duy
Có lẽ… Hùng cũng bất ngờ thôi
Đặng Thành An
Không đâu, Duy
Đặng Thành An
Anh ấy nhìn tao như một người lạ. Không chút cảm xúc nào //nghẹn ngào//
Đặng Thành An
Tao… tao không biết phải làm sao nữa
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy, vẻ mặt trầm tư//Hùng… thằng đó đúng là có chút khó gần thật
Nguyễn Quang Anh
Nhưng không đến nỗi nào đâu
Nguyễn Quang Anh
Có thể nó cũng sốc khi thấy mày
Đặng Thành An
Anh không hiểu đâu, Quang Anh
Đặng Thành An
//lắc đầu nguầy nguậy// Ánh mắt anh ấy… nó hoàn toàn khác
Đặng Thành An
Anh ấy không còn là Quang Hùng của ba năm trước nữa
Hoàng Đức Duy
//vuốt lưng An// Thôi được rồi, dù sao thì cũng phỏng vấn xong rồi
Hoàng Đức Duy
Cứ chờ kết quả xem sao
Hoàng Đức Duy
Dù thế nào thì tao và Quang Anh vẫn luôn ở bên mày mà
Thành An gật đầu, cố gắng kìm nén tiếng nấc
Cậu biết Đức Duy và Quang Anh luôn yêu thương và ủng hộ cậu
Nhưng nỗi đau trong lòng cậu lúc này, nỗi đau của một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ với người mình từng yêu sâu đậm, lại trong một hoàn cảnh éo le như vậy, khiến cậu cảm thấy vô cùng tuyệt vọng
Đặng Thành An
Tao… tao không muốn làm ở đó nữa, Duy
Đặng Thành An
//thì thào// Tao không thể làm việc dưới quyền anh ấy
Hoàng Đức Duy
Mày nói gì vậy An?//hoảng hốt//
Hoàng Đức Duy
Đó là mơ ước của mày mà!
Đặng Thành An
Mơ ước đó… giờ đã khác rồi
Hình ảnh Lê Quang Hùng lạnh lùng, xa cách cứ ám ảnh trong tâm trí cậu
Cậu không biết liệu mình có thể đối mặt với anh mỗi ngày hay không
Cuộc sống của Đặng Thành An, sau ba năm tưởng chừng đã bình yên trở lại, giờ đây lại một lần nữa dậy sóng vì sự xuất hiện của Lê Quang Hùng
Mối tình đầu tưởng chừng đã chôn sâu trong quá khứ, giờ lại sống dậy một cách đầy đau đớn và bế tắc.
2/ ký ức vỡ nát
Căn phòng ngập tràn ánh nắng chiều. Thành An vẫn vùi mặt vào gối, tấm lưng run lên bần bật
Đức Duy ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về. Quang Anh đứng dựa khung cửa, ánh mắt xa xăm
Cả ba chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng nức nở nhỏ của An là còn vang vọng
Cuối cùng, Thành An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Đức Duy và Quang Anh
Đặng Thành An
Tao... tao nên làm gì bây giờ?
Đặng Thành An
Nếu họ gọi lại, tao có nên nhận không?
Hoàng Đức Duy
//thở dài// An à, mày đã mơ ước được vào Skyline từ lâu rồi mà
Hoàng Đức Duy
Đây là cơ hội vàng của mày
Hoàng Đức Duy
Chỉ vì Hùng mà mày định bỏ cuộc sao?
Đặng Thành An
Nhưng tao không thể đối mặt với anh ấy mỗi ngày! //gào lên, giọng đầy tuyệt vọng//
Đặng Thành An
Anh ấy đã rời đi không một lời giải thích
Đặng Thành An
Ba năm qua, tao đã sống như thế nào, mày có biết không Duy?
Đặng Thành An
Tao đã cố gắng quên đi, cố gắng bắt đầu lại, nhưng giờ anh ấy lại xuất hiện như thế! Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra!
Nguyễn Quang Anh
//tiến lại gần, đặt tay lên vai//An, bình tĩnh lại đi
Nguyễn Quang Anh
Anh biết mày rất đau khổ, nhưng mày không thể cứ trốn tránh mãi được
Nguyễn Quang Anh
Ít nhất cũng phải nghe Hùng nói gì chứ
Nguyễn Quang Anh
Chuyện ba năm trước, có lẽ có lý do nào đó mà mày không biết
Đặng Thành An
//bật cười cay đắng// Lý do gì?
Đặng Thành An
Anh ấy là Alpha trội, anh ấy có thể làm bất cứ điều gì mình muốn!
Đặng Thành An
Anh ấy nói yêu tao, thề non hẹn biển, rồi biến mất như chưa từng tồn tại! Đó là lý do duy nhất!
Ký ức ùa về như một cơn sóng dữ, nhấn chìm Thành An vào vực sâu của sự đau khổ.
Hà Nội những ngày cuối thu, lãng mạn và dịu dàng
Thành An và Lê Quang Hùng ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc trong công viên, tay trong tay
Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cậu, ánh mắt tràn đầy yêu thương
Lê Quang Hùng
An này //giọng trầm ấm//
Lê Quang Hùng
Sau này, khi anh ra trường, anh sẽ mở một công ty kiến trúc thật lớn
Lê Quang Hùng
Em sẽ là kiến trúc sư trưởng của anh, được không?
Đặng Thành An
//tựa đầu vào vai anh, cười khúc khích//Anh mơ mộng quá đấy, Hùng
Đặng Thành An
Anh mới là sinh viên năm ba thôi mà
Lê Quang Hùng
Anh không mơ đâu
Lê Quang Hùng
Anh sẽ làm được
Lê Quang Hùng
Và em sẽ ở bên anh, đúng không? //nắm chặt tay cậu//
Đặng Thành An
Tất nhiên rồi
An ngước lên nhìn anh, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc
Đặng Thành An
Em sẽ luôn ở bên anh, Hùng
Tình yêu của họ nảy nở từ những ngày đầu đại học
Quang Hùng là sinh viên khoa Quản trị Kinh doanh, xuất chúng và đầy tham vọng
Thành An là sinh viên Kiến trúc, hiền lành và tài năng
Hai con người tưởng chừng đối lập lại thu hút nhau một cách mãnh liệt
Hùng luôn bao bọc, che chở cho An, còn An luôn là nguồn bình yên, động lực của Hùng
Hương pheromone của một Alpha trội và một Omega tinh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự kết nối sâu sắc mà cả hai đều tin rằng sẽ kéo dài mãi mãi
Đặng Thành An
Hùng, sắp đến kỳ phân hóa của em rồi.
Thành An nói vào một buổi tối muộn, khi cả hai đang học bài tại thư viện
Đặng Thành An
Em… em có chút lo
Lê Quang Hùng
//đặt sách xuống, nắm lấy tay cậu//Lo gì chứ?
Lê Quang Hùng
Dù em có phân hóa thành Beta hay Omega, anh vẫn sẽ yêu em
Lê Quang Hùng
Anh đã nói rồi mà, đúng không?
Đặng Thành An
//gật đầu, lòng ấm áp// Em biết
Đặng Thành An
Nhưng nếu em là Omega… liệu anh có thay lòng không? //Giọng nhỏ dần//
Lê Quang Hùng
//bật cười, véo nhẹ mũi cậu// Ngốc. Anh là Alpha trội, em là Omega hay Beta thì sao chứ?
Lê Quang Hùng
Điều quan trọng là em là Đặng Thành An của anh
Lê Quang Hùng
Với lại, Omega đâu có gì xấu đâu?
Lê Quang Hùng
Anh sẽ bảo vệ em thật tốt
Thành An ôm chặt lấy anh, lòng ngập tràn hạnh phúc và tin tưởng
Nhưng niềm hạnh phúc đó không kéo dài được bao lâu.
Đến ngày An hoàn thành kỳ phân hóa và xác nhận là một Omega, mọi thứ vẫn tốt đẹp
Quang Hùng đã đến bệnh viện, ôm chặt cậu vào lòng, hứa hẹn một tương lai tươi sáng
Họ đã cùng nhau chuẩn bị cho lễ trưởng thành, lên kế hoạch cho những chuyến đi, và ước mơ về một ngôi nhà nhỏ có hàng rào trắng
Rồi một ngày, Quang Hùng biến mất
Không một cuộc gọi. Không một tin nhắn. Không một lời giải thích. Anh như bốc hơi khỏi cuộc đời Thành An
Cậu đã cố gắng liên lạc, đến tận nhà anh, nhưng không ai cho cậu câu trả lời. Gia đình anh nói anh đi du học, nhưng không nói cụ thể là ở đâu
Bạn bè anh, kể cả Nguyễn Quang Anh, đều nói không biết gì. Quang Anh lúc đó cũng đang sốc vì sự mất tích đột ngột của Hùng
Thành An sụp đổ. Hương pheromone của một Omega đang đau khổ khiến cậu gần như kiệt sức
Đức Duy và anh trai, Đăng Dương, đã phải thay phiên chăm sóc cậu. Cậu mất một khoảng thời gian dài để chấp nhận sự thật đau lòng đó. Mối tình đầu tan vỡ, để lại vết sẹo sâu hoắm trong tim
Cậu đã tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải sống tốt. Cậu lao đầu vào học tập, làm việc, cố gắng xây dựng lại cuộc sống mà không có anh
Cậu thành công, trở thành một kiến trúc sư trẻ đầy triển vọng. Cậu nghĩ rằng mình đã ổn, rằng mình đã vượt qua được. Cho đến hôm nay
Đặng Thành An
Tao… tao đã nghĩ mình đã quên được anh ấy rồi //đưa tay quẹt nước mắt//
Đặng Thành An
Nhưng nhìn anh ấy, tao lại thấy mọi thứ như mới hôm qua
Nguyễn Quang Anh
Anh hiểu cảm giác của mày //trầm giọng//
Nguyễn Quang Anh
Hồi đó Hùng đột nhiên biến mất, ngay cả anh cũng không thể liên lạc được
Nguyễn Quang Anh
Cứ như có ai đó đã cố tình cắt đứt mọi mối liên hệ của nó vậy
Nguyễn Quang Anh
Ba năm nay, anh cũng đã cố gắng tìm kiếm, nhưng Hùng gần như bặt vô âm tín
Nguyễn Quang Anh
Đến gần đây nó mới liên lạc lại với anh, bảo là đã về nước và đang điều hành Skyline
Nguyễn Quang Anh
Anh còn không biết nó là tổng giám đốc nữa đấy
Đặng Thành An
Thật sao? //ngẩng đầu//
Đặng Thành An
Anh cũng không biết?
Nguyễn Quang Anh
Ừ, không hề //thở dài//
Nguyễn Quang Anh
Hùng đã thay đổi rất nhiều
Nguyễn Quang Anh
Nó không còn là thằng Hùng thân thiện, hay cười ngày xưa nữa
Nguyễn Quang Anh
Giờ nó lạnh lùng và khép kín hơn nhiều
Hoàng Đức Duy
//nắm chặt tay Thành An// Dù sao thì bây giờ mày cũng đã biết rồi
Hoàng Đức Duy
Đừng vội vàng từ bỏ cơ hội này
Hoàng Đức Duy
Có thể… đây là lúc để mày tìm ra câu trả lời cho những thắc mắc của mình
Thành An nhìn Đức Duy, rồi lại nhìn Quang Anh
Trong đôi mắt đỏ hoe của cậu vẫn còn sự hoang mang, nhưng cũng lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Câu trả lời
Phải, cậu cần câu trả lời. Tại sao anh lại rời đi? Tại sao anh lại biến mất không lời từ biệt?
Đa nv
???: Em trai mày đã đến đây từ lúc nào mà mày không biết hả Quang Anh?
Một giọng nói trầm ấm vang lên
Trần Đăng Dương, anh trai của Thành An, đang đứng ở cửa phòng khách, trên tay là túi đồ ăn và một hộp thuốc ức chế pheromone
Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng ánh mắt nhìn Thành An lại đầy lo lắng
Đặng Thành An
Anh Dương! //bật dậy, chạy đến ôm chầm lấy anh trai//
Đặng Thành An
Sao anh lại ở đây?
Trần Đăng Dương
Thằng Duy gọi cho anh, bảo em không được khỏe //nhẹ nhàng vuốt tóc cậu//
Trần Đăng Dương
Mùi pheromone của em đang phát tán khá mạnh
Trần Đăng Dương
Có lẽ em cần dùng thuốc ức chế
Anh nhìn sang Quang Anh, khẽ gật đầu chào
Trần Đăng Dương
Chào Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh Dương //cười gượng//
Quan hệ giữa anh và Đăng Dương khá tốt, nhưng vẫn còn chút ngượng ngùng vì mối quan hệ của An và Hùng ngày trước
Đăng Dương nhìn Thành An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu
Trần Đăng Dương
An, em đã làm việc quá sức rồi
Trần Đăng Dương
Ngồi xuống đi, để anh khám cho em
Anh kéo An ngồi xuống ghế, kiểm tra nhịp tim và sắc mặt cậu
Hương pheromone của một Omega đang trong trạng thái căng thẳng phát ra từ Thành An, khiến không gian có chút nặng nề
Trần Đăng Dương
Anh có nghe chuyện rồi //nói khẽ, mắt nhìn thẳng vào cậu//
Trần Đăng Dương
Hùng… anh ấy đã trở về và là tổng giám đốc của Skyline
Đặng Thành An
//cúi gằm mặt// Vâng
Trần Đăng Dương
Em muốn làm gì?
Trần Đăng Dương
Tiếp tục hay từ bỏ?
Thành An ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt kiên định của anh trai
Đặng Thành An
Em… em không biết nữa, anh Dương
Trần Đăng Dương
Hãy lắng nghe trái tim mình, An //nhẹ nhàng nói//
Trần Đăng Dương
Đừng vì sợ hãi mà bỏ lỡ cơ hội
Trần Đăng Dương
Dù quyết định của em là gì, anh và Duy, Quang Anh sẽ luôn ủng hộ em
An nhìn ba người đang ngồi xung quanh mình, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đang đóng băng. Đúng vậy, cậu không đơn độc
Đặng Thành An
Em… em muốn biết lý do //cuối cùng cũng nói ra điều mình mong muốn nhất//
Đặng Thành An
Em muốn biết tại sao anh ấy lại bỏ em đi năm đó
Đức Duy và Quang Anh nhìn nhau. Đăng Dương gật đầu
Trần Đăng Dương
Vậy thì em phải đối mặt với anh ấy
Trần Đăng Dương
Nếu Skyline gọi lại, em hãy nhận lời
Trần Đăng Dương
Đây không chỉ là cơ hội nghề nghiệp của em, mà còn là cơ hội để em tìm ra câu trả lời
Thành An hít một hơi thật sâu
Quyết định này không hề dễ dàng, nhưng nó là điều cậu cần làm để giải thoát bản thân khỏi quá khứ
Đặng Thành An
//gật đầu//
Đặng Thành An
Nếu họ gọi lại, em sẽ đi làm
Cả Đức Duy và Quang Anh đều thở phào nhẹ nhõm
Trần Đăng Dương
Vậy thì tốt
Trần Đăng Dương
Bây giờ, uống thuốc ức chế đi, mùi của em đang thu hút hơi quá rồi đó //đưa viên thuốc và cốc nước cho An//
An ngượng ngùng đỏ mặt, nhanh chóng uống thuốc
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Quang Anh vang lên
Anh nhìn tên người gọi, vẻ mặt hơi ngạc nhiên
Nguyễn Quang Anh
Là… Hùng //nói nhỏ//
Thành An cảm thấy tim mình đập mạnh như trống bỏi
Đặng Thành An
"Chẳng lẽ… kết quả đã có rồi sao?"
Nguyễn Quang Anh
📱 Alo, Hùng hả?//bắt máy, giọng cố gắng giữ bình tĩnh//
Nguyễn Quang Anh
📱À, ừ, tao đang ở nhà
Nguyễn Quang Anh
📱Có gì không mày?
Quang Anh lắng nghe đầu dây bên kia nói, sắc mặt dần trở nên khó hiểu, rồi hơi căng thẳng
Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Thành An
Nguyễn Quang Anh
📱À… ừ… tao hiểu rồi //nói cụt ngủn//
Nguyễn Quang Anh
📱Được rồi, thế thôi nhé. Gặp mày sau
Anh cúp máy, nhìn ba con người đang dán mắt vào mình
Hoàng Đức Duy
Sao? Anh ấy nói gì? //sốt ruột//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Thành An, rồi thở dài// Hùng vừa gọi cho tao
Nguyễn Quang Anh
Nó nói… nó nói mày được nhận vào làm ở Skyline rồi
Cậu được nhận? Sau buổi phỏng vấn đầy căng thẳng đó, anh ấy vẫn quyết định nhận cậu sao?
Nguyễn Quang Anh
Và… //tiếp tục, giọng hơi ngập ngừng//
Nguyễn Quang Anh
Nó nói mày sẽ làm ở phòng thiết kế, trực tiếp dưới sự quản lý của nó
Tim Thành An như ngừng đập
Trực tiếp dưới sự quản lý của anh? Điều đó có nghĩa là… cậu sẽ phải gặp anh mỗi ngày
Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đã chính thức bắt đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play