Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Cục Bông Hay Dỗi

Chap 1: Cục bông

Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Hăi ✌🏻
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Tuôi là cừu da hồng nè bbi
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Đây không phải truyện đầu tay của tuôi
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Tuôi viết nhiều lắm
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Nhm do acc mới tạo với lại mới trở lại nên flop kinh
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Tuôi chỉ mong được bbi ủng hộ tuôi thoi
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
NovelToon
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Êu bbi nhất á
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Giờ thì mìn vô truyện 🐨🔫
☆☆
"Khi một kẻ không biết cười gặp một cục bông biết làm loạn tim người khác…"
Trên đỉnh tầng cao nhất, giữa văn phòng làm việc lặng như nghĩa địa
Người đàn ông ấy ngồi khoanh tay sau bàn kính
Ánh mắt ông lạnh hơn băng Siberia
Không một nếp nhăn, không một cảm xúc, không một nhịp thở lệch
Tên ông là Lôi Vũ - ông trùm khét tiếng nhất Châu Á - Châu Âu
Giới giang hồ gọi ông là "Bóng ma không tim"
Người ta từng nói, ông có thể dùng một câu để làm một chính phủ sụp đổ
Cũng từng có tin đồn, ông đã xử tử cả một nhóm phản bội mà… không để lại xác
Và đương nhiên, chưa ai từng thấy ông trùm mỉm cười
Cho đến hôm nay...
10:07 sáng - Cổng chính biệt thự
''Bộp!''
Một cậu nhóc lăn quay từ trong xe đen bước xuống, cái ba lô rách lủng một bên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Woaaaaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái nhà gì mà to như sân bóng vậy nè?!!!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có bán gà rán trong đó không ta...
Duy (16 tuổi – tóc rối, mặt lấm lem, áo sơ mi nhăn nhúm)
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Cậu... Là... Người mới ông chủ nhận nuôi hả?
Pháp Kiều (17 tuổi - giúp việc)
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười toe toét//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm qua em ngủ ngoài gầm cầu xong bị mấy anh đầu trọc kia lôi lên xe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em tưởng bắt cóc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai dè được cho ăn bánh mì đó hihihi
Pháp Kiều
Pháp Kiều
"Tên nhóc này bị ngốc hả trời..."
Duy tung tăng đi vào sảnh chính, tay lôi theo ba lô kéo lê sàn đá trắng bóng loáng như gương. Mắt cậu sáng như đèn, ngó đông ngó tây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Waooo... Nhà mà có đèn chùm to như tổ ong khổng lồ luôn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có ai cho em leo lên hông
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em cột xích đu chơi xíu thoiiii
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//cười trừ//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không được đâu ạ...
Tiếng bước chân trầm tĩnh vang lên từ hành lang phía Tây
Cả biệt thự lập tức im phăng phắc
Người giúp việc cúi rạp
Vệ sĩ giấu súng ra sau lưng, tay đặt trên thắt lưng theo phản xạ phòng vệ
Người ấy đến
Nguyễn Quang Anh (17 tuổi – con trai duy nhất của ông trùm)
Lạnh. Lặng. Sắc.
Cậu được huấn luyện như một vũ khí sống
Mỗi bước chân đều phát ra uy lực không ai dám thở mạnh
Áo sơ mi đen được là phẳng tuyệt đối
Găng tay da
Giày Ý bóng loáng
Ánh mắt xám tro không biểu cảm, như thể mọi thứ trên đời đều chỉ là vật trang trí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai đang chắn đường tôi?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giọng thấp, rõ từng chữ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng đầu lên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là vệ sĩ hả?! Đẹp trai dữ trời luônnn!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh có biết lối nào ra nhà vệ sinh hông... Chứ em sắp xìu luôn òiiii
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//mặt tái mét//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//mặt tái mét//
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Nhóc ơi... đó là thiếu gia
Pháp Kiều
Pháp Kiều
//nói nhỏ//
Duy lùi lại một bước theo bản năng…
RẦM!!!
Cậu vấp phải cây lau nhà, trượt chân, và... đổ nguyên thau nước lau sàn lên đôi giày đắt tiền của Quang Anh
Cả không gian đóng băng
Cả không gian đóng băng
Không ai dám nuốt nước bọt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tròn mắt//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ối dồi ôi
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Trình là gì mầ là trình âi chấm...
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
//bị bịt mõm//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ơi giày anh ướt rồi kìa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà đừng lo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em lau liền
Cậu vội vàng lục túi, lôi ra một tờ giấy nhàu nát (có vết sốt gà rán còn dính một góc), rồi cúi xuống lau lau đôi giày đen bóng loáng của Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hớn hở//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khăn giấy này em dùng hôm qua ăn đùi gà sốt tiêu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em gấp lại mặt sạch đó, em đảm bảo luôn!!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng im//
Không ai biết điều gì đang diễn ra trong đầu cậu thiếu gia
Mắt cậu không chớp
Tay không nhúc nhích
... Cho đến khi ...
Khóe môi Quang Anh... khẽ cong lên
Pháp Kiều
Pháp Kiều
???
Đặng Thành An
Đặng Thành An
???
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//thì thầm như ngất//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
C-cậu chủ mới cười hả...???
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Hình... như là vậy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng lên, mắt sáng rỡ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thấy ròi nháaaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chu chu mỏ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cười em hảaaaa
Lúc ấy, ông trùm Lôi Vũ từ trên tầng nhìn xuống.
Ông thấy tất cả
Từ cảnh Duy trượt ngã, đến lúc Quang Anh bật cười
Lôi Vũ
Lôi Vũ
//trầm giọng//
Lôi Vũ
Lôi Vũ
Từ giờ...
Lôi Vũ
Lôi Vũ
Thằng nhóc đó là người của Nguyễn Gia
Lôi Vũ
Lôi Vũ
Nếu ai dám bén mảng tới một cọng tóc của nhóc... Giết
Một đứa trẻ không biết sợ, ngốc nghếch như bông gòn nhàu nát. Một thiếu gia sinh ra từ bóng tối. Một cú trượt chân. Một giày ướt. Một nụ cười tưởng chừng không thể có. Và từ đó, trái tim lạnh lẽo nhất thế giới ngầm bắt đầu… tan chảy.
☆☆
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Mở đầu tền êu chúng ta thế thoi nhá
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
NovelToon
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Đáng êu chưa bbi của 🐨

Chap 2: "Gà rán thần thánh"

Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
NovelToon
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
Nhớ anh An quá huhu
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
😔
☆☆
"Ở nhà này, chỉ có hai người từng dám gây ồn vào ban đêm… Một là kẻ thù đã bị thủ tiêu. Người còn lại… đang nằm hát 'Gà rán thần thánh' trong phòng sát thiếu gia."
"Sự kiên nhẫn của Quang Anh… chỉ dài bằng một chiếc khăn giấy đã lau giày."
Buổi chiều, tại biệt thự họ Nguyễn
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Quản gia ơi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ông chủ dặn rồi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cậu Duy sẽ ở phòng bên cạnh thiếu gia
Quản Gia
Quản Gia
//tròn mắt//
Quản Gia
Quản Gia
CÁI GÌ!?
Quản Gia
Quản Gia
Ý cậu bảo phòng số 6 à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ đúng rồi
Quản Gia
Quản Gia
Đó là phòng bên cạnh cậu Quang Anh?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đúng chính xác là như vậy
[Phòng ngủ – 17h42]
Ngồi trên giường nệm êm ái, ôm gối, gào lên như vừa trúng số
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời ơiiiiiiiiiiiiiiiii
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em sống ở đậy thiệt hảaaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cái giường này mềm như đùi gà chiên áaa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//cười nhạt//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Dạ đúng rồi cậu Duy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
"Trời ơi cứu tui cứu tui"
Em nằm lăn qua lăn lại, rồi lại bật dậy chạy ra ban công, vô tình thấy Quang Anh ở ban công kế bên đang đứng nhìn bầu trời, áo sơ mi trắng bay nhẹ trong gió.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//vẩy tay lia lịa//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh hàng xóm đẹp trai ơiii
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tối nay ăn chung hông anhh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc nhìn, không đáp//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//kéo rèm lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lạnh như cửa tủ đông lạnh công nghiệp vậy chời
Đêm xuống – 22h45
Cả biệt thự chìm vào im lặng. Vệ sĩ thay ca, đèn hành lang chuyển sang ánh sáng dịu
Chỉ có một nơi... không yên tĩnh
Duy trong phòng – đang tắm, hát cực to
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
🎵 Gà rán thơm thơm! Gà rán giòn giòn! Dầu chiên lên ngập ngụa! Ăn là ghiền, ăn là mê, ăn xong nhớ anh Quang Anh! 🎵
Vệ sĩ
Vệ sĩ
//ngồi trực - chảy mồ hôi//
Vệ sĩ
Vệ sĩ
1: Cậu chủ Quang Anh mà nghe thấy... thằng bé kia... xong đời
Vệ sĩ
Vệ sĩ
2: Tôi thề là chưa ai từng hát... và nhắc tên thiếu gia... trong cùng một câu... điên vậy
[Phòng Quang Anh – bên cạnh]
Quang Anh đang ngồi đọc tài liệu, gõ nhẹ laptop
Tiếng hát lọt qua tường, chát chúa như loa phường hỏng mic
Cậu chớp mắt
Tắt laptop
Đứng dậy
Mở cửa
[Phòng Duy – lúc đó]
Duy vừa tắm xong, đang đứng trước gương, cầm lược giả micro
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
🎵 Gà rán ơi, anh có yêu em không…? Hay chỉ là miếng phụ thêm trong combo gà cay?! 🎵
RẦM!!!
Cửa mở tung
Quang Anh đứng ở ngưỡng cửa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mặt tối sầm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu... đang làm gì?
Duy mặc mỗi cái khăn, hoảng loạn hét lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ÁÁÁÁÁ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
BIẾN THÁIIIII
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
À không… anh đẹp trai hàng xóm hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em... đang… luyện thanh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là cái nhà ở. Không phải nhà trẻ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật gật//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng mà em là trẻ con màaaa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ mới...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mới... mười sáu thoiiii
Quang Anh nhìn xuống chân em – là đôi dép vịt vàng có mắt lòi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cấm hát sau 22h
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cấm mặc khăn tắm chạy quanh ban công
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cấm gọi tôi là "anh hàng xóm"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy em gọi là gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Anh giày đen"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay "Thiếu gia mặt lạnh"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hay là... "anh gà rán"?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe đáng iuu ghê luônn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngủ sớm đi
Anh quay lưng, đóng cửa cái “cạch”
[Phòng Quang Anh - lúc đó]
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Cái thứ ồn ào này… đến thật rồi.”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Sao giọng hát dở như vậy… mà lại khiến mình để tâm?”
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Rốt cuộc... tên ngốc ấy là ai?”
Và đêm đầu tiên sống cạnh nhau… Một người mất ngủ vì bài hát gà rán. Một người ngủ say như mèo con trong ổ gà. Không ai biết... đó là khởi đầu của những đêm trắng lãng mạn, ồn ào, và đầy biến động về sau.
☆☆
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
615/300
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
NovelToon
Cừu Da Hồng 🐨
Cừu Da Hồng 🐨
khók thét luôn

Chap 3: Giọt nước mắt sau tiếng cười

☆☆
"Có những người luôn cười rất to để che đi vết thương rất sâu..."
2 giờ sáng – Biệt thự nhà họ Nguyễn
Gió lùa qua khe cửa ban công
Đêm lặng, rất lặng
Chỉ có một căn phòng... vọng lại tiếng nấc khe khẽ
[Phòng bên cạnh – Quang Anh]
Anh vẫn chưa ngủ
Ngồi trên ghế dài sát cửa sổ, ánh trăng rọi vào khuôn mặt không cảm xúc
Tai đeo tai nghe chống ồn
Nhưng...
Một âm thanh nhỏ bé nào đó cứ len qua, cào nhẹ vào lòng anh
Tiếng... khóc
Quang Anh rút tai nghe ra, khẽ cau mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
??
Anh đứng dậy, tiến về phía ban công
Gió nhẹ hất tung mái tóc mềm, làm chiếc rèm mỏng bên kia khẽ phất
Phòng bên vẫn sáng đèn ngủ
Và… một hình bóng nhỏ bé đang ngồi ôm gối nơi góc giường
[Phòng Duy – không biết bị theo dõi]
Duy co mình trong chăn, mặt úp vào con gấu bông lớn. Vai run lên từng chút
Em thì thầm, giọng khàn nước mắt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ ơi...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay con lại ngủ một mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hồi nhỏ mẹ bảo, nếu con ngoan... thì ba mẹ sẽ quay lại đón con mà...
Em im lặng. Nước mắt rơi vào gấu bông
Duy cười khẽ, lẩm bẩm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng chắc con vẫn chưa đủ ngoan ha?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vẫn còn làm ướt giày người ta, vẫn bị gọi là phiền phức…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng im, lặng thinh//
Lần đầu tiên…
Anh thấy cái “cục bông ồn ào” ấy…
Im lặng và mong manh đến vậy
Không cười
Không la hét
Không hát nhạc gà rán
Chỉ là một đứa trẻ, vừa lạc mất tuổi thơ
Quang Anh tay siết nhẹ lan can, không hiểu sao lại thấy nghèn nghẹn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Tên ngốc''
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
''Cái giọng run run đó là gì vậy..."
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Sao... làm phiền lòng người khác kiểu này?"
[Sáng hôm sau – 06:01 AM]
Duy thức dậy, mắt hơi sưng, vẫn cố cười với chính mình trong gương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tự lẩm bẩm//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hôm nay phải cười nha Duy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cười nhiều lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người ta ghét mấy đứa ủ rũ lắm...
[Bên ngoài – hành lang]
Duy mở cửa…
Và thấy một hộp sữa nóng, kèm theo chiếc bánh mì được gói trong giấy sạch sẽ, đặt gọn nơi thềm
Trên đó dán một mảnh giấy nhỏ
"Đừng hát sau 10 giờ. Nhưng có thể ăn sáng đúng giờ." — Q.A.
Em ôm hộp sữa, mắt sáng long lanh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh hàng xóm dễ thương dữ chờiiii
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lúc khóc mà có đồ ăn sáng thế này thì... em khóc tiếp á nha!
[Phòng Quang Anh – bên trong]
Quang Anh cầm ly cà phê, khẽ nhìn qua khe cửa
Ánh mắt cậu vẫn lạnh
Nhưng lòng ngực... vừa có thêm một nhịp lạ
Một cục bông mềm yếu giữa màn đêm. Một ánh nhìn băng giá bỗng chậm lại vì một tiếng nấc. Không cần an ủi. Không cần lời hoa mỹ. Chỉ cần một hộp sữa nóng… đủ để bắt đầu một điều dịu dàng.
☆☆

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play