Tốc Độ Bẻ Gãy Luật Lệ ( Dương Hùng ) ( Duonghung)(Bongphone)
Giới Thiệu
//ABC// hành động
ABC : là hét , nói lớn
*ABC* : suy nghĩ
(ABC) nói thầm
~rên
~~ dẹo
📞 gọi điện
📱người nhắn 📲người nhận
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
17 tuổi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
21 tuôi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
26
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
21
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
25
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
25
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
17 tuổi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
17 tuổi
Bùi Ánh Dương
Bùi Ánh Dương
17 tuổi
Lê Ngọc Khánh An
Lê Ngọc Khánh An ( Chị gái LQH)
21 tuổi
Nguyễn Hà My
Nguyễn Hà My
17 tuổi
Bone( t/g)
//ABC// hành động
ABC : là hét , nói lớn
*ABC* : suy nghĩ
(ABC) nói thầm
~rên
~~ dẹo
📞 gọi điện
📱người nhắn 📲người nhận
Bone( t/g)
Nên đọc để hiểu 2 nv chính ạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng – gương mặt thiên thần mang linh hồn nổi loạn
Vẻ đẹp của Hùng không đến từ sự hiền lành, mà từ sự mâu thuẫn chết người giữa ngoại hình và tâm tính. Một gương mặt khiến người ta nghĩ tới thiên thần , thuàn khiết và xinh đẹp, làn da trắng đến mịn như sương mai, môi hồng nhạt như lụa lồng ánh bình minh — nhưng ánh mắt lại rực cháy, sâu thẳm như vực thẳm đẫm xăng.
Hùng ngông cuồng như thể thế giới này nợ cậu một lời xin lỗi, và cả thành phố chính là sân khấu cho vở kịch trả thù đầy kiêu ngạo. Cậu bước vào đường đua không chỉ để thắng, mà để đạp nát mọi giới hạn người ta áp lên mình. Với mái tóc nhuộm luôn rối nổi bật , hình xăm hoa bất tử lớn trên cánh tay dù mới 17 tuổi , Hùng ngồi lên yên xe như vị thần chiến tranh trong lốt thiên thần sa ngã. Cậu luôn mỉm cười — không phải vì vui — mà vì biết rằng không ai có thể kiểm soát được mình.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương – hiện thân của chính nghĩa mang vẻ đẹp chững chạc
Cao, vai rộng, sống mũi thẳng, mái tóc đen cắt gọn gàng cùng ánh mắt trầm tĩnh mang sắc nâu của đất — Đăng Dương là người mà ai cũng tin tưởng khi bước vào phòng thẩm vấn. Vẻ đẹp của anh không ngạo nghễ, mà trầm lặng như sấm chớp giữa cơn bão. Anh không bao giờ gằn giọng, không cần ra tay nặng, nhưng từng câu nói đều như lưỡi dao lạnh, chính xác và không tha thứ.
Dương hiền lành với người già, kiên nhẫn với trẻ em, nhưng đứng trước kẻ vi phạm giao thông, đặc biệt là đua xe trái phép, ánh mắt anh biến thành sắt thép. Anh tin vào luật pháp, vào an toàn đường phố, vào công lý — và anh ghét cay ghét đắng những kẻ coi mạng người như một cuộc chơi.
Thế nên, khi anh đứng chắn đầu xe Hùng, khẩu súng trong tay còn chưa rút ra, nhưng ánh nhìn đã như tra còng vào cổ kẻ báo thủ, chính là lúc thiên thần ánh sáng đối đầu với thiên thần sa ngã.
Bone( t/g)
Like truyện j chưa ngdep
Chap 1 : Ducati Panigale V4 S
Cảnh sát
Chúng tôi mất dấu cậu ta rồi
Cảnh sát
Cậu ta chạy về phía đường đội cậu đang trực
Cảnh sát
Lần này phải bắt được cậu ta
Trần Đăng Dương
Rõ ! // tắt bộ đàm //
Đỗ Hải Đăng
Lại là nó à// bật dậy đèn tín hiệu //
Trần Đăng Dương
Tập trung đi , sếp bảo cậu ta có thể sẽ đi qua đây trong 5 phút nữa // nhìn ra ngoài cửa sổ //
Vừa dứt lời chiếc mô tô đen tuyền gầm rú lao tới, lướt qua như một cơn lốc. Hùng ngồi vững trên yên xe, ánh mắt lạnh tanh sau lớp kính đen. Gió tạt mạnh vào mặt Dương khi cậu vụt ngang qua anh, để lại sau lưng chỉ tiếng động cơ rền vang và mùi bạc hà thoảng nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, tim Dương khẽ lệch một nhịp.
Đỗ Hải Đăng
Cậu ta đi từ Đường số 6 đến đây với 7 phút // sốc //
Trần Đăng Dương
Chết tiệt , lái như thế là không cần sống nữa à ? // lái xe đuổi theo sau Hùng //
Chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi, đèn đỏ xanh xoay tròn chớp nháy rực rỡ trong màn đêm. Dương siết chặt tay lái, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào bóng chiếc mô tô đen phía trước đang lượn lách như con báo bạc trong rừng đêm. Hùng vẫn ngạo nghễ trên yên xe, không ngoái đầu lại, như thể đang thách thức tất cả.
Tiếng động cơ hai xe gầm rú vang vọng khắp con phố vắng, bánh xe nghiến rít trên mặt đường nhựa. Dương nghiến răng, nhấn ga, ép sát từng khúc cua, nhưng Hùng vẫn nhẹ nhàng luồn lách, bỏ lại sau lưng chỉ làn khói mờ và ánh nhìn lạnh nhạt.
Đỗ Hải Đăng
Cậu ta có thực sự là người không vậy // cầm loa //
Đỗ Hải Đăng
// nhoài người ra ngoài cửa sổ //CHIẾC XE Ducati Panigale V4 S BIỂN SỐ29A1-999.86 CHÚNG TÔI YÊU CẦU CẬU LẬP TỨC DỪNG XE
Đỗ Hải Đăng
NẾU THỰC HIỆN SẼ ĐƯỢC KHOAN HỒNG // nói qua loa//
Trần Đăng Dương
ĐĂNG , QUAY LẠI TRONG XE // kéo Đăng vào lại trong xe//
Khúc cua gắt hình chữ U hiện ra bất ngờ, mặt đường trơn và thiếu ánh sáng – đúng kiểu “bẫy chết” trong đua tốc độ. Dương lập tức giảm ga, rà phanh trước, hạ số, đánh lái đúng kỹ thuật để ôm cua an toàn.
Cậu nghiêng gắt người, hạ gối sát mặt đường, kỹ thuật counter-steering chuẩn không cần chỉnh. Chiếc Ducati Panigale vút qua khúc cua với tốc độ kinh hoàng, bánh xe nghiến chặt mặt đường trơn như thách thức mọi định luật vật lý. Không một chút chần chừ, không một nhịp ngập ngừng – như thể cái chết với cậu chỉ là một vạch đích xa lạ.
Trần Đăng Dương
Mẹ, Cậu ta không những liều , mà còn quá giỏi
Đỗ Hải Đăng
Mất dấu rồi // cáu //
Trần Đăng Dương
Bình tĩnh , quay đầu lại , ta đón cậu ta ở đường số 12 // chạy về phía ngược lại //
Không chần chừ, Dương phóng thẳng vào lối rẽ nhỏ, chiếc xe gầm rú lao đi như mũi tên đã bắn khỏi dây. Phía trước là đường số 12 tối om – con đường duy nhất Hùng sẽ buộc phải băng qua nếu muốn cắt đuôi.
Tiếng động cơ vang lên, ánh đèn đỏ của chiếc mô tô Ducati vừa ló ra từ khúc rẽ thì ngay lập tức bị ánh đèn xe cảnh sát rọi thẳng vào. Hùng giật mình, bóp phanh nhưng đã quá muộn.
Trần Đăng Dương
Cùng đường rồi // lao ra khỏi xe //
Dưới ánh đèn nhấp nháy, thân hình mảnh khảnh của cậu bị ép xuống đường, bàn tay bị khóa ngược ra sau lưng, đầu gối kẻ thi hành công vụ gí chặt vào vai. Nhưng gương mặt cậu—dù bị áp xuống mặt đất—vẫn bình thản lạ thường. Không vùng vẫy, không la hét, không một lời biện minh.
Hùng bị tóm gọn nằm im dưới mặt đường nhưng không hề có chút lo lắng hay sợ hãi nào
Trần Đăng Dương
// tháo mũ bảo hiểm của Hùng ra // Vi phạm luật gi...
Khi tháo chiếc mũ xuống mái tóc bạch kim tung xõa, làn da trắng tựa sương sớm, khuôn mặt xinh đẹp như tiên giáng trần vẫn giữ nguyên nét điềm tĩnh đến lạnh lùng. Không chống cự, không sợ hãi—chỉ lặng im như một pho tượng sống.
Làm toàn đội KSGT số 3 cảm thấy mình như kẻ tội đồ khi dám bắt một thiên thần
Cảnh sát
1: ( cậu ta trông rất xinh đẹp )
Cảnh sát
65: ( không thể liên tưởng nổi cậu bé này với con báo bạc cưỡi Ducati khi nãy )
Trần Đăng Dương
* cậu ta..*
Trần Đăng Dương
* thiên thần gãy cánh *
Trần Đăng Dương
Cậu tên gì ? // lấy giấy bút //
Lê Quang Hùng
// im lặng nhìn Dương //
Cảnh sát
Giờ sao đây đội trưởng // còng tay cậu lại //
Trần Đăng Dương
Đưa về đồn // lên xe //
Trần Đăng Dương
Để cậu ta đi xe của tôi
Hai cảnh sát áp sát, không cho Hùng thời gian đứng vững. Một người giữ chặt tay cậu, người còn lại nắm lấy vai, kéo cậu dậy khỏi mặt đường thô ráp.
Hùng không kháng cự, để mặc cơ thể mảnh khảnh bị lôi dậy một cách thô bạo. Mái tóc bạch kim rũ xuống che nửa khuôn mặt cậu
Khi bị đẩy vào ghế sau xe cảnh sát, Hùng chỉ liếc nhìn Dương một cái—ánh mắt trong vắt nhưng vô hồn, như thể mọi thứ đã không còn ý nghĩa. Không sợ hãi, không đau đớn, chỉ là một thiên thần bạc ngạo mạn đang bị đưa đi như thể mọi chuyện đã nằm trong dự tính của cậu từ lâu.
Đỗ Hải Đăng
Lần này thì chúng tôi tóm được cậu rồi MasterD// lên xe //
Trần Đăng Dương
// đánh Đăng // nói gì đấy?
Trần Đăng Dương
// lái xe về đồn // Trả lời cho chúng tôi biết, cậu tên là gì ?
Đỗ Hải Đăng
Nếu thành thật sẽ được khoan hồng // lấy ra biên bản từ trong hộc phụ của xe//
Trần Đăng Dương
Cậu bao nhiêu tuổi?
Trần Đăng Dương
Đã có giấy phép lái xe chưa ?
Trần Đăng Dương
Địa chỉ thường trú của cậu ở đâu ?
Trần Đăng Dương
Cậu có biết việc chạy xe như vậy rất nguy hiểm không ?
Trần Đăng Dương
Cậu trả lời cho tôi !
Sau một loạt câu hỏi dồn dập từ Dương, không gian trong xe cảnh sát đặc quánh sự căng thẳng.
Bỗng, giọng Hùng vang lên—trầm, ấm, điềm tĩnh đến lạnh người
Lê Quang Hùng
Anh hỏi nhiều vậy , là muốn nghe tôi trả lời hay đang tự trấn an mình ?
Lời nhẹ tựa gió bay , nhưng lại làm Dương nặng lòng
Trần Đăng Dương
Được , vậy tôi sẽ hỏi cậu ở sở cảnh sát nhé // tăng tốc //
Bone( t/g)
Like tym j chưa ngdep
Bone( t/g)
Tym đi không t mi má cmay bh
Bone( t/g)
//đạp tung cửa nhà độc giả //
Chap 2 : MasterD
Trần Đăng Dương
// đập bàn // Cậu trả lời tôi
Trần Đăng Dương
Cậu tên là gì ?
Trần Đăng Dương
Đã có bằng chưa ?
Lê Quang Hùng
Anh bắt tôi vì tôi là MasterD
Lê Quang Hùng
Thì tôi là MasterD
Đỗ Hải Đăng
// gõ bút xuống bàn // Chúng tôi cần tên thật của cậu , không phải biệt danh trong giới đua xe
Lê Quang Hùng
50 triệu , coi như tôi mời các anh uống nước
Cảnh sát
Oắt con, cậu nghĩ bọn tôi cần mấy đồng bạc lẻ của cậu à // đập bàn //
Lê Quang Hùng
Tôi là người của Lê Gia
Lê Quang Hùng
Nhận ra rồi à ? // gác chân lên bàn //
Trần Đăng Dương
// nhíu mày // Bỏ chân xuống, không ai dạy cậu phép lịch sự à
Lê Quang Hùng
Hình như mấy anh là người mới đúng không ?
Đỗ Hải Đăng
Sao cậu biết ?
Lê Quang Hùng
Tôi bị bắt vào đây 2 ngày 1 lần
Lê Quang Hùng
Thì làm sao tôi không biết được hả Trung sĩ Đỗ Hải Đăng ?
Đỗ Hải Đăng
// ngạc nhiên// Cậu , sao biết tôi ?
Lê Quang Hùng
Là Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Và là người mang họ Lê // vẫy vẫy điện thoại trong tay //
Trần Đăng Dương
17 tuổi ? Vậy lái xe mô tô phân khối lớn, nhuộm tóc sáng màu và hút thuốc là việc trường lớp dạy em à
Lê Quang Hùng
Đời dạy chứ cần gì trường dạy ?
Trần Đăng Dương
Chú ý cách xưng hô, ở đây không ai bằng vai phải lứa với em đâu // lên giọng//
Lê Quang Hùng
Hóa ra tôi còn phải hạ thấp mình trước các anh à ?
Lê Quang Hùng
Vậy để tôi gọi sở trưởng xem ai mới là người cần gọi tôi một tiếng anh nhé ~ // lấy điện thoại bấm số //
Cảnh sát
// chặn tay bấm số của em // Đại thiếu gia bớt nóng
Cảnh sát
Cậu ấy là người mới , chưa biết đại thiếu gia ạ // cung kính //
Lê Quang Hùng
Thế để tôi gọi thử xem sở trưởng dạy dỗ cấp dưới thế nào // bấm gọi //
Trần Đăng Dương
// giật điện thoại em tắt nguồn // Chờ chút
Trần Đăng Dương
Mấy người ra ngoài đi
Cảnh sát
Đừng làm gì quá đáng đó// rời đi //
Đỗ Hải Đăng
Tao đặt sẵn quan tài hello kitty cho mày // rời đi //
Phòng thẩm vấn nhỏ, bốn bức tường xám lạnh im lìm nuốt trọn mọi âm thanh. Ánh đèn huỳnh quang treo thẳng trên trần rọi xuống chiếc bàn kim loại, bóng đổ dài, cắt đôi khoảng cách giữa hai người.
Dương ngồi ở đầu bên kia, đồng phục cảnh sát ôm sát bờ vai rộng, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Vừa nãy anh đã quát tất cả đồng đội ra ngoài, cánh cửa khép lại kèm tiếng “cạch” khô khốc, để lại căn phòng chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và hơi thở hai người.
Đối diện, Hùng khoanh tay thản nhiên dựa vào ghế. Vẫn là cậu nhóc chưa đủ tuổi lái mô tô phân khối lớn, vừa bị tóm vì phóng như gió ngoài đường. Nhưng không có chút hoảng sợ hay lúng túng nào, ánh mắt em điềm tĩnh nhìn lại Dương, như thể chuyện vừa xảy ra chẳng hề liên quan đến mình.
Trần Đăng Dương
Em còn bướng ?
Trong căn phòng thẩm vấn sáng lạnh, chỉ có tiếng kim đồng hồ đều đặn vang lên.
Dương ngồi tựa lưng vào ghế, bộ cảnh phục chỉnh tề càng khiến dáng vẻ uy quyền thêm nặng nề. Hắn thong thả rút điện thoại từ túi áo ngực, ánh mắt vẫn không rời Hùng.
Trần Đăng Dương
Em nghĩ… nếu anh gọi cho ông Lê Thượng Long thì chuyện sẽ thế nào?
Lê Quang Hùng
Gọi đi // cười khẩy //
Hùng ban đầu vẫn ngồi thẳng lưng, gương mặt bình thản đến mức gần như thờ ơ. Nhưng Dương bắt đầu bấm số – từng phím, từng tiếng tích vang lên rành rọt trong không gian yên tĩnh. Không phải dãy số ngẫu nhiên, mà là chính xác… tuyệt đối.
Khi con số cuối cùng hiện trên màn hình, ánh mắt Hùng khẽ chấn động. Hơi thở của cậu lập tức đổi nhịp, bàn tay giấu dưới gầm bàn bất giác siết chặt ống quần. Sự bình tĩnh ban đầu rạn nứt, để lộ chút hoảng hốt mỏng manh mà Dương lập tức nhận ra.
Trần Đăng Dương
Sao nào , đã muốn nghe lời chưa ?
Lê Quang Hùng
Anh , đừng gọi cho bố tôi
Lê Quang Hùng
Đừng gọi cho bố .... // giọng nhỏ dần //
Trần Đăng Dương
Nói lớn lên
Lê Quang Hùng
ANH ĐỪNG GỌI CHO BỐ EM // hét //
Trần Đăng Dương
Được // cất điện thoại vào túi //
Lê Quang Hùng
// thở phào //
Trần Đăng Dương
Nhưng em phải làm lao công ở sở cảnh sát trong vòng 1 tháng
Trần Đăng Dương
Và không được chạy xe phân khối lớn tới khi em đủ tuổi
Lê Quang Hùng
Anh bị điên à
Trần Đăng Dương
// nhướng mày lấy điện thoại ra //
Lê Quang Hùng
// cúi đầu// Dạ dạ , em đồng ý
Trần Đăng Dương
Nể mặt bố em , tôi thả em về
Trần Đăng Dương
Bắt đầu từ ngày mai đến làm lao công // đưa Hùng ra khỏi phòng thẩm vấn //
Lê Quang Hùng
Biết rồi // hậm hực //
Lê Quang Hùng
Dạ , thưa anh , em biết rồi // leo lên xe mình chạy mất //
Trần Đăng Dương
Ơ hay , vừa bảo không chạy phân khối lớn xong
Trần Đăng Dương
Thôi , mai em đến đây đi rồi biết tay tôi
Bone( t/g)
truyện oke hăm nò
Bone( t/g)
tui bt hong oke r
Bone( t/g)
nhưng mng uho tui nha
Bone( t/g)
tui sẽ cố gắng hoàn thiện ậ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play