[Forsaken Fanfic / All007n7] The Shape Of You In My Palm
- Pay you a visit -
Giữa lòng một thành phố nơi mà cái tên Mafia chẳng còn là điều xa lạ — nơi tiếng súng nổ còn vang vọng hơn cả tiếng chuông nhà thờ, nơi máu người loang ra trên nền gạch cũ kỹ như màu sơn quen thuộc của đất đá — vẫn có một điều gì đó lạ lùng hiện diện.
Nhỏ thôi, nằm nép mình trong góc phố, ánh đèn vàng dịu nhẹ lặng lẽ hắt qua ô cửa kính bụi mờ.
Mùi cà phê rang thơm ngát như thách thức cả mùi thuốc súng, bánh quy ấm nóng nằm ngoan ngoãn trên quầy.
Bên trong yên bình đến lạ — như thể chiến tranh chưa từng bước chân vào thành phố này.
Người ta đồn rằng ai dám bén mảng tới phá quán, hôm sau sẽ "bốc hơi" như chưa từng tồn tại.
Không phải vì chủ tiệm biết dùng súng — mà là vì em không cần phải cầm súng.
Mối quan hệ của em đủ để khiến bất kỳ tên sát thủ nào cũng phải dè chừng ba phần, cúi đầu bảy phần, và... ngậm miệng vĩnh viễn nếu lỡ buông lời sai chỗ.
Ở quầy pha chế, 007n7 lặng lẽ lau chiếc cốc cà phê thủy tinh.
Đó là một trong những chiếc cốc em tự tay làm vài ngày trước, thủ công từng đường nét bằng men trắng và hoa lam nhạt.
Chiếc cốc nhỏ, mỏng manh, nhưng khi đặt vào tay em thì trông như bảo vật.
Mái tóc em phất nhẹ theo gió xuân lùa qua cửa sổ, hai màu nổi bật nhưng không quá rực rỡ.
Phần mái vàng nhạt như mật ong dưới nắng sớm, trong khi toàn bộ phần tóc còn lại dịu dàng một màu nâu gỗ — trầm ấm, sâu lắng, như chính giọng nói của em mỗi khi hỏi khách có muốn thêm đường không.
Nếu đây là một thành phố bình yên, em chắc hẳn sẽ được gọi là thiên thần.
Tiếng đạp cửa như phá tan cả sự yên ả mong manh ấy.
Cánh cửa bật tung, đập mạnh vào tường, một bên bản lề còn rung lên dữ dội như đang khóc ròng.
? ? ?
“BÉ CƯNGGGG!!! ANH TỚI CHƠIIII NÈEEEE!!!”
Một gã đàn ông tóc xám, mũ Fedora đắt tiền đội nghiêng, áo khoác lật phật như cánh dơi, lao thẳng vào quán như tên bắn.
Hắn háo hức dang tay, nhắm thẳng người em mà nhào đến —
— chỉ để rồi ôm trọn mặt đất.
Tiếng hắn đập mặt xuống sàn nghe rất... chân thật.
Có lẽ bởi vì hắn thật sự đập mặt xuống sàn.
Nếu là người khác dám khiến hắn mất mặt như vậy, thì điều cuối cùng họ thấy sẽ là nòng súng lạnh ngắt dí sát vào trán.
Với "bé cưng" của hắn, khẩu súng đó chỉ là món đồ chơi bị lãng quên.
Em thở dài, chậm rãi cúi xuống, giọng khẽ như gió lùa qua kẽ tay:
007n7
“Chance... Em đã dặn rồi mà. Đừng. Đá. Cửa.”
Giọng em không hề tức giận, nhưng có một thứ gì đó khiến cả căn phòng im bặt.
Hắn bật dậy, chùi chùi vệt máu vừa trào ra ở mũi, rồi cười như thể chẳng có chuyện gì to tát:
Chance
“Thì… thì để hôm khác anh mua cho em cái mới mà! Với lại… mở cửa lâu lắm, mà anh nhớ em muốn chết luôn á! Thật đó!”
Em nhướng mày, đặt tay lên trán hắn, đẩy nhẹ hắn ngả ra ghế:
007n7
“Nhớ em thì học cách gõ cửa như người văn minh đi.”
Chance
“Trời ơi… Đâm trúng tim rồi. Bé cưng hôm nay độc ác quá.”
Em không đáp, chỉ rót một tách cappuccino, nhẹ tay rắc thêm ít bột cacao thành hình trái tim, rồi đẩy qua bàn.
Hắn lập tức reo lên như trẻ con:
Chance
“Ôi trời ơi!!! Bé cưng vẫn yêu anh đúng khônggg~”
Em đáp, nhấc bình nước nóng ra khỏi bếp.
007n7
“Em chỉ không muốn thấy anh khóc lóc làm phiền khách khác.”
Nhưng ở đây đâu có khách nào khác ngoài hắn.
Vì tất cả đều biết, chỗ này là thánh địa duy nhất mà máu không được rơi.
Và em… là điều duy nhất mà cả thành phố tội lỗi này nể sợ.
Chance chống cằm, ánh mắt lười biếng nhưng lại như đang nhuốm màu say mê, nhìn em như thể trên đời này chẳng còn gì đáng để quan tâm ngoài ánh sáng dịu nơi khóe mắt em, nơi sợi tóc phất nhẹ qua trán em khi cúi người xuống.
Hắn thì thầm, nụ cười nhếch môi của một kẻ nguy hiểm đang cố học cách dịu dàng.
Rồi chẳng báo trước, hắn vươn tay.
Ngón tay lạnh như đá chạm vào cổ tay em, nắm lấy mà kéo nhẹ, như thể sợ làm em đau.
Ngay nơi ấy — vùng da mảnh, trắng bệch và đầy sẹo cũ — hắn cúi xuống, khẽ hôn lên từng vết như đang dỗ dành chúng ngủ yên.
Một cái vuốt ve ngón trỏ trong lòng bàn tay em, rồi vẽ vẽ nghịch ngợm một hình trái tim nhỏ, như thể hắn có thể lấp đầy những vết thương của em chỉ bằng chút âu yếm ngớ ngẩn ấy.
Chance
“...có ai làm phiền bé cưng của anh không?”
Hắn bắt đầu, giọng trầm xuống.
Em chớp mắt, có vẻ chẳng lấy làm nghiêm trọng, chỉ gõ gõ đầu ngón tay lên vành cốc sứ.
007n7
“Cũng có vài đứa giang hồ tạt ngang, định làm loạn chút thôi.”
Tiếng gõ vang lên rất nhỏ, nhưng đủ để sắc mặt Chance biến đổi.
Nụ cười nhạt của hắn vụt tắt, thay vào đó là thứ trầm lặng của sát khí đang cuộn lại nơi đáy mắt.
Hắn ho nhẹ một cái, làm như chỉ đang hỏi thăm:
Chance
“Em… nhớ ngoại hình của tên đó không?”
007n7
“Tóc vàng, mắt xanh. Trông giống dân ngoại quốc, mới xuất hiện dạo gần đây.”
Nghe thế, hắn gật đầu, như thể đang ghi lại từng chi tiết vào sổ sinh tử trong đầu.
Hắn nói khẽ, bàn tay đặt lên má em, ngón cái khẽ vuốt dưới mí mắt.
Chance
“Anh sẽ giải quyết hắn. Bé cưng của anh không cần động tay.”
Và như để nhấn mạnh cho lời hứa ấy, hắn nghiêng người, hôn lên khóe mi mắt em — dịu dàng, chậm rãi, như sợ làm vỡ một món đồ thủy tinh mong manh.
Em nghiêng người, hôn nhẹ lên môi hắn.
Một nụ hôn phớt thôi, như gió lướt qua mặt hồ, nhưng với hắn thì dư sức khiến hắn sung sướng đến muốn bật lên tiếng cười ngu ngốc.
007n7
“Nhớ sắm lại cửa cho em đấy.”
Hắn bật dậy, nghiêm túc như thể vừa nhận lệnh từ một ông trùm.
Rồi lại vòng ra sau quầy, cướp lấy một chiếc bánh quy.
Chance
“Lấy chút đường cho tình yêu nó ngọt hơn.”
Em không nói gì, chỉ lắc đầu cười khẽ, tay vẫn lau tách cà phê mới.
Bên ngoài, thành phố vẫn rền vang tiếng còi xe, súng đạn, và lời nguyền rủa của thế giới ngầm.
Nhưng bên trong, giữa ánh đèn vàng và mùi quế thoảng qua, em vẫn là bé cưng của hắn — điều duy nhất mà gã sát thủ ấy nguyện dùng cả mạng sống để bảo vệ.
Tác.
Nhẹ nhàng ngọt ngào ha:P
Tác.
Hếhhhâhhhhshshahahahshahahaha....
Tác.
Tao sau khi nhận ra đéo có vũ trụ game nào là 007n7 sống sót cả.
Tác.
VÀ TỆ HƠN LÀ LÚC NÀO CŨNG LÀ C00LKID SẼ CHỨNG KIẾN CẢNH BA MÌNH MẤT
- Brush my hair -
Tiếng chuông cửa vang lên – đều đặn, máy móc – báo hiệu một vị khách mới bước vào quán cà phê nhỏ bé, ấm áp giữa thành phố nhuộm máu.
Em đang buộc tạp dề, tay còn vướng khăn lau, vừa mới quay người lại chuẩn bị cất tiếng chào, thì cả thân hình bất ngờ khựng lại khi bị một dáng người lạnh toát ôm từ phía sau.
Mùi máu tanh sộc vào mũi, không phải kiểu mùi thoang thoảng của một vết thương nhỏ, mà là thứ mùi nồng nặc của một cuộc thảm sát chưa ráo máu.
Em khẽ nghiêng đầu lên — và không ngạc nhiên khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc, tái nhợt và rã rời của 1x1x1x1, sát thủ khét tiếng chẳng ai trong thành phố này dám gọi tên quá to.
Giọng em nhẹ hều, vừa đủ để nghe, như thể đang trêu.
Em đưa tay lên, véo nhẹ má hắn — nơi duy nhất trên gương mặt lạnh tanh ấy còn có chút thịt mềm.
Tay còn lại khẽ luồn vào mái tóc trắng rối tung vướng víu trước trán hắn, gạt nó ra sau.
Mái tóc dài vướng thật, nhưng ngồi tết tóc cho hắn thỉnh thoảng cũng thú vị – giống như chơi với một con thú hoang bị thương, chỉ mình em mới dám chạm vào.
Gã không trả lời, chỉ dụi đầu vào tóc em, như một con mèo hoang vừa lết về từ cơn mưa đạn.
Chiếc đuôi rết gớm ghiếc mọc từ lưng hắn – thứ từng khiến bao nhiêu người bỏ mạng – lúc này lại co lại, uốn vòng một cách kỳ lạ, rồi nhẹ nhàng ngoe nguẩy như thể cũng… vui mừng.
1x1x1x1
“...Nhớ em. Nhớ em nhiều.”
Gã thì thầm, giọng khàn, như sắp lịm đi.
Ai mà ngờ được cái kẻ từng lôi cả một quán bar xuống địa ngục chỉ vì bị từ chối phục vụ — khi đứng trước em lại trở nên ngoan ngoãn như thế này?
Hiền như thể chưa từng bóp cổ ai đến gãy cả xương sống.
Em liếc xuống áo hắn, thấy những vệt đỏ vẫn còn loang ướt, nhỏ giọt xuống sàn.
Nhưng em chẳng hốt hoảng.
Bởi máu đó… không phải của hắn.
Máu của 1x1x1x1 màu xanh lá.
Thứ chất lỏng dày đặc, lạnh như axit, từng nhỏ vào đất khiến cỏ chết héo trong bán kính cả mét.
Thứ máu mà chỉ cần lộ ra ngoài, người ta sẽ biết: hắn đang bị thương – và nghĩa là có một cái giá phải trả.
Em đẩy trán hắn nhẹ ra, cau mày:
007n7
“Gớm quá đấy, 1x. Anh nhìn lại người anh xem. Như vừa lăn qua cả đống thịt băm.”
Gã vẫn bám lấy em như con chó lớn bị mắng oan.
Ánh mắt hắn lờ đờ, hơi thở rối loạn, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để không làm vấy bẩn thêm.
007n7
“...Vô phòng tắm kia mà tắm rửa đi.”
007n7
“Nước nóng vẫn còn đấy. Đừng có làm dơ khăn trắng, em mới giặt.”
Em nói tiếp, chỉ ngón tay về phía cánh cửa cuối hành lang.
Gã rên một tiếng như không nỡ, nhưng rồi cũng chậm rãi buông em ra, mỗi bước chân kéo theo vệt máu nhỏ ngoằn ngoèo trên sàn.
Trước khi đi hẳn vào phòng tắm, hắn ngoái lại, đôi mắt màu máu khô của hắn dừng lại nơi em đứng, giữa ánh đèn vàng ấm:
1x1x1x1
“…Tắm xong… em chải tóc cho anh, được không?”
Em khựng lại, vai hơi rung nhẹ như muốn bật cười nhưng kìm lại.
Rồi gật đầu, không quay đầu:
Cánh cửa phòng tắm khép lại sau lưng gã, để lại một mùi máu vẫn còn vương trong không khí – và một chút ấm áp kỳ lạ ở nơi từng là vòng tay tử thần.
1x1x1x1 nằm im lìm, đầu gối lên đùi em như thể đã sống ở đó cả một đời.
Hắn nhắm mắt, thở đều, để mặc cho thời gian trôi qua trong hơi ấm nhè nhẹ từ chiếc máy sấy đang kêu rì rì gần tai.
Tóc hắn dài, vẫn còn hơi ẩm sau khi tắm, những sợi trắng bạc mềm rũ giờ được em dịu dàng luồn qua từng ngón tay, như thể đang chăm sóc một thứ gì đó mong manh, cần được giữ gìn.
Không còn mùi máu, không còn tiếng rên của kẻ hấp hối, cũng chẳng còn ánh mắt đẫm sát khí.
Và sự im lặng, dễ chịu đến mức khiến cả những con quỷ cũng phải ghen tị.
Hắn khẽ trở mình một chút, như để tìm tư thế thoải mái hơn, và thì thầm – giọng khàn khàn như vừa tỉnh dậy từ một giấc mộng dài:
1x1x1x1
“Có khi… anh ngủ luôn ở đây cũng được đấy.”
Một mong muốn thật lòng? Rất có thể.
Em không trả lời ngay. Bàn tay vẫn tiếp tục chải qua tóc hắn, đều đặn, nhẹ như gió thoảng.
Một tay cầm máy sấy, tay còn lại luồn qua những sợi tóc rối, gỡ từng chút một với sự kiên nhẫn lạ thường – thứ mà em không dành cho ai khác, chỉ dành cho hắn.
007n7
“Anh mà ngủ ở đây thì nhớ trả tiền thuê phòng đàng hoàng.”
Cuối cùng em cũng lên tiếng, giọng như đang cười khẽ.
1x mở một mắt, khóe môi nhếch lên:
1x1x1x1
“Anh có thể trả bằng cả cái mạng này.”
Em khựng tay một chút. Rồi bật cười nhỏ, tiếng cười ngắn ngủi như bong bóng xà phòng tan giữa không trung:
007n7
“Cái mạng đó giờ chẳng ai dám lấy… trừ em.”
1x1x1x1
“Và em là người duy nhất anh sẵn sàng đưa nó cho.”
Gió từ máy sấy thổi qua mái tóc hắn, khiến vài sợi bay lên, như cánh hoa rơi trong chiều muộn.
Ánh đèn trong phòng phản chiếu nơi vành tai hắn ánh cam dịu, còn hơi thở em thì phả nhẹ lên đỉnh trán hắn như một câu ru không thành lời.
Chỉ cúi người xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu hắn — đủ khẽ để hắn không giật mình, đủ sâu để hắn biết: Đêm nay, hắn có thể ngủ ở đây.
Và sáng mai, nếu thế giới vẫn còn nguyên, có thể hắn sẽ thức dậy với mái tóc được em tết thành hai bím xấu kinh hoàng — như lần trước.
Tác.
Đoán xem chương sau sẽ là couple nào:P
Tác.
À, lưu ý rằng ở đây có ship cả nữ với em bé 007n7 nhé
Tác.
Ở đây thì C00lkid được 007n7 tạo ra từ máu của bản thân ẻm, nên cũng có thể nói rằng cậu là con ruột em ấy
Tác.
Pr3tty, Bluu và CnE ở đây có một gia đình khác vì t chắc chắn ship 118o8 và 226w6 với 007n7
- I'm insane about you -
Mọi người có biết cái cảm giác đang chọn cà phê tử tế, bỗng dưng chứng kiến một gã đàn ông đen sì sì nhào tới ôm chặt nhân viên pha chế, rồi còn... hôn lên cổ họ ngay trước mặt mình là như thế nào không?
À thì, vài vị khách của 007n7 đang âm thầm trải nghiệm cảm giác đó đấy.
Một bác trung niên đang khuấy sữa liếc sang, suýt thì làm đổ đường.
Một cô gái trẻ đứng đơ ra với cái bánh quy trên tay chưa kịp ăn.
Còn gã doanh nhân ngồi góc quán thì gập laptop lại, quay mặt vào tường — không phải vì lịch sự, mà vì không biết phải nhìn vào đâu cho khỏi ngượng.
Giữa không khí yên ả và mùi cà phê thoảng hương caramel, "chuyện lạ" diễn ra ngay sau quầy.
Em, người mà ai cũng nghĩ là kiểu nhân viên điềm đạm, lịch thiệp, đang cố nghiêng người làm cà phê một cách bình thường nhất có thể — trong khi bên hông mình là một gã cao ráo, đen bóng từ đầu đến chân, đang dụi đầu vào hõm cổ như thể em là cái gối ôm lâu năm hắn mới tìm lại được.
007n7
“Flower... thôi nào. Để em làm...”
Giọng em vẫn nhẹ như mọi ngày, nhưng pha chút mệt mỏi cam chịu.
Gã – người tên Flower, trớ trêu thay lại mang một cái tên dịu dàng như thế – không trả lời.
Chỉ gầm gừ nhẹ, như thú hoang bị giật đồ chơi.
Không phải kiểu đen người ta hay tả cho dân ngăm, mà là đen theo đúng nghĩa đen – da như được tráng bóng từ mực đêm, tóc dày, rối nhẹ, đôi mắt sâu thẳm như hố đen và móng vuốt sắc như gấu đang đặt hờ quanh eo em.
Ai nhìn cũng nghĩ sắp có chuyện.
Nhưng em thì chỉ khẽ thở dài, tiếp tục đẩy đầu hắn ra khỏi cổ mình, rồi rót cà phê như không có gì xảy ra.
Flower dụi đầu lần nữa, lần này còn rên khẽ, gần như... nũng nịu.
Một con quái vật cao gần hai mét, sở hữu móng vuốt thép và lực siết đủ bóp nát một cái đầu, lúc này lại đang cố rúc vào người em như thể sắp bị bỏ rơi.
Gã là khách quen — à không, là của riêng em thì đúng hơn.
Và mấy vị khách khác… chỉ có thể ngồi im, vừa uống cà phê vừa tự nhắc mình rằng:
Đừng thắc mắc. Đừng xen vào. Và tuyệt đối đừng nhìn lâu.
Ánh đèn vàng còn sót lại rọi lên những chiếc ghế đã được xếp gọn, hắt lên mặt bàn gỗ một thứ ánh sáng ấm áp và uể oải.
Ngoài phố, đêm vừa chạm ngõ.
Bên trong, chỉ còn em và gã.
Không gian yên ắng đến mức nghe rõ tiếng gió thổi qua khe cửa kính.
Nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài lâu.
Gã đột ngột áp sát, dồn em lùi lại phía bàn.
Em vừa gọi tên gã, thì môi gã đã phủ xuống.
Không để em kịp né tránh.
Gã hôn em như thể đã nhịn cả tháng trời — nụ hôn dữ dội, ướt át, thiếu kiên nhẫn, như đang cố cắn lấy mọi lời từ chối từ miệng em.
Đè hẳn em xuống mặt bàn lạnh, bàn tay mang móng vuốt siết nhẹ lấy eo, còn môi thì miết chặt lên môi em, mùi kim loại từ vết thương chưa khô quyện với mùi cafe vẫn còn vương trên cổ áo em.
Em hơi giãy giụa, nhưng không thực sự phản kháng.
007n7
“Anh... từ từ đã, em còn chưa dọn xong...”
Em thở hổn hển giữa nụ hôn, giọng nói đứt quãng.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Không quan tâm.”
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Cả ngày nay không được chạm vào em, em nghĩ đầu óc anh yên được à?”
Gã thì thầm, khàn khàn bên môi em.
007n7
“Cũng đâu phải không gặp nhau... Em pha cà phê cho anh ba lần rồi còn gì.”
Em cố cười, nhưng nụ cười ấy bị gã cướp mất bằng một nụ hôn khác, sâu hơn, thô bạo hơn.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Nhưng không được hôn em.”
Gã rít lên, như thể đang oán trách.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Không được ôm. Không được nghe em gọi tên anh khi không có người khác. Anh phát điên lên mất.”
Gã cọ trán vào trán em, mồ hôi rịn trên thái dương.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Em có biết cảm giác đó không? Ngồi nhìn em mỉm cười với từng người khách. Cầm tay họ. Giao tiếp dịu dàng. Mà không phải với anh.”
Em hỏi, vừa trêu, vừa khẽ chạm lên má hắn.
Gã im lặng, mắt nhìn xoáy vào mắt em.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Anh yêu em. Yêu đến phát điên. Thế nên đừng hỏi mấy câu ngớ ngẩn như vậy.”
Bàn tay em bấu lấy vạt áo hắn, rồi buông lơi. Đôi mắt em lặng đi trong thoáng chốc.
007n7
“…Vậy thì đừng hôn kiểu như anh sắp biến mất nữa.”
Gã khựng lại, nụ hôn của hắn ngừng giữa chừng, hơi thở nặng nề vẫn phả lên môi em.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Anh xin lỗi.”
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“Anh chỉ... không kiềm được. Lúc thấy em quay đi, lúc thấy mấy thằng khốn nhìn em như muốn nuốt sống, anh...”
Giọng hắn mềm hơn, run hơn.
Em đặt tay lên má hắn, khẽ vuốt ve.
007n7
“Em ở đây. Em vẫn ở đây. Không đi đâu cả.”
Gã cúi xuống, lần này chỉ là một cái chạm môi thật nhẹ, đầy biết ơn.
Flower / Whisper Occurrence (פרחים)
“…Cho anh ở lại đêm nay nhé?”
Em bật cười, thì thầm vào môi hắn:
007n7
“Chăn gối có sẵn rồi. Vào phòng đi, gã ngốc.”
Tác.
Viết nhanh xong đi ngủ
Tác.
TAO LÀ CEO CỦA WHISPERCODE
Tác.
Biết viết nhầm rồi khổ quá
Download MangaToon APP on App Store and Google Play