BỊ ÉP HÔN – CƯỚP CHỒNG HẮC ĐẠO
TẬP 1: CÔ DÂU THẾ THÂN
Trình Diệp Như
Tôi… thật sự phải mặc chiếc váy cưới này sao...?
Trình Diệp Như
Mẹ… chị Thiên Lam đâu rồi? Đây không phải lễ cưới của chị ấy sao?
Trình Diệp Như
Tại sao… lại là con?
Trình Mẫu
Con im lặng đi cho mẹ.
Trình Mẫu
Hôm nay con là cô dâu của Lục Trạm Dạ.
Trình Mẫu
Nếu không gả, nhà họ Trình sẽ chết sạch dưới tay hắn.
Trình Diệp Như
Nhưng… con chưa từng gặp anh ta…
Trình Diệp Như
Con chỉ là sinh viên, không phải món đồ trao đổi!
Trình Diệp Như
Con không muốn bị ép gả, bị ném vào hôn lễ như món hàng…
Trình Mẫu
Chị con bỏ trốn rồi, con là đứa duy nhất cứu được công ty này.
Trình Mẫu
Chỉ là kết hôn thôi. Có gì mà không chịu?
Trình Diệp Như
Không ai thèm hỏi cảm giác của mình…//suy nghĩ//
Trình Diệp Như
Chỉ vì mình dễ điều khiển mà đem mình đổi lấy bình an?//suy nghĩ//
Cửa phòng cưới mở mạnh – tiếng bước chân nặng nề
Lục Trạm Dạ
Em là Trình Thiên Lam?
Trình Diệp Như
Tôi… tôi là Trình Diệp Như. Chị tôi bỏ trốn rồi…
Trình Diệp Như
Tôi không tự nguyện kết hôn. Là họ bắt tôi… Là họ ép tôi…
Lục Trạm Dạ
Tên gì không quan trọng.
Lục Trạm Dạ
Vợ tôi… thì phải chịu trách nhiệm phục vụ tôi. Cả trên giường.
Anh bước tới, đè cô xuống chiếc giường tân hôn trắng tinh…
Hơi thở nóng bỏng phủ lấy môi cô, mang theo mùi rượu và đàn ông mạnh mẽ.
Trình Diệp Như
A… Không! Làm ơn… đừng mà! Tôi… tôi chưa từng…
Lục Trạm Dạ
Lần đầu tiên của em, tôi nhận.
Lục Trạm Dạ
Tôi sẽ dạy em cách làm một người vợ ngoan.
“Rắc” – váy cưới bị xé toạc. Đôi tay mạnh mẽ kéo váy qua đầu cô, lộ ra làn da trắng mịn đang run rẩy…
Trình Diệp Như
Đau… anh… làm ơn… đừng…
Đừng đối xử với tôi như món đồ chơi…
Lục Trạm Dạ
Vật cưới tôi nhận, tôi có quyền xé nó ra.
Lục Trạm Dạ
Em đã là người phụ nữ của tôi… thì không ai khác được chạm vào.
[Cơ thể cô run rẩy, giãy giụa yếu ớt… nhưng không thoát nổi bàn tay cứng rắn ép xuống.]
[Một cú thúc sâu khiến cô thét lên, cảm giác đau đớn xé toạc thân thể.]
Trình Diệp Như
Aaa...! Không…!!!
Trình Diệp Như
Anh là ác quỷ…!!!
Lục Trạm Dạ
Em sẽ quen thôi.
Lục Trạm Dạ
Từ nay, mỗi đêm, giường này… chỉ có tiếng rên của em.
[Đêm tân hôn, không có hoa – chỉ có máu và nước mắt. Và tiếng rên rỉ bị dập tắt giữa môi hôn cưỡng bức...]
Trình Diệp Như
Tôi thề… dù thân xác này bị chiếm đoạt, trái tim tôi… sẽ không thuộc về anh.//nội tâm//
TẬP 2: KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH TRỐN THOÁT
Ánh sáng chiếu qua rèm cửa...
Toàn thân đau nhức, từng đốt sống như bị nghiền nát...
Trình Diệp Như
Tôi... vẫn còn sống?
[Cô cố ngồi dậy, nhưng chân run rẩy, không đứng nổi.]
Trình Diệp Như
Chiếc váy cưới… rách nát nằm dưới đất...
Trình Diệp Như
Toàn thân đầy dấu vết… bầm tím, rướm đỏ...
Trình Diệp Như
Hắn… đúng là cầm thú…
Cửa phòng tắm mở – hơi nước ấm tràn ra, người đàn ông cao lớn bước ra, tóc ướt rũ xuống trán, khăn quấn ngang hông
Lục Trạm Dạ
Em ngủ như chết, tôi tưởng phải gọi bác sĩ.
Trình Diệp Như
Anh… anh đã làm gì tôi…?!
Trình Diệp Như
Anh cưỡng bức tôi… ép tôi… tôi sẽ kiện anh!
Lục Trạm Dạ
Là vợ hợp pháp thì gọi là “thực hiện nghĩa vụ vợ chồng”.
Lục Trạm Dạ
Em muốn kiện à? Được thôi, chúng ta ra toà ly hôn – sau khi em hoàn thành hợp đồng 3 năm.
Trình Diệp Như
Hợp… hợp đồng?
Lục Trạm Dạ
Trình gia bán em cho tôi với giá 800 triệu tệ.
Lục Trạm Dạ
3 năm làm vợ tôi – ngoan ngoãn, nằm yên, không cãi.
Lục Trạm Dạ
Sau 3 năm, nếu tôi còn hứng thú, tôi giữ. Không thì trả lại.
Trình Diệp Như
Anh coi tôi là… thú cưng hay món hàng?!
Lục Trạm Dạ
Đừng tự tâng bốc.
Lục Trạm Dạ
Thú cưng còn được tôi yêu chiều, còn em… chỉ đáng bị rèn dạy.
[Cô siết chặt khăn trải giường, đôi mắt rớm lệ nhưng cố ngẩng cao đầu.]
Trình Diệp Như
Anh đừng tưởng tôi sẽ cúi đầu…
Trình Diệp Như
Tôi sẽ thoát khỏi nơi này… sớm thôi!
Lục Trạm Dạ
Em không đủ tư cách để rời khỏi giường nếu chưa được tôi cho phép.
Anh bước tới, bóp cằm cô, ép ngửa mặt lên đối diện với ánh mắt băng lãnh
Lục Trạm Dạ
Em muốn phản kháng?
Lục Trạm Dạ
Vậy thì... tôi sẽ khiến em không còn hơi để kêu cứu.
[Anh kéo mạnh cô lên giường lần nữa, bàn tay vuốt ve bắp đùi cô, rồi vén váy ngủ mỏng manh…]
Trình Diệp Như
A… không… đừng mà…
Trình Diệp Như
Vừa mới hôm qua… tôi không chịu nổi nữa…!
Lục Trạm Dạ
Em chưa được phép yếu đuối
Lục Trạm Dạ
Đây là hình phạt cho việc dám nói đến “trốn thoát”.
[Chiếc váy ngủ bị kéo lên quá hông. Một lần nữa, cơ thể cô bị hắn đè ép giữa ánh nắng ban mai – ấm áp ngoài trời nhưng lạnh lẽo trong tim.]
Trình Diệp Như
Tôi… phải sống sót…
Trình Diệp Như
Tôi sẽ không khuất phục… dù thân thể bị dày vò…
Lục Trạm Dạ
Hừ ! Có bản lĩnh
TẬP 3: NGƯỜI PHỤ NỮ CŨ – NGƯỜI VỢ MỚI
Trình Diệp Như
Ba ngày rồi…
Trình Diệp Như
Tôi bị nhốt trong biệt thự không cửa sổ, không điện thoại, không sóng.
Trình Diệp Như
Bị canh chừng như tội phạm… còn thân thể thì đau nhức như vừa trải qua tra tấn...
Người giúp việc – dì Trương
Cô chủ, thiếu gia dặn cô không được rời khỏi tầng hai.
Người giúp việc – dì Trương
Nếu cô cố đi xuống, sẽ bị cưỡng chế đưa về phòng.
Người giúp việc – dì Trương
Mong cô… đừng chống đối.
Trình Diệp Như
Tôi… chỉ muốn hít thở không khí…
Tôi không phải tù nhân!
[Dì Trương im lặng, cuối đầu – rồi bỏ đi]
Bên ngoài có tiếng động – tiếng giày cao gót dồn dập, rồi giọng nữ lạnh lùng vang lên
Bạch Lạc Nhã
Anh thực sự cưới cô ta sao, Trạm Dạ?
Một đứa nhóc học thiết kế tỉnh lẻ – không có nhan sắc, không có khí chất.
So với tôi… cô ta không đáng một xu!
Trình Diệp Như
//lặng người khi nghe tiếng đó qua khe cửa mở hé// Giọng nói này… chẳng lẽ là… tình cũ của hắn?
Lục Trạm Dạ
Cô là gì mà dám vào nhà tôi không gõ cửa?
Lục Trạm Dạ
Hôn nhân của tôi – không liên quan đến cô, Bạch Lạc Nhã.
Bạch Lạc Nhã
Anh yêu tôi, Trạm Dạ.
Bạch Lạc Nhã
Anh đã từng ôm tôi dưới cơn mưa, nói cả đời này chỉ chạm vào mình tôi…
Bạch Lạc Nhã
Giờ thì sao? Một đứa gái nhà quê lại nằm trong giường anh suốt ba đêm?
Lục Trạm Dạ
Cô ấy là vợ tôi, còn cô…
Lục Trạm Dạ
Chỉ là tình cũ bị đá.
Trình Diệp Như
Tình cũ...?
Trình Diệp Như
Hắn từng yêu người phụ nữ đó...? Vậy còn tôi...?
Cửa phòng bật mở – Trạm Dạ đẩy mạnh, ánh mắt tối sầm
Trình Diệp Như
Tôi… tôi không cố ý…
Trình Diệp Như
Tôi… không biết cô ấy là ai…
Lục Trạm Dạ
Em để ý đến tình cũ của tôi sao?
Trình Diệp Như
Tôi ghen vì một người cưỡng bức tôi mỗi đêm?
Trình Diệp Như
Tôi chỉ… muốn tự do!
Lục Trạm Dạ
Em càng khao khát tự do… tôi càng muốn nhốt em lại.
[Hắn bước tới, đẩy cô ngã xuống giường, đè lên không thương tiếc. Tay lột chiếc váy mỏng ra khỏi vai cô.]
Trình Diệp Như
Không…! Hôm qua… hôm kia… tôi không chịu nổi nữa…!
Lục Trạm Dạ
Em nên học cách thích nghi.
Lục Trạm Dạ
Vì mỗi lần em nhớ đến người phụ nữ khác… tôi sẽ khiến cơ thể em chỉ nhớ đến tôi.
“Rầm!” – chân cô bị tách ra, kéo xuống sát mép giường. Hắn cúi đầu, ngậm lấy nơi mềm mại khiến cô thét khẽ
Trình Diệp Như
Tôi… tôi ghét anh…!!!
Lục Trạm Dạ
Nhưng cơ thể em đang rên rỉ vì tôi.
Lục Trạm Dạ
Ghét à? Vậy tôi sẽ khiến em rên trong thù hận.
[Một đêm nữa – cô bị đẩy đến ranh giới thể xác lẫn tinh thần. Một người vợ không tình yêu, một người đàn ông mang trái tim rạn nứt.]
Trình Diệp Như
Tôi phải tìm cách thoát khỏi người đàn ông này...
Trình Diệp Như
Hoặc… tự tay phá hủy hắn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play