[Tokyo Revengers] Trăng Biệt Nửa Vầng.
Chương 1
Trời hôm đó âm u, gió lùa nhẹ thổi qua mái tóc hai đứa trẻ. Izana nắm chặt tay em gái, từng bước dẫn Kuri đến trước căn nhà cũ kỹ nằm sâu trong con hẻm nhỏ. Cánh cửa sắt rỉ sét phát ra âm thanh chói tai khi cậu gõ ba tiếng.
Một lát sau, cánh cửa hé mở. Người phụ nữ mặc áo choàng mỏng bước ra, ánh mắt bà ta lướt qua hai đứa trẻ với vẻ ngỡ ngàng thoáng qua... rồi lạnh nhạt.
Izana cúi đầu, giọng nhỏ nhưng đầy hy vọng:
Kurokawa Izana
Con là Izana... đây là em gái con, Kuri. Tụi con... đến gặp mẹ.
Người phụ nữ khựng lại trong một giây. Nhưng rồi bà ta quay mặt đi, không mảy may lay động.
Mẹ Izana và Kuri
Cô không biết các cháu là ai. Về đi.
Kuri rụt rè núp sau lưng anh trai, tay níu chặt vạt áo Izana.
Kurokawa Kuri
Nhưng... mẹ ơi... con là Kuri mà... mẹ không nhớ con sao?
Giọng bé con run lên, mắt đỏ hoe. Nhưng người phụ nữ kia không trả lời. Bà đóng sập cánh cửa lại, không một lời giải thích.
Tiếng cửa như một nhát dao phập vào tim.
Izana đứng lặng người. Kuri khóc nấc lên, đấm nhẹ vào tay anh trai.
Kurokawa Kuri
Anh nói mẹ sẽ nhận ra tụi mình mà... anh nói mẹ sẽ ôm em...
Kurokawa Kuri
T-tại sao mẹ lại bỏ anh em tụi mình vậy anh hai.. Hức hức..
Kurokawa Kuri
Không chịu đâu.. Em muốn mẹ cơ..
Izana cắn chặt môi đến bật máu. Cậu quay người, cúi xuống lau nước mắt cho Kuri, cố nở một nụ cười méo mó:
Kurokawa Izana
Không sao. Mình không cần mẹ cũng được. Anh sẽ là người bảo vệ em. Mãi mãi.
Dưới bầu trời xám xịt, bóng hai đứa trẻ nhỏ nhoi rời khỏi con hẻm, tay vẫn nắm chặt lấy nhau, nhưng trái tim thì rạn vỡ từ giây phút đó...
Khi đã đi đủ xa khỏi căn nhà đó, Izana mới dừng lại. Cậu ngồi xuống bậc thềm ven đường, vòng tay ôm lấy Kuri đang gục đầu vào vai mình mà nức nở không ngừng.
Tim cậu như bị bóp nghẹt. Không phải vì bị mẹ từ chối—Izana vốn đã quen với sự lạnh nhạt, bị bỏ rơi, và cả những lời nói phũ phàng. Nhưng lần này, người bị từ chối... là em gái cậu.
Là Kuri — cô bé chưa từng làm gì sai. Cô bé vẫn còn tin vào điều tử tế, vẫn mơ về một người mẹ với cái ôm ấm áp.
Kurokawa Izana
"Tại sao...?"
Cậu siết chặt tay. Những ngón tay run lên vì tức giận.
Kurokawa Izana
"Tại sao lại không thể nhìn lấy một lần? Chỉ một lần thôi cũng được mà."
Tiếng khóc nức của Kuri mỗi lúc một nhỏ đi, như thể bé sợ rằng, nếu khóc to, sẽ càng làm Izana buồn hơn.
Izana khẽ vuốt tóc em gái, cúi đầu chạm trán mình lên mái đầu mềm mịn ấy.
Kurokawa Izana
Anh xin lỗi...
Giọng cậu khàn đặc, gần như thì thầm.
Kurokawa Kuri
Hic.. Tại sao anh hai lại xin lỗi..
Kurokawa Kuri
Anh hai đâu có lỗi đâu
Kurokawa Kuri
Chắc tại do, anh em mình hư nên mẹ mới không muốn gặp anh em mình.. Hức-
Rồi cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt tím thẫm lạnh lùng một cách bất thường so với độ tuổi mười hai.
Kurokawa Izana
Từ giờ trở đi, anh là tất cả những gì em cần. Anh sẽ mạnh lên. Đủ mạnh để không ai có thể vứt bỏ tụi mình nữa.
Kurokawa Kuri
Anh hứa với em là sẽ luôn ở bên nha
Kurokawa Kuri
Đừng rời bỏ em đi đâu hết nha..
Kurokawa Izana
Anh sẽ ở đây để bảo vệ em!
Kurokawa Kuri
Dạ, em thương anh hai/dang tay ôm izana/
Kurokawa Izana
/ôm em/ anh cũng thương em lắm..
Từ hôm đó, Izana không còn là một đứa trẻ biết mong chờ điều tử tế nữa. Cậu bắt đầu học cách bảo vệ — bằng mọi giá.
Không còn hy vọng vào người lớn. Không còn mơ về mái nhà thật sự.
Chương 2
Căn phòng trọ chật hẹp chỉ rộng vừa đủ đặt một chiếc nệm mỏng trải dưới nền gạch cũ, vài chiếc áo quần treo trên dây phơi run rẩy trong gió từ cửa sổ thổi vào. Nhưng giữa nơi thiếu thốn ấy, tiếng cười của hai đứa trẻ lại vang lên như ánh nắng đầu xuân – trong trẻo và ấm lòng.
Kurokawa Kuri
Anh xem này! Củ cải biết đi nè!
Kuri cười khúc khích, dùng đôi đũa gắp cục cơm nắm hình tròn mà mình vừa nặn, bắt chước cho “củ cải” đi vòng quanh chiếc hộp cơm gỗ cũ.
Izana ngồi bên cạnh, chống cằm nhìn em gái biểu diễn như đang xem một chương trình nghệ thuật đắt tiền. Cậu gật đầu, giả vờ trầm trồ:
Kurokawa Izana
Ồ, kỹ thuật thượng thừa đó nha. Chắc phải là đầu bếp số một Tokyo mới làm được!
Kurokawa Kuri
Hihi~ anh nói xạo. Nhưng mà vui!
Bữa cơm tối hôm đó chỉ có vài lát củ cải muối, hai quả trứng luộc và ít cơm nguội chiên lại. Vậy mà với Kuri, đó là bữa tiệc rực rỡ nhất. Và Izana, như mọi khi, nhường phần trứng to hơn cho em gái mà không nói lời nào.
Sau bữa ăn, cả hai leo lên nệm, cùng đọc lại cuốn truyện tranh cũ mà Izana xin được từ cửa tiệm sách nhỏ.
Kurokawa Izana
Kuri, mai trời nắng, anh dẫn em ra công viên chơi nữa nha. Có gấu bông máy bán tự động ở đó, nhớ không?
Kurokawa Kuri
Dạ nhớ! Em thích con gấu có cái nơ hồng đó!
Izana mỉm cười, kéo chăn lên đắp cho em gái, vỗ nhẹ lưng bé theo nhịp chậm rãi.
Kurokawa Izana
Ngủ ngon nha, Kuri.
Kurokawa Kuri
Ngủ ngon... anh hai...
Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng thở đều đều của Kuri vang lên bên cạnh. Izana nằm im, mắt vẫn mở. Cậu không ngủ. Cậu nghĩ về tương lai.
Một tương lai mà cậu sẽ mua cho em mình một con gấu thật lớn, ăn thật nhiều món ngon, và có một căn nhà thật ấm.
Chỉ cần hai anh em mãi bên nhau. Vậy là đủ rồi.
Đêm đó, Yokohama mưa như trút.
Gió gào rít ngoài cửa sổ căn phòng trọ tồi tàn. Đèn điện chập chờn. Izana ôm lấy Kuri đang ngủ say trong lòng, thì linh cảm bất an đột ngột ập đến như một cú đấm giữa ngực.
Một tiếng động lạ vang lên bên ngoài — tiếng chân người dồn dập và một tiếng hét khẽ:
NVP
Tụi nó đây rồi! Con nhóc cũng ở trong đó!
Izana bật dậy, đôi mắt trợn trừng.
Kurokawa Izana
Chúng tìm ra rồi!!
Cậu từng nghe mấy tên lang thang bên ngoài bàn tán về bọn buôn người, hay gom trẻ mồ côi để bán ra nước ngoài hoặc đưa vào những chỗ đen tối. Izana từng nghĩ mình đủ cẩn thận. Nhưng chúng đã lần ra dấu vết.
Kurokawa Izana
KURI! TỈNH DẬY!
Cậu lay mạnh em gái. Kuri dụi mắt, vẫn còn ngơ ngác khi Izana đã ôm bé lên, chạy vội ra cửa sau.
Kurokawa Kuri
Hở.. gì vậy anh hai..
Cánh cửa chính bị đá tung. Một đám đàn ông xộc vào, miệng chửi rủa:
NVP
Mày nghĩ trốn được tụi tao hoài à, thằng ranh?
Kurokawa Kuri
Anh hai... em sợ...
Izana cắn răng, ôm chặt em trong lòng, luồn lách qua hẻm nhỏ phía sau khu nhà trọ. Mưa xối xả khiến chân trượt trên nền đất bùn, nhưng cậu không dừng lại.
Kurokawa Izana
Đừng nói gì cả. Im lặng, ôm anh chặt nha Kuri.
Tiếng bước chân truy đuổi ngày một gần. Một trong số bọn chúng la lên:
NVP
Nó chạy về phía nhà ga! Bao vây hết!
Izana rẽ vào một nhà ga cũ, tối om, tấp em gái vào sau một thùng gỗ.
Kurokawa Izana
Kuri, nghe anh... em trốn ở đây. Dù chuyện gì xảy ra cũng đừng ra. Có nghe không?
Kurokawa Kuri
Không! Em không muốn rời xa anh!
Kurokawa Kuri
Đừng bỏ em mà..
Kurokawa Kuri
Em không muốn đâu.. Hức hức..
Kurokawa Kuri
Em sợ lắm anh hai..
Kurokawa Kuri
Đừng bỏ Kuri mà..
Kuri khóc nấc, níu chặt tay Izana. Nhưng cậu đã nhét vào tay em con gấu bông rách mà bé yêu quý nhất.
Kurokawa Izana
Nếu em yêu anh, hãy làm theo lời anh. Chỉ một chút thôi.
Tiếng bước chân vang lên. Không còn thời gian nữa.
Izana đứng dậy, chạy về hướng ngược lại — cố tình gây chú ý.
Kurokawa Kuri
Anh hai bỏ kuri hả..
Bọn chúng đổ xô đuổi theo. Và giữa lúc ấy, một tiếng nổ vang lên từ đầu ga — đường ống khí phát nổ do va chạm dây điện.
Mọi thứ bị nhấn chìm trong hỗn loạn. Tiếng hét. Tiếng vỡ vụn. Khói bụi dày đặc. Cảnh sát đến trễ vài phút sau. Khi mọi thứ tạm yên, đám cháy được dập — không ai tìm thấy hai đứa trẻ cùng lúc.
Kuri được cứu bởi một người phụ nữ lạ chạy ngang ga — nhưng khi bé gọi "anh hai", không ai biết cậu là ai. Kuri bị đưa về trại trẻ mồ côi khác, tên tuổi sai lệch, hồ sơ thất lạc.
Còn Izana — máu chảy, một mình trên đường ray ngập nước. Cậu sống sót. Nhưng Kuri đã biến mất khỏi thế giới của cậu từ giây phút đó.
Chương 3
Khu phố nhỏ dần tắt đèn, chỉ còn lại vài ánh sáng rải rác từ biển hiệu mờ nhạt và ánh đèn đường lặng lẽ. Izana sải bước nhanh trở lại con hẻm cũ—nơi hắn đã dặn Kuri ngồi yên chờ mình chỉ vài phút trước. Mọi thứ vẫn giống như lúc hắn rời đi: bức tường loang lổ, vết máu khô của một kẻ buôn người vừa bị hắn đánh gục, và cái ghế gỗ nhỏ kê sát bức tường.
Chỉ có một điều khác biệt.
Tim Izana đập mạnh một nhịp. Hắn đứng sững lại giữa ngõ tối, gió đêm thổi phất qua mái tóc bạc, nhưng trong lòng lại như có lửa đang cháy bùng.
Giọng hắn vang lên khản đặc, khẽ gọi như vẫn còn tin vào điều kỳ vọng. Không ai đáp.
Chỉ có gió đêm lùa qua con hẻm, mang theo cảm giác trống rỗng đáng sợ.
Izana bước từng bước chậm đến cái ghế, ánh mắt hoảng loạn. Cậu cúi người, bàn tay run run sờ lên mặt gỗ lạnh ngắt như đang tìm kiếm chút hơi ấm còn sót lại.
Kurokawa Izana
Không… không thể nào…
Cậu thì thầm, ánh mắt lạc đi.
Rồi bất ngờ, như một quả bom nổ tung trong đầu, cơn hoảng loạn biến thành phẫn nộ.
Kurokawa Izana
KURI EM ĐANG Ở ĐÂU MAU LÊN TIẾNG ĐI MÀ!!
Kurokawa Izana
Anh xin em mà Kuri..
Kurokawa Izana
Đừng bỏ anh..
Kurokawa Izana
Anh không thể sống thiếu em Kuri../khóc/
Kurokawa Izana
Làm ơn anh xin em, mau quay về với anh đi mà..
Izana hét lên, nước mắt trực trào. Cậu đấm thẳng vào tường, máu từ khớp tay chảy ra nhưng cậu không thấy đau. Chiếc ghế bị cậu đá văng, vỡ toang thành mảnh vụn.
Kurokawa Izana
Lũ khốn chúng mày đã khiến tao mất đứa em gái duy nhất của tao/phẫn nộ/
Kurokawa Izana
Tao thề, tao sẽ giết sạch không cho chúng này con đường sống!
Kurokawa Izana
TỤI MÀY ĐỪNG HÒNG SỐNG YÊN ỔN Ở CÁI ĐẤT YOKOHAMA NÀY!!!
Tiếng hét của một cậu bé 16 tuổi vang vọng giữa đêm tối như một lời nguyền.
Kurokawa Izana
H-hức hức..
Kurokawa Izana
Khốn kiếp..
Kurokawa Izana
Anh làm mất em rồi Kuri..
Kurokawa Izana
Anh xin lỗi..
Kurokawa Izana
Đừng giận anh..
Izana lảo đảo, hai tay ôm đầu, miệng cắn chặt răng. Cậu không phải người hay khóc. Nhưng lần đầu tiên… nước mắt tuôn ra.
Sợ mất người duy nhất còn lại trong đời.
Bàn tay Izana run rẩy lục trong túi áo khoác. Cậu lôi chiếc điện thoại cũ trầy xước ra, ngón tay dính máu lướt qua màn hình như kẻ mù loà.
Từng hồi chuông vang lên như kéo dài vô tận.
Giọng Kakucho vừa vang lên, Izana bật ra ngay, giọng nghẹn lại:
Kurokawa Izana
📞“Kuri… mất tích rồi… nó không còn ở chỗ tao để nữa…”
Phía bên kia thoáng im lặng.
Kakucho Hitto
📞“Gì cơ? Mày nói cái gì?”
Izana hít mạnh, nhưng không thể kìm nén:
Kurokawa Izana
📞“TAO BẢO EM ẤY NGỒI CHỜ! CHỈ VÀI PHÚT! MÀY NGHE KHÔNG? VÀI PHÚT! VẬY MÀ… VẬY MÀ GIỜ KHÔNG CÒN Ở ĐÓ!!”
Cậu thở dốc, vai run lên từng đợt. Đầu óc quay cuồng, tim đập loạn. Cậu chưa từng sợ như thế.
Kakucho Hitto
📞“Mày bình tĩnh lại, Izana. Có thể nó chỉ đi đâu đó thôi—”
Kurokawa Izana
📞“KHÔNG! KURI KHÔNG BAO GIỜ LÀM VẬY! EM ẤY LUÔN NGHE LỜI TAO! NÓ NHỎ NHƯ VẬY… KHÔNG THỂ TỰ ĐI ĐƯỢC!”
Giọng cậu vỡ ra, như một đứa trẻ đang vùng vẫy giữa giấc mơ tồi tệ.
Kurokawa Izana
📞“Kakucho… mày giúp tao được không… Tao chỉ mới ra trại được một thời gian thôi.. Em ấy đã phải đợi tao rất lâu..Tao không muốn em ấy lại một lần nữa phải sống cô độc nữa.. Làm ơn.."
Lần đầu tiên Kakucho nghe Izana nói như vậy—không phải giọng ra lệnh, không phải thách thức, mà là cầu xin. Một lời cầu cứu nghẹn đắng từ tận đáy lòng.
Kakucho Hitto
📞“Tao sẽ tìm. Tao gọi Ran và Rindou. Chúng ta sẽ lật tung khu này lên. Tin tao.”
Im lặng. Chỉ nghe tiếng gió và nhịp thở đứt quãng của Izana.
Một lúc sau, cậu thì thầm, như nói với chính mình:
Kurokawa Izana
“Nếu tụi nó chạm vào Kuri… tao thề… tao sẽ khiến cả thế giới phải trả giá.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play