Quy Tắc Khi Xuyên Không? [ ĐN Undertale ]
Chapter 1 : Mở đầu
Trong đêm tối, từ trên trời rơi xuống cái bập, đập mạnh xuống bãi hoa vàng nhạt. Một sự xuất hiện của một cô gái, đang báo hiện cho việc cốt truyện đã bị đảo lộn
[ Clock World ]
Thông Báo :
[ Clock World ]
Đã dịch chuyển xuống Underfell thành công
trong không gian tối tăm, không có lấy một chút ánh sáng nào cả. Cô bỗng có chút sợ hãi.
[ED] Sara
May mắn không chết! Phù...
May mắn là vẫn còn một giọng nói lạnh lẽo vô cảm vẫn còn đồng hành
Bỗng cô Có một chút sự khó chịu nhẹ
[ED] Sara
Haiz... đau đầu thật đấy
Làm cô nhớ đến lần đầu gặp họ
Bản thân không nhớ bất kỳ chuyện gì cả vừa khiến cho cô một nỗi bất an khi đến một thế giới lạ
Trên một ngai vàng tăm tối, một vị vua nắm giữ sức mạnh vô song và bí ẩn ra lệnh
Kẻ bí ẩn
Nếu như ngươi muốn tìm lại ký ức của mình thì sao không thử phiêu lưu đi
Kẻ bí ẩn
Trẫm sẽ chờ tới một ngày ngươi khám phá ra được sự thật của thế giới này...
Bỏ qua dòng hồi tưởng ngắn đó, cô lại cảm thấy bất bình vì tự nhiên mất hết ký ức
Nhưng lạ thay có vẻ như tính cách thì không thay đổi
[ Clock World ]
Nhiệm vụ : Hãy trở thành Chara và sống sót khỏi Toriel
cô cảm thấy lạnh gáy sau khi nhìn thấy con mắt và khuôn mặt cười xuất hiện trong bóng tối. Nó đang nhìn chằm chằm vào cô khiến cô sợ hãi
Trong bóng đêm bỗng nhiên có một ngọn lửa huyền bí xuất hiện
Doạ cô bất giác giật mình kinh hãi, lạnh đến toát cả mồ hôi
[ED] Sara
" Cô ta chắc là Toriel "
Toriel [Fell]
Chara con đã về
Toriel [Fell]
Tóc con đã dài ra rồi nhỉ...?
Toriel [Fell]
Đúng là con đã lớn thật rồi
Cô quay mặt sang chỗ khác, không nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của Toriel với khuôn mặt quái dị
[ED] Sara
" Mình không thể để cô ta biết mình không phải Chara "
Toriel dẫn cô đi trên đường tránh mọi cạm bẫy, trong suốt quá trình đấy
Trên đường đi, mọi thứ đều im lặng một cách đáng sợ chỉ có mỗi giọng nói của Toriel là liên tục vang lên trong không gian ấy
Toriel [Fell]
Về nhà mẹ sẽ làm bánh táo cho con và hãy hứa là đừng rời xa mẹ...
Sara luôn giữ kín miệng mình trong yên lặng, cảm giác sợ hãi luôn toả ra
Thấy cô im lặng nãy giờ và biểu cảm sợ hãi đó nên Toriel đã chú ý đến nó. Bất giác cô ta nhếch mép cười
Bỗng nhiên Toriel dừng lại và nắm lấy tay cô, một nụ cười dài đến hết khoé miệng
Toriel [Fell]
CON CÓ ĐỒNG Ý VỚI MẸ KHÔNG?
Hơi thở của cô dường như đã bị rối loạn, cảm giác căng thẳng khi phải đối đầu với một con quái vật
CHỈ MỘT ĐÔI MẮT ĐANG NHÌN CHẰM CHẰM VÀO CÔ!!!!
Đôi mắt và nụ cười đó khiến cho đôi chân trở nên sợ hãi, khuôn mặt cứng đờ. Bất giác hơi thở bắt đầu gấp gáp, nhịp tim đập nhanh Adrenaline tiết ra liên tục
[ED] Sara
"MÌNH PHẢI BÌNH TĨNH"
Cô cuối đầu không nhìn vào ánh mắt đấy, cố gắng không biểu hiện sự sợ hãi trên khuôn mặt
Đôi chân run rẩy đang thúc giục cô phải chạy đi, và cô biết cô nên làm thế
Toriel [Fell]
CON SỢ TA SAO?!
Toriel chẳng nhận được câu trả lời của cô. Liền tỏ ra cảm giác tủi thân
Toriel [Fell]
Được rồi, có lẽ con vẫn còn giận ta
Ánh nhìn của toriel vẫn cứ dính chặt lấy cô, nhưng cô ta đã thay đổi bằng một ánh nhìn dịu dàng hơn cho cô
Toriel [Fell]
Con hãy ở yên đây một chút nhé
Rồi sau đó Toriel quay đầu vào nhà và bảo
Toriel [Fell]
Mẹ sẽ đi kiếm đôi giày thật đẹp cho con
Ngọn lửa đã đi xa, để lại cô trong đêm tối này. nếu như ánh nhìn đấy còn tiếp tục thì e rằng cô ấy sẽ tuyệt vọng đến chết mất
Sau khi Toriel rời đi, tất cả sự chịu đựng nãy giờ đã bắt đầu vỡ oà lên. đôi chân đổ gục xuống như thể đã trở nên vô lực, Khiến cô khóc nấc lên vì nhẹ nhõm pha chút sợ hãi.
Nước mắt cứ tuôn ra không ngừng lại được, che mờ cả không gian tối om này. Cô chỉ đành lấy tay ôm chặt lấy hai đầu gối của mình
Cô thực sự đã quá sợ hãi, cô lo lắng rằng mình sẽ chẳng thể sống sót được tiếp. Lẽ ra cô nên từ chối việc này
Giờ thì cô lại bắt đầu cảm thấy sự bất lực sâu sắc khi phải đối mặt với một con thú săn mồi
Việc suy nghĩ rằng Cái quá khứ đó chắc cũng chẳng đáng để đổi mạng đâu
Nhưng nghĩ rằng việc chết ở thế giới này mà bản thân chẳng biết chút gì về người thân hay gia đình cả khiến cho cô có chút lo sợ
" Cảm giác như cô đã bị thúc ép bởi một cái gì đó "
Đã đến nước này thì cô chẳng thể nào bỏ cuộc được, cô không thể chết ở đây
Cô đã lau sạch nước mắt, rồi đứng dậy với một chút sự quyết tâm vừa mới len lói
[ED] Sara
"chỉ cần có thể làm theo quy tắc, thì tôi nhất định có sống sót"
[ED] Sara
"Nhất định nhỉ...?"
Chapter 2 : Bánh ngọt và cái giá
Trước khi bước vào nhà, Toriel đã chuẩn bị sẵn cho cô một đôi giày đã cũ đã chai sần
[ED] Sara
" Thật sự là một đôi giày, mình cứ tưởng nó là một thứ gì đó tệ lắm. Hoá ra là đôi giày cũ "
Toriel [Fell]
Xin lỗi con nhé, mẹ sẽ mua cho con đôi giày mới sau
Đờ đẫn trước sự quan tâm này, một lát rồi cô cũng nhanh chóng xỏ đôi giày đó và đi theo toriel
Vào trong một căn nhà đã cũ
không có ánh sáng nào chiếu từ bên ngoài vào mà chỉ có ánh sáng thắp lên từ đèn dầu trong màn đêm tăm tối.
Còn phòng bếp tưởng chừng như cả thế kỷ đã không được lau dọn gì cả, với nội thất cũ kỹ dường như đã bị mục nát.
[ED] Sara
" Mọi thứ trước mắt thực sự rất cũ kĩ, trông như chưa từng được lau dọn vậy"
Cô ngồi vào bàn, và đợi Toriel đem ra một đĩa bánh táo thơm lừng. đã áp đi sự kỳ quái của ngôi nhà, nhưng cô vẫn sợ hãi điều gì đó
Trông nó thực sự hấp dẫn và ngon miệng cứ như chẳng có nguy hiểm gì cả
Nhưng cô đã không đụng đến đĩa, cô nghĩ rằng có cái gì đó rất đáng nghi
Toriel [Fell]
Con không đói à? Con khát chứ?
Một cốc nước cam ép đã được mang lên
Toriel nhìn cô với ánh mắt trìu mến, nhưng trong mắt cô đấy đang là ánh nhìn đáng sợ
Trông cứ như Rằng toriel sẽ ăn tươi cô vậy
Nhưng cô đã giữ được sự bình tĩnh của mình, kể cả như thế thì sự kiên nhẫn của cô ta cũng có giới hạn
Toriel [Fell]
MÀY CÓ ĂN ĐI KHÔNG?!
Cảm nhận được điều gì đó chốc lát cô liền né nhanh
Một bàn tay đập thẳng xuống bàn cốc nước và bánh đều đã nát vụn, cả cái bàn cũng vỡ đôi trước cả khi cô kịp phản ứng
Trong chốc lát cả căn phòng như im lặng vậy
Bỗng chốc cảm thấy bản thân mình làm điều gì đó quá đáng, cô ta liền rốt rít xin lỗi
Toriel [Fell]
Ôi không, mẹ! Xin lỗi con, mẹ không cố ý!
Cô nhìn cái bàn đã gãy nát bét và đĩa bánh nát choẹt lòng thầm sợ hãi.
[ED] Sara
" ....Nếu đấy không phải cái bàn mà là mình thì mình chết chắc, Mình sẽ chết ở đây nếu không ăn mất "
Toriel [Fell]
Mẹ sẽ làm cho con cái khác nhé
Toriel lúc này đã bỏ đi để chuẩn bị bánh kẹo.
[ED] Sara
" mình thực sự sợ rằng cái bánh kia thực sự có độc nhưng không... "
[ED] Sara
" Nếu cô ta muốn giết mình thì cô ta đã làm điều đấy từ lâu rồi. mà hệ thống bảo đây là thử thách, mà thử thách thì sẽ có cách giải quyết được mọi chuyện êm xui mà"
[ED] Sara
" Mà mình đang nghiêng về việc cô ta sẽ nhốt mình và vỗ béo hơn, quá bất thường rồi tôi ơi "
Sau một lúc đắng đo, cô đã đưa ra quyết định
[ED] Sara
" Đành vậy, liều thôi "
Lúc sau Toriel đã quay lại với một thanh sôcôla
Toriel [Fell]
Nếu con đói hãy ăn tạm thứ này nhé
Toriel khi thấy cô im lặng không nhận lấy nó,thì sắc mặt của cô ta bỗng thay đổi. nhưng cô đã cầm lấy nó ngày khi nhìn thấy ánh mắt đó
[ED] Sara
"Liệu có ổn không đây?"
Cô xé ra và nhắm nhìn một cách đầy im lặng như đang suy xét điều gì đó
[ED] Sara
"Cái gì đây? Có độc không đây nhìn lạ vậy? "
[ED] Sara
"chưa nhìn thấy bao giờ luôn"
Không thể cưỡng lại mùi hương ấy, cô liền cắn thử một cái
[ED] Sara
" Oh! Cái gì đây? bên ngoài thì cứng nhưng nhanh chóng mền và tan ra ở bên trong! Sao mà NGON! ĐẾN BẤT THƯỜNG LUÔN!! "
[ED] Sara
" Thành phần của nó là gì chứ?!! hạt cacao và sữa ư? Hay nó là bơ cacao! Cảm thấy rất lạ! "
Khi Toriel nhìn thấy biểu cảm phấn khích của cô thì cô cũng nở một nụ cười hiền hậu
Bắt gặp ánh mắt đó, cô vội vàng cắn miếng sôcôla và quay sang chỗ khác
[ED] Sara
" Gì chứ? Hoàn toàn không thấy có gì nguy hiểm luôn! Lẽ nào cô ta cũng muốn ăn nó! "
Sự phấn khích của cô cũng là điều hiển nhiên vì đây là lần đầu tiên cô được ăn nó, vì quản gia nhà cô được dặn là không nên cho cô ăn quá nhiều đồ ngọt. đương nhiên là vì sợ cô ảnh hưởng đến suy nghĩ và béo phì
Toriel rất hài lòng với biểu cảm đó
Toriel [Fell]
Nào ăn nhiều lên nhé
Toriel [Fell]
mẹ vẫn còn rất nhiều đấy
Cô nhanh chóng ăn hết thanh socola mà không nhận ra mình đã nói chuyện với Toriel
Cô liền quay sang nhìn phản ứng của Toriel, không có gì xảy ra cả.
[ED] Sara
"Ổn à? hoặc có lẽ cô ta không đáng sợ đến vậy... "
Một cốc nước cam đã được đặt lên bàn bếp
Mốc cốc nước cam cực kỳ bắt mắt, được trang trí cực kỳ ổn. Nhưng có điều gì đó không ổn vì nó thực sự
[ED] Sara
" Rất trái ngược với căn nhà này! Mình đang thắc mắc liệu căn nhà cũ nát này có thể trữ được đá lạnh và nguyên liệu tươi? khi họ chỉ dùng được đèn dầu"
[ED] Sara
" Mình muốn ĂN quá! "
[ED] Sara
" mình thực sự muốn! "
Sara liếc nhìn Toriel, Toriel cũng biết ý định của Sara nên nói
Toriel [Fell]
Mẹ đi đua nước đây, cứ uống từ từ nhé
Sau khi Toriel rời đi, cô đã chẳng thể kiềm lòng được mà cầm lên Ly nước cam ấy
Cứ có đồ ngon là đôi mắt cô chẳng thể nào kiềm được sự phấn khích bên trong mình, mà chẳng mấy chốc cô đã tu ừng ực hết ly
Cứ bất giác như có ai đó đang nhìn, sau lưng cô bắt đầu có cảm giác lạnh gáy
Toriel [Fell]
Con gái, con sau cùng sẽ trở thành CHARA của MẸ
Cảm giác chóng mặt lẫn buồn ngủ đang kéo tới, giờ nhận ra có lẽ đã quá muộn rồi
[ED] Sara
"Hả? Ly nước đó có v...?"
Khuôn mặt của Toriel bắt đầu nở một nụ cười kỳ dị khiến cô bắt đầu run rẩy nhưng cơn buồn ngủ đã khiến cho cô không thể suy nghĩ bình thường được nữa
Mệt mỏi và uể oải, cô tỉnh dậy khi trời đã sáng. Bên ngoài cửa sổ đã phủ đầy tuyết trắng xoá, trong phòng thì có lò sưởi để làm ấm căn phòng
[ED] Sara
Mình vừa mơ thấy ai đó ư?
"Dường như chỉ là một giấc mơ thôi, một cơn ác mộng thôi, một cơn ác mộng mà thôi"
Cô muốn ngồi dậy nhưng cơ thể không thể cử động được, cảm giác như cô đã bị mất liên kết đến chân tay. Lúc này nó không còn liên lạc gì với não bộ nữa
Cứ nằm đó, mà chẳng thể nhúc nhích. Cơ thể cứ như bị tê liệt
[ED] Sara
" Cơ thể của mình? "
Cánh cửa mở ra từ từ và chậm rãi trong ánh nhìn của cô, con mắt của Toriel vẫn đang nhìn qua cánh khe cửa
Sợ hãi xen lẫn bối rối, cô cố gắng muốn đứng dậy nhưng lại không được. Cảm giác ngột ngạt bao trùm
Toriel [Fell]
Chara con ổn chứ?
Toriel vẫn nhìn từ hé từ bên ngoài
[ED] Sara
" mình nên làm gì? "
Toriel mang một đĩa bánh táo đặt lên bàn cạnh giường, nở một nụ cười hiền từ
Cô lại cố gắng chống cự để thoát ra khỏi giường mới nhận ra
Tay chân của cô ấy đã bị cắt lìa đi
[ED] Sara
" Tay của mình? "
Những vệt máu còn loang lổ trên đôi chân ấy đã khô lại từ lâu
Cô cảm thấy một sự bất lực một cách nào đó, Đôi bàn tay cô đã bị cắt lìa hoàn toàn, vẫn còn dính một vài vết máu đã khô
Cô Nhìn Toriel, với ánh mắt không thể nào tin được. Nước mắt bắt đầu rơi
[ED] Sara
Sao cô lại làm thế với tôi?
Lúc này Toriel bất ngờ ôm lấy Sara, mặc cho cô vùng vẫy
Toriel [Fell]
Ôi không chara, cứ thế này thì con sẽ không thể nào rời xa mẹ nữa
Toriel [Fell]
Con sẽ mãi mãi ở bên cạnh mẹ, chỉ cần làm một con người vô năng thôi, con chỉ cần ở bên mẹ là được rồi...
Toriel còn lấy tay lau đi nước mắt của Sara và an ủi cô ấy, nhưng những lời đấy hoàn toàn khiến cô ấy chết tâm
Toriel [Fell]
Mẹ thực lòng xin lỗi vì từ nay con sẽ không thể đi lại hay cầm nắm được nữa, nhưng không sao đâu nhé
[ED] Sara
" không phải! Không phải! Đây hoàn toàn không phải hình ảnh người mẹ của tôi... "
Toriel [Fell]
Nhưng không sao đâu nhé... mẹ sẽ luôn ở đây mà!
[ED] Sara
" Sẽ... luôn...? "
[ED] Sara
" Muốn chết thật đấy, thảm hại thật Sara "
Thấy tâm lý cô nàng bất ổn với đôi mắt vô hồn nhìn một khoảng không nào đó. Toriel nghĩ cô cần thêm thời gian
Toriel [Fell]
Mẹ sẽ ra ngoài cho đến khi con chấp nhận được sự thật này... Xin lỗi con nhé CHARA
Toriel [Fell]
Mẹ quả thật là người mẹ tồi
Khi toriel vừa ra bên ngoài thì đã có tiếng động lớn xảy ra
Toriel [Fell]
Ngươi là ai!?
.....Tiếng đổ vỡ của chậu cây vang lên
Kể cả tiếng động có lớn đến mấy thì ánh mắt của Sara cũng vô hồn đến lạ, trông như đang tập trung suy nghĩ nhưng thật ra trống rỗng đến lạ
Một lúc sau chỉ còn mỗi tiếng thở dài ngao ngán của ai đó
Lúc này người đó mở cửa ra
Kẻ bí ẩn
Tiểu thư người có sao kh-
Cảnh tượng lúc ấy đã khiến cho Geno không khỏi lo lắng
[ED] Sara
May quá cậu đã đến
Cô nở một nụ cười với Geno, như để xoá tan bầu không khí cũng như để nói là cô vẫn ổn
[ED] Sara
Ta biết là yêu cầu này rất khó để khiến cậu đồng ý....
[ED] Sara
Nhưng chỉ lần này thôi được không?
Geno do dự khi nhìn cô với ánh mắt hối hận
Geno gật đầu mà không nói gì
[ED] Sara
Cậu có thể giết ta không?
Cô nói kèm với một nụ cười mỉm, cực kỳ bình tĩnh trông như chẳng có vấn đề gì cả
Đứng lặng vài giây Geno không nói gì cả
Geno từ từ bước tới, lấy chăn che phủ cô
Rồi cậu lấy tay che mắt cô cho cô chìm vào giấc ngủ
[ED] Geno
Xin người hãy chìm sâu vào giấc ngủ đi.....
Một dòng máu lớn bắn tung toé khắp phòng, văng lên cả khuôn mặt vô hồn của cậu
Chapter 3 : giấc mơ kỳ lạ
Tỉnh dậy khỏi chiếc bàn, cô cảm giác như mình vừa trải qua một giấc ngủ dài vậy nhưng thực ra cô chỉ mới chợp mắt được 1 phút
[ED] Sara
....mình vẫn sống sao?
Cơ thể mệt mỏi đến uể oải kèm theo một cơn đói kéo đến reo inh ỏi
[ED] Sara
" phải rồi, hình như đó chỉ là một giấc mơ mà mình lỡ ngủ quên trong khi đợi cô ta lấy bánh"
[ED] Sara
" Là quy tắc nói mình phải cố gắng tuân thủ, không thì mình sẽ có kết cục không tốt"
Bụng cứ reo lên " Ọc ọc "
[ED] Sara
Nhưng mà mình đói quá~
[ED] Sara
Mình thực sự đói rồi....
Cô nằm ườn trên ghế một cách mệt mỏi
Thời gian đã trôi bao lâu rồi
Toriel mang đến cho cô một đĩa bánh táo
Cảnh tượng y hệt trong giấc mơ đó
Khiến cô bừng tỉnh trong việc suy nghĩ rằng vừa nãy có phải là mơ hay không?
Toriel [Fell]
Con không đói à? Con khát chứ?
[ED] Sara
" lại y hệt, hay đó chính là mình ở một thế giới song song? Mình đã phạm sai lầm và chết. Bộ não của mình đã được nhận tín hiệu đó khi ngủ? "
[ED] Sara
" vậy là mình đã bị cô ta cắt cụt tứ chi? Thôi không nên nghĩ nữa"
Kể cả mất trí, thì cô cũng biết rằng mình rất thông minh
Cái mà cô mất đi chính là hình bóng của người thân mình
[ED] Sara
Khả năng là thế nhưng mình vẫn cần phải quan sát thêm nữa...
Một cốc nước cam đã được mang lên
Nhưng đứng trước sự im lặng của Sara
Cô ta đã đập bàn một cách thiếu kiên nhẫn
Toriel [Fell]
MÀY CÓ ĂN ĐI KHÔNG?
Cũng như lần trước, mọi thứ đều vỡ tung lên và Toriel thì xin lỗi trong bối rối
Mọi thứ lặp lại y hệt, và theo một phép thử nào đó cô biết
[ED] Sara
" vậy là cô ta đã chuẩn bị nước và món bánh táo đó bằng thuốc ngủ? Nên cô ta thiếu kiên nhẫn khi mình không ăn nó?"
[ED] Sara
" Và khi mang lên thanh socola "
[ED] Sara
" lúc đó cô ta chưa hề bỏ gì cả chủ yếu là muốn mình chủ quan? Thế thì hẳn phải liên quan đến Chara..."
[ED] Sara
Mẹ! Con muốn ăn socola
Sara nói mà không nhìn vào thẳng mặt của Toriel
Toriel [Fell]
ừ được để mẹ mang lên
Lúc này toriel mang ra thanh socola
Cô nàng cầm lấy nó lên và ngó nghiêng mọi góc chỉ để tìm ra lỗi và nó có bị xẹp hơi hay không
[ED] Sara
" tốt, không có dấu hiệu bị kim đâm và bơm thuốc. Chứng tỏ chưa hề bị bóc ra, nguyên vẹn"
Thấy Sara ngó nghiêng thế nên toriel cũng bắt đầu cảnh giác
Toriel [Fell]
Con thích chứ?
[ED] Sara
Con thích lắm...
[ED] Sara
" phải ăn thôi, nếu không ăn thì sẽ không hồi sức được. Chẳng hiểu sao mà mình lại đói đến mức lười biến thế này?"
"đúng là tuyệt phẩm" Sara thoả mãn, nó còn ẩn hiện ở đôi mắt long lanh của cô nữa cho thấy rằng cô thực sự thích nó.
Toriel cũng mỉm cười hiền hậu khi thấy cảnh này
Nhưng một lúc sau thì nụ cười tắt ngẫm khi cô nói
[ED] Sara
Con thấy mình cần phải đi vệ sinh
Toriel [Fell]
để mẹ dẫn con đi
Sara từ chối và muốn bỏ chạy vào thẳng phòng tắm
Nhưng không Toriel đã kịp nắm lấy tay cô
Lúc này Sara đã mỉm cười vui vẻ mà nói
[ED] Sara
Không sao đâu mẹ!
ánh mắt của Toriel trầm xuống
Toriel Bị bất ngờ bởi câu nói mẹ
[ED] Sara
Con tự đi được mà
Cô liền chạy vào phòng tắm bỏ Toriel đang ngơ ngác trong ngạc nhiên
Nhưng rồi cô ta nhận ra rằng
Sara không đi vệ sinh mà cô đang vào nhà tắm
Toriel đứng trước cửa phòng tắm lắng nghe tiếng động bên trong như sợ cô sẽ bỏ trốn
Chỉ có tiếng van xả nước, nhưng toriel vẫn tập trung lắng nghe
Bỗng nhiên có tiếng động lớn vang lên, đó giống tiếng hòn đá khi va thẳng xuống nền gạch.
Toriel [Fell]
" chết rồi con bé ngã xuống sàn lỡ đầu vỡ đầu thì sao?! "
Toriel gọi vài tiếng nhưng không có tiếng trả lời
Toriel [Fell]
"Lúc này đành phải xông vào thôi"
Toriel bắt đầu đẩy cửa bằng sức mạnh của mình
Toriel [Fell]
Hả? /bất ngờ/
Bỗng nhiên sau khi cánh cửa bị Toriel đẩy phá, thì nó lại bất ngờ mở ra rất nhẹ nhàng bởi Sara và Toriel bị ngã xuống bồn tắm vì lực đẩy của chính mình vì không thể phanh lại
Sara đã biến mất khỏi đây
Toriel [Fell]
Chara! Con thật quá đáng!
Toriel sôi sùng sục lửa nóng và quyết tìm bằng Sara
Nhưng khi bước ra khỏi bồn tắm thì cô ta lại trượt chân và ngã xuống đất
Toriel [Fell]
" sàn phòng tắm đầy bọt nước? và một hòn sỏi bị sứt mẻ một chút dưới đất? "
Lúc này Sara đã trốn vào căn phòng của Chara
Tường thuật lại câu chuyện vừa xảy
Sara đã sử dụng bọt từ cục xà bông để chà xuống đất để làm mặt phẳng bị trơn trượt
Cô mở vòi nước chảy là để che dấu tiếng cô dùng bọt cọ xuống đất
Và cuối cùng là dùng một viên sỏi đập mạnh xuống đất và giả vờ như mình đã ngã
[ED] Sara
" khi cô ta bắt đầu đập cửa, lần một và lần hai để mình căn chỉnh. Lần thứ ba sẽ là lúc cô ta dùng hết sức lực đã tích nảy thông qua hai lần trên và khi mình bất ngờ mở cửa "
Toriel [Fell]
Hả? /bất ngờ/
Toriel bay qua người Sara, lúc này cô đã cười rất là đắc ý
Hiện tại cô đang ở trong căn phòng Chara vì một lý do duy nhất
[ED] Sara
" nếu mình là hoá thân của Chara thì mình nên kiếm được thứ gì hữu ích ở đây chứ? "
[ Clock World ]
Thông báo đã nhặt được vũ khí ẩn
[ Clock World ]
Chỉ số tấn công của bạn là 9999
[ED] Sara
Có lẽ nào đây chính là thứ mà mình có thể đánh bại được Toriel
Lúc này có tiếng động ở bên ngoài
Toriel [Fell]
Chara đừng trốn ở trong đó nữa!
Toriel [Fell]
Con không thể đi ra ngoài được
[ED] Sara
Tôi có quyền được biết thế giới bên ngoài chứ?
Toriel [Fell]
Lúc này, ta chỉ cầu mong rằng con có thể sống khỏe mạnh hết đời
Toriel [Fell]
Xin lỗi con gái của ta
Toriel [Fell]
Ta không thể để con đi được
Cánh cửa đã bị Toriel phá tung ra
Nhưng ở phía cửa sổ đã bị mở toang ra, còn có một sợi dây thừng ở dưới đấy nữa
Toriel ngó qua cửa sổ đấy
Toriel [Fell]
"Sợi dây vẫn chưa được thả xuống tầng một, không lẽ là!"
Lúc này Toriel đã bị một nhát đâm vào ngực
Download MangaToon APP on App Store and Google Play