Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Nguyên Văn Hằng: Vợ Ơi ~

CHAP 1 – HAI CHỒNG THAY NHAU DẸP LOẠN

Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
23 tuổi. Đẹp lười biếng, ngông, hút thuốc, sống tùy hứng, chọc ai tức là thích. Không làm gì cả, chỉ nằm dài ăn chơi, nhưng có thứ khí chất khiến người ta cam tâm dọn đường, dâng giường, rửa chân cho uống nước. Mồm miệng độc, không tin vào tình yêu, nhưng lại khiến hai kẻ đáng sợ nhất tranh nhau yêu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
28 tuổi – Chủ tịch tập đoàn Trương thị. Mặt lạnh, cứng đầu, nguyên tắc cao như núi Thái Sơn Yêu theo kiểu âm thầm, nhưng độc chiếm đến mức khóa cửa phòng vợ từ trong ra ngoài.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
26 tuổi – Luật sư, bạn thân của Hằng từ nhỏ, thông minh, nói chuyện khéo. Yêu kiểu dịu dàng, hay ghen, hay chọc, hay ôm vợ ngủ trước mặt chồng người ta.
_______________
Casino náo loạn. Có kẻ gian lận, có người đánh nhau, có cả vài tên say khướt đập bàn ghế, chửi thề om sòm.
NovelToon
Trần Dịch Hằng đứng trên tầng hai, tựa lan can. Ánh mắt lười biếng nhìn xuống sảnh đang hỗn tạp. Cậu thở ra một hơi, rút điếu thuốc, châm lửa.
NovelToon
Không cần lớn tiếng, cũng chẳng cần gào thét, chỉ một câu nhẹ nhàng vang lên qua bộ đàm nhỏ gắn sau tai.
Dưới sảnh, Trương Quế Nguyên lập tức xuất hiện, súng giắt hông, áo sơ mi xắn tay, giọng khàn khàn vang ra:
NovelToon
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Mọi người dừng lại. Ai còn gây chuyện, mất luôn thẻ hội viên.”
Có kẻ không phục, gầm lên:
Anh Tuấn
Anh Tuấn
“Tao chơi tiền thật, mày là cái thá gì—”
Tiếng súng chát chúa vang lên, viên đạn sượt qua ly rượu trên bàn. Mảnh thủy tinh vỡ rơi loảng xoảng.
NovelToon
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Tao là chồng chủ quán. Mày thử hỏi lại xem cái gì là ‘cái thá gì’.”
Cả sòng im lặng như chết.
Phía sau, Dương Bác Văn đã đi tới, tay cầm hồ sơ, đưa ra lệnh thu hình. Máy quay khắp sảnh được trích xuất. Văn nói rõ ràng, từng chữ một:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Tất cả bàn chơi bị tố cáo sẽ bị điều tra. Người gian lận, chúng tôi mời về đồn. Ai hành hung người khác, sẽ bị kiện dân sự. Ở đây không ai thoát.”
Người người cúi đầu, im như tượng. Một người là quyền, một người là luật. Đụng vào đều mất mạng – hoặc mất tự do.
______________
Trên tầng, Trần Dịch Hằng vẫn nằm vắt chân dài trên ghế, hút thuốc, mắt lim dim.
NovelToon
Cửa mở. Hai chồng cùng bước vào. Quế Nguyên tiến trước, cúi xuống cởi giày cho cậu, lau bàn chân bằng khăn ấm.
Dương Bác Văn im lặng đỡ chân còn lại, ngồi hẳn xuống thảm, xoa bóp nhẹ mu bàn chân.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Giải quyết xong rồi,không ai dám mở miệng nữa.”
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Ừm.”
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Từ nay ai còn ồn ào, khỏi cho vô chơi.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Sòng này của vợ, ai không nghe lời, tôi dẹp luôn cái bàn nó ngồi,”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Tôi bắn thẳng vô gối nó,”
Hằng nhoẻn môi, mắt vẫn không mở.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Ừ, hai anh cứ vậy đi. Em mệt rồi, lát cõng em về.”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Không cần chờ lát đâu.”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Đi luôn.”
Quế Nguyên cúi người, bế cậu lên gọn trong lòng.
NovelToon
Bác Văn đi bên cạnh, khoác áo khoác cho cậu. Cả casino nhìn thấy cảnh đó đều im thin thít.
Ai cũng biết: Trần Dịch Hằng – người không ai dám đụng tới – là vợ hợp pháp của hai người đàn ông nguy hiểm nhất thành phố.

CHAP 2 – CÃI NHAU VÌ AI NGỦ BÊN VỢ

Tối muộn. Phòng ngủ lớn của tầng cao nhất phủ ánh đèn vàng dịu. Rèm kéo kín, ngoài trời lất phất mưa, từng giọt rơi lộp bộp trên mái kính.
NovelToon
Trần Dịch Hằng vừa tắm xong, tóc còn ướt, mặc áo choàng lụa mỏng màu đen, lười biếng bước lên giường.
Cậu vừa nằm xuống, chưa kịp kéo chăn thì Dương Bác Văn đã chui vào từ bên trái, ôm ngang eo vợ, thở ra một tiếng nhẹ nhõm:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Anh mệt cả ngày rồi. Cho anh ôm vợ ngủ, một chút thôi.”
Hằng nhướn mày, chưa kịp đáp, cửa lại bật mở. Trương Quế Nguyên bước vào, áo sơ mi bung hai nút, lau tóc bằng khăn bông. Ánh mắt lướt qua giường, lạnh nhạt:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Tránh ra. Tối qua anh ngủ rồi. Hôm nay tới lượt tôi.”
Bác Văn không nhúc nhích, mặt không đổi sắc:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Thì sao? Tình cảm đâu có tính theo ngày. Ai ôm được, thì ôm thôi.”
Quế Nguyên đặt khăn xuống bàn, bước tới cạnh giường, kéo tay Hằng về phía mình:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Lui ra. Tôi bắn gối anh bây giờ.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Lúc ban nãy xử lý sòng bạc xong, tôi là người lau chân cho vợ đầu tiên.”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Tôi là người bế vợ lên. Anh đừng tính toán vụ nhỏ nhặt.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Còn dấu hôn sáng nay là tôi để lại—”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Thế tai vợ ai cắn?”
Trần Dịch Hằng im lặng nhìn trần nhà, rồi thở dài. Giọng cậu lười biếng vang lên:
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Ai cãi nữa, em ngủ ngoài sofa.”
Hai người lập tức im bặt.
…Một lúc sau.
Quế Nguyên ngồi lên giường từ bên phải, Bác Văn siết eo cậu bên trái. Không ai chịu buông, không ai chịu nhường.
NovelToon
Trần Dịch Hằng định quay lưng lại thì cả hai đã cúi xuống, mỗi người một bên – đồng thời tấn công.
Bác Văn hôn từ cổ cậu lên vành tai, cắn nhẹ một cái:
NovelToon
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Vợ thơm thật. Hôm nay cho anh ôm ngủ được không?”
Còn Quế Nguyên thì hôn dấu hôn cũ sáng nay, đúng dưới xương quai xanh, đầu lưỡi ấm nóng lướt qua:
NovelToon
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Vợ phải nhớ là ai đến trước.”
Hằng cắn răng, tay nắm chặt góc chăn:
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Đừng nói câu đó khi hai người cùng chui vô một lúc…”
Chăn bị kéo lên. Hằng bị kẹp ở giữa, vừa nhột, vừa nóng, vừa không thể động đậy.
Tay Quế Nguyên luồn vào thắt lưng áo choàng. Bác Văn đặt hẳn một chân lên đùi vợ, ép sát hơn:
NovelToon
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Không cãi nữa. Tối nay… cả hai đều cần vợ.”
Tiếng đèn ngủ bị vặn nhỏ lại. Hằng thở dốc, ngón tay siết vào vai áo hai chồng. Căn phòng chìm trong hơi thở gấp gáp và mùi da thịt quyện lấy nhau…
______________
Sáng hôm sau.
Trần Dịch Hằng ngồi ở bàn trà, tóc rối, mặc áo cổ cao che kín cả cổ
NovelToon
Hai chồng đứng phía sau, đưa trà, bóp vai, đấm lưng, không ai dám ho một tiếng.
Hằng nhấp ngụm trà, mắt nhìn thẳng:
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Từ nay ai còn cãi nhau chuyện ngủ bên, em cho ngủ riêng một tháng.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Biết sai rồi.”
Bác Văn nhún vai, nhưng mắt lại cong cong, nhìn dấu hôn còn mờ trên cổ cậu.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Vợ nói gì… tụi anh cũng nghe.”

CHAP 3 – VỢ BỊ BẮT CÓC

Chúng bắt cóc Trần Dịch Hằng vào lúc nửa đêm. Cậu vừa rời khỏi quán, chưa kịp lên xe thì bị một nhóm người đeo mặt nạ ép vào trong xe van
NovelToon
Một tên vỗ mặt cậu:
Duy Anh
Duy Anh
“Nghe nói mày là vợ của hai thằng máu mặt nhất thành phố hả? Mày rơi vào tay tụi tao rồi, coi bọn nó dám làm gì!”
Dịch Hằng ngồi im trong góc xe, tóc rối, môi cười nhạt, ánh mắt không đổi sắc:
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Mấy anh chắc là biết tôi yếu, mới dám làm chuyện này.”
Chúng bật cười, chưa kịp mở miệng lần nữa thì—
RẮC!
Một tên hét lên vì cổ tay bị bẻ ngược. Cú đá đầu tiên gãy sống mũi. Cú tiếp theo khiến cả đám lao xuống đất mà bò lăn lóc.
Năm phút sau, cả chiếc xe van nghiêng ngả, cửa bật tung. Mấy gã mặc đồ đen nằm la liệt, máu me be bét.
NovelToon
NovelToon
Trần Dịch Hằng bước xuống, áo choàng văng mất, áo sơ mi dính máu, chân đạp qua người bị thương, châm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu.
NovelToon
______________
Phía bên kia thành phố, Trương Quế Nguyên và Dương Bác Văn vừa nhận tin: vợ bị bắt cóc.
Cả hai im lặng đúng 3 giây.
Quế Nguyên lên đạn. Bác Văn rút găng tay, nói:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Ai đụng vào vợ anh… anh chôn sống.”
Cả hai lái xe tới hiện trường như gió bão.
_______________
Xe vừa thắng trước con hẻm bỏ hoang, hai người lập tức lao vào.
NovelToon
Nhưng chưa kịp dơ súng, thì cảnh tượng trước mắt khiến cả hai khựng lại
Trần Dịch Hằng đang đứng giữa bãi xác. Mấy gã bắt cóc nằm bất tỉnh, vài tên còn rên ư ử.
NovelToon
Cậu đứng giữa đống đổ nát, tay cầm điếu thuốc, tóc hơi rối, áo mở hai nút, vết máu loang cả tay.
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Tụi anh tới trễ.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Em có bị thương không?”
Bác Văn kiểm tra cổ tay cậu, khẽ cau mày:
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Tụi nó còn thở à?”
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Còn. Em để lại một đứa sống, để tụi anh xử.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Vợ của anh… giỏi thật.”
Trương Quế Nguyên
Trương Quế Nguyên
“Lần sau đừng để bị bắt. Nhưng nếu có… nhớ đánh mạnh hơn.”
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
“Ừ. Đánh gãy xương đùi tụi nó luôn.”
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
“Được rồi. Về nhà. Anh thay đồ cho em, lau máu, rồi ôm ngủ nguyên đêm.”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play