Vũ Khúc Dạ Lan
chap 1: không ngây thơ nữa
Leyla( nu9)
Khi hơi thở cuối cùng rời khỏi thân thể ta, ta vẫn nghĩ... có lẽ chàng yêu ta dù chỉ là một chút. Nhưng giây phút nhìn thấy đôi mắt chàng lặng lẽ chứng kiến ta chết đi… không một xúc cảm ta hiểu: thứ tình yêu ấy chưa từng tồn tại
Không phải là ngục tối, cũng không phải máu loang hay tiếng cười man dại của ả đàn bà kia. Nàng đang nằm trên giường của chính mình buồng ngủ của tiểu thư nhà De Lévois, với rèm trắng, khăn trải giường thơm mùi oải hương
Leyla( nu9)
Đây là... ngày ta vừa kết hôn...
Leyla( nu9)
Ta sống lại rồi sao...
Trái tim nàng đập mạnh. Nỗi sợ, sự hoang mang, rồi... một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng
Leyla( nu9)
(Thần linh ơi... các người cho ta trở lại thật sao? Để làm gì? Để chết một lần nữa? Hay để trả lại từng nỗi đau, từng giọt máu mà ta từng nuốt vào lòng)
Cửa phòng mở. Giọng nói ấy là hắn
Andron(na8)
Leyla? Nàng tỉnh rồi sao
Nàng quay đầu. Hắn vẫn vậy: dáng người cao lớn, mái tóc màu tro gọn gàng, khuôn mặt dịu dàng và ánh mắt tưởng như ấm áp. Nhưng giờ đây Leyla nhìn thấy rõ… đó là ánh nhìn của một người đàn ông không có trái tim
Leyla( nu9)
*Mỉm cười dịu*Chàng về rồi… Ta ngủ quên mất
Andron(na8)
*Ngồi xuống bên giường*Hôm qua nàng mệt, ta không muốn làm phiền. Giấc ngủ của nàng… vẫn dịu dàng như chính nàng vậy
Leyla( nu9)
Cảm ơn chàng, Andron
Leyla( nu9)
(Diễn đi. Cứ diễn tiếp đi. Ngươi càng diễn hay, ta càng nhớ rõ vai trò của ta trong vở bi kịch này)
Andron(na8)
Người hầu sẽ mang trà lên ngay. Hôm nay ta có hẹn với bá tước Fernier, nhưng ta sẽ về sớm
Leyla( nu9)
Không cần đâu, công việc quan trọng hơn. Ta chỉ mong... chàng đừng quên ăn trưa
Andron(na8)
*Cười nhạt*Nàng luôn nghĩ cho ta
Hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng. Leyla không tránh, cũng không cứng người. Nàng chỉ lặng im, đôi mắt cụp xuống như thể vẫn là Leyla cũ ngây thơ, nhu mì và bị mê hoặc bởi tình yêu mù quáng
Nhưng trong lòng nàng giờ đây là lưỡi dao găm bọc trong lụa
Trưa hôm đó, khi chỉ còn lại một mình, nàng ngồi trước bàn trang điểm. Chiếc lược bạc vẫn còn đây, gương vẫn còn vết nứt nhỏ nàng từng vô tình tạo ra trong đêm khóc vì Andron đi qua đêm không về
Nàng nhìn bản thân trong gương, rồi nói khẽ:
Leyla( nu9)
Ngươi từng khóc vì hắn. Từng sẵn sàng chết vì hắn. Nhưng giờ... ngươi sống lại là để khiến hắn nếm từng giọt nước mắt đó
Nàng mở hộc bàn. Một xấp thư tình còn chưa gửi đi từng dòng chữ ngu ngốc nàng viết cho hắn
Leyla( nu9)
Ngươi không xứng với tình yêu. Và ta… không còn là Leyla yêu ngươi nữa
Nàng lấy lửa đốt toàn bộ thư
Buổi tối, trong phòng tiệc, gia tộc mời họ hàng thân hữu đến dùng bữa mừng hôn lễ
Leyla bước xuống từ cầu thang, váy xanh lụa mềm nhẹ ôm lấy dáng người yểu điệu. Mọi người khen nàng rạng rỡ như ánh trăng đầu mùa, còn nàng thì chỉ mỉm cười dịu dàng, tay đan tay với Andron như một phu nhân hoàn hảo
Trong đám đông, một ánh mắt lặng lẽ nhìn nàng là Ruslan, quý ngài của dòng họ Montrevier
Leyla( nu9)
*Liếc qua rồi quay đi* (Ngài vẫn đến. Nhưng ta chưa thể cho ngài thấy lòng ta ngay lúc này)
Vẫn là Leyla tiểu thư nhã nhặn, đoan trang. Nhưng trong lòng nàng, từng bước của kế hoạch đang hình thành
Nhưng chưa phải bây giờ. Bây giờ, nàng vẫn sẽ là Leyla của Andron để hắn không mảy may nghi ngờ
Leyla( nu9)
*Mỉm cười dịu dàng, nâng ly*Chúc cho tình yêu vĩnh hằng
Leyla( nu9)
(Ta sẽ yêu... nhưng không phải yêu ngươi nữa, Andron)
chap 2: bị đâm một nhát
Sương còn chưa tan hết trên những bụi hồng leo ngoài ban công, Leyla đã ngồi trước bàn điểm tâm, ngón tay khẽ khuấy ly trà hoa cúc bằng thìa bạc
Leyla( nu9)
*Nhẹ giọng*Trà hôm nay… đắng hơn mọi khi
Jeanne( người hầu)
*Hoảng hốt*Thưa phu nhân, nô tì đã pha đúng như mọi lần…
Leyla( nu9)
*Mỉm cười dịu dàng*Không sao. Có lẽ là khẩu vị ta thay đổi thôi
Leyla( nu9)
(Hoặc là… vì ta đã sống lại từ một cái chết bị đầu độc)
Tiếng gót giày vang lên. Cánh cửa được đẩy ra một cách nhẹ nhàng nhưng không xin phép
Florette bước vào, váy voan lụa màu kem, tay ôm một khay bánh sữa tinh xảo. Gương mặt nàng ta điểm phấn nhạt, đôi mắt vẫn long lanh như thường lệ
Florette(nu8)
Leyla, chị trông vẫn rạng rỡ sau bao ngày vắng mặt. Em mang chút bánh sữa vừa nướng sáng nay. Mong chị vẫn còn khẩu vị với món cũ
Leyla( nu9)
*Nhẹ nhàng đứng dậy*Thật chu đáo. Florette luôn khiến ta bất ngờ vì sự tận tâm ấy
Leyla( nu9)
(Và ta từng chết vì sự tận tâm ấy)
Florette(nu8)
*Cười, tiến lại gần*Sau hôn lễ, em chưa có dịp trò chuyện cùng chị. Chị thấy cuộc sống mới thế nào? Ngài Andron có khiến chị hài lòng không
Leyla( nu9)
*Vẫn giữ nụ cười, ngồi lại xuống ghế*Một quý ông như Andron luôn biết cách khiến phụ nữ cảm thấy mình được sủng ái. Ta có thể than phiền điều gì
Florette(nu8)
Em vẫn thường nghĩ, nếu là em… em sẽ không bao giờ để ngài ấy rời khỏi tầm mắt
Leyla( nu9)
*Liếc nhẹ*Ồ? Vậy em có nghĩ ta đã để ngài ấy ra khỏi tầm mắt không
Florette thoáng ngừng lại rồi bật cười nhẹ, che miệng bằng khăn tay thêu ren
Florette(nu8)
Chị thật biết cách đùa
Leyla( nu9)
Không, Florette… ta chưa từng đùa một lần nào trong hôn nhân của mình
Bầu không khí chợt chùng xuống. Nhưng Leyla lại mỉm cười, đứng dậy bước tới cạnh nàng ta
Leyla( nu9)
Cảm ơn em vì món bánh. Ta sẽ dùng nó cùng trà chiều
Buổi tối. Trong phòng ngủ chính của phủ công tước
Leyla đứng trước gương, lược từng lọn tóc của mình thật chậm. Jeanne người hầu thân tín im lặng đứng phía sau
Leyla( nu9)
Ta muốn em giúp ta một việc
Jeanne( người hầu)
Xin phu nhân cứ ra lệnh
Leyla( nu9)
Tìm hiểu cho ta tất cả về Florette: người nàng từng qua lại, nơi nàng từng sống trước khi được đưa về phủ, những lá thư nàng nhận, mọi mảnh giấy nàng bỏ vào lò sưởi
Jeanne( người hầu)
Thưa phu nhân… cô ấy là em họ của ngài Andron…
Leyla( nu9)
*Nhìn Jeanne qua gương *Không ai trong ngôi nhà này hoàn toàn là những gì họ thể hiện. Em nhớ điều đó
Jeanne( người hầu)
*Cúi đầu*Vâng. Em sẽ bắt đầu ngay tối nay
Leyla bước dạo trong khu vườn phía Tây, nơi vắng bóng người. Từ xa, nàng bắt gặp một cảnh tượng kỳ lạ: Florette đang thì thầm với một người đàn ông lạ trong khu nhà phụ bỏ hoang.
Florette(nu8)
*Giọng nhỏ, gấp gáp*Ngài ấy không nghi ngờ gì. Nhưng Leyla... ánh mắt cô ta đã khác. Em có linh cảm… cô ta nhớ lại điều gì đó
người đàn ông lạ
Nếu vậy, chúng ta phải ra tay trước. Kế hoạch không thể đổ vỡ
Florette(nu8)
Chúng ta cần thời gian. Đừng vội. Ngài Andron vẫn tin tưởng em. Mọi thứ vẫn đang nằm trong lòng bàn tay
Leyla siết chặt chiếc quạt gỗ mỏng trong tay. Không phải là tức giận. Mà là… lạnh lùng. Lần này, nàng sẽ không để bản thân trở thành con mồi nữa
Tối hôm đó, tại sảnh lớn phủ công tước.
Andron bước vào. Leyla đang ngồi chờ chàng, tay cầm một cuốn sách bọc da, dáng vẻ nhàn nhã.
Andron(na8)
Ta về muộn. Xin lỗi vì để nàng đợi
Leyla( nu9)
Không sao. Ta đã quen với việc chàng luôn bận rộn.
Andron(na8)
Ta sẽ cố gắng sắp xếp nhiều thời gian hơn. Sau cùng… nàng là người vợ ta đã chọn
Leyla( nu9)
*Đặt sách xuống bàn, nắm lấy tay chàng*Chàng nói đúng. Là ta được chàng chọn
Leyla( nu9)
(Nhưng lần tới… ta sẽ là người chọn ai được sống và ai phải trả giá)
chap 3: ván cờ
Bầu trời xám nhạt phủ một lớp mây mỏng. Những cánh chim đen lượn quanh như linh cảm điều chẳng lành sắp xảy ra
Leyla ngồi trước chiếc bàn viết bằng gỗ mun, tay cầm cây bút lông thiên nga. Nàng không viết chỉ đang vẽ những đường nét vô nghĩa lên giấy. Nhưng đầu óc thì đang sắp đặt từng quân cờ
Leyla( nu9)
*Lẩm bẩm*Nếu ta muốn hạ Florette… ta không thể đánh trực diện. Nàng ta là con rắn ẩn trong váy lụa, và Andron… hắn vẫn nghĩ nàng ta vô hại
Jeanne( người hầu)
*Gõ nhẹ cửa, bước vào*Thưa phu nhân, người hầu đã báo lại… Tiểu thư Florette thường lui tới phòng thư tín một mình, mỗi sáng sớm thứ Ba và thứ Sáu
Leyla( nu9)
Có ai trông thấy nàng ta gửi thư không
Jeanne( người hầu)
Không. Nhưng có người chứng kiến một người đàn ông mang áo choàng xám thường chờ ngoài cổng hầu đúng những ngày đó
Leyla( nu9)
Còn điều gì nữa không
Jeanne( người hầu)
Sáng nay, một vị khách vừa gửi thư tới quý phủ. Là từ Công tước xứ Montrevier ngài Ruslan ạ
Ngón tay Leyla khựng lại trên giấy
Jeanne( người hầu)
Vâng. Theo lời ghi, ngài ấy sẽ ghé thăm phủ vào chiều nay. Có vẻ như là để chúc mừng hôn lễ…
Leyla( nu9)
(Chúc mừng? Sau khi mọi thứ đã kết thúc? Hay… là bắt đầu lại)
Buổi chiều, tại đại sảnh phủ công tước
Cánh cửa gỗ lớn được mở ra. Ruslan bước vào dáng cao, gọn gàng, áo choàng xanh rêu viền lông trắng. Ánh mắt chàng vẫn như xưa, trầm ổn và khó dò
Leyla bước ra từ hành lang, váy lụa tím nhạt khẽ lay trong gió, khuôn mặt bình thản nhưng ánh nhìn không hề mềm yếu như thuở trước
Ruslan(na9)
Phu nhân Andron...
Leyla( nu9)
*Gật đầu*Ngài Ruslan Montrevier
Ruslan(na9)
*Nhẹ cúi đầu*Ta tới chậm. Nhưng… lời chúc phúc thì chưa bao giờ quá muộn, đúng không
Leyla( nu9)
Nếu lời chúc đó là thật lòng, thì đúng vậy
Ruslan lặng im nhìn nàng một lúc. Không gian chùng xuống
Ruslan(na9)
Nàng đã thay đổi
Leyla( nu9)
*Mỉm cười*Người ta thường thay đổi sau khi kết hôn, ngài cũng biết rõ điều đó
Ruslan(na9)
Không. Ta không nói về vẻ ngoài. Mà là ánh mắt… nó không còn cầu cứu nữa
Leyla( nu9)
Nếu có lúc nào đó… ánh mắt ta từng cầu cứu, thì chắc chắn, chẳng ai nhìn thấy
Ruslan(na9)
*Trầm giọng*Ta đã thấy. Nhưng tiếc là… ta đã không đến đủ sớm
Leyla không đáp. Nàng quay đi, tay khẽ siết mép váy
Tối hôm đó, Andron tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại sảnh chính để tiếp Ruslan. Giữa rượu vang, nhạc valse, và ánh nến lung linh, Leyla vẫn như một đoá hoa kiêu hãnh và an tĩnh
Florette xuất hiện muộn, váy đỏ rực như máu, bước lại gần Leyla với vẻ mặt thân thiện giả tạo
Florette(nu8)
Phu nhân, hôm nay chị thực sự xinh đẹp
Leyla( nu9)
*Nhẹ giọng, không quay đầu*Cảm ơn. Đôi khi… màu máu cũng là sắc hoa đẹp nhất, nếu biết chọn đúng thời điểm
Florette thoáng khựng. Nhưng ngay lập tức nàng ta lại cười tươi hơn
Florette(nu8)
Em hy vọng mình không phải đóa hoa ấy
Leyla( nu9)
*Quay lại, mắt ánh lên tia mỉa mai dịu nhẹ*Ồ không, Florette. Em là một loại hoa rất đặc biệt. Một loại… mọc trong bóng tối
Cuối buổi tiệc, Ruslan chủ động tìm Leyla trong vườn
Ruslan(na9)
Ta biết nàng không hạnh phúc
Leyla( nu9)
Ta chưa từng nói ra điều đó
Ruslan(na9)
Nàng không cần phải nói
Leyla( nu9)
*Khẽ thở dài*và nếu… ta thực sự không hạnh phúc, thì sao? Ngài đến để làm gì? Để cứu ta khỏi cuộc hôn nhân mà chính ta tự nguyện bước vào à?
Ruslan(na9)
Không. Ta đến… để nếu một ngày nào đó nàng cần ai đó đứng sau lưng, ta sẽ không rời đi lần nữa
Leyla nhìn chàng. Đôi mắt nàng rung nhẹ. Trong một thoáng, có gì đó cũ kỹ như sống lại. Nhưng rồi…
Leyla( nu9)
Ngài đang lãng phí lòng tốt của mình đó Ruslan
Ruslan(na9)
Không. Ta chỉ chờ đúng thời điểm
Đêm đó, trong phòng ngủ, Leyla đứng bên cửa sổ, nhìn ánh trăng hắt xuống nền đá trắng
Leyla( nu9)
*Thầm nghĩ*Ta có thể dùng Ruslan không? Có thể lợi dụng ánh sáng của chàng để soi rọi những góc tối ta cần thấy không
Leyla( nu9)
Ván cờ đã bày. Giờ thì... để xem ai là quân tốt đầu tiên ngã xuống
Download MangaToon APP on App Store and Google Play