[Kiệt Hằng] HÔM NAY EM KHÔNG MUỐN RỬA BÁT
Chương 1
Điện thoại bàn trong phòng khách réo lên, như ma âm chói tai inh ỏi không dứt.
Trần Dịch Hằng ụp gối lên đầu che bớt tiếng ồn, cậu ngọ nguậy đổi tư thế ngủ liên tục nhưng không sao ngăn được tiếng ồn vang vọng kích thích màng nhĩ. Cậu từ bỏ, kêu gào bò dậy, đi nhận cuộc gọi không biết từ thằng cháu nào.
Bạc Hà nằm ngủ trên sô pha cũng bị điện thoại đánh thức, nó cảnh giác nhảy dựng thân mình, dữ dằn kêu “meo” rồi chạy biệt đi.
Trước đây lúc Trần Dịch Hằng và Vương Lỗ Kiệt tân trang phòng ốc, Vương Lỗ Kiệt cười nói phải chọn điện thoại bàn kêu thật vang đặt trong phòng khách, để khi hắn không ở nhà sẽ điện thoại cho Trần Dịch Hằng vào mỗi sáng sớm và gọi cậu thức dậy.
Bởi vậy, dù cho Trần Dịch Hằng ghét cái điện thoại bàn luôn quấy nhiễu giấc ngủ này của cậu vô cùng nhưng vẫn không bỏ nó đi.
Người gọi là bạn thân cậu, Dương Bác Văn, hay gọi là lão Dương.
Trần Dịch Hằng chống nạnh mắng cậu ta tơi bời. Cậu dễ nổi nóng, tính xấu này lúc thức dậy còn ghê hơn nữa, lão Dương đã biết trước mình sẽ bị mắng nên chẳng buồn rầu gì cả, cậu ta vui vẻ đợi Trần Dịch Hằng mắng tỉnh cả ngủ thì ung dung nói giờ hẹn rồi cúp máy.
Cậu đi chân trần dẫm trên sô pha, mê man một lúc rồi như tỉnh táo lại nhận ra mình vừa làm gì, cậu buồn bực vò đầu bứt tai, cảm thấy thất bại tràn trề. Cậu lấy điện thoại ra, hơi do dự, nhưng vẫn nhấn mở Wechat.
HengHeng
Vừa nãy lão Dương gọi hẹn gặp em tối nay, em đang trong giấc ngủ lại bị cậu ta đánh thức nên tức giận mắng cậu ta một trận.
HengHeng
Lão Dương không giận, nhưng em cảm thấy áy náy lắm.
HengHeng
Em vẫn không khống chế được tính xấu của mình, nhưng em thật sự đang cố gắng thay đổi.
HengHeng
Với cả, với cả, em thấy bản thân mình của hiện tại, tốt hơn trước nhiều lắm, thật đấy.
Cậu cắn môi, nhìn những tin nhắn này đã gửi đi rồi mà đợi cả buổi vẫn không có hồi âm. Cậu ngẫm ngợi, rồi gởi thêm một tin cho lão Dương.
HengHeng
Chuyện vừa rồi xin lỗi nhá, hôm qua tôi không ngủ được nên mới to tiếng, cậu đừng để ý làm gì.
WenWen
Haha, đều là anh em, khách khí gì chớ.
Trần Dịch Hằng không nhịn được bật cười.
Đến lúc đi làm, cậu cứ canh cánh tin nhắn đã gửi trong lòng, nhưng đến giờ nghỉ trưa rồi mà đối phương vẫn im bặt.
Trần Dịch Hằng
“…. Rất cáu á”
Trần Dịch Hằng lại sắp nổi giận rồi. Cậu đè muộn phiền trong lòng xuống, đứng dậy đến phòng nước tính pha cốc trà, không ngờ lại nghe thấy vài người đồng nghiệp đang buôn chuyện sau lưng cậu.
“Trần Dịch Hằng? Đừng có theo đuổi cậu ta, người ta không thích con gái đâu, là gay đấy, come out rồi, cả công ty ai mà chả biết.”
“. . . A? Thật, thật ấy ạ?”
“Ồ, chơi lớn vậy luôn? Chẳng nhẽ cậu ta không sợ?”
“Cậu ta sợ gì chứ? Hồi trước có cậu em phòng kinh doanh cằn nhằn cậu ta hai câu, cậu ta mắng người ta không nhận ra mẹ luôn đấy.”
“Cái nết xấu vậy cũng đập chết khuôn mặt đẹp và gia cảnh tốt thôi. Chẳng phải không có ai thèm ngó ngàng đến đấy còn gì? Nghe nói bạn trai vì đá cậu ta mà trốn ra nước ngoài rồi, chắc chắn do không chịu nổi nữa haiz.”
Trần Dịch Hằng nghe đoạn trước cũng không cảm thấy gì, cậu dám come out đương nhiên đã sẵn sàng chịu sự gièm pha rồi, nhưng câu nói ngay sau đó làm cậu khó mà thừa nhận. Giống như dùng dao khoét trái tim cậu móc nó ra ấy.
Trong một khoảnh khắc cậu thật sự muốn qua đó, hất thẳng cốc trà lên mặt bọn họ, ra tay dạy bọn họ làm người sao cho đúng cách. Nhưng cậu nhịn.
“Tính nết xấu thậm tệ vậy ai mà chịu nổi, bị đá là đáng đời.”
Trần Dịch Hằng
“. . . Mặc dù mấy lời nói đó cũng chả sai.”
Nói thế nào đây ta, nghiêm túc mà nói thì Trần Dịch Hằng không hẳn là dễ nóng giận, mà cậu yếu ớt, không trải qua nổi vất vả khó nhọc, không chịu được oan ức tủi thân, chốc chốc là cáu gắt.
Nửa đời trước của Trần Dịch Hằng tốt số lắm. Cậu có bố mẹ giàu có lại nuông chiều, bao bọc cậu, lên đại học nhưng vẫn chưa tự giặt quần áo rồi cả vào phòng bếp bao giờ.
Nhớ lại lần đầu đến lượt cậu tổng vệ sinh phòng, chỉ có quét nhà và lau bàn thôi mà tay cậu xuất hiện vết chai 一 thế là hiểu da cậu mềm như nào.
Vương Lỗ Kiệt và lão Dương đều là bạn cùng phòng của cậu, hai người họ nhìn cậu trải qua hai giờ dọn phòng gian khổ, bảo cậu thôi thế là đủ rồi, rồi tự chủ quan tâm cuộc sống khờ khạo của cậu nhiều hơn.
Sau đó, lão Dương thành anh em với cậu, mà Vương Lỗ Kiệt. . . thành bạn trai cũ.
Lúc đó Trần Dịch Hằng gan to, tràn đầy sức sống, sau khi biết mình thích Vương Lỗ Kiệt thì chết lặng hai ngày, rồi bắt đầu đi lên con đường theo đuổi oanh liệt đến nỗi cả trường đều biết.
Phải nói rằng EQ thấp cũng là một lợi thế, cậu tự mình theo đuổi Vương Lỗ Kiệt, chẳng quan tâm ánh mắt người ngoài, sự xem thường của kẻ khác, nghị luận của thầy trò, tiền đồ bản thân… Nó là gì? Ăn được hông?
Vương Lỗ Kiệt cũng từ kháng cự, ghét bỏ ban đầu đến bình tĩnh, động tâm, rồi gật đầu 一 cứ vậy từng bước một, Trần Dịch Hằng tốn bốn năm, từ ngày khai giảng kì học đầu tiên đến lễ tốt nghiệp năm cuối của họ.
Trần Dịch Hằng mãi chẳng quên được ngày lễ tốt nghiệp đó, bọn họ mặc áo cử nhân, Vương Lỗ Kiệt đứng cạnh hồ của trường học, trông nho nhã lại điển trai.
Trần Dịch Hằng
Vương Lỗ Kiệt, ông đây theo đuổi cậu bốn năm rồi, yêu hay không nói một câu đi!
Vương Lỗ Kiệt
Nếu tôi không đồng ý đấy?
Quay lưng lại, từng giọt nước mắt tuôn rơi. Đằng sau cậu là Vương Lỗ Kiệt, cậu không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể gắng gượng thôi, nhẫn nhịn đến uất nghẹn.
Vương Lỗ Kiệt
Sao lại đi rồi? Tôi chưa nói xong cậu đã. . . Cậu khóc?
Vương Lỗ Kiệt
*Vỗ về* Đừng khóc. . . Bình thường dữ như chằn, sao đến lúc quan trọng lại thành bé khóc nhè rồi?
Trần Dịch Hằng
Vương Lỗ Kiệt cậu nói thật xem nào, tôi có quạu với cậu bao giờ đâu? Bị cậu từ chối rồi còn không được khóc à?
Vương Lỗ Kiệt
Thua cậu rồi
Vương Lỗ Kiệt
Tôi đồng ý mà, đừng khóc nữa nhé? Cậu khóc làm tôi rất khó chịu.
Giọng hắn nhẹ nhàng, vẻ mặt nhu hòa, Trần Dịch Hằng ngây ngốc nhìn hắn, quên luôn cả khóc, sau đó khắc ghi hình ảnh này thật sâu tim.
Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, đều chưa từng quên.
Cả ngày hôm nay Trần Dịch Hằng như người trên mây, cậu nhớ đến những tin nhắn đó, cứ chốc chốc lại không nhịn được ngó xem đối phương đã hồi âm chưa.
HengHeng
Vậy nếu em sửa được rồi, anh sẽ tha lỗi cho em chứ?
Nhưng người kia không trả lời.
Trần Dịch Hằng
*Cắn môi* “Sao Vương Lỗ Kiệt nỡ nhẫn tâm vậy chứ, mình theo đuổi hắn bốn năm, hai người bên nhau năm năm, chia tay hai năm, mình cũng sắp thành ông chú già ba mươi tuổi rồi, ăn nói khép nép như vậy nhưng Vương Lỗ Kiệt vẫn hoài xa cách.”
Cậu buồn rầu chẳng buồn nói năng gì, nói với lòng mình cậu thật sự đã sửa đổi rồi mà.
Trần Dịch Hằng
Cậu ở nước ngoài có liên lạc với A Kiệt không? Anh ấy sống tốt chứ?
Năm ấy bọn họ chia tay, Vương Lỗ Kiệt ra nước ngoài, mấy năm rồi không về. Quan hệ của Trần Dịch Hằng và hắn đã công khai, cậu còn từng đến nhà họ Vương, khẩn cầu mẹ Vương nói cậu biết Vương Lỗ Kiệt ở nơi nào.
Nhưng tất cả mọi người như ủ mưu với nhau rồi, chẳng ai nói cậu nghe.
Dương Bác Văn
*Cười gượng* Cậu ta sống tốt lắm, mỗi ngày đều rất vui vẻ, rảnh rỗi còn tản bộ uống rượu, quen biết thêm một đám bạn bè, tự do vô cùng.
Trần Dịch Hằng
Thế. . . anh ấy có bạn gái rồi à? Tôi nhắn tin mà anh ấy chẳng thèm đoái hoài.
Dương Bác Văn
Hình như là không. Tôi không thấy ông ấy nhắc đến.
Dương Bác Văn
*Thở dài* Đã mấy năm rồi, cậu vẫn không quên được A Kiệt. Cậu hiểu hắn hơn tôi mà, đã quyết định chuyện gì thì không thay đổi đâu, aiz, cậu đừng nóng giận.
Trần Dịch Hằng
Tôi sẽ cố gắng mà.
Tối nay ngoài chuyện Vương Lỗ Kiệt ra thì bọn họ nói chuyện rất vui vẻ, gọi thêm món mấy lần, Trần Dịch Hằng là người thích chia sẻ, dù gặp món gì ngon hay trò gì hay đều sẽ khoe với Vương Lỗ Kiệt.
Sau khi chia tay cậu kiềm chế nhiều lắm, nhưng có lẽ do hôm nay quá chén, mắt say lờ mờ gõ từng chữ từng chữ một, gửi rất nhiều tin nói cho Vương Lỗ Kiệt biết cậu vui như thế nào.
Trần Dịch Hằng
Điện thoại cậu kêu suốt kìa. . . Có bạn trai rồi phải hem?
Dương Bác Văn
Bạn trai mẹ gì, mắt mù của trai thẳng
Trần Dịch Hằng đã say ngất ngây rồi, ôm bình rượu cười ha ha.
Hôm sau là cuối tuần, Trần Dịch Hằng thức dậy kèm theo cơn đau đầu chóng mặt, cậu dự định tổng vệ sinh phòng ốc. Đây là nhà của cậu và Vương Lỗ Kiệt, cậu nên cẩn thận gìn giữ.
Sau khi bọn họ ở bên nhau, ba mẹ hai bên mua cho bọn họ căn nhà, toàn bộ đều đứng tên hai người. Trần Dịch Hằng ngất ngây trong niềm vui sướng, hào hứng lôi kéo Vương Lỗ Kiệt tân trang cho nhà mới, từng phân từng tấc nơi đây đều là tác phẩm của cả hai. Về sau chia tay rồi, Trần Dịch Hằng vừa khóc vừa thu dọn hành lý định chuyển đi, nhưng Mẹ Vương gọi điện cho cậu, bảo nhà này đã qua tên cậu rồi, cứ yên tâm mà ở.
Lúc ấy Trần Dịch Hằng đã không còn cha mẹ, cũng không còn nhà để về, trong lòng cậu khó chịu chết đi được, cho rằng Mẹ Vương muốn dùng nó để xua đuổi cậu, nhưng cuối cùng cậu vẫn không chống được sức hấp dẫn của “Ngôi nhà cậu và Vương Lỗ Kiệt từng sống chung”, mặt dày mà ở lại.
Cậu thực sự quý trọng cái “nhà” này.
Dọn dẹp, trước hết bắt đầu từ phòng bếp.
Trần Dịch Hằng
Ghét rửa bát quá đi. . .
Bạc Hà bỗng chui ra từ góc xó xỉnh nào, cứ đi vòng quanh chân cậu, meo meo làm nũng, Trần Dịch Hằng ngồi xuống gãi cằm nó thôi mà nó đã thấy thỏa mãn thưởng cho con sen là cậu đây một nụ hôn mềm.
Đến khi Trần Dịch Hằng dọn dẹp xong đã là buổi chiều. Cậu thay quần áo, ra ngoài, đến nhà cha mẹ Vương Lỗ Kiệt.
Khoảng thời gian mới chia tay dường như mỗi tuần cậu đều đến hai ba lần, xin cha mẹ Vương Lỗ Kiệt cho cậu gặp hắn một lần, xin họ nói cho cậu tin tức của hắn, xin họ nói tốt về cậu để Vương Lỗ Kiệt và cậu quay lại.
Từ Lạc Quân
Lỗ Kiệt không muốn ở bên con nữa, hết cách rồi, mẹ nói gì cũng vô dụng thôi.
Đến giờ Trần Dịch Hằng vẫn không hiểu, rõ ràng cha Mẹ Vương đã chấp nhận cậu rồi, còn đối xử tốt với cậu lắm, bảo cậu là con trai thứ hai của hai người cơ mà, vậy tại sao sau khi bọn họ chia tay rồi lại nhẫn tâm thế, mặc cho cậu cầu xin thế nào cũng không có tác dụng.
Lúc Trần Dịch Hằng đến nhà họ Từ, Mẹ Vương đang xem ti vi, cha Vương không có nhà.
Từ Lạc Quân
Hằng Hằng đến đấy à.
Mẹ Vương ậm ờ đáp lại, nói chuyện phiếm với cậu.
Câu chuyện lại dính líu đến Vương Lỗ Kiệt, Trần Dịch Hằng vòng vo thăm dò hỏi khi nào Vương Lỗ Kiệt về nước.
Từ Lạc Quân
*Thở dài* Hằng Hằng, mẹ biết trong lòng con giận chúng ta lắm, nhưng mẹ vẫn phải mặt dày nói câu này, mẹ thật lòng mong con sống tốt.
Từ Lạc Quân
Lỗ Kiệt không cho chúng ta nói con biết nó ở đâu, người làm mẹ đây cũng cảm thấy nó quá đáng, không xứng với con. Con là đứa trẻ ngoan, bây giờ vẫn còn trẻ, mau chóng tìm một người, đừng để Lỗ Kiệt làm lỡ con.
Trần Dịch Hằng
Con chỉ hỏi một câu thôi. . . Bây giờ Vương Lỗ Kiệt, anh ấy. . . vẫn độc thân chứ ạ?
Mẹ Vương nhìn cậu, trong mắt thoáng không nỡ, lưỡng lự một lúc rồi gật đầu.
Trần Dịch Hằng
*Cười* Vậy là tốt rồi
Dù cậu mặt dày bám dai như đỉa cũng vẫn có lòng tự trọng, nếu Vương Lỗ Kiệt có người mới rồi cậu sẽ dứt bỏ hoàn toàn, không dây dưa thêm nữa.
Trần Dịch Hằng
Con hiểu mà. . . Con sẽ cố gắng quên anh ấy. Nhưng mẹ à, con đã nhận mẹ làm mẹ nuôi rồi. Sau khi bố mẹ con đi rồi, mẹ và cha nuôi là người thân duy nhất của con, dù con có chia tay Vương Lỗ Kiệt đi nữa thì con cũng không thể quên công ơn của hai người dành cho con.
Từ Lạc Quân
*Xót xa* Lỗ Kiệt tạo nghiệt gì chứ. . .
Trên đường về nhà, cậu gửi tin cho Vương Lỗ Kiệt.
HengHeng
Em đi thăm mẹ rồi.
HengHeng
Mẹ còn mắng anh đó.
HengHeng
Tối qua lão Dương cũng mắng anh.
HengHeng
Mọi người đều đứng về phía em, thấy không, em tốt như vậy, là mắt anh bị mù.
Vương Lỗ Kiệt vẫn không hồi âm như mọi khi.
Vương Lỗ Kiệt lúc nào cũng thế, đã quyết định chuyện gì sẽ không cho người ta đường lui. Sau khi bọn họ bên nhau hắn mới nói cho Trần Dịch Hằng biết, thật ra đại học năm hai hắn đã thích cậu rồi, sau đó mất một năm quan sát quyết tâm của Trần Dịch Hằng, lại thêm một năm làm tư tưởng cho đám bạn thân, cho nên thật ra trong bốn năm đại học mọi người đều ngầm hiểu cả hai yêu nhau rồi, chỉ có Trần Dịch Hằng ngốc nghếch tưởng mình vẫn đang theo đuổi.
Sau khi tốt nghiệp, Vương Lỗ Kiệt bất ngờ thông báo với cha mẹ, chính thức come out, mua nhà mới, bắt đầu sống chung với cậu.
Cả quá trình Trần Dịch Hằng cứ như người trên mây, bị đánh úp đột ngột vậy khiến cậu không biết phải làm sao.
Thế rồi lúc chia tay cũng vậy, Vương Lỗ Kiệt dần lạnh nhạt với cậu, ban đầu là không muốn cùng giường với cậu, sau đó không muốn ăn cơm cùng cậu, cũng không muốn nói chuyện với cậu nữa, cuối cùng Trần Dịch Hằng không thể nhịn được nữa cãi nhau to với hắn, Vương Lỗ Kiệt nhân tiện nói chia tay, trong lúc Trần Dịch Hằng còn chưa hiểu mô tê gì hắn đã ra nước ngoài, không quay về nữa.
Để đề phòng cậu làm phiền hắn, Vương Lỗ Kiệt còn chặn tất cả phương thức liên lạc, cuối cùng cậu dùng mọi cách mới giữ được Wechat, còn lại đều không có trả lời. Cậu vẫn luôn bị động tiếp nhận, tiếp nhận tình yêu của Vương Lỗ Kiệt, tiếp nhận sự lạnh nhạt của hắn, không thể phản kháng.
Chuyện này nhớ lại thôi cũng chẳng dám, chỉ cần hồi tưởng một chút Trần Dịch Hằng đã cảm thấy uất nghẹn không thở nổi. Cậu về nhà, nhìn căn phòng vất vả dọn dẹp bỗng biến thành chuồng lợn, khắp nơi đều là giấy vụn, đĩa đựng hoa quả cậu yêu thích trở thành đống thủy tinh vỡ vụn trên sàn nhà, mà kẻ đầu sỏ gây chuyện lại thỏa thích nằm trên sô pha, cắn xé gối ôm.
Trần Dịch Hằng
Thành quả của mày đúng không?
Trần Dịch Hằng
Sao con nghịch thế hả?
Bạc Hà gào “meo” một tiếng, phản đòn cào cậu một cái rồi chạy biệt tăm. Cậu sờ cánh tay bị cào, giận hờn nghĩ quả là mèo của Vương Lỗ Kiệt, bạc tình bạc nghĩa y như chủ nhân nó ấy.
Vết cào để lại một đường xước dài trên da, chảy cả máu, Trần Dịch Hằng nhịn cơn đau ngồi xuống thu dọn đống bừa bộn Bạc Hạ bày ra.
Cái đĩa đựng hoa quả này là Vương Lỗ Kiệt mua. Lúc đó Trần Dịch Hằng vừa nhìn đã thích, nhưng bọn họ mới tốt nghiệp đã phải trang hoàng cho căn nhà, cái đĩa đó lại hơn bốn ngàn tệ lận, Trần Dịch Hằng vẫn luôn tiêu tiền như nước chợt do dự, không nỡ bỏ tiền ra mua.
Nhưng Vương Lỗ Kiệt vẫn ẵm em nó về nhà, hôm ấy Trần Dịch Hằng vui vô cùng, nhào lên người Vương Lỗ Kiệt cười ngây ngô, Vương Lỗ Kiệt xoa tóc cậu, dịu dàng nói có anh ở đây, sẽ không để em phải ấm ức.
Vì thế cậu thật sự chưa từng chịu tý tủi thân nào cả.
Vương Lỗ Kiệt như nâng niu cậu trong lòng bàn tay, chăm cậu như chăm con, có lúc Trần Dịch Hằng cảm thấy bản thân bị chiều quá thành hư, nhưng Vương Lỗ Kiệt thơm mặt cậu, nói anh thích em làm nũng với anh.
Cậu liền an lòng nhận mọi nuông chiều vô điều kiện này.
Sau đó ba mẹ Trần Dịch Hằng đột ngột qua đời, Trần Dịch Hằng khóc ngất trong lòng Vương Lỗ Kiệt hỏi có phải ông trời ngứa mắt cậu được nuông chiều như vậy nên mới bắt ba mẹ đi trừng phạt cậu.
Vương Lỗ Kiệt đau lòng, mắt cũng đỏ lên, ôm Trần Dịch Hằng nói đi nói lại, em còn có anh, anh sẽ không đi đâu, mãi mãi.
Trần Dịch Hằng
“…. Nói dối, gạt người”
Trần Dịch Hằng mím chặt môi, cậu ba mươi rồi, không còn là tên ngốc ngây thơ ngày ấy nữa, không ai xót cho nước mắt của cậu, cậu không thể khóc được.
Nhưng vẫn khó chịu làm sao.
Trần Dịch Hằng đứng dậy định đi lấy chổi, bất chợt bất cẩn trượt chân ngã trên đống thủy tinh vương vãi trên mặt đất.
Trần Dịch Hằng
“…. Đau quá đi mất”
Cú ngã làm cậu choáng váng, ngơ ngác hồi lâu mới đứng dậy, nhưng chân đau xót, trên tay trên đùi toàn là vết thương bị thủy tinh cứa vào đến chảy máu. Cơn đau khiến cậu không thốt nên lời, nghĩ thầm bản thân quả là đồ vô dụng.
Bạc Hà trốn ở xa thấy cảnh tượng vậy, nó gấp gáp chạy ra rảo quanh chân cậu ngâm nga kêu, còn bất chấp đến gần muốn liếm miệng vết thương.
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Bạc Hà, Trần Dịch Hằng bỗng rơi nước mắt.
Đúng rồi, cậu còn có Bạc Hà cơ mà. Cậu ngồi trên đống thủy tinh vỡ, cẩn thận ôm Bạc Hà vào trong lòng. Bạc Hà ngày thường không chịu cho ôm lúc này lại ngoan ngoãn lạ thường, nó giơ móng vắt lên vai Trần Dịch Hằng, sát lại gần kề mũi nó lên mũi cậu, dịu ngoan liếm nước mắt.
Tâm trạng Trần Dịch Hằng bỗng chốc sụp đổ. Cậu ôm chặt bé mèo của cậu và Vương Lỗ Kiệt, nức nở bật khóc.
Trần Dịch Hằng
Cha. . . Mẹ. . . Con nhớ cha mẹ lắm. . .
Hóa ra một người có bao nhiêu tuổi, tỏ ra kiên cường nhường nào, lúc vấp ngã người đầu tiên nhớ đến vẫn là cha mẹ.
Nom Bạc Hà xót cho cậu lắm, cứ liếm mặt và tay cậu suốt thôi, dù cho cái ôm của Trần Dịch Hằng có làm nó đau, nó cũng chẳng rời đi.
Sau khi khóc một trận, tâm trạng cậu bỗng bình tĩnh lạ thường. Xử lý tốt vết thương, cho Bạc Hà ăn no rồi quét sạch sàn nhà, cậu gọi cho lão Dương để hẹn hôm nào đó gặp nhau, lão Dương đồng ý rồi.
Trần Dịch Hằng
Tôi định kết thúc hoàn toàn với Vương Lỗ Kiệt, nhưng không liên lạc được với anh ấy, cậu nói giùm tôi một tiếng đi.
Dương Bác Văn
*Ngơ ngác* Nhưng hai ông chia tay lâu rồi mà… Kết thúc…gì nữa… Thông báo gì cơ.
Trần Dịch Hằng
Tuy bọn tôi không đi đăng ký nhưng cũng chả khác gì kết hôn rồi cả, tài sản đều là của chung, lúc anh ấy nói chia tay là chia tay luôn, chỉ đi mỗi người không, tôi vẫn còn ảo tưởng, mới giữ lại đến giờ. Nhưng người ta đi ba năm rồi không về nước lần nào, bảo tránh tôi như tránh tà cũng chả sai. Nếu đã thế…
Trần Dịch Hằng
*Cười cười* Tôi còn ảo tưởng gì nữa?
Trần Dịch Hằng
Tiền trong ngân hàng, bất động sản, xe… đứng tên anh ấy thì nên trả lại cho anh ấy, tôi cũng không muốn giữ chút nào. Lần này xuất ngoại cậu nhớ đưa mấy thứ này cho anh ấy ký tên, nhất là nhà ở, lúc ấy sang tên tôi nhưng anh ấy cũng góp nửa số tiền cho căn nhà này. Cậu hỏi anh ấy xem còn muốn ở không, không thì tôi bán nó đi rồi chuyển tiền sau.
Dương Bác Văn
*Nhíu mày* Bán nhà rồi cậu ở đâu?
Trần Dịch Hằng
Mua nhà khác là được
Tuy cha mẹ cậu gặp chuyện không may, nhưng tài sản trong nhà vẫn còn, cậu không thiếu tiền. Chỉ là cậu không dám chuyển vào ở ngôi nhà mình sống từ nhỏ đến lớn đó, bên trong đều là kỷ niệm gia đình họ, cậu sợ mình không chịu nổi.
Dương Bác Văn
*Nhíu mày* Lúc A Kiệt ra nước ngoài đã nói thẳng rồi, đồ hắn để lại đều cho cậu hết, cậu cũng biết tính hắn mà, nhìn thì dễ nói chuyện nhưng khó khuyên lắm, mấy đồ đó chắc chắn không lấy đâu. Hai người lại đâu thiếu mấy thứ này đâu, cứ giữ đi, dùng dằng qua lại mãi cũng không hay
Trần Dịch Hằng ngang ngược ngồi đó, lộ ra vẻ mặt cố chấp không lay chuyển được.
Lão Dương đau cả đầu, muốn xả hết ra, để cậu đi tìm cha mẹ Vương Lỗ Kiệt quách cho xong.
Trần Dịch Hằng
Nói mấy thứ này làm gì, hai người thường gặp mặt cơ mà, không thì cậu cho tôi số anh ấy đi, tôi đã nghĩ thông rồi, có phải phóng hỏa giết người đâu, nhờ chuyển lời thôi mà khó khăn đến vậy à?
Lão Dương hiền lắm, hai năm nay chẳng biết là đồng cảm với người bị bỏ rơi là cậu đây hay sao ấy nên luôn nhường nhịn cậu, làm Trần Dịch Hằng từng lầm tưởng cậu ta thích mình rồi, sau đó mới biết lão Dương biết chuyện của Vương Lỗ Kiệt mà không nói, đồng lõa với hắn giấu cậu nên cậu ta tự biết mình đuối lí, không cúi đầu không được.
Dương Bác Văn
Nhưng mà việc này… việc này, aiz.
Dương Bác Văn
Tôi đi hút điếu thuốc, cậu để tôi suy nghĩ cái đã.
Nhà hàng này cấm hút thuốc, muốn hút thuốc phải đi nhà vệ sinh, Trần Dịch Hằng gật gật đầu, nhìn bóng lưng cậu ta rời đi, trông thế nào cũng thấy sầu muộn. Cậu cau mày.
Lão Dương như giấu cậu chuyện gì đó.
Đợi chờ chán chết được, cậu lấy điện thoại ra gửi Wechat cho Vương Lỗ Kiệt.
HengHeng
Hôm qua em nghĩ cả đêm, cảm thấy nếu anh đã kiên quyết như vậy thì chúng mình kết thúc thôi.
HengHeng
Có thể đây là lần cuối em nhắn cho anh, sau đó em sẽ xóa bạn bè, không làm phiền anh nữa, chắc anh vui lắm nhỉ?
HengHeng
Thật ra đến bây giờ em vẫn thích anh, đành chịu thôi, em chung thủy vậy đấy, đâu giống một số người nào đó, nói lật mặt là lật luôn.
Sau khi gửi tin nhắn này Trần Dịch Hằng hối hận ngay, đã bảo là mình sống tốt cơ mà, cậu phải giữ thể diện, phải có phong độ chứ, cậu nhanh tay xóa đi, lại nhắn tiếp.
HengHeng
Cha mẹ anh, em sẽ đến thăm thường xuyên, nhưng đừng ảo tưởng, không phải vì anh đâu, họ đối tốt với em vậy, em phải khắc ghi.
HengHeng
Bạc Hà sẽ theo em, sau khi anh đi nó chả chịu ăn gì, mỗi ngày đều nằm trên ban công nhìn xuống, ngóng trông anh về, em khó khăn lắm mới để nó quên được anh, cho nên giờ nó thuộc về em rồi.
HengHeng
Em đã nói với lão Dương rồi đó, giấy tờ này cần anh ký tên. Đồ của anh em chẳng cần, nhìn là thấy phiền, anh cứ mang hết đi.
HengHeng
Chăm sóc tốt bản thân, tìm một cô gái biết hầm canh, chẳng phải anh vẫn luôn bảo xương khớp đau còn gì, nhờ cô ấy hầm canh cho anh uống.
HengHeng
Dù thế nào, em vẫn mong anh sống tốt.
HengHeng
Tạm biệt. Chúc anh tiền đồ gấm hoa, sống lâu trăm tuổi.
Thật ra lúc gõ những dòng này trong lòng cậu bi thương vô vàn, song điện thoại lão Dương cứ ting-ting không dứt, cậu vừa gửi một tin thì nó vang một tiếng, rõ là phá hỏng bầu không khí.
Trần Dịch Hằng
“Thế mà nói không có người yêu, điện thoại liên tục kêu vậy cơ mà, hiển nhiên là tám dóc ngọt ngào lúc mới yêu rồi.”
Đến khi cậu gửi tin nhắn cuối cùng, quả nhiên, điện thoại lão Dương lại có tiếng. Ban đầu Trần Dịch Hằng còn đắm chìm trong bi thương, một lúc sau cậu mới ngờ ngợ nhận ra có gì đó không đúng lắm.
Cậu gửi tin nhắn cho Vương Lỗ Kiệt, sao điện thoại lão Dương lại “ting” cùng một lúc được.
Đầu óc hỗn loạn giống như keo dính, hoàn toàn không biết mình đang nghĩ gì, cậu với tay lấy cái điện thoại đó, thử ngày sinh nhật của lão Dương thì dễ dàng mở được khóa.
Mở Wechat, tin nhắn đầu tiên rõ ràng là ảnh đại diện của cậu, hiển thị 13 tin nhắn chưa xem.
Tin nhắn mới nhất hiển thị lên vậy mà là “Chúc anh tiền đồ gấm hoa, sống lâu trăm tuổi”.
Cậu run tay nhấn vào, bên trong hiển nhiên là tin nhắn cậu gửi, thi thoảng kèm theo hồi âm “Ừ, ừ” gì đó. Cậu lướt lên trên, tin nhắn sớm nhất là một năm trước, cậu nhớ rõ lúc ấy vừa hay lão Dương đổi điện thoại mới, mà khi đó, tuy rằng liên lạc của cậu và “Vương Lỗ Kiệt” ngắt quãng, nhưng chưa từng im hơi lặng tiếng.
Vậy nên cậu không thể không nghĩ rằng có khi nào lão Dương dùng số điện thoại của Vương Lỗ Kiệt liên lạc với cậu trước cả lúc cậu ta đổi điện thoại hay không?
Trần Dịch Hằng
“Là lúc nào? Hai năm trước? Hay hai năm rưỡi? Có thể còn sớm hơn, sau khi. . . Vương Lỗ Kiệt ra nước ngoài?”
Đến khi lão Dương đầy mùi thuốc lá trở lại nhìn thấy Trần Dịch Hằng mím chặt môi, cứng ngắc ngồi đó, trong tay đang nắm chặt điện thoại của cậu ta.
Trong đầu lão Dương “uỳnh” một tiếng, choáng váng.
Trần Dịch Hằng
Lão Dương. . . Cậu nói thật cho tôi biết, Vương Lỗ Kiệt, anh ấy xảy ra chuyện gì rồi?
Dọc theo con đường về nhà, Trần Dịch Hằng như kẻ khờ dại, cậu không hiểu, cậu chỉ gửi hai tin mà thôi, sao Vương Lỗ Kiệt lại chết rồi?
Trong đầu cậu không ngừng chiếu lại lời lão Dương nói, hồi ức ngọt ngào của cậu và Vương Lỗ Kiệt, sự lạnh nhạt của Vương Lỗ Kiệt khi chia tay, rồi cả lúc Mẹ Vương ôm cậu xoa đầu cậu.
Vô số những mảng kí ức trộn lẫn vào nhau trồi lên, cậu trầm mê trong quá khứ, chợt hỉ chợt bi.
Dương Bác Văn
Năm đó A Kiệt phát hiện cậu ấy bị ung thư xương. . . Đã là giai đoạn cuối rồi, cũng chỉ chống chọi được nửa năm đến một năm, bệnh viện nói hết cách cứu chữa, chỉ có thể cố gắng kéo dài.
Trước khi bọn họ chiến tranh lạnh, mối quan hệ vẫn luôn tốt đẹp. Khi đó Vương Lỗ Kiệt luôn làm nũng, nói với cậu hắn đau xương khớp, làm Trần Dịch Hằng đau lòng chết đi được, bảo đưa Vương Lỗ Kiệt đi bệnh viện, nhưng bọn họ cứ quấn quýt không rời, lúc không đi làm thì luôn đi chơi cùng nhau, cứ nói phải đi, chốc sau là quên mất.
Sau đó nhiều lần vậy thành quen, cả hai cho rằng mình còn trẻ, không coi là chuyện lớn gì. Trần Dịch Hằng tưởng Vương Lỗ Kiệt vẫn cao lên, mua một đống sách nấu ăn, vụng về nấu canh hầm xương cho đối phương, mỗi ngày một bát, tay nghề ngày càng tốt, nuôi đến mức da dẻ Vương Lỗ Kiệt hồng hào, hắn còn nói anh muốn uống cả đời.
Trần Dịch Hằng
Đương nhiên
Dương Bác Văn
Lúc ấy là tôi và A Kiệt đi nhận kết quả, tôi muốn gọi cho cậu nhưng A Kiệt nhất định không cho. Cậu ấy bảo cậu vừa mất cha mẹ, nếu để cậu biết cậu ta bị bệnh nan y cậu sẽ sụp đổ mất. Cậu ấy thuyết phục những người biết chuyện, tôi, cha mẹ cậu ấy, còn cả một vài người họ hàng giấu kín chuyện này đi không cho cậu biết.
Cậu bị lừa thảm hại. . . Vô số lần tới tới cửa cầu xin cha Mẹ Vương, xin bọn họ nói tốt cho cậu, nhưng mẹ vẫn luôn khóc, có lần tan nát tâm can, bảo cậu về đi.
Cậu không có cách nào, tưởng mình bị ghét bỏ rồi, chỉ có thể rời đi. Trên đường đi trong lòng vừa đau vừa xót, cảm giác như cả thế giới đều vứt bỏ cậu.
Do cậu được chiều quá thành quen?
Do cậu EQ thấp, không biết đoán sắc mặt người khác?
Hay do cậu lão hóa rồi, không còn làn da mềm mại của tuổi trẻ nữa?
Cậu chìm trong tự ti và bế tắc, nghĩ rằng cậu kém cỏi như vậy, Vương Lỗ Kiệt không cần nữa cũng là lẽ thường.
Dương Bác Văn
Hắn còn nói chiều cậu quá, hắn rất hối hận. Không phải hối hận vì nuông chiều, mà hối hận vì rõ ràng có thời gian lại không dạy cậu cách sống độc lập. Hắn nói cậu vẫn luôn được bố mẹ bao bọc, bọn họ mất rồi, hắn chỉ nghĩ đối tốt hơn với cậu, tưởng rằng có thể như vậy cả đời, nhưng thời gian không chiều lòng người, hắn lo nghĩ không ngủ được, bảo cậu ngay cả đặt đồ ăn ngoài còn không biết, sợ sau này hắn không còn nữa cậu không sống nổi
Lời Vương Lỗ Kiệt nói cứ quanh quẩn bên tai, lúc đó bọn họ mặc đồ đen, cùng quỳ trước mộ ba mẹ cậu, Vương Lỗ Kiệt nắm tay cậu, thề trước hai người trong bia mộ:
Vương Lỗ Kiệt
Ba mẹ yên tâm giao Trần Dịch Hằng cho con chăm sóc. Con sẽ luôn ở bên em ấy, yêu thương em ấy gấp bội, thay cả phần của hai người, từ nay về sau sẽ đối tốt với em ấy, không để em phải khóc.
Dương Bác Văn
Hắn lo cậu quá thẳng thắn, lại không ai bên cạnh, thời nay lắm kẻ bỉ ổi, nếu cậu đắc tội bọn chúng sẽ bị xử lý thế nào ai biết được? Hắn nghĩ đi nghĩ lại, cho rằng để hắn đả kích cậu còn hơn chờ cậu từ từ va vấp rồi trưởng thành, vì thế mới giả bộ chia tay với cậu, một mặt là không muốn cậu biết hắn bị ung thư rồi, mặt khác là muốn dùng cớ này để cậu cố gắng phấn đấu, học cách sống độc lập, giữ được bình tĩnh. Hắn nói quá trình này đương nhiên sẽ đau khổ, nhưng so với chuyện cậu biết hắn sắp chết rồi mà bị bắt ép phải trưởng thành còn đau khổ hơn nhiều.
Đúng vậy, trong ba năm chia tay cậu học được rất nhiều thứ. Học được cách làm bữa sáng trong mười phút, học cách gập áo sơ mi giống như trong cửa hàng, học cách thay bóng đèn thông ống nước, học cách phơi khô quần áo trong một ngày.
Tính tình cậu cũng tốt hơn trước, phản ứng đầu tiên sau khi gặp chuyện không phải nổi nóng nữa, mà biết kìm nén cơn giận suy nghĩ giải quyết vấn đề, bị người nói xấu sau lưng cũng chỉ cười trừ chứ không mắng lại, giận cá chém thớt với người thân thiết thì tự kiểm điểm mình, sau đó nhanh chóng xin lỗi.
Quả là cậu dần trở nên tốt hơn.
Dương Bác Văn
Lần cuối các cậu gặp nhau? …À ờm, lúc ấy… Lúc ấy… Cậu ấy sắp không chống đỡ nổi rồi, vì hóa trị mà rụng hết tóc, buổi tối đau buốt không ngủ được, cho nên mới tiều tụy như vậy… Khi đó đã không thể tự đi lại, vốn không được xuất viện, nhưng hắn nói đã hẹn gặp cậu rồi, khăng khăng muốn đi, nói đây là lần cuối gặp nhau… Cha mẹ cũng không khuyên được… Thật ra lúc đó tôi trốn ở phòng kế bên, sau khi cậu đi, tôi cõng hắn về… Về bệnh viện, hắn vào phòng ICU… Sau ngày đó không lâu, hắn lừa cậu nói ra nước ngoài, thật ra lúc ấy, hắn đã…
Lần gặp mặt cuối cùng của bọn họ là một ngày đông của ba năm trước, tại quán trà bọn họ vẫn thường hay ghé chơi.
Trần Dịch Hằng nhớ rất rõ, trước đêm đó cậu không ngủ, dậy sớm chăm chút bản thân, làm tóc, đắp mặt nạ, tắm rửa sạch sẽ, cậu dốc cạn sức để bản thân tỏa sáng rực rỡ nhất, hi vọng Vương Lỗ Kiệt có thể hồi tâm chuyển ý.
Lúc cậu đến nơi, Vương Lỗ Kiệt đã có mặt, hắn mặc áo dạ dài, đội mũ, choàng khăn quàng cổ và đeo găng tay da, mặt nhợt nhạt, yên tĩnh dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nom uể oải lắm.
Trần Dịch Hằng
Dạo này anh không nghỉ ngơi sao? Có phải chân lại đau rồi không? Nên đi bệnh viện khám thôi, trông anh ốm lắm!
Trần Dịch Hằng
*Rơi nước mắt* Em sẽ thay đổi mà, cái gì cũng sẽ sửa hết, anh không thích em chỗ nào, em đều có thể sửa… Vương Lỗ Kiệt, đừng bỏ em mà được không anh?
Chương 2
Trần Dịch Hằng cảm thấy thế giới sụp đổ rồi.
Trần Dịch Hằng
Tối nay về nhà với em nhé? Em đã dọn nhà, phòng tắm cũng lau sạch sẽ, anh thích ngâm mình mà? Em học mát xa rồi, có thể ấn chân cho anh…
Nhưng Vương Lỗ Kiệt chỉ nhìn cậu rồi lắc đầu.
Công sức chuẩn bị tất cả của cậu giờ đây đổ sông đổ bể, cậu xấu hổ lại buồn bã, cắn môi quay đầu rời đi.
Vương Lỗ Kiệt ở đằng sau cậu ngồi dựa vào ghế, một mực nhìn cậu đi xa.
Trần Dịch Hằng không nhịn được mường tưởng, phải chăng lúc đó Vương Lỗ Kiệt không thể tự mình đứng thẳng, chỉ việc ngồi thôi cũng khó khăn lắm?
Dương Bác Văn
Thật ra A Kiệt yêu cầu mọi người dù thế nào cũng không được nói cho cậu. Lúc đó tôi cảm thấy việc này ai sẽ tin chứ, hắn lại nói để tôi đóng vai hắn, không cần mỗi lần đều hồi âm, cách một khoảng thời gian lạnh nhạt đáp lại là được. Đến lúc tình cảm cậu nhạt dần, cũng độc lập hơn, không cần lấy hắn làm mục tiêu phấn đấu nữa thì nói cho cậu biết hắn có bạn gái rồi, đã đính hôn, hắn còn đặc biệt chụp ảnh thử đồ cưới, nói chỉ cần cậu nhìn thấy chắc chắn sẽ từ bỏ. Nhưng tôi cảm thấy… Hắn… Tôi cho rằng… Hai cậu không nên chịu đau khổ vậy… Tôi đã đủ áy náy khi lừa cậu lắm rồi, nếu nói với cậu hắn tìm người khác, tôi thật lòng… không nói được. Dù sao… ngay cả bức ảnh này, cũng là hắn tâm tâm niệm niệm tên cậu mà chụp…
Lúc bọn họ tình sâu ý đậm, Trần Dịch Hằng từng than phiền như con trẻ, không biết khi nào trong nước mới thông qua luật kết hôn đồng tính, cậu muốn kết hôn với hắn lắm, muốn được cùng nhau đi thử lễ phục, bọn họ một người mặc đồ đen, một người mặc đồ trắng, chắc chắn sẽ xứng đôi vừa lứa vô cùng.
Vương Lỗ Kiệt
*Cười* Thế ai mặc đồ đen, ai mặc đồ trắng?
Trần Dịch Hằng
*Cười* Đương nhiên là em mặc đồ trắng anh mặc đồ đen rồi, người ta vừa nhìn là hiểu, hahaha.
Bức ảnh đó lão Dương cũng đưa cho cậu, trong ảnh Vương Lỗ Kiệt mặc lễ phục màu đen, cao ráo điển trai. Hắn đang cúi đầu cài cúc áo, khẽ mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng.
Dương Bác Văn
Còn có cả… di vật để lại cho cậu. Hắn nói nếu không giấu được nữa thì nói cậu biết sự thật, trong thư phòng ở nhà, tìm quyển sách bìa cứng “Trăm năm cô đơn”, mở bìa sách ra sẽ có một bức thư, những lời hắn muốn nói với cậu đều ở trong đó. Trần Dịch Hằng… Rất xin lỗi vì đã lừa cậu lâu như vậy… Tuy là để thực hiện giao phó của A Kiệt, nhưng mỗi lần nhìn cậu ngây ngốc đợi hắn, tôi cũng… rất khó chịu. Xin lỗi cậu
Trần Dịch Hằng không biết mình về nhà bằng cách nào, cậu đã vượt qua bao nhiêu đèn đỏ, ai còn sức để ý những điều này nữa chứ, cậu run tay lấy chìa khóa mở cửa, không để ý Bạc Hà chạy qua cọ cọ, đi thẳng đến thư phòng.
Trần Dịch Hằng
“Ha, tìm được rồi, quyển sách “Trăm năm cô đơn” đó.”
Cậu cẩn thận từng chút một lấy sách ra, bóc bìa da được đóng gói kỹ càng, chỉ nghe thấy tiếng “cạch” khe khẽ, một phong thư theo mạn sườn rơi ra, đậu trên mặt đất.
Cậu hít thở từng hơi lớn, cố gắng vỗ về trái tim sắp vỡ vụn, một lúc lâu sau mới vươn tay, nhặt phong thư đó lên, mở ra xem.
Vừa nhìn thấy hàng chữ quen thuộc kia, cậu không kìm nổi, gào khóc thật to.
Trần Dịch Hằng
*Rơi nước mắt*
Vương Lỗ Kiệt
Lúc em nhìn thấy những dòng này, hẳn anh đã không còn bên cạnh em nữa. Khi anh còn nhỏ, xem một bộ phim hai nhân vật chính trời nam đất bắc, một người mãi về sau mới biết được sự thật, nhìn thấy di thư, câu đầu tiên trong đó thực ra rất nhạt nhẽo. Lúc ấy anh chỉ cười nhạt, cho rằng bọn họ gàn dở, gặp phải chuyện hệ trọng liên quan đến sống chết, nếu như thật lòng yêu đối phương, chẳng phải nên nói cho người ấy biết hay sao, sau đó cả hai cùng nhau đối mặt? Cho đến nhiều năm sau này, anh cũng làm chuyện tương tự như vậy, lúc đó mới hiểu được cảm giác của người trong cuộc.
Vương Lỗ Kiệt
Anh muốn bảo vệ em, không muốn em chịu chút ấm ức nào, không muốn để em phải buồn. Nếu Thượng Đế nhất định muốn em chịu nỗi sầu ly biệt, như vậy anh hi vọng thời gian này có thể lâu hơn chút, đến khi em không còn lưu luyến anh nữa, bởi vì so với việc đối mặt với sự ra đi của người mình yêu hết lòng, và cái chết của bạn trai cũ, hiển nhiên là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn.
Vương Lỗ Kiệt
Anh chỉ tưởng tượng nếu em biết toàn bộ mọi chuyện sẽ khó chịu nhường nào thôi mà tim anh đau như cắt.
Vương Lỗ Kiệt
Cho nên, hi vọng em tha thứ cho anh, vì anh tự chủ trương, tự ý che giấu chuyện này.
Vương Lỗ Kiệt
Em đang khóc chăng? Đừng khóc mà. . . Đừng khóc. . . Bình thường em dữ như vậy, vì sao cứ gặp chuyện gì thì lại mít ướt chứ?
Trần Dịch Hằng
*Nghẹn ngào* Khốn kiếp… Khốn kiếp… Vương Lỗ Kiệt anh là đồ khốn…
Vương Lỗ Kiệt
Ngoan, cười một cái được không em? Rất lâu rồi anh không thấy em cười. Trời mới biết khi anh cố ý chiến tranh lạnh với em, nhìn thấy em tủi thân nhìn anh, hỏi anh em sai chỗ nào, anh đau lòng chừng nào. Hằng Hằng, anh chưa bao giờ chán ghét em, anh yêu em như vậy, anh vẫn luôn cảm thấy em rất tốt, chỗ nào cũng tốt hết. Bọn họ luôn nói em mắt kém, nhiều tật xấu, yểu điệu không giống con trai. Nhưng chỉ mình anh biết được lúc em yên tĩnh không giận dỗi, khi em tin tưởng đúng là đúng, sai là sai, tính cách ngay thẳng lại độ lượng, chưa bao giờ làm người bằng mặt không bằng lòng, thẳng thắn như vậy, đáng yêu như vậy. Nhớ hồi năm ba đại học, có lần em đốt pháo hoa cho anh, chẳng màng gì cả bộc lộ: “Vương Lỗ Kiệt! Em yêu anh! Em rất yêu anh đó!” Em chẳng thể biết được dưới tia pháo hoa đôi mắt em sáng rực như nào, nụ cười rạng rỡ ra sao. Lúc đó anh đã nghĩ, xong rồi, anh nhận thua.
Vương Lỗ Kiệt
Nếu phải trả lời em không tốt chỗ nào, anh nghĩ đi nghĩ lại, hẳn là em quá thiện lương chăng. Em luôn cho rằng mình chân thành đối xử với người khác, người khác nhất định sẽ đối với em như vậy, nhưng người như vậy chẳng có mấy ai. Anh vẫn thường lo lắng, em đã không còn cha mẹ rồi, nếu như không còn cả anh nữa, nhẹ dạ cả tin thì phải làm sao? Chỉ mường tưởng cảnh em bị người ta lừa gạt thôi trái tim anh đau như bị kim đâm. Nhưng những chuyện này đều trong quá khứ cả rồi, anh tin rằng chắc chắn em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, thông tuệ hơn. Hiện tại em đã bao nhiêu tuổi rồi? Ba mươi? Bốn mươi? Cũng có thể là năm mươi, sáu mươi? Hẳn sẽ không đến nỗi chưa đến ba mươi tuổi đâu nhỉ, nếu vậy thì lão Dương và cha mẹ chả đáng tin gì. Aiz… Thật muốn ngắm nhìn dáng vẻ sau này của Hằng Hằng, chắc chắn vẫn sẽ rất đẹp, nhưng thêm cả mị lực của người trưởng thành, trở nên chững chạc hơn rồi, phải không em?
Trần Dịch Hằng vừa rơi nước mắt vừa liều mạng lắc đầu, sau khi rời xa Vương Lỗ Kiệt, cậu vẫn là tên ngốc tay chân vụng về, lúc nào cũng nước đến chân mới nhảy, lười biếng, cay nghiệt lại hẹp hòi, cậu không trở thành một người đàn ông tài giỏi mà lại thành ông chú sa sút chán chường khiến người chán ghét.
Vương Lỗ Kiệt
Anh đoán rằng em đang trách mắng bản thân, em cứ ngốc như vậy thôi, không nhìn được ưu điểm của mình, aiz, thật là sầu mà. Anh không có ở đó, em có ăn cơm đúng giờ không? Sẽ không chơi điện tử thâu đêm đó chứ? Bạc Hà vẫn ổn chứ, em có cho nó ăn hẳn hoi không? Đừng ăn mỳ gói và lão can ma nữa, bỏ cả sủi cảo đông lạnh cũng tốt. Hứa với anh, sức khỏe là quan trọng nhất, phải chăm sóc tốt cho bản thân, em nhé? Anh không muốn nỗi đau anh phải chịu lại lần nữa xảy ra trên người em. Sửa những thói quen xấu đi, sống tích cực hơn, đừng chìm đắm trong hồi ức, dù sao mặt trời vẫn luôn chiếu rọi, ngày mai sẽ là một ngày mới… Aiz, anh có vô vàn lời muốn nói với em, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tâm tình vậy chẳng biết bao giờ mới hết, đành dừng lại ở đây thôi.
Trần Dịch Hằng
Huhuhu. . . Đừng. . . Đừng. . . Lỗ Kiệt. . . Lỗ Kiệt. . . Huhuhu. . .
Vương Lỗ Kiệt
Chúc em từ nay về sau, vui vẻ hạnh phúc, may mắn bình an.
Trần Dịch Hằng cầm phong thư, vùi đầu vào hai chân, nghẹn ngào như con trẻ.
Trần Dịch Hằng
Em hận anh… Vương Lỗ Kiệt… Em hận anh, em hận anh! Hu hu hu… A-aaa…
Trần Dịch Hằng
Đừng bỏ em mà…
Khi bọn họ quyết định thẳng thắn nói tạm biệt với đối phương, đều khoan dung rộng lượng gửi cho nhau lời chúc phúc tốt đẹp.
Trần Dịch Hằng chúc Vương Lỗ Kiệt tiền đồ gấm hoa, sống lâu trăm tuổi.
Vương Lỗ Kiệt hi vọng Trần Dịch Hằng vui vẻ hạnh phúc, may mắn bình an.
Nhưng nếu như không phải là “chúng ta” nữa, sao Vương Lỗ Kiệt có thể sống lâu trăm tuổi, sao Trần Dịch Hằng có thể vui vẻ hạnh phúc đây?
Đó là một ngày cuối tuần của nhiều năm trước.
Bọn họ hào hứng đi siêu thị mua cả đống thực phẩm về nấu một bàn đầy đồ ăn ngon, ăn đến mức no căng rồi thì dựa vào nhau nằm trên ghế phơi nắng.
Trần Dịch Hằng
Ai da ~ Hôm nay em không muốn rửa bát.
Trần Dịch Hằng
Không muốn quét nhà.
Trần Dịch Hằng
Không muốn dọn nhà vệ sinh.
Trần Dịch Hằng
Không muốn…
Vương Lỗ Kiệt
Anh làm thay em tất.
Trần Dịch Hằng
Thế em làm gì?
Vương Lỗ Kiệt
Em phụ trách nói yêu anh.
Trần Dịch Hằng
Vương Lỗ Kiệt, em yêu anh.
Vương Lỗ Kiệt cười nhìn cậu, rồi hôn lên bờ môi cậu.
Vương Lỗ Kiệt
Ừm, anh cũng thế
Download MangaToon APP on App Store and Google Play