[Hungan] Ngày Đẹp Hơn Sẽ Tới
Về nước , hồi ức
Chiếc máy bay từ từ lăn bánh trên đường băng phía xa xa, những ánh đèn rực rỡ trên tháp Eiffel vẫn lung linh tỏa sáng. tôi quên người tựa lưng vào thành ghế, khép bờ mi lại và từ từ hít thở.
Rất lâu sau đó, dường như tôi nghe thấy có ai đó đang gọi mình.
Thẩm Tinh Du đẩy cửa bước vào
Thẩm Tinh Du
"Thành An,con đang ở nhà à?"
Thẩm Tinh Du
"Ở trong thư phòng suốt à?Đã ăn cơm chưa?"
Đặng Thành An
"Ăn tạm một chút rồi"
Tôi tiện miệng trả lời cho xong chuyện ,do dự không biết nên về phòng trước hay nán lại đợi bà ta rời đi
Thẩm Tinh Du lôi từ trong ngăn kéo tủ sách ra một tập tài liệu
Thẩm Tinh Du
"Bây giờ dì phải ra ngoài có chút việc,có thể dì và bố con sẽ không ăn tối ở nhà "
Thẩm Tinh Du
"Vậy con xem sách đi, buổi tối nhớ ăn uống cẩn thận nhé"
Tôi gật đầu , bà ta mở cửa bước ra
Thẩm Tinh Du
"Quang Hùng,cháu cũng ở nhà à..."
Thoáng nghe thấy tiếng nói vọng lại từ bên ngoài thư phòng , gần như xa, làn gió thu mất rồi thổi vào mênh mang cơ thể như ru người ta chìm vào giấc ngủ
Không biết lúc này Quách Đạt Phúc đang làm gì nhỉ ?? Anh ấy nói muốn đi đánh cầu với bạn bè, cuối tuần nào cũng bận rộn đến mức không thấy mặt mũi đâu.
Dưới ánh đèn mờ tỏ, tôi nhìn thấy rất rõ Thẩm Tinh Du đang đứng trước mặt
Thẩm Tinh Du
"Xin lỗi đã làm con thức giấc, Thành An, dì muốn hỏi con, con có đụng vào tập tài liệu của dì không? Tập tài liệu có bìa màu vàng gần giống như thế này, để ở ngăn tủ kéo đằng kia ấy"
Thẩm Tinh Du
"Thế thì là thật, rõ ràng để ở đó, mà sao giờ tìm không thấy"
Tôi lúng túng cúi xuống nhặt quyển sách ở dưới đất lên và định quay về phòng
Thẩm Tinh Du
"Thành An, con nghĩ lại thử xem, liệu con có cầm để đâu đó rồi quên mất không?"
Đặng Thành An
"Con chưa từng động vào"
Thẩm Tinh Du
"Không thể thế được, hôm nay chỉ có mình con trong thư phòng thôi mà"
Tôi mở cửa bước ra thì bị bà ta kéo trở lại
Thẩm Tinh Du
"Đợi đã, cái thằng bé này, sao mà...Aiz dì đang cần nó gấp, con không nhìn thấy thì cũng nên tìm giúp dì đi chứ!"
Tôi thấy hơi khó chịu khi bị bà ta lôi lại
Đặng Thành An
"Đừng có kéo con nữa"
Thẩm Tinh Du
"Dì nói nhẹ nhàng sao con lại tỏ thái độ như thế với dì?"
Đặng Thành An
"Dì bỏ tay ra trước đi..."
Thẩm Tinh Du
"Có phải con cố tình giấu tập tài liệu để làm khó dì không?"
Vì cảm thấy mình vô tội nên tôi đã cố tình rút tay ra mà không cảm thấy vô lễ
Thẩm Tinh Du
"Đợi đã con đừng đi"
Không hiểu sao bà ta luôn muốn phiền tôi, rõ ràng chính bà ta là người khiến bố tôi phải từ bỏ mẹ, khiến tôi phải buồn, phải tủi thân ,oan ức.
Thẩm Tinh Du
"Con đứng lại cho dì"
Bà ta đuổi theo, lấy hết sức giữ tôi lại. từ nhỏ tôi đã rất sợ những động tác mạnh đột ngột như thế này, nên vô thức dùng hết sức đẩy bà ta ra. Sự việc xảy ra đúng là trở tay không kịp, Thẩm Tinh Du bị ngã về phía sau, đằng sau là cầu thang, tôi sợ hãi.
Tôi muốn kéo tay bà ta lại nhưng không còn kịp nữa.
Tôi nhìn thấy bà ta té xuống dưới, nghe thấy tiếng gọi của bà ta, nhưng đôi chân dường như bất động, không sao nhúc nhích được.
Tôi nghe thấy có người chạy đến
Lê Quang Hùng
"Rốt cuộc em đã làm cái gì thế?! Em đã làm gì dì thế hả?!"
Tôi đã làm gì ?Hai tay run rẩy mơ hồ nhìn bóng dáng trước mặt, tôi không nhìn rõ người ấy là ai..
Đặng Thành An
"Anh có thể giúp tôi một tay không? Tôi thật sự không cố ý, không muốn làm tổn thương bà ta..."
Nhỏ t/g mê QH
Toai mới viết truyện á nếu có j thấy sai sót mọi người góp ý toai với nhaa
Nhỏ t/g mê QH
Like deeeeee💗💗💗💗💗
Hồi ức khó quên
Nhỏ t/g mê QH
Hiii toai quay trở lại ròi đay trốn đi chơi với đám bạn để viết truyện cho mấy bẹn nò
Nhân vật công chúng
"Anh ơi , anh!"
Vẳng bên tai có tiếng gọi khẽ ,tôi khó nhọc từ từ mở mắt
Cô tiếp viên hàng không cúi xuống
Nhân vật công chúng
"Anh , anh thấy khó chịu ở đâu à ?Sắc mặt anh tái quá!"
Đặng Thành An
"Tôi không sao"
Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi nằm mơ thấy giấc mơ này? Mười lần , mười lăm lần, hay là nhiều hơn nữa?
Tôi giơ tay lên nhìn, lòng bàn tay tướp mồ hôi và hơi run rẩy.
Nhân chứng duy nhất tận mắt chứng kiến đã nhận định tôi là hung thủ...
Đúng thế, tôi đã làm cho bà ta mất đi đứa bé trong bụng, tôi đã giết chết đứa em cùng cha khác mẹ của mình.Song tôi cũng đã bị trừng phạt, cậu cháu trai đẹp mã của bà ta đã giảng cho tôi một cái tát.
Đó là lần đầu tiên tôi bị người ta tát, chỉ cảm thấy rất đau.Thế rồi, bố tôi tống cổ tôi sang Pháp, 6 năm.....
Cuối cùng cũng đến lúc trở về
Tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ đặt chân về chỗ này nữa, nhưng mẹ tôi đã đề nghị tôi quay lại.
Bà hi vọng tôi trở về nhà họ Đặng
Trang viên nhà họ Đặng, tường thạch cao màu trắng kết hợp với màu mái ngói đỏ tươi, từ cổng vòm tiếp nối một dãy hành lang uốn lượn gấp khúc, một khu vườn theo lối châu âu sang ông tươi tốt cùng với một hồ bơi vô cùng xa hoa, lộng lẫy.
Mọi thứ vẫn vậy, nhưng dường như tất cả đều trở nên xa lạ.
Tôi bấm chuông vì không có chìa khóa.
Ra mở cửa là một bà cụ đã luống tuổi, bà cụ đưa mắt nhìn tôi một lượt rồi hỏi:
Nhân vật công chúng
"Xin hỏi, cậu muốn tìm ai?"
Tôi chắc chắn là mình đã không đi nhầm nhà
Đặng Thành An
"Cháu tìm...ông Đặng ."
Nhân vật công chúng
"Ông ấy không có nhà"
Lê Quang Hùng
"Dì Mai , ai đấy ?"
Trong nhà vọng ra một giọng nói trầm thấp
Tôi bất chợt rùng mình.Bàn tay bỗng run lên, xong khóe môi lại bất giác nhếch lên cười.
Một bóng dáng thanh mảnh bước ra cửa, tôi vẫn đứng đợi, cho đến khi anh ta ngẩng lên nhìn tôi.
Kinh ngạc!Cặp mắt sắc lạnh dường như không che giấu nổi nỗi kinh ngạc,đúng, thật sự là một cú sốc, cuối cùng tôi cũng đã trở về.
Lê Quang Hùng
"Đặng Thành An?"
Tôi bỏ chiếc mũ trên đầu xuống và xách hàng đấy đi thẳng vào trong.
Nhân vật công chúng
"Cậu Lê?"
Người giúp việc bối rối nhìn tôi tự tiện xách đồ bước vào.
Lê Quang Hùng
"Cậu ấy là con trai của chú Đặng"
Con trai... Tôi nheo nheo mắt, trong lòng không khỏi có chút kiêu ngạo.
Cảm giác đôi tay nhẹ bẫng, Lê Quang Hùng đã tới sách hành lý giúp tôi.Tôi cúi xuống nhìn bàn tay hơi trắng quá so với tay của một người đàn ông.
Đặng Thành An
"Tay của anh rất đẹp"
Ánh mắt hướng về phía tôi dường như có mang chút hoài niệm, tôi mỉm cười bước lên lầu.
Khi mở cánh cửa ra dội lại là một màu thuần sắc đen, chị có điều ở giữa xen lẫn không ít những đồ lẽ ra không nên có: xe ô tô đồ chơi, đồ chơi xếp gỗ, sơn màu,...
Tôi đứng dựa vào khung cửa,
ngước mắt nhìn người phía sau
Lê Quang Hùng
"Anh Nhiên có vẻ rất thích phòng của em"
Đặng Thành An
"Anh Nhiên??"
Lê Quang Hùng
"Em trai của em"
Đột nhiên lồng ngực có cảm giác khó thở, tôi thấy mình như sắp đi gặp bà cụ tổ đến nơi.
Lê Quang Hùng
"Em có muốn ngủ ở phòng dành cho khách không?"
Giọng nói lạnh lùng vang lên
Đặng Thành An
"Phòng dành cho khách?"
Tôi cười cười, quay người xách hành lý rồi đi xuống lầu.
Lê Quang Hùng từ đằng sau kéo tay tôi lại, động tác đó khiến toàn thân tôi run rẩy.
Lê Quang Hùng
"Muốn đi đâu, quay lại Pháp à?"
Giọng anh ta có vẻ gấp gáp.
Đặng Thành An
"Yên tâm, tôi sẽ đi Pháp, mặc dù không phải lúc này, nhưng cũng nhanh thôi"
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng trĩu nặng. Tôi không đầu hàng
Đặng Thành An
"Ngày mai tôi sẽ đến tìm anh"
Lê Quang Hùng
"Bố em chắc cũng sắp về rồi"
Giọng anh ta không giấu được vẻ nôn nóng.
Lê Quang Hùng
"Em có thể đợi một lát"
Cuộc đối thoại này khiến tôi ý thức được rằng, cho dù tôi có sống ở trang viên này suốt 17 năm trời thì bây giờ cũng chỉ là khách lai vãng mà thôi.
Anh ta im lặng ba giây rồi nói:
Lê Quang Hùng
"Nếu ý của em là chỉ cần có chỗ nào để ngủ tạm, vậy thì anh sẽ cho người dọn dẹp"
Đặng Thành An
"Sao cơ? Lời nói của tôi khiến anh nghĩ như vậy à?"
Đặng Thành An
"Hãy thu lại cái suy nghĩ tự cho là đúng của anh đi"
Đột nhiên, anh ta tiến thêm một bước về phía tôi, tôi cũng vô thức lùi lại phía sau một bước dài.
Lê Quang Hùng
"Em....sợ anh"
Đây là một câu khẳng định
Tôi liếc mắt nhìn anh ta.
Đặng Thành An
"Anh quả có khiếu hài hước thật đấy, anh Lê ạ!"
Tôi lướt qua vai anh ta đi ra, không chút do dự.
Đặng Thành An
"À đúng rồi, Lê Quang Hùng...."
Ra đến cửa, tôi còn quay đầu lại cười nói.
Đặng Thành An
"Anh có nhất thiết phải khoe mẽ như thế không?"
Nhỏ t/g mê QH
Tr oiii lần đầu viết đến hơn 900 chử
Anh traii
Bước ra khỏi cửa, tuyết lại bất ngờ lất phất rơi.
Tôi đội chiếc mũ len ở sau lưng áo lên đầu, tiến đến trạm xe buýt mà hồi trung học vẫn thường đứng chờ xe, rồi leo luôn lên chiếc xe đầu tiên dừng lại mà không cần biết nó sẽ đi về đâu.
Trên xe không có mấy hành khách, tôi liền đi đến hàng ghế sau cùng ngồi xuống
Phía trước xe yên ắng, chị phát ra những âm thanh đặc trưng vốn có.
Tôi đã có một cậu em trai, thế mà chúc nay chưa từng có ai nói cho tôi biết, là vì thấy không cần thiết hay thật sự muốn trốn tránh tôi như thể tôi là loài rắn rết?
Nhân vật quần chúng
"Cậu gì ơi, đến trạm cuối cùng rồi"
Tiếng bác tài như kéo tôi ra khỏi mớ suy tư miên man, hỗn độn.
Ngước mắt nhìn lên là một nơi đồng không mông quạnh, không ngờ thành phố Hà Nội mà cũng có những chỗ hoang sơ thế này.
Nghĩ một lúc, tôi bấm máy gọi cho Anh Tú.Đầu giày bên kia vang lên hồi chuông, rồi có người bắt máy sau đó dội lại một tiếng thét vang.
Bùi Anh Tú
"ĐẶNG THÀNH AN"
Đặng Thành An
"Em bị lạc đường,Anh Tú à"
Ngâm mình trong bồn nước nóng, có thể tôi cuối cùng cũng tìm lại được chút ấm áp.
Nghe tiếng gõ cửa rầm rầm mới phát hiện ra mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, tôi leo ra ngoài và khoác lên mình chiếc áo choàng tắm rồi bước ra ngoài.
Bùi Anh Tú
"Cứ tưởng m chơi trò tự sát trong phòng tắm rồi chứ,An An"
Đặng Thành An
"Anh à, cuộc sống đang tươi đẹp thế này, cho em một lý do để tự sát đi"
Đặng Thành An
"Em buồn ngủ,mệt rồi~~"
Bùi Anh Tú
"Biết mệt rồi m vẫn chạy đến cái nơi quỷ quái đó làm gì nữa"
Bùi Anh Tú
"Mệt rồi thì ngủ đi, đã thay cho em toàn bộ chăn ga mới trong phòng ngủ rồi đấy."
Bùi Anh Tú
"Mà nhớ khi check out đừng có quên trả tiền phòng, chỗ ăn, chỗ ở cho t đấy"
Đặng Thành An
":))) ít có ác thiệt đó anh trai"
Trong mơ, những âm thanh bên ngoài phòng khách truyền đến khiến đầu tôi hơi đau nhức.
Khi tỉnh dậy, bước xuống phòng khách,đập vào mắt tôi là một khuôn mặt khôi ngô ,tuấn tú,mái tóc hơi dài... nhìn tướng mạo dễ uy hiếp người khác.
Lúc này, mọi người ở phòng khách cũng đã phát hiện ra tôi.
Bàn tay của Đạt Phúc run rẩy,tài liệu rơi tung toé xuống đất.
Tôi và Đạt Phúc, chúng tôi bắt đầu quen biết, sau đó hiểu nhau, thân nhau rồi yêu nhau suốt 6 năm ròng.
Quách Đạt Phúc
"Về nước khi nào thế?"
Nhỏ t/g mê QH
À mà tui nói trước đây là truyện HungAn nhma mới đầu tui giới thiệu về An và mối quan hệ xung quanh là phần lớn á.Mới đầu hơi ngược Hùng í.
Nhỏ t/g mê QH
Thoii zô lại nè
Tôi nói, hi vọng sẽ có vẻ tự nhiên một chút.
Quách Đạt Phúc
"Thật chẳng xứng là bạn bè gì cả, về nước mà không nói với anh một câu."
Đặng Thành An
"Căn bản không phải là bạn bè"
Quách Đạt Phúc
"Thật sao?"
Anh Tú lúc này cũng đã định thần trở lại, bước đến hỏi:
Bùi Anh Tú
"An An, dậy rồi à, không ngủ thêm chút nữa à?"
Câu nói quan tâm của Anh Tú khiến Đạt Phúc hết nhìn anh ấy lại nhìn sang tôi, đôi mắt ánh lên tia dò hỏi:
Quách Đạt Phúc
"Không ngờ mối quan hệ giữa em và Anh Tú đã thân thiết đến mức này rồi, xem ra anh đã không cập nhật thông tin"
Đặng Thành An
"Không liên quan tới anh"
Bùi Anh Tú
"À này Thành An,...."
Đặng Thành An
"Anh Tú,em đói rồi,có gì ăn không ~~"
Đặng Thành An
"Em đói rồi~~"
Bỗng nhiên Quách Đạt Phúc lên tiếng hỏi tôi
Quách Đạt Phúc
"Sao em lại ở đây ?"
Đặng Thành An
"Không có chỗ ở"
Quách Đạt Phúc
"Đừng có nói là dinh thự rộng lớn nhà họ Đặng không có lấy một căn phòng trống cho em trú ngụ đấy nhé"
Quách Đạt Phúc
"Đi Pháp sáu năm, cuối cùng cũng biết đường quay về rồi!"
Quách Đạt Phúc
"Anh còn tưởng em ở bên đó luôn cơ"
Quách Đạt Phúc
"Sau nhiều năm tu nghiệp ở nước ngoài, cuối cùng Đại thiếu Gia nhà họ Đặng đã thành danh toại về phục vụ quê hương đấy à."
Tôi có cảm giác không trả lời ai thì thật lép vế ,cho nên tôi chọn một câu vô thường vô phạt để trả lời lấy lệ.
Đặng Thành An
"Em còn chưa tốt nghiệp, sao dám nói đến chuyện phục vụ quê hương"
Quách Đạt Phúc
"Em sẽ sang lại bên đó à?"
Quách Đạt Phúc
"Nói với Anh Tú anh đi trước đây"
Quách Đạt Phúc
"Ừ ư?Ờ cũng phải thôi.Có thời gian thì qua ăn cơm,Chân Hân rất nhớ em đấy"
Tôi mỉm cười không nói gì, Đạt Phúc thế nào, đối với tôi bây giờ không còn quan trọng nữa, thời gian 6 năm đã làm dịu tất cả.
Có gọi tên Đặng Thành An nhiều hơn nữa.... thì cuối cùng cũng chỉ tốn thêm một câu"chia tay đi" nữa thôi.
Một giây sau , tôi lại nhận được điện thoại của Đức Duy, bạn thân tôi
Hoàng Đức Duy
"Đụ mẹ m gọi chục cuộc đếu được rốt cuộc điện thoại m để làm gì vậy hả?"
Đặng Thành An
"Xin lỗi bạn yêu nhé, điện thoại tớ để chưng đấy☺️"
Đặng Thành An
"Giỡn giỡn gọi có gì không cưng"
Hoàng Đức Duy
"Mai đi ăn với đê , thằng Hào chủ trì"
Đặng Thành An
"Nó về lại Hà Nội rồi à"
Hoàng Đức Duy
"T vừa nói m về nước,nó liền bay từ Mỹ về Hà Nội:))"
Nói thật thì chỉ khi ở cạnh những cậu bạn như Đức Duy và Phong Hào khiến tôi rất dễ chịu đó
Hoàng Đức Duy
"Nếu không phải có thằng Sơn rồi thì t thực sự nghĩ nó thích m đấy"
Đặng Thành An
"Bậy Sơn nghe được đấm t bây h"
Hoàng Đức Duy
"Thì ra Đặng Thành Lì cũng biết sợ haha"
Đặng Thành An
"Con cừu kia im đi "
Hoàng Đức Duy
"Rồi không chọc m nữa,t đi chơi với Quang Anh đây , ở nhà mình vui vẻ"
Đặng Thành An
"Má thiệc chứ biết t ế mà khịa hoài anh em như l bạn ey"
Hoàng Đức Duy
"Hahaaa byee nhá"
Nói xong cậu ấy liền cúp máy.Tôi liền nghĩ trong đầu rằng "thằng chó Duy".
Nguyễn Quang Anh
"Ủa em ốm hả"
Hoàng Đức Duy
"Dạ hong phải chắc đứa nào nói xấu em đó"
Hoàng Đức Duy
💭"Này chắc nhỏ Gíp đang ở nhà nói xấu mình này"
Nhỏ t/g mê QH
Tự nhiên bữa ni rảnh tui có hứng viết truyện quá troii mấy bà oiii
Nhỏ t/g mê QH
Đc hẳn 1116 chữ toai tự khen bản thân mình hahaa
Nhỏ t/g mê QH
Thui byee mọi người nhá like cho toai đi mòooo
Download MangaToon APP on App Store and Google Play