[RhyCap] Kiếp Chồng Chung-Gã Nhầm
_ chương 1_
Tác giả
Ừm…Bộ kia lời văn hơi tục>< đổi sang bộ này ạ
Đêm tân hôn, cậu cùng với người phụ nữ khác ăn nằm trên giường của hai người bỏ mặc vợ mình bên ngoài lạnh lẽo.
Cậu mặc trên mình bộ áo trắng chưa kịp thay, ngồi bệt dưới nền đất lạnh lẽo ngoài căn phòng. Hôm nay rõ ràng là ngày cưới của cậu , đáng lẽ cậu phải cùng chồng mình ở trong phòng mới đúng. Nhưng hiện giờ, chồng cậu đã vui vẻ với người phụ nữ khác ngay chính ngày trọng đại nhất trong đời cậu
Những cơn gió thổi qua khiến cậu khẽ rùng mình bất giác ôm lấy cơ thể nhỏ bé. Thu mình trong một góc tường, cậu lặng lẽ nhìn khung cảnh mịt mù trước mắt.
Đây chính là cuộc hôn nhân mà cậu phải gắn bó cả đời hay sao?
Cậu vốn là con trai của một thương buôn ở làng bên. Tuy gia đình không giàu có nhưng cũng có của ăn của để hơn người khác. Đến tuổi cập kê, thầy ,mẹ cậu mai mối cho cậu một người làm ăn tên Lý bên làng này.
Cậu đã gặp Lý vài lần, tuy tình cảm chỉ dừng lại ở tình bạn nhưng cậu cảm thấy Lý là một người đàn ông tốt, có thể gắn bó cả đời. Quan trọng hơn hết vẫn là quan niệm “Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy của người đời”. Thầy mẹ đã làm mai cho cậu với Lý , cậu cũng chẳng có lý do để từ chối.
Ngày lành tháng tốt được định sẵn, cậu áo quần hào hứng vui mừng chờ đợi ngày trọng đại trong đời. Đám rước dâu từ làng cậu sang đây phải đi qua một con sông. Quãng đường khá khó khăn nên cũng phải mất nửa ngày mới tới nhà trai.
Vốn dĩ vẫn cứ nghĩ người mình lấy là Lý nhưng đến khi đặt chân vào nhà trai, cậu mới sững người khi phát hiện chú rể lại là cậu Quang Anh, con trai độc nhất của phú hộ Nguyễn. Một gia đình nổi tiếng giàu có nhất cái huyện này.
Lúc đầu, cậu cứ nghĩ bản thân đã đến nhầm nhà, gả cho nhầm người. Bởi người mà thầy mẹ cô định sẵn là Lý chứ không phải cậu Quang Anh . Chắc chắc đám rước dâu đã có sự nhầm lẫn.
Nhưng rồi trong đám cưới sáng nay, cậu không hề thấy sự hoang mang hay hoảng loạn trên gương mặt thầy mẹ. Họ thực sự rất vui mừng thậm chí còn hạnh phúc vô cùng khi con trai mình được gả cho cậu Quang Anh . Những lời chúc phúc, những chén rượu nâng lên liên tục mừng cho đôi vợ chồng trẻ diễn ra không ngừng.
Bấy giờ cậu mới hiểu, thầy mẹ mai mối cậu với Lý chỉ là một cái cớ, chỉ là tấm rèm che mắt mà thôi. Người mà họ thực sự muốn gả cậu cho là cậu Quang Anh chứ không phải Lý. Trong chuyện này, chỉ có cậu là không hiểu.
Cậu đương nhiên muốn phản đối cuộc hôn nhân này, muốn hủy cưới ngay lập tức nhưng mặt mũi thầy mẹ để đâu khi cậu làm vậy? Rồi họ sẽ phải ăn nói sao với phú hộ Nguyễn trong ngày quan trọng này?
Nhưng còn Lý thì sao, liệu anh có biết chuyện hay cũng chỉ là một quân cờ tốt thí?
Dẫu sự thật thế nào, Lý biết hay không, cậu vẫn muốn dừng đám cưới lại để nói chuyện rõ ràng với anh. Bởi lẽ nếu đã hẹn ước mà bỏ đi theo người khác, cậu cảm thấy rất tội lỗi.
Bên chữ hiếu, bên chữ tình.
Cậu đã phải phân vân đắn đo rất lâu mới có thể đưa ra quyết định. Cuối cùng, cậu vẫn đặt chữ hiếu lên đầu ngậm ngùi mà chấp nhận lấy cậu Quang Anh làm chồng. Còn Lý, có lẽ phải đợi đến khi có cơ hội rồi giải thích.
Thầy mẹ giấu cậu chuyện gả cậu cho cậu Quang Anh , rồi giả vờ mai mối cậu với Lý cũng vì họ biết rõ cậu không hề thích cậu Quang Anh
Ngoài việc là con trai độc nhất của người giàu nhất huyện, cậu Quang Anh còn nổi tiếng với thói trăng hoa ong bướm của mình. Dân làng nói cậu là tay chơi có tiếng, không chỉ làng bên mà ngay cả làng cậu cũng biết rõ.
Cậu Quang Anh ham mê sắc dục, mấy nơi ca kỹ trong làng hay trên huyện hắn đều đã chơi qua. Thậm chí vài lần người dân bắt gặp hắn đi cùng mấy ả đào cười nói vui vẻ ngoài đường. Đàn ông họ đến những nơi tối kỵ để thỏa mãn còn phải lén lút, còn hắn thì công khai cho bàn dân thiên hạ biết.
Nhà hắn có tiền, có quyền nên hắn cậy thế ngang nhiên làm theo ý mình chẳng để tâm đến ai. Ấy thế mà mấy đứa con gái nhà lành vẫn mê hắn như điếu đổ. Chẳng tại hắn giàu lại được cái mã bên bọn chúng mới nghĩ đến cái lợi trước mắt.
Còn cậu , cậu không thích Hắn. Ngay từ khi nghe tiếng xấu, cậu đã không muốn gặp mặt hay tiếp xúc. Trong suy nghĩ của cậu , đàn ông chỉ biết nghĩ bằng nửa thân dưới thì chẳng có gì tốt đẹp. Cậu thậm chí còn chưa từng nghĩ đến chuyện chung chồng với ai.
Chẳng ai muốn san sẻ hạnh phúc với người phụ nữ khác, càng không muốn thấy cảnh chồng mình đêm nay vợ này, đêm mai vợ khác.
Mẹ cậu nói đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện thường tình. Người nghèo họ không có tiền mới lấy được một vợ, chứ nhà giàu nứt đố đổ vách, họ còn mua được mua nữa là. Nhưng cậu thì chẳng thể nào chịu suy nghĩ ấy.
Mà ở đời, có mấy thứ theo ý mình?
Người ta bảo, ghét của nào trời trao của ấy. Cuối cùng thì cậu vẫn lấy phải cậu Quang Anh , người mà cậu chẳng hề mong muốn.
Duy thu mình trong góc tối trước căn phòng, cậu tựa lưng vào thành tường lạnh lẽo cố đợi cho hết ngày. Bên tai cậu liên tục truyền đến những tiếng rên rỉ của người phụ nữ kia và hắn từ trong phòng. Âm thanh đó ám ảnh cậu , quanh quẩn bên tai cậu mãi không rời. Cho dù đã cố gắng bịt tai lại nhưng vẫn nghe thấy.
Duy không muốn ở để chịu đựng cảnh chồng mình ân ái với người phụ nữ khác ngay trong chính căn phòng của mình. Nhưng cậu đâu còn chỗ nào để đi?
Đêm tân hôn, vợ cậu chủ lại xuống nhà dưới nằm thì còn ra thể thống gì nữa. Duy mới đặt chân vào phủ chưa được một ngày, nơi đây không quen thuộc với cậu . Cậu cũng chẳng rõ còn phòng nào trống để nghỉ ngơi không.
Bên ngoài trời đang gió lớn bỗng nhiên nổi cơn sấm chớp khiến Duy giật mình. Cậu sợ hãi nép mình vào trong góc, lát nữa mưa xuống mà để dính nước mưa thế nào cũng sẽ bị cảm.
Đôi vai gầy run lên nhè nhẹ, ngoài này chỗ nào cũng lạnh lẽo trên người cậu lại chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh không thể sửa ấm cơ thể. Bước vào phòng lúc này thì chẳng được bởi hắn đang vui vẻ cùng người khác. Cậu đành phải cắn răng chịu đựng cơn rét.
Nhân vật phụ-nữ
Cậu… nhẹ thôi, người ta đau!
Những tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc của người phụ nữ kia vẫn luôn văng vẳng bên tai cậu không rời. Duy đã cố gắng ngăn chặn những âm thanh đó rồi, tại sao nó không hề vơi bớt?
Cổ họng Duy nghẹn ứ, vài tiếng sụt sịt nhỏ vang lên. Cậu không kìm được lòng mà bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Đôi mắt cậu đỏ hoe từ khi nào, sống mũi cay xè mà vẫn phải chịu đựng.
Duy không biết bản thân phải nghe thêm âm thanh này đến bao giờ nữa?
Cho dù là hắn buộc phải lấy cậu hay đồng ý lấy cho qua chuyện thì ít nhất hắn cũng cần tôn trọng cậu chứ? Chẳng lẽ những ngày tháng sau này, cậu sẽ phải ngồi bên ngoài trời lạnh lẽo để chồng mình vui vẻ với người khác.
Cho dù Duy có phẫn uất, có ấm ức cũng không thể thay đổi được sự thật rằng cậu Quang Anh là chồng cậu . Muốn hay không, không còn quan trọng nữa. Nếu lời nói của cậu có giá trị thì thầy mẹ đã không gả cậu cho hắn. Bây giờ cậu đành phải chịu đựng cảnh chung chồng với người khác.
Đêm nay trong cảm giác của cậu thực sự rất dài vì đợi mãi mà chẳng đến ngày mai.
Quá gió rét lạnh, cơ thể sau một ngày dài đầy mệt mỏi, mi mắt Duy nặng trĩu không thể mở nổi rồi cậu cứ thế mà gục xuống đất thiếp đi từ bao giờ không hay.
Duy bị đánh thức bởi tiếng ken két từ tấm bản lề đã rỉ sắt. Cậu giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mơ hồ nhìn xung quanh. Lúc ngẩng đầu lên liền bắt gặp cô gái hôm qua ân ái cùng hắn đang bước ra khỏi phòng.
Gặp Duy, ả ta chẳng nói chẳng rằng khóe môi nhếch lên đầy khinh thường. Có lẽ trong mắt ả, cậu còn chẳng bằng một con đào hát. Lấy chồng nhưng trong đêm tân hôn chồng lại tìm người phụ nữ khác để giải khuây. Cậu đúng thật chẳng bằng một ả đào!
Ả khoanh tay trước ngực lườm Duy. Lúc đi ngang qua còn hất chân đá vào người cậu một cái đau điếng. Duy nhăn mặt ôm chặt lấy chân, môi mím chặt không dám kêu ca nửa tiếng. Cậu sợ nếu làm lớn chuyện, người chịu thiệt lại là cậu nên đành thôi.
Vịn tay xuống đất làm trụ, Duy bước từng bước lững thững tiến đến trước phòng. Trời cũng sắp sáng rồi, để người ngoài thấy rồi đồn thổi ra ngoài sẽ khiến thầy mẹ mất mặt. Dù thế nào, cậu vẫn phải bước vào trong.
Đắn đo một hồi, Duy đưa tay đẩy cửa bước vào phòng. Từng bước chân của cậu đều vô cùng chậm chạp. Duy lo lắng không dám rời mắt mà liên tục nhìn mọi thứ trong phòng.
Cô gái đêm qua đã rời đi nhưng Duy lại chẳng thấy hắn ở đây. Chẳng lẽ hắn đã ra ngoài trước cô gái đó rồi sao?
Nghĩ vậy, trong lòng Duy mừng thầm bởi cậu không cần phải đối diện với hắn. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, một bàn tay bất ngờ đặt lên vai khiến cậu giật mình quay người lại.
Thu gọn trong tầm mắt cậu là gượng mặt cậu Quang Anh . Hắn đang đứng trước mặt cậu , không phải mơ mà là thực. Đôi môi Duy khẽ mấp máy, cổ họng như có thứ gì chắn ngang mãi mới không nói xong một câu.
Không đợi Duy dứt câu, cậu Quang Anh đã đẩy mạnh cậu ngã xuống giường rồi cứ thế xông đến xé rách chiếc áo cậu đang mặc trên người.
Duy hoảng loạn, sợ hãi ra sức vùng vẫy phản kháng, cố gắng đẩy cậu ra khỏi người. Cậu không kìm được lòng mà bật khóc, cầu xin trong nước mắt.
Hoàng Đức Duy
Cậu! Em xin cậu tha cho em. Cậu đừng làm vậy mà cậu!
Nguyễn Quang Anh
Cậu khóc lóc cái gì? Cậu phải thấy vui vì được tôi động vào người chứ, hay là cậu muốn tôi vứt bỏ cậu ngoài cửa như đêm qua?
Hoàng Đức Duy
Không! Không! Em xin cậu, em không muốn! Em không phải mấy cô gái cậu lên giường cùng đâu
Nguyễn Quang Anh
Không phải?
Khóe môi cậu Quang Anh khẽ cong lên để lộ nụ cười khinh thường. Bàn tay hắn bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ của cậu , dùng một lực siết thật mạnh.
Nguyễn Quang Anh
Thầy mẹ cậu đã bán cậu cho tôi, cậu nghĩ bản thân mình không giống mấy ả đào ở chỗ nào?
Hoàng Đức Duy
Bán? Ý cậu là sao? Em được gả cho cậu mà.
Nguyễn Quang Anh
Cậu có đang nằm mơ không đấy? Thầy mẹ cậu gả cậu cho tôi để đối lấy cửa hàng trên huyện. Cậu chẳng khác nào một món hàng, không hơn không kém.
Bàn tay Duy không còn chút sức lực mà buông thõng xuống. Bên tai vẫn còn văng vẳng những lời hắn nói nhưng cậu lại không dám tin đó là sự thật.
Hóa ra, chẳng có sự nhầm lẫn nào ở đây ngay từ đầu thầy mẹ muốn cậu lấy cậu Quang Anh chỉ vì tiền bạc của cải. Họ coi con mình giống như một món hàng để trao đổi.
Lúc thấy nét mặt vui vẻ của thầy mẹ khi cậu được gả vào nhà phú hộ, Duy đã thầm nhủ trong lòng rằng bản thân phải làm tròn chữ hiếu. Chỉ vì một chữ hiếu mà cậu quyết định nghe theo sự sắp xếp của thầy mẹ. Cậu tự an ủi sự gả nhầm này đôi khi sẽ là một cánh cửa mới cho bản thân nhưng có lẽ cậu đã nhầm.
Cậu Quang Anh không hề quan tâm đến những cảm xúc hỗn loạn trong cậu hiện tại. Mặc kệ đôi mắt vô hồn của cậu nhóc kia đang chơi với khi biết được sự thật, hắn vẫn tiếp tục làm theo ý mình.
Hắn giữ chặt lấy hai tay cậu , nhất quyết không để cậu có cơ hội phản kháng. Rồi không nói một lời cứ thế cúi xuống cắn mạnh lên cổ cậu một cái in hằn rõ dấu hôn, trên làn da trắng còn xuất hiện vết máu đỏ.
Duy đau đớn nắm chặt lấy áo hắn đến nhàu nhĩ. Cậu mím chặt môi không dám phát ra tiếng động, bản thân không còn vùng vẫy như trước bởi cậu biết dù có làm gì cũng không còn cơ hội.
Hắn nói đúng, thầy mẹ đã bán cậu cho hắn . Họ xem cậu như một món hàng để trao đổi vậy nên cậu chẳng có một chút giá trị vậy thì cậu làm giá với ai đây?
Dẫu sao hai người đã thành vợ chồng, dù muốn hay không, cưỡng ép hay tự nguyện thì sớm muộn chuyện này cũng sẽ diễn ra.
Duy nhắm chặt mắt lại, nước mắt vô thức chảy dài ướt đẫm gối. Cậu buông tay không phản kháng phó mặc theo ý của hắn . Đêm qua Duy còn nghĩ nếu bản thân ở đây sống khổ quá không thể chịu đựng được, cậu nhất định sẽ quay về nhà. Nhưng bây giờ cái mà cậu gọi là nhà, cái mà cậu từng nghĩ khi bản thân không còn nơi nương tựa không còn là nhà nữa rồi.
Nhận ra Duy không phản kháng hay vũng vẫy như trước, hành động của hắn bất ngờ chậm lại. Ngẩng đầu lên nhìn, hắn bắt gặp cảnh cậu nước mắt lưng tròng mím môi chịu đựng. Hắn thầm đoán phải chẳng những lời hắn nói khi nãy thực sự đã khiến cậu buông xuôi, không màng đến bất cứ thứ gì nữa?
Bàn tay đang giữ chặt lấy cổ tay cậu từ từ buông lỏng, hắn vô thức đưa tay lau nhẹ nước mắt trên khóe mi cậu rồi ngồi thẳng dậy.
Duy nhắm mắt nằm im trên giường nhưng vẫn cảm nhận được từng hành động của hắn dù không nhìn thấy. Nhận ra không còn vật nặng đè lên người, cậu chậm rãi mở mắt liền thấy hắn đang ngồi quay lưng về phía mình để chỉnh áo.
Cậu vội vàng ngồi dậy, tay với lấy tấm chăn mỏng che chắn cơ thể. Miệng lắp bắp mãi mới thành câu hỏi hắn
Hoàng Đức Duy
Cậu… không tiếp tục sao?
Cậu Quang Anh quay người nhìn Duy, khóe môi khẽ nhếch lên hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Muốn tôi làm tiếp?
Hoàng Đức Duy
Không! Em không có!
Duy cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Hắn cười đứng dậy, chỉnh sửa lại áo, nói.
Nguyễn Quang Anh
Tôi còn có việc phải làm, với lại cậu làm tôi mất hứng rồi.
Dứt lời, cậu Quang Anh nhanh chóng rời khỏi phòng mãi cho đến khi nghe tiếng đóng cửa truyền đến bên tai Duy mới dám ngẩng đầu lên thở phào nhẹ nhõm. Vậy là cuối cùng cậu không cần phải phục vụ hắn, coi như lần này cậu may mắn.
Hắn đi rồi, Duy lặng lẽ tìm một bộ quần áo mới để thay sau đó đi lòng vòng trong phủ để giết thời gian. Đáng lẽ buổi sáng hôm nay cậu phải cùng hắn lên dâng trà cho thầy mẹ nhưng cậu lại bỏ ra ngoài. Chắc có lẽ hắn lại đến mấy chỗ nào đó để ong bướm. Thế nên chuyện dâng trà chỉ một mình cậu làm.
Đưa trà cho thầy mẹ xong, Duy lủi thủi quanh nhà dưới xem đám hầu trong phủ làm việc rồi trở về phòng đọc sách. Cậu cứ như vậy cả một ngày, cố gắng tìm thứ gì đó khiến bản thân thật bận rộn để quên đi những sự thật mà cậu đã biết.
Dùng bữa cùng thầy mẹ xong, Duy lặng lẽ quay trở về phòng riêng. Trời bây giờ cũng đã tối, mọi người trong phủ đều đóng cửa ở trong phòng chỉ có duy nhất một mình Duy vẫn còn bước dọc ngoài hành lang.
Lúc đi một mình dọc dãy hành lang nhà lớn thằng Tí con chị Lam, một người hầu trong nhà vô tình va phải cậu
Duy luống cuống vội vàng đỡ thằng Tí dậy rồi sốt sắng hỏi han nó.
Hoàng Đức Duy
Tí, con có sao không? Đi đâu mà hấp tấp quá vậy, có biết chạy trên hành lang rất nguy hiểm không hả?
Thằng Tí
Con biết nhưng con mà không chạy nhanh thì không kịp đuổi theo đâu.
Hoàng Đức Duy
Đuổi theo? Con đuổi theo ai?
Thằng Tí
Con đuổi theo người phụ nữ mặc áo đỏ đi phía trước mợ kia kìa!
_ Chương2 _
Thằng Tí
Con đuổi theo người phụ nữ mặc áo đỏ đi phía trước mợ kia kìa!
Hoàng Đức Duy
Người phụ nữ mặc áo đỏ?
Duy trố mắt hoài nghi, mông lung trước những lời ngây ngô của thằng Tí.
Sau khi bữa cơm tối kết thúc, mọi người đều bận công chuyện riêng. Ai nấy đều trở về phòng nghỉ, chỉ còn một mình cậu lang thang bên ngoài.
Mà, từ nãy đến giờ, cậu có thấy người phụ nữ nào đi ngang qua đây đâu?
Dãy hành lang này trước khi thằng Tí chạy tới va phải thì chỉ có một mình cậu , lấy đâu ra người phụ nữ nào khác?
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến Duy run rẩy. Đôi chân cậu bắt đầu đứng không vững, mồ hôi cũng lấm tấm trên trán vào giọt.
Rồi đột nhiên, bên ngoài sân lớn truyền đến tiếng chó sủa liên hồi không ngừng nghỉ khiến Duy giật mình, tim trong lồng ngực đập mạnh. Lời nói ngây ngô của một đứa trẻ rồi cả tiếng chó sủa trong đêm khiến Vy không tài nào an tâm nổi. Bởi có những thứ không thể giải thích một cách rõ ràng được.
Gắng gượng nở một nụ cười, Duy nắm lấy tay thằng Tí, chậm rãi nói.
Hoàng Đức Duy
Bây giờ cũng muộn, Tí về phòng với mẹ đi. Để mẹ tìm mà không thấy sẽ bị đánh đòn đấy.
Thằng Tí
Vâng, con biết rồi. Mợ nhớ tìm cô áo đỏ giúp Tí nha.
Duy không dám nói thêm lời nào nữa mà chỉ xoa đầu thằng Tí vài cái rồi thúc giục nó về phòng.
Đứng một mình trên dãy hành lang dài u tối, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, Duy vội đưa tay lên xoa nhẹ vào người cho đỡ lạnh. Đưa đôi mắt nhìn quanh nhà lớn một hồi, Duy chỉ cảm thấy mọi thứ ở đây tĩnh lặng như tờ ngoài cậu ra thì chẳng có bóng dáng ai. Nhớ lại những lời thằng Tí khi nãy, cậu tự trấn an bản thân chắc có lẽ là do nó nhìn nhầm nên mới nói với cậu như vậy.
Hít một hơi thật sâu lấy bình tĩnh, Duy đi dọc theo dãy hành lang thẳng bước trở về phòng.
Đứng trước cửa, Duy vẫn nghĩ cậu Quang Anh chưa về nên cứ ung dung đẩy cửa bước vào trong. Nào ngờ không giống cậu tưởng tượng, thu gọn trong tầm mắt cậu là cảnh cậu Quang Anh đang tay trong tay tình tứ với một ả đảo ngay trên giường.
Ả ngồi lên đùi cậu, tay câu lấy cổ. Cậu cũng chẳng kém cạnh. Một tay ôm trọn eo ả, tay còn lại thì không yên phận để ở chỗ không nên. Quần áo hai người xộc xệch chỉ thiếu nước cởi ra mà thôi. Nhưng ả đào này không phải người hôm qua phục vụ cậu, hôm nay là một người khác. Có lẽ ngày tới cũng sẽ là một người mới.
Duy sững sờ mất vài giây, ngỡ ngàng và thất vọng vô cùng. Trong ngày trọng đại nhất cậu bên cạnh người phụ nữ khác để cậu bên ngoài chịu khổ vẫn chưa đủ sao, đêm nay lại tiếp tục lặp lại chuyện ấy? Tâm trí cậu ngoài những thứ dơ bẩn, tục tĩu này ra thì không còn gì khác?
Hai mắt Duy đỏ hoe, ầng ậc nước trực trào như sắp khóc. Cổ họng nghẹn ứ như có thứ chen ngang. Cậu khóc không phải vì đau lòng mà là khóc thương cho số phận mình khi lấy phải một người trăng hoa.
Thấy Duy cứ trơ mắt đứng nhìn không phản ứng, cậu Quang Anh tức giận lớn tiếng quát.
Nguyễn Quang Anh
Còn đứng đó làm gì, không mau đi ra ngoài! Hay cậu muốn xem lúc chúng tôi trên giường.
Tiếng quát tháo của cậu Quang Anh khiến Duy giật mình thoát khỏi dòng suy tư riêng. Cậu khẽ chớp mắt vài cái, nước mắt vô thức lăn dài trên gò má. Âm thanh sụt sịt nhỏ vang lên, Duy cúi đầu lau vội nước mắt, nghẹn ngào nói
Hoàng Đức Duy
Em… em xin lỗi cậu! Em ra ngoài ngay đây.
Không để cậu Quang Anh có cơ hội nói thêm điều gì, Duy lập tức quay người rời đi.
Bước ra khỏi phòng, cậu đóng sầm cửa lại. Âm thanh vang lên khá lớn nhưng rồi nhanh chóng trở về sự im lặng.
Tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo phía sau, bên tai Duy còn nghe rõ mồn một tiếng cười đùa vui vẻ của hai người đó trong phòng. Cảm xúc trong lòng không kìm nén nổi mà bộc phát, chẳng thể ngăn nước mắt ngừng rơi.
Suốt cả một ngày dài, Duy đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Đời người mấy ai được chọn tấm chồng nương tựa, hầu như đều do thầy mẹ sắp đặt chỉ bảo đặt đâu thì ngồi đấy.
Duy đã lỡ nên duyên với cậu Quang Anh , cũng phải chấp nhận những thứ không tốt ở cậu. Cậu vốn nghĩ nếu cậu để tâm, chủ động nhiều hơn biết đâu cậu Quang Anh sẽ thay đổi không còn trăng hoa ong bướm bên ngoài nữa.
Nhưng giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Nay cậu bên người này, mai cậu có người khác. Niềm hi vọng và khao khát thay đổi cậu trong Duy vơi dần đi. Duy nhận thấy nếu chuyện này cứ diễn ra nhiều lần như vậy, lặp đi lặp lại trong khoảng thời gian dài thì cậu cũng sẽ buông xuôi hi vọng, phó mặc cho số phận.
Lặng lẽ bỏ đi, Duy âm thầm vào trong phòng dành cho khách để ngủ tạm. Sáng nay lúc đi quanh phủ, cậu nhanh trí tìm hiểu một vài nơi ở đây qua lời kể của đám hầu. Đêm qua trời mưa rét phải ngủ bên ngoài hành lang, nếu hôm nay còn tiếp tục như vậy chỉ sợ ốm mất.
Thắp một ngọn nến nhỏ thắp sắp khắp gian phòng, trời khuya, bỗng nhiên lại nghĩ tới những lời thằng Tí nói khi nãy nên cậu không dám để phòng tối. Tuy rằng từ nhỏ đến giờ cậu vẫn chưa từng thấy những thứ không nên nhưng đề phòng vẫn hơn. Các cụ cũng nói rồi có thờ có thiêng, có kiêng có lành.
Nằm trên giường, Duy nhắm nghiền mắt lại nghỉ ngơi mà tâm trí lại chẳng thể an yên nổi. Một phần cũng vì câu nói không rõ đầu đuôi của thằng Tí, một phần bởi cậu lại nhớ đến những thứ liên quan tới nó.
Về nhà phú hộ làm dâu, ngoài chuyện bất ngờ được gả cho cậu Quang Anh thì điều khiến cậu ngạc nhiên hơn cả chính là ngày đám cưới diễn ra mặc dù mọi thứ được chuẩn bị chu đáo, tươm tất. Sính lễ của nhà trai cũng rất hậu hĩnh, đám cưới tưng bừng cả một làng quê nhỏ nhưng tuyệt nhiên lại không xuất hiện màu đỏ.
Bên nhà gái thì không nói nhưng bên nhà trai, bây giờ nhớ lại Tự nhiên mới thắc mắc. Những đồ vật trang trí trong đám cưới nhiều màu sắc vô cùng, nhưng màu đỏ thì không xuất hiện. Ngay cả bộ đồ cưới cậu mặc cũng không phải màu đỏ. Trong đám cưới, màu đỏ là màu may mắn vậy mà chẳng thấy xuất hiện ở một chỗ nào bên nhà trai.
_Chương3_
Sáng nay Duy đi loanh quanh trong phủ cũng nhận ra điểm khác thường này. Không có một đồ vật nào trong tủ có màu đỏ hết, ngay cả hoa cỏ cũng không. Rồi bỗng nhiên khi nãy thằng Tí nó có người mặc đồ màu đỏ khiến Duy tò mò. Nhưng nhìn đi nhìn lại chẳng thấy ai ngoài bản thân.
Có lẽ màu đỏ là màu cấm kỵ trong phủ nên mọi người mới không muốn nó xuất hiện.
Duy bắt đầu suy nghĩ đơn giản hơn, cho rằng đây không phải chuyện quá kỳ lạ bởi lẽ hồi trước còn ở bên ngoại, nhà cậu cũng kiêng kỵ đủ thứ. Thầy cậu làm ăn buôn bán, thường xuyên phải đi xa nên cũng không động vào một vài điều. Có lẽ mỗi nhà lại có một suy nghĩ khác nên cách kiêng kỵ cũng khác.
Suy tư một hồi, Duy cố loại bỏ những điều tiêu cực ra khỏi đầu. Cả ngày hôm nay mệt mỏi lại thêm đêm qua phải ở vật vờ ngoài hành lang nên cậu gượng ép bản thân ngủ một giấc để sáng mai dậy không còn uể oải.
Tiếng gà trống ở ngoài vườn sau thi nhau gáy náo loạn một hồi.
Duy theo thói quen, mỗi khi nghe tiếng gà gáy liền tỉnh ngủ. Cậu vịn tay xuống giường chậm rãi ngồi dậy. Tựa lưng vào thành tường phía sau rồi ngáp ngắn ngáp dài. Cả đêm qua cậu ngủ chập chờ chẳng thể ngon giấc nổi. Lạ giường rồi cả những suy nghĩ không đâu từ những chuyện xung quanh nên mới vậy.
Khẽ vươn vai vài cái, Duy nhanh chóng thay bộ đồ đã chuẩn bị từ trước rồi xuống nhà bếp pha trà cho bà Huệ. Hôm qua bà đã dặn trước với cậu , lời mẹ chồng không thể không nghe theo.
Buổi sáng sớm, ông Bá thường đi chơi đánh bài bên nhà bạn nên phần trà chỉ cần pha vừa đủ cho bà Huệ uống.
Bình thường bên nhà ngoại, Duy thường hay phải làm việc này nên cũng quen tay. Bình trà ấm nóng nhanh chóng được nấu xong. Lúc bưng trà lên trên phòng cho bà Huệ, Duy vô tình bắt gặp cái Mận bước vào phòng cậu. Khi nãy xuống bếp, cậu đã thấy ả đào hôm qua rời đi. Vậy mà mới rời mắt được một lúc lại có người con gái khác đến chỗ cậu.
Bấy lâu nay Duy cứ tưởng cậu Quang Anh chỉ ong bướm với mấy ả bên ngoài nào ngờ ngay cả những đứa hầu trong phủ cũng chẳng tha.
Nén tiếng thở dài vào trong, Duy lặng lẽ né tránh tránh xa tầm mắt cậu để khỏi bị mắng rồi đi thẳng một mạch tới chỗ bà Huệ.
Đứng trước phòng, Duy đưa tay lên gõ cửa ba cái. Rất nhanh chóng một giọng nói từ bên trong vịnh ra ngoài.
Được sự cho phép, Duy chậm rãi đẩy cửa bước vào.
Thấy bà Huệ đã ngồi trên ghế gỗ đợi sẵn từ khi nào, Duy liền không dám chậm trễ mà nhanh chóng tiến lại gần. Khẽ đặt bình trà nóng xuống bàn, cậu cúi đầu kính cẩn.
Hoàng Đức Duy
Dạ, con mang trà đến rồi thưa mẹ!
Bà Huệ không nói tiếng nào trực tiếp mở nắp bình trà ra. Mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng nơi cánh mũi khiến bà cảm thấy dễ chịu. Cách pha trà của con dâu không tồi!
Nhận ra sự hài lòng trên gương mặt bà Huệ, Duy liền vui mừng trong bụng. Cứ ngỡ rằng sẽ bị quở trách nhưng không ngờ thành quả lại vượt xa so với mong đợi.
Bà Huệ rót một chén trà rồi ra hiệu Duy ngồi xuống. Cậu không dám chậm trễ mà nhanh chóng làm theo ý bà.
Nhấp một ngụm trà ấm, bà Huệ trực tiếp mở lời mà không vòng vo câu nệ.
Bà Huệ
Hôm nay tôi gọi cậu đến là vì chuyện của thằng Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Vâng, có chuyện gì xin mẹ dạy bảo con ạ!
Bà Huệ gật đầu vài cái tiếp lời.
Bà Huệ
Chắc cậu cũng nghe những lời đàm tiếu ngoài kia nói về thằng Quang Anh rồi. Tuy nó là một đứa học rộng hiểu nhiều, kinh doanh giỏi nhưng cũng là một đứa trăng hoa ong bướm. Ngoài việc phụ việc với thầy ngoài đồng ra thì chỉ quanh quẩn bên mấy gánh hát của đám ả đào.
Hoàng Đức Duy
Chuyện này… có liên quan gì đến việc mẹ gọi con đến đây ạ?
Bà Huệ
Cậu ngu thật hay giả vờ ngu đấy?
Bà Huệ
Tôi lấy cậu về làm vợ cho thằng Quang Anh là để cậu giúp nó tu chí làm ăn, hướng về gia đình chứ không phải suốt ngày dẫn gái về phủ làm chuyện xấu hổ.
Hoàng Đức Duy
Nhưng thưa mẹ, đây là chuyện riêng của cậu nên con không dám xen vào. Con cũng không biết làm thế nào để cậu thay đổi.
Duy vừa dứt lời, bà Huệ liền đập mạnh tay xuống bàn tức giận lớn tiếng.
Bà Huệ
Không biết làm thế nào? Cậu làm vợ mà không biết xử lý mấy con ả nhân tình của chồng là sao? Tôi cưới cậu về làm vợ cho thằng Quang Anh để cậu giúp nó không còn dây dưa cùng ả đào gánh ngoài kia. Nếu cậu không làm được thì nhà cậu không xong với tôi đâu.
Dù đã cố gắng nhưng bà Huệ vẫn không thể kìm nén nổi cơn tức giận. Suốt nhiều năm qua, bà hết lời khuyên nhủ rồi răn đe cậu Quang Anh nhưng vẫn chẳng đâu vào đâu. Bà cưới vợ gấp cho cậu cũng chỉ mong cậu thay đổi suy nghĩ. Bởi lẽ khi có một gia đình nhỏ của riêng mình rồi, cậu sẽ không liên quan đến mấy con đào hát. Nhưng để làm được cũng cần tới bàn tay người vợ, vợ vô tâm thì làm sao có thể thay đổi.
Duy lặng người nghe lời nói trong lúc tức giận của bà Huệ rồi chợt nhận ra một phần có liên quan đến người nhà mình. Cậu không chần chừ mà sốt sắng hỏi lại bà.
Hoàng Đức Duy
Thưa mẹ, chuyện này có liên quan gì đến nhà con?
Bà Huệ cười khẩy, khinh thường ra mặt.
Bà Huệ
Cậu không biết thầy mẹ cậu gả cô cho thằng Quang Anh để đổi lấy một cửa hàng trên huyện à? Nếu cậu không làm tốt bổn phận của một người con dâu, một người vợ. Đến lúc đó đừng trách tôi đuổi cậu ra khỏi phủ rồi lấy lại cửa hàng. Hiểu chưa?
Hoàng Đức Duy
Vâng, con… con hiểu rồi thưa mẹ!
Bà Huệ liếc mắt nhìn Duy một cái rồi thở dài bực tức.
Ngay những ngày đầu gặp gỡ, thầy mẹ Duy nhắc đến chuyện gả con để đổi lấy cửa hàng trên huyện, bà Huệ đã chẳng coi Duy ra gì. Bởi như vậy thì Duy chẳng khác nào mấy ả đào dùng thân xác phục vụ đàn ông ngoài kia để lấy tiền.
Nhưng bà vẫn chấp nhận yêu cầu cưới Duy cho cậu Quang Anh . Bởi bà nghĩ, dẫu sao Vy cũng là con gái của một thương buôn có chút tiếng tăm ở làng bên. Cậu được ăn học đàng hoàng, lại có nhan sắc nên bà mới miễn cưỡng chấp nhận. Nếu không, Duy đã chẳng thể bước chân vào phủ phú hộ.
Lắng nghe những lời bà Huệ nói, Vy cúi gằm mặt xuống chỉ dám đáp lại bằng một câu nhẹ nhàng rồi lặng lẽ rời khỏi phòng riêng.
Lững thững bước đi trên dãy hành lang dài, Vy trầm tư suy nghĩ về lời bà Huệ khi nãy.
Hóa ra việc thầy mẹ gả cậu cho cậu Quang Anh để đổi lấy một cửa hàng trên huyện, bà Huệ cũng đã biết chẳng trách sao bà lại bắt ép cậu đến vậy.
Hôm qua Duy nghe ngóng được, cửa hàng mà thầy mẹ đổi cậu cho cậu Quang Anh là để dành cho thằng Báu em trai cậu cưới vợ. Gần đây công việc làm ăn của thầy không tốt, muốn cưới vợ đẹp cho thằng Báu mà nhà lại không có tiền. Có lẽ gả cậu đi coi như món hàng để trao đổi.
Từ nhỏ thầy mẹ đã quý thằng Báu hơn cậu . Có đồ gì ngon hay quần áo đẹp đều phần cho nó. Nhiều lúc Duy tủi thân, ấm ức đòi hỏi chỉ nhận lại được những lời trách mắng, tức giận của thầy mẹ.
Thằng Báu kém cậu chừng vài tuổi, thanh niên trai tráng cả rồi mà suốt ngày cứ ru rú trong nhà, phụ thuộc vào thầy mẹ. Bây giờ đến tuổi lấy vợ không có tiền liền đem cậu ra làm món hàng để trao đổi.
Duy thầm nghĩ nếu cô không làm tốt chuyện bà Huệ giao để bị đuổi ra khỏi phủ. Tới lúc đó thầy mẹ sẽ quở trách cậu , thậm chí có nhà nhưng không thể về. Vậy nên việc duy nhất cậu có thể làm chính là làm theo lời bà Huệ mà thôi.
Bước dọc dãy hành lang trong vô thức, Duy chẳng còn tâm trí đâu mà để tâm đến những thứ xung quanh. Cuối cùng vì không cẩn thận mà va phải cái Mận.
Bình trà trên tay Duy rơi xuống vỡ thành nhiều mảnh văng tứ tung khắp nơi. Cái Mận thì không đứng vững được mà ngã xuống đất.
Duy thấy vậy thì hoảng hốt vội vàng bước đến định đỡ cái Mận dậy thì một bàn tay từ đâu bất ngờ xuất hiện đẩy cậu ra. Lực đẩy mạnh khiến Duy mất thăng bằng cả người ngã về sau, bàn tay theo quan tính chống làm trụ trước nào ngờ mảnh vỡ dưới sàn đâm thẳng vào lòng bàn tay cậu
Cậu Quang Anh vội chạy đến đỡ cái Mận dậy rồi sốt dẳng hỏi han đủ kiểu mà không để đến việc cậu làm khi nãy đã khiến bàn tay vợ mình chảy đầy máu.
Còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bên tai Duy truyền đến giọng nói đầy tức giận của cậu Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đang làm cái gì vậy hả?
Hoàng Đức Duy
Em… em chỉ vô tình va phải cô ấy thôi. Em không cố ý!
Đôi mắt cậu Quang Anh đỏ rực hằn lên những tia máu đỏ. Nét mặt vô cùng hung tợn như thể chẳng thể tin nổi vào những lời Duy vừa nói. Một tay cậu ôm cái Mận vào lòng, một tay giữ chặt cái tay chỉ bị xước vài chỗ nhỏ của nó rồi quay sang quở trách cậu
Nguyễn Quang Anh
Cậu đúng là loại người độc ác! Ngoài mặt thì giả bộ ngoan hiền, sau lưng không khác gì rắn rết!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play