[Rhycap] Mật Thất Hoàng Gia
Truyện dịch
Cơn mưa rào tháng Tám nặng hạt hơn dự kiến. Hoàng Đức Duy ngồi trong xe, lòng bàn tay ướt mồ hôi dù điều hòa đang chạy mát lạnh. Trên đầu, chiếc phong bì trắng đóng dấu đỏ vẫn còn in hằn trên đùi anh, như thể vật thể ấy nặng đến mức có thể bóp méo cả sự nghiệp một bác sĩ trẻ vừa mới tốt nghiệp loại ưu.
“Bệnh nhân đặc biệt.”
“Bệnh án tuyệt mật.”
“Yêu cầu di chuyển gấp đến địa điểm đính kèm.”
Chẳng có thêm thông tin nào. Không tuổi. Không tên. Không chuẩn đoán. Và không có quyền từ chối.
???
Nếu từ chối, coi như cậu đã chống lại chỉ đạo cấp cao. Và chúng tôi không thể đảm bảo tương lai hành nghề của cậu.
Duy siết chặt tay lái, nhìn ra ngoài cửa kính. Căn biệt thự nơi chân đồi, cách xa thành phố gần trăm cây số, như một khối đá âm u trồi lên từ lòng đất. Tường đá xám lạnh, mái vòm gothic cao vút, cửa sắt rào kín – chẳng khác gì một nhà ngục cổ điển.
Xe dừng. Tài xế không nói gì. Chỉ liếc anh bằng ánh mắt lạnh tanh, như thể chỉ là người trung chuyển xác.
Duy bước ra, chân chạm đất, hơi lạnh từ đá len qua lớp giày da thấm vào tận tim gan.
Cánh cửa mở ra. Người tiếp đón là một quản gia lớn tuổi, mặc vest trắng chỉn chu, đứng thẳng như cây sào. Ông ta không hề giới thiệu tên, chỉ cúi nhẹ đầu rồi nói như đã học thuộc:
Quản gia
Cậu Hoàng Đức Duy. Cậu chủ đã chờ cậu. Xin mời.
Hoàng Đức Duy
Đã chờ mình?
Duy giật mình. Anh có cảm giác… từ đâu đó trong bóng tối, có một đôi mắt đang nhìn xuyên qua từng bước chân anh.
Dinh thự không có bóng người. Mọi thứ sạch sẽ đến vô cảm, như thể không ai sống ở đây, cũng không ai thực sự tồn tại. Mỗi bước đi, tiếng giày anh vọng lại trong hành lang dài như mê cung.
Duy chưa kịp hỏi thêm gì, cửa phòng phía cuối hành lang bật mở. Một giọng nói vang lên, nhẹ như gió thổi qua cổ, nhưng lại khiến sống lưng anh lạnh toát.
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ à… Anh đến trễ.
Người con trai ngồi tựa lưng trên ghế bành màu rượu vang, ánh sáng mờ chiếu lên sống mũi thẳng tắp và ánh mắt… quá mức bình tĩnh.
Tóc đen rối nhẹ, sơ mi trắng thả hờ hai nút cổ, tay đeo găng đen như vết tích từ một vở kịch chưa bao giờ kết thúc.
Nguyễn Quang Anh.
Con trai tổng thống.
Bệnh nhân tâm thần.
Hoặc là một kẻ điên đang đóng vai hoàn hảo nhất trong vở bi kịch của chính mình.
Duy không chào. Anh rút sổ tay, mở ra.
Hoàng Đức Duy
Tôi là bác sĩ Hoàng Đức Duy. Tôi đến để điều trị cho cậu.
Quang Anh nghiêng đầu, cười khẽ.
Nụ cười khiến mọi lời dạy y đức đều biến mất khỏi trí óc.
Nguyễn Quang Anh
Điều trị à?
Nguyễn Quang Anh
Vậy để tôi hỏi trước… Nếu tôi nói rằng, tôi không bệnh – mà chỉ muốn nhốt anh ở đây…
Nguyễn Quang Anh
…thì liệu bác sĩ có muốn ở lại cùng tôi không?
Cánh cửa sau lưng Duy tự động đóng sập.
Tiếng khóa xoay vang lên, rất nhẹ.
Nhưng trong lòng anh, nó như một phát súng.
Anh chính thức bước vào mật thất.
Nơi người đi vào… chỉ có thể rối loạn cùng với bệnh nhân.
Dưới tầng hầm
Hoàng Đức Duy
Anh khóa cửa rồi à?
Duy đứng quay lưng về phía Quang Anh, giọng anh giữ bình tĩnh nhưng tim đang gõ trống trong lồng ngực.
Nguyễn Quang Anh
Cửa tự khóa. Nhà tôi thông minh lắm, bác sĩ ạ. Nó biết ai là người nên rời đi… và ai thì không.
Không khí trong phòng như đông cứng. Quang Anh không đứng dậy, không tiến lại gần. Anh ta chỉ ngồi đó, tay đặt lên đầu gối, vai buông thả, ánh nhìn không chớp mắt.
Duy mở túi, lấy ra một chiếc bút ghi âm. Đặt nhẹ lên bàn.
Hoàng Đức Duy
Tôi xin phép ghi lại toàn bộ buổi tiếp xúc. Thủ tục tiêu chuẩn.
Nguyễn Quang Anh
Anh nghĩ ai sẽ nghe?
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ nộp về đơn vị phụ trách.
Quang Anh bật cười. Nụ cười nhẹ như gió phất qua gáy, khiến Duy nổi da gà.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây không có sóng. Không có điện thoại. Không có internet. Cả đơn vị của anh cũng không biết anh đang ở đâu, đúng không?
Duy im lặng.
Lúc này, anh mới thật sự nhận ra:
Mình không nắm gì cả. Không quyền. Không người liên hệ. Không cách nào thoát ra nếu mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát.
Anh dằn lại nỗi bất an, ngồi xuống đối diện Quang Anh. Tự nhủ: Bệnh nhân có thể nói dối. Cần giữ bình tĩnh.
Hoàng Đức Duy
Chúng ta sẽ bắt đầu phiên đầu tiên. Cậu có thể nói cho tôi biết tên đầy đủ của cậu không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Rối loạn nhân cách phản xã hội – chẩn đoán cách đây 3 năm, nhưng không điều trị.
Nguyễn Quang Anh
Bây giờ thì được đưa vào cái lồng vàng này. Chờ một bác sĩ – là anh – đến… để chơi trò tâm lý.
Hoàng Đức Duy
Cậu đọc hồ sơ rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Không. Tôi chính là hồ sơ.
Ánh mắt Quang Anh rời khỏi mặt Duy, nhìn lên trần nhà.
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ Duy… anh có bao giờ tưởng tượng không? Nếu một ngày nào đó, anh tỉnh dậy và không còn biết mình là ai. Tất cả ký ức đều bị bẻ cong. Người nhà gọi anh bằng cái tên anh không quen. Và rồi, một bác sĩ – giống anh – đến bảo rằng anh bị bệnh.
Nguyễn Quang Anh
Lúc đó, anh sẽ làm gì? Tin bác sĩ, hay tin trí nhớ của chính mình?
Duy im lặng. Lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không ngồi trước một bệnh nhân, mà trước một người điều khiển trò chơi.
Quang Anh chống cằm, gõ nhẹ ngón tay lên miệng.
Nguyễn Quang Anh
Nếu bác sĩ không tin tôi… có thể hỏi tầng hầm.
Nguyễn Quang Anh
Tầng hầm rất trung thực.
Nguyễn Quang Anh
Những người trước anh… cũng đã xuống đó.
Hoàng Đức Duy
Cậu đang doạ tôi à?
Nguyễn Quang Anh
Không. Tôi đang nhắc nhở.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, bác sĩ điều trị không phải là anh.
Nguyễn Quang Anh
…mà là tôi.
Ngay khi câu nói dứt, chiếc đèn chính trong phòng phụt tắt. Ánh sáng chỉ còn từ ngọn nến trên bàn – lúc nãy không hề có ai đốt.
Nguyễn Quang Anh
Anh có nghe không?
Nguyễn Quang Anh
Dưới tầng hầm vừa có tiếng cào cửa.
Duy định đứng lên, nhưng chân bỗng như bị dính chặt xuống sàn.
Quang Anh cúi người sát tai anh, thì thầm:
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ à… tôi nghĩ ‘người bên dưới’ nhớ anh rồi đấy.
Nguyễn Quang Anh
Ngủ sớm nhé. Ngày mai chúng ta xuống đó.
Cạch.
Cánh cửa bật mở.
Quang Anh rời đi.
Để lại Duy một mình giữa căn phòng ấm mùi gỗ, lặng như tờ, chỉ còn tiếng gõ móng tay từ dưới sàn vọng lên… nhịp nhàng. Cứ như thể… thật sự có ai đó đang chờ anh bên dưới.
Phòng bệnh không cửa sổ
Căn phòng dành cho bác sĩ tạm trú nằm ở tầng hai, ngay trên “khu vực trị liệu” mà Quang Anh dùng làm nơi tiếp đón. Cửa gỗ dày cộm, trần cao gần ba mét, sàn lát gỗ tối màu, mùi nến sáp lẫn mùi gỗ mục âm ỉ trong từng khe hở.
Anh đã đi quanh phòng bốn lượt.
Không có cửa sổ.
Không có cửa phụ.
Chỉ có duy nhất một camera đen nhỏ trên góc tường. Đèn đỏ bên dưới camera nhấp nháy đều đặn, chứng tỏ: anh đang bị giám sát.
Duy mở vali, lấy ra một ống thuốc chống lo âu – thứ anh hiếm khi đụng đến. Nhưng tay vừa run vừa lạnh. Anh phải tự trấn an mình:
Hoàng Đức Duy
Không sao cả. Đây là công việc. Đây chỉ là bệnh nhân. Mình là bác sĩ.
3 giờ 27 sáng.
Âm thanh dưới tầng hầm vang lên lần nữa.
Lần này không phải tiếng cào.
Là tiếng gì đó giống như chuông gió va vào nhau, pha lẫn vài âm thanh rít nhẹ – như tiếng ai đó đang lẩm bẩm bên tai.
Duy đứng bật dậy, cầm đèn pin và lặng lẽ mở cửa phòng, bước ra hành lang. Anh quyết định… xuống tầng hầm.
Cầu thang dẫn xuống khu dưới nằm sâu phía sau bếp. Mỗi bậc bước xuống là một tiếng vang cứng rắn vọng lên, như thể sàn nhà cũng đang lắng nghe.
Cuối hành lang là một cánh cửa sắt đen kịt, ổ khóa điện tử sáng đèn đỏ.
Nguyễn Quang Anh
Không ai được xuống đó nếu không có chìa.
Nguyễn Quang Anh
Ngoại trừ chủ nhân.
Giọng người phía sau khiến Duy giật mình quay ngoắt lại.
Quang Anh đứng đó, lưng tựa vào tường, một tay đút túi quần, tay còn lại cầm… chùm chìa khóa nhỏ.
Áo sơ mi trắng buông lỏng, tóc hơi ẩm, có lẽ anh ta vừa tắm. Ánh mắt hơi sưng, nhưng lại sáng một cách dị thường.
Nguyễn Quang Anh
Bác sĩ khó ngủ à?
Nguyễn Quang Anh
Hay là… bên dưới gọi anh xuống thật?
Hoàng Đức Duy
Cậu có thể giải thích rõ cho tôi biết tầng hầm là gì không?
Quang Anh nhún vai, giọng nhẹ như gió sớm:
Nguyễn Quang Anh
Tầng hầm chỉ là nơi tôi giữ vài kỷ niệm thôi.
Nguyễn Quang Anh
Mỗi người có cách giữ quá khứ riêng. Tôi… thì khóa lại. Anh muốn xem không?
Duy lưỡng lự.
Nhưng anh biết – nếu từ chối, thì anh thua. Trong cuộc chiến tâm lý với một bệnh nhân rối loạn nhân cách, anh không thể để mình sợ trước.
Hoàng Đức Duy
Được. Mở cửa đi.
Cạch.
Ổ khóa xoay, cửa từ từ mở ra.
Mùi ẩm mốc lập tức ập tới. Không phải mùi xác chết, cũng không phải mùi máu.
Mà là mùi… thời gian. Mùi của những ngày tháng bị nhốt lại, chờ người khác lãng quên.
Tầng hầm được lát gạch đen, tường đá thô, ánh sáng vàng lập lòe. Có một dãy phòng bên trái, tất cả đều đóng cửa. Không bảng tên. Không ổ khóa bên ngoài. Chỉ có một ô vuông nhỏ ở mỗi cánh cửa – như ô thở trong phòng giam.
Duy bước đến gần một căn.
Từ bên trong vọng ra… một âm thanh rất nhẹ:
???
Đừng để anh ta vào… đừng để anh ta chạm vào…
Hoàng Đức Duy
Có người trong đó?
Nguyễn Quang Anh
Hoặc chỉ là trí tưởng tượng của anh thôi.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, mọi thứ đều do người bên ngoài tưởng tượng ra.
Duy đập mạnh vào cánh cửa.
Hoàng Đức Duy
Cậu đang giấu bệnh nhân? Ai đang bị nhốt dưới này?
Quang Anh tiến lại gần, rất gần. Tay chạm lên cánh cửa ngay bên tay Duy, giọng trầm thấp như khói rượu:
Nguyễn Quang Anh
Tôi đâu có nhốt ai. Tôi chỉ… sợ họ tự làm hại mình thôi.
Nguyễn Quang Anh
Giống như anh, bác sĩ à. Anh cũng không nên ở một mình trong bóng tối.
Một tiếng rít dài vang lên – lần này từ sâu trong tầng hầm. Quang Anh không hề giật mình. Nhưng Duy thì cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Nguyễn Quang Anh
Anh có muốn ở đây lâu hơn không?
Nguyễn Quang Anh
Tôi có thể sắp xếp cho anh một phòng.
Hoàng Đức Duy
Tôi không phải bệnh nhân của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Chưa chắc đâu.
Khi Duy quay lên lại cầu thang, anh biết chắc một điều:
Từ lúc bước chân vào nơi này, vai trò đã bị tráo đổi.
Bệnh nhân không nằm trên giường.
Mà là anh – người đang hoảng loạn, loay hoay đi tìm sự thật trong một mê cung được dựng lên tỉ mỉ.
Mà người xây mê cung ấy… đang nhìn anh, từng bước một.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play