Pov Ngắn Dương Hùng
"Cuộc Gọi Nhỡ"
Hausu nò🐻
Hi mn lại là Hausu nò
Có người từng nói...Yêu một bác sĩ là phải học cách chấp nhận đứng sau rất nhiều người!!
Bởi khi tiếng chuông cấp cứu vang lên...Người họ chọn đầu tiên sẽ luôn là bệnh nhân
Em và anh đã bên nhau gần sáu năm!!Anh là một bác sĩ cấp cứu tại bệnh viện trung tâm của thành phố,còn em chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường! Hai con người với hai công việc khác nhau, nhưng lại yêu nhau bằng tất cả sự chân thành
Có những ngày anh tan ca khi trời đã gần sáng
Có những bữa cơm em ngồi đợi đến nguội lạnh rồi lại cất đi
Thậm chí...Có những cuộc gọi của em,anh cũng chẳng thể bắt máy
Lê Quang Hùng
Anh ấy lại không nghe máy nữa sao...//ngậm ngùi bỏ điện thoại xuống//
Em cũng tủi thân lắm chứ... nhưng không thể trách anh được!!
Bởi em hiểu...Trong lúc điện thoại của em đang đổ chuông,có lẽ ở một nơi nào đó anh đang cố gắng giữ lại mạng sống cho một người khác.
Lê Quang Hùng
📱:Alo!!Nay anh về sớm với em được không??
Trần Đăng Dương
📱://giọng đầy áy náy// Xin lỗi em nha... hôm nay bệnh viện đông quá,anh về không được đâu!
Lê Quang Hùng
📱:Ừm..à không sao đâu,em hiểu mà //chỉ khẽ cười//
Rồi em lại hỏi anh một câu quen thuộc
Lê Quang Hùng
📱:Tối nay anh muốn ăn gì? Em nấu cho
Trần Đăng Dương
📱:Chỉ cần về nhà thấy em là anh no rồi
Lê Quang Hùng
📱:Dẻo miệng thật!!
Hai người cứ bình yên bên nhau như thế
Cho đến...Cơn mưa của ngày hôm ấy nó đã thay đổi tất cả
Phải... chính là thay đổi tất cả!
Hôm ấy...Sau khi tan làm, em ghé vào tiệm bánh quen thuộc mà cả hai vẫn thường lui tới
Em nhớ rất rõ món bánh su kem yêu thích của anh,nên mua vài hộp cho cả hai
Vừa bước ra khỏi tiệm, em liền lấy điện thoại gọi cho anh.
Lê Quang Hùng
📱:Alo! Em mua bánh anh thích rồi nè,tối về mình ăn chung nha anh!!
Trần Đăng Dương
📱:Anh biết rồi...tối nay nếu về trễ thì em cất vào tủ lạnh đi,sáng mai mình ăn tại sáng anh không có ca nên ở nhà được!!
Lê Quang Hùng
📱:Dạ vâng ạ..em chờ anh//cười//
Ở đầu dây bên kia,anh vừa ký xong tập hồ sơ bệnh án nghe giọng em,cả người anh như nhẹ nhõm hơn sau một ngày dài.
Đêm hôm ấy anh mệt mỏi lấy điện thoại ra theo thói quen ngón tay dừng lại ở cái tên quen thuộc "Vợ yêu♥️"
Trần Đăng Dương
"Giờ này chắc em ngủ rồi..."
Trên đường đi...Một đoạn đường đã bị phong tỏa đèn xe cứu thương vẫn còn chớp đỏ liên tục,mặt đường vương vãi đầy mảnh kính vỡ.
Có lẽ...Vài giờ trước nơi đây vừa xảy ra một vụ tai nạn,anh chỉ khẽ nhìn lướt qua rồi tiếp tục lái xe đi
Vừa về đến nhà cánh cửa vẫn khép hờ bên trong tối om,Không còn tiếng em chạy ra đón mỗi khi anh tan làm.
Trần Đăng Dương
Em bé ơi...em ngủ rồi hả??
Đúng lúc ấy...Điện thoại trên tay anh rung liên tục là tin nhắn spam từ một người đồng nghiệp.
Nguyễn Thái Sơn
💬:Dương! Mau xem bản tin địa phương rồi lên bệnh viện ngay!
Một linh cảm chẳng lành bất chợt ập đến đôi tay anh run rẩy mở đoạn tin tức.
Khoảnh khắc màn hình sáng lên...Đồng tử anh chợt co lại chiếc xe máy nằm giữa hiện trường chính là xe của em,còn chiếc hộp bánh em vừa mua đã vỡ tan nát...bên cạnh là chiếc cặp quen thuộc và chiếc điện thoại vẫn còn sáng màn hình...
Hiển thị tên người đang gọi "Chồng yêu♥️"
Trần Đăng Dương
//run rẩy lùi lại vài bước,chân không còn đủ sức đứng vững//Sao chứ...
Điện thoại lại reo lên là người đồng nghiệp.
Nguyễn Thái Sơn
📱:"Alo Dương!!"
Nguyễn Thái Sơn
📱:"Cơ quan chức năng đã hoàn tất thủ tục"
Nguyễn Thái Sơn
📱:"Thi thể của Hùng đang ở nhà xác bệnh viện đồ dùng cá nhân của em ấy... anh đã xin nhận giúp em rồi"
Dương như người mất hồn lao thẳng ra khỏi nhà suốt quãng đường đến bệnh viện...Đôi tay run rẩy vẫn không ngừng bấm gọi vào số của em
"Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được"
Như thể chỉ cần kiên trì thêm một lần nữa...Em sẽ bắt máy sao??
Trần Đăng Dương
Anh xin em... chuyện đó là không có thật đâu..
Chiếc điện thoại vẫn lạnh lùng vang lên những hồi chuông vô vọng đến khi chiếc xe thắng gấp trước cổng bệnh viện
Trần Đăng Dương
//vẫn bấm gọi vào số em liên tục//
Đến khi cánh cửa nhà xác mở ra tiếng chuông từ điện thoại của em...Bỗng vang lên khe khẽ
Âm thanh ấy phát ra...Từ chiếc điện thoại đặt cạnh em.
Trần Đăng Dương
//chết lặng//
Trần Đăng Dương
Hức...em bé ơi,anh nghe máy rồi này sao em không trả lời anh nữa vậy!!
Trần Đăng Dương
Đừng mà...em đừng bỏ anh mà//khóc nức nở//
Cuộc gọi vẫn còn kết nối nhưng người anh muốn nghe...Đã mãi mãi không thể trả lời nữa
"Cuộc gọi...Lại trở thành một cuộc gọi nhỡ và sẽ nhỡ mãi suốt đời này không bao giờ có ai bắt máy"
"Quê Ngoại, Nơi Đó Có Em"(đang chỉnh sửa)
Quê Ngoại, Nơi Đó Có Em
Có người nói, quê ngoại là nơi cất giữ những mùa hè đẹp nhất của tuổi thơ.
Có người nhớ quê bằng mùi rơm mới, tiếng gà gáy mỗi sáng hay những buổi chiều chân đất chạy khắp cánh đồng
Còn với Trần Đăng Dương...
Mỗi lần nhắc đến quê ngoại, anh chỉ nhớ duy nhất một người vì người đó đã khiến mùa hè năm ấy trở thành mùa hè đẹp nhất cuộc đời
Năm ấy, vừa thi đại học xong,anh đã bị mẹ "đuổi" về quê ngoại nghỉ hè
Vừa đặt chân xuống sân, anh đã ôm balo than thở.
Trần Đăng Dương
//mếu máo//Ngoại ơi... ở đây chắc con chán chết mất, không chịu âuu!
Bà Ngoại
//cười,vừa quạt vừa đáp// Ở vài hôm rồi con cũng vui thôi
Trần Đăng Dương
Con cá luôn đó nó buồn còn hơn ở thành phố nữa
Bà Ngoại
Mèn đét ơi... rồi để thời gian nó chứng minh cho con thấy nghen
Buổi chiều hôm ấy, ngoại sai anh ra đầu làng mua chai nước mắm về kho cá
Con đường quê yên bình, hai bên chỉ toàn ruộng lúa,anh vừa đi vừa ngắm cảnh thì...
Lê Quang Hùng
Áaaa tránh raaa
Trần Đăng Dương
//ngơ ngác nhìn//!??
Một chiếc xe đạp từ đâu lao tới đâm thẳng vào anh
Rồi cả hai cùng ngã lăn xuống bãi cỏ ven đường Cậu trai kia luống cuống đứng bật dậy, liên tục cúi đầu xin lỗi.
Lê Quang Hùng
Ôi chết rồi...em xin lỗi anh...anh có bị thương ở đâu không ạ?? //Giọng áy náy//
Trần Đăng Dương
Xe đạp mà em chạy như xe đua vậy?
Lê Quang Hùng
Em xin lỗi! Xin lỗi nhiều lắm! Tại em né con chó nên không để ý...
Rồi anh phủi đất trên quần áo nhăn mặt
Trần Đăng Dương
Ừm...nhưng ---
một tiếng sét ái tình đã đánh vào
Anh nhìn người con trai trước mặt mình mà thoáng đứng hình,em mặc áo thun trắng,quần đùi
Mái tóc bị gió thổi rối tung nụ cười thì sáng rực như ánh nắng
Nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy đây là một cậu nhóc nghịch ngợm.
Lê Quang Hùng
Anh gì ơi...anh sao thế??
Trần Đăng Dương
Ờ không không!!Anh suy nghĩ tí thôi à
Lê Quang Hùng
Hình như...anh là dân thành phố về đây hả??
Trần Đăng Dương
Đúng rồi đó anh về quê chơi thôi à
Lê Quang Hùng
Ồ thì ra là vậy!!
Lê Quang Hùng
Mà anh tên gì thế??
Trần Đăng Dương
Anh tên là Trần Đăng Dương
Lê Quang Hùng
Còn em tên là Lê Quang Hùng,hân hạnh được làm quen anh!
Trần Đăng Dương
Mới đụng xe xong luôn,giờ làm quen rồi...em lẹ thế??
Lê Quang Hùng
Hìhì, người miền tây là dị đó vô tình gặp nhau cái là làm quen luôn
Trần Đăng Dương
À hiếu khách dữ ta
Từ hôm đó, ngày nào em cũng chạy sang rủ anh đi chơi
Hôm thì đi câu cá,đi thả diều
Có hôm chỉ ngồi dưới gốc xoài, vừa ăn cóc chấm muối ớt vừa kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Lê Quang Hùng
//leo lên cây hái xoài//
Anh đứng phía dưới nhìn mà tim muốn rớt ra ngoài miệng liên tục hối thúc em
Trần Đăng Dương
Hùng ơi xuống đi,cao lắm rồi á
Lê Quang Hùng
Hỏng sao đâu...một tí là được mà
Trần Đăng Dương
Lỡ té thì sao đây??
Lê Quang Hùng
Thì anh canh rồi đỡ em đi
Trần Đăng Dương
//chống nạnh//giỡn mặt hả??
Cành cây gãy em rơi xuống thật
May mà anh phản ứng kịp, ôm trọn cậu vào lòng cả hai cùng ngã lăn xuống bãi cỏ
Lê Quang Hùng
Hèhè em nói có sai đâu,anh vẫn đỡ được em mà
Trần Đăng Dương
//chỉ biết thở dài//Còn cười được nữa hả?? Lần sau là anh mặc kệ em luôn
Lê Quang Hùng
Thôi đừng có xạo chèn ơi...mặt anh nói dối dở lắm
Trần Đăng Dương
Ờ thì...thì lần này thôi
Lê Quang Hùng
//bốp mũi//Đồ xạo keee
Trần Đăng Dương
Trời ơi anh tắt thở bây giờ
Buổi chiều cả hai người cũng ra bờ sông em ngồi quăng chân xuống nước
Một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi
Lê Quang Hùng
Anh Dương...
Trần Đăng Dương
Hửm sao thế??
Lê Quang Hùng
Thành phố vui hơn quê mình hả anh?
Trần Đăng Dương
Trước đây thì anh nghĩ vậy
Lê Quang Hùng
Còn bây giờ thì sao ạ?
Trần Đăng Dương
//quay sang nhìn em// Bây giờ...anh thấy nơi nào có em thì nơi đó vui hơn
Lê Quang Hùng
//đỏ bừng mặt// Thôi đi!!Anh nói kiểu đó...người ta hiểu lầm đó
Trần Đăng Dương
Nếu anh muốn người ta hiểu thì sao?
Lê Quang Hùng
//cúi đầu//Vậy...Để em hiểu là được rồi
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ cũng đến anh phải trở lại thành phố em đứng trước cổng, ôm theo một túi xoài vừa hái
Lê Quang Hùng
Nè mang lên thành phố ăn nha anh,em hái nhiều lắm á
Trần Đăng Dương
Trời đất ơi...Nhiều quá người ta không cho anh lên xe bây giờ
Lê Quang Hùng
Trái cây thôi mà,có gì đâu trài
Trần Đăng Dương
//nhìn thấy vết thương ở ngay đầu gối em//
Trần Đăng Dương
Em té phải không??
Trần Đăng Dương
Trầy hết đầu gối rồi đó,sao lì như trâu vậy??
Lê Quang Hùng
//Phụng phịu//Người ta lo cho anh nên mới vậy đó Được chưa mắng người ta hoài!!
Trần Đăng Dương
Được rồi anh xin lỗi em
Không khí bỗng chùng xuống anh đưa tay xoa đầu cậu như một thói quen
Trần Đăng Dương
Anh hứa sẽ về chơi với em
Lê Quang Hùng
Bao giờ thế,em muốn biết?
Trần Đăng Dương
Sẽ nhanh thôi mà
Lê Quang Hùng
Vậy đừng để...người ta đợi lâu nha,tui dỗi đó
Trần Đăng Dương
Anh hứa mà
Nhưng lời hứa "nhanh thôi" ấy... lại kéo dài suốt ba năm
Công việc và học hành khiến anh chẳng thể trở về quê may mắn thay, hai người vẫn gọi điện và nhắn tin cho nhau mỗi ngày
Có hôm chỉ vài ba câu hỏi thăm có hôm lại gọi video đến tận khuya.
Lê Quang Hùng
📱:Anh Dương ớii...
Trần Đăng Dương
📱:Anh nghe nè bé
Lê Quang Hùng
Bé nhớ anh lắm òii,dìa chơi với em đi ạ
Trần Đăng Dương
Cuối tuần này anh về rồi, anh gặp bé nhé!
Lê Quang Hùng
//hào hứng//Thật phải không ạ đừng có hứa suông nha
Trần Đăng Dương
Hứa uy tín luôn
Chiếc xe vừa dừng trước cổng nhà ngoại.
Dương còn chưa kịp lấy hành lý thì đã thấy một bóng người chạy từ đầu ngõ tới
Lê Quang Hùng
Anh Dươngggg
Chưa kịp phản ứng, anh đã bị ôm chầm lấy
Trần Đăng Dương
Em lớn rồi mà còn chạy như hồi nhỏ, muốn té xe nữa hay gì vậy
Lê Quang Hùng
Té em vẫn kệ, tại em nhớ anh quá rồi
Trần Đăng Dương
Nhớ dữ vậy sao?
Trần Đăng Dương
Anh xin lỗi vì đã để em đợi lâu nhé
Lê Quang Hùng
Thôi không sao miễn anh về là được rồi em không nói gì nữa đâu
Trần Đăng Dương
//mỉm cười nhìn em//Từ ngày hôm nay anh sẽ không đi nữa đâu
Lê Quang Hùng
//không hiểu chuyện gì//H-hả...anh nói gì?
Trần Đăng Dương
Từ nay anh sẽ không đi đâu nữa anh chuyển công tác xuống đây luôn
Em đứng im mất mấy giây đôi mắt đỏ hoe rồi bất giác cong lên vì cười
Lê Quang Hùng
Anh nói thiệt đúng không, em không nằm mơ chứ?
Trần Đăng Dương
Không có mơ là thật đó!!
Lê Quang Hùng
Vậy...Anh đừng có hối hận nha
Trần Đăng Dương
Có em ở đây rồi hối hận gì nữa chứ!!
Lê Quang Hùng
//cười đến cong cả mắt//Vậy từ mai em chở anh đi ăn nghen
Trần Đăng Dương
Ủa? Không phải anh chở em hả?
Lê Quang Hùng
Thôi sẵn tiện xe em mới đổ xăng, em chở anh đi!!
Trần Đăng Dương
Nhớ chạy cẩn thẩn nha anh không muốn bị rớt xuống giữa đường đâu
Lê Quang Hùng
Miệng thúi quá nha, em đánh anh đó
Cả hai nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Chiều hôm ấy, nắng vẫn vàng như mùa hè đầu tiên họ gặp nhau.
chỉ khác là lần này, anh không còn là học sinh chỉ về ngoại để nghỉ hè.
Còn em cũng không còn là cậu nhóc đạp xe tông trúng anh năm nào
Quê ngoại vẫn bình yên như trước.
Nhưng với Dương, nơi ấy đẹp nhất không phải vì cách đồng hay dòng sông mà bởi ở đó luôn có một người đứng chờ anh trở về và gọi lớn
"Anh Dương về rồi"
Hausu nò🐻
chap này có chỉnh sửa bởi: Tờ Rúc🥰
"Bạch Nguyệt Quang Trở Về"
Hausu nò🐻
Hé nhô mọi người lại là Hausu nò🤘🎀
Có người từng nói, người đầu tiên khiến mình rung động sẽ mãi là "bạch nguyệt quang" trong lòng. Dù sau này gặp bao nhiêu người, ký ức về người ấy vẫn nằm ở một góc rất yên tĩnh, không dễ quên nhưng cũng chẳng dễ chạm tới.
Dương từng nghĩ Hùng chính là người giống như vậy.
Hai người quen nhau từ năm cấp ba. Học chung lớp, ngồi cùng bàn, ngày nào cũng cãi nhau vì mấy chuyện nhỏ. Em hay quên mang bút, anh thì lúc nào cũng có sẵn hai cây.
Em thích ngủ gật trong giờ học, anh lại lặng lẽ kéo rèm cửa để ánh nắng không chiếu vào mặt cậu. Chẳng ai tỏ tình, cũng chẳng ai nói thích trước. Đến khi tốt nghiệp, hai người mặc nhiên bước vào một mối quan hệ mà ai nhìn cũng biết.
Yêu nhau được gần ba năm thì em nhận học bổng phải sang nước ngoài.
Ngày tiễn nhau ở sân bay, em ôm anh rất lâu.
Chỉ một chữ "ừ", cả hai đều tin rằng khoảng cách chẳng là gì.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ dễ như người ta tưởng.
Chênh lệch múi giờ, công việc, việc học rồi những lần lỡ hẹn gọi video khiến số lần nói chuyện ngày càng ít.
Có hôm Dương tan làm thì Hùng đang ngủ. Đến lúc em rảnh, anh lại đang họp. Hai người đều bận, đều mệt, ai cũng nghĩ người kia sẽ hiểu cho mình.
Lê Quang Hùng
💬:Hay là mình tạm dừng lại một thời gian nhé
Dương nhìn màn hình rất lâu rồi chỉ trả lời:
Cuộc trò chuyện kết thúc bằng một dấu chấm rất nhẹ, nhưng đủ để khép lại mấy năm thanh xuân.
Công việc ổn định, cuộc sống cũng ổn định hơn trước
Bạn bè ai cũng hỏi sao chưa có người yêu mới
Trần Đăng Dương
Chưa gặp được người phù hợp.
Có người chủ động làm quen
Có người thật lòng thích anh
Nhưng mỗi lần định bắt đầu, anh lại thấy thiếu một điều gì đó.
Không phải anh còn yêu đến mức không buông được.
Chỉ là chưa có ai khiến anh muốn mở lòng thêm lần nào nữa.
Anh ghé vào một quán cà phê để trú
Vừa đẩy cửa bước vào, anh bỗng khựng lại
Ở chiếc bàn cạnh cửa sổ có một người đang cúi đầu đọc sách
Ly cacao nóng đặt bên cạnh
Người kia cũng ngẩng đầu lên
Không ai ngờ lần gặp lại sau 3 năm lại đơn giản như vậy
Chỉ là hai người từng rất quen thuộc, vô tình gặp lại giữa một chiều mưa.
Lê Quang Hùng
Lâu rồi không gặp
Trần Đăng Dương
Ừm...lâu thật
Hai người nói đủ thứ chuyện
Từ công việc, cuộc sống đến những người bạn cũ.
Nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện chia tay.
Đến lúc chuẩn bị về, em mới khẽ hỏi:
Lê Quang Hùng
Anh...có người yêu chưa?
Lê Quang Hùng
//bật cười//May thật
Trần Đăng Dương
//nhướng mày//May gì?
Lê Quang Hùng
May là em vẫn còn cơ hội
Anh không nhịn cười được mà cười theo
Trần Đăng Dương
Em vẫn thẳng thắn như ngày xưa
Lê Quang Hùng
Không thì anh lại chạy mất
Từ hôm đó, Hùng bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của Dương nhiều hơn
Trưa lại nhắn hỏi đã ăn cơm chưa
Có hôm em đứng dưới công ty chỉ để đưa cho anh một ly cà phê rồi lại đi ngay.
Bạn bè nhìn vào chỉ biết lắc đầu
NVP
Đây là đang theo đuổi người yêu cũ... hay đang chăm một đứa trẻ vậy ta??
Lê Quang Hùng
Người yêu cũ của em khó dỗ lắm... nên em phải dỗ tới lúc ảnh chịu quay lại mới thôi
Anh nghe thấy vậy cũng chỉ cười
Em đang bù đắp lại quãng thời gian đã bỏ lỡ
Hai người ngồi trên bậc thềm cạnh bờ sông.
Em bỗng lấy từ trong túi ra một chiếc móc khóa hình con gấu trúc bông đã cũ.
Lê Quang Hùng
Anh còn nhớ không?
Là món quà anh từng gắp được trong máy gắp thú bông hồi còn học đại học.
Trần Đăng Dương
Hóa ra em vẫn còn giữ
Trần Đăng Dương
Giữ suốt 3 năm
Trần Đăng Dương
Không bỏ à?
Lê Quang Hùng
//lắc đầu//Có vài thứ em không nỡ bỏ
Trần Đăng Dương
Vậy sao ngày đó em lại nói chia tay?
Em cúi đầu nhìn đôi giày của mình
Lê Quang Hùng
Tại vì em sợ
Lê Quang Hùng
Sợ bản thân quá bận sẽ làm anh phải chờ
Lê Quang Hùng
Sợ khoảng cách khiến anh mệt
Lê Quang Hùng
Nên em nghĩ...buông tay sẽ tốt hơn
Trần Đăng Dương
Nếu em chịu hỏi anh một câu thì tốt rồi
Trần Đăng Dương
Anh chưa từng muốn buông
Lê Quang Hùng
Giờ em hỏi lại...
Lê Quang Hùng
Anh còn muốn yêu em không?
Rồi đưa tay gõ nhẹ lên trán em
Trần Đăng Dương
Lần này...
Trần Đăng Dương
Đừng tự quyết định thay anh nữa
Lê Quang Hùng
Mình yêu lại từ đầu nhé?
Trần Đăng Dương
//bật cười// Ừ
Trần Đăng Dương
Nhưng lần này em là người tỏ tình
Hùng hít một hơi thật sâu rồi nói rất nghiêm túc
Lê Quang Hùng
Đăng Dương, em yêu anh
Lê Quang Hùng
Không phải yêu như ngày trước
Lê Quang Hùng
Mà là yêu hơn cả ngày trước
Lê Quang Hùng
Lần này em sẽ không để lạc mất anh nữa
Anh đưa tay ra nắm lấy tay em
Trần Đăng Dương
Lần này anh cũng không muốn buông tay em thêm lần nào nữa
Đèn ven sông lần lượt sáng lên
Ba năm xa nhau không thể nào xóa đi được những ký ức đẹp của họ, chỉ khiến cả hai hiểu rằng yêu một người không chỉ cần rung động, mà còn cần đủ dũng cảm để ở lại.
Người ta thường nói "bạch nguyệt quang" là người không thể nào chạm tới được
Nhưng đối với Đăng Dương, "bạch nguyệt quang" của anh đã quay trở về
Và lần này, anh sẽ nắm tay em thật chặt, không để lạc mất em thêm một lần nào nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play