Chỉ Sáng Tác Nhạc Thôi Mà , Thành Thần Lúc Nào Không Hay
chương 1, : Ta chỉ hát một bản nhạc buồn , mà trời thì đánh luôn
Khương Dạ ( thụ)
"nếu tiếng lòng quá nhỏ thì ta sẽ hát thật to"
Khương Dạ đã từng nghĩ bản thân mình là một người rất lạc quan.
Thất tình? Viết nhạc.
Thất nghiệp? Viết nhạc.
Công ty phát hành từ chối bản demo? Cũng viết nhạc.
Cả thế giới quay lưng lại với mình? Vẫn là viết nhạc.
Nhưng anh không ngờ rằng: có một ngày anh chỉ ngồi ôm đàn hát một bản ballad buồn lúc ba giờ sáng — và bị thiên lôi đánh chết.
Thật đấy.
Ba giờ sáng phò trọ cũ kỹ , trời mưa
Khương Dạ ngồi trên sàn, co một chân, đầu tựa vào mép giường, đàn piano điện tựa vào tường. Một lon nước tăng lực chưa mở lăn lóc bên cạnh, chiếc tai nghe bị đứt một bên dây cắm vào laptop đã tắt ngóm vì mất điện.
Ngoài trời mưa rơi lộp độp, nhưng không át được tiếng thì thầm của anh khi hát.
Khương Dạ ( thụ)
"Đêm nay trời lại mưa
Một mình ta, người xưa chẳng về
Hỏi sao lòng chẳng ngủ yên
Khi thanh âm là điều duy nhất còn lại..."
Giọng hát của anh không đặc biệt kỹ thuật, nhưng trầm ấm và chứa chút nghẹn ngào.
Khi hát đến đoạn điệp khúc thứ hai, anh bật cười. Nụ cười khàn khàn, mệt mỏi, như vừa mắng bản thân vừa giễu cợt vận mệnh.
Khương Dạ ( thụ)
"Thôi thì hát tiếp
Dù chẳng ai nghe—"
Cậu chưa kịp nhìn thấy gì thì ánh sáng trắng xanh rạch ngang trời. Một tia sét xé tan mái nhà, đập thẳng vào đàn piano điện… và lòng tự tôn của một producer indie chưa bao giờ nổi tiếng.
Mùi đất ẩm, mùi cỏ khô và mùi máu tanh. Gió rít qua những tán cây cổ thụ như gào thét bằng ngôn ngữ của quỷ thần.
Cậu mở mắt, đầu đau như búa bổ. Lưng dính đất ẩm, quần áo rách bươm, nhưng đàn harmonica vẫn nằm trong túi áo khoác hoodie như một phép màu.
Cậu cố gắng ngồi dậy, tay xoa đầu, mắt nhìn quanh: cây cối cao hàng chục mét, sương mù mờ ảo, có tiếng cú rúc và... một người đàn ông bất tỉnh nằm trong vũng máu ngay bên cạnh.
Người kia cao lớn, mặc y phục cổ trang màu đen xám, giáp bị rách nát, máu chảy từ mi tâm xuống đến yết hầu. Tuy nằm bất động nhưng khí thế vẫn khiến người khác không dám đến gần.
Một tia sấm chớp lướt qua bầu trời xám, khiến anh nhìn rõ hơn khuôn mặt của người kia — sắc nét, tuấn tú đến mức như bước ra từ tranh lụa cổ đại. Mắt khẽ mở, ánh nhìn lạnh đến thấu xương.
Khương Dạ ( thụ)
Anh... anh còn sống không?
Cậu dè dặt hỏi, tay đã cầm lấy harmonica để... tự vệ.
Người kia nhíu mày, mi mắt hơi động. Nhưng không đáp.
Khương Dạ ( thụ)
Đây là đâu? Mơ à?
Khương Dạ ( thụ)
Vậy không phải là mơ à
Và rồi — một khung cửa sổ màu lam lơ lửng xuất hiện trước mắt.
hệ thống ( hoàng lê)
【Hệ Thống Thiên Âm Đồ Giám Đã Kích Hoạt!】
Sự cộng hưởng âm thanh vượt giới đã kết nối với thiên đạo
Chủ thể: Khương Dạ – Thể chất đặc biệt: Thiên Âm Thể (5%)
Vị trí: Linh giới – Tàng Lâm Vực (nguy hiểm cấp B)
Nhiệm vụ khẩn cấp:
> Hồi phục nguyên thần kẻ đang hấp hối trước mặt bằng âm nhạc
Thời hạn: 10 phút
Thưởng: Kỹ năng đầu tiên + không chết + một hộ pháp trọn đời
Hiện giờ trong đầu cậu đầy dấu hỏi chấm ??
Khương Dạ ( thụ)
Tôi vừa xuyên không?
Khương Dạ ( thụ)
Hệ thống? Tu tiên? Hồi sinh người khác bằng âm nhạc? Mấy cái này chỉ có trong tiểu thuyết thôi mà?!
Nhưng người trước mặt thực sự đang hấp hối.
Và hệ thống kia — đang đếm ngược thật.
Cậu run rẩy lôi harmonica ra, hít sâu một hơi. Gió lướt qua tóc anh, cây cối như nín thở. Giai điệu đầu tiên vang lên — nhẹ, chậm rãi, nhưng dần dần ngân nga như gió xuân giữa đêm lạnh.
Khương Dạ ( thụ)
"Nếu người còn nghe được
Đừng nhắm mắt vội
Còn ta, xin một lần này
Dùng tiếng hát nối tiếp số mệnh người..."
Giai điệu vang vọng khắp rừng sâu.
Máu từ cơ thể người kia… ngừng chảy.
Cơ thể bắt đầu phát ra ánh sáng nhẹ. Lồng ngực phập phồng rõ rệt. Mi mắt khẽ động rồi mở bừng. Trong đôi mắt ấy, dường như có thiên hà lặng lẽ quay lại.
hệ thống ( hoàng lê)
【Nhiệm vụ hoàn thành!】
Kỹ năng mở khóa: 《Khúc Hồi Nguyên – cấp D》
Thưởng thêm: Hộ pháp trọn đời – Tạ Trường Uyên
Người đàn ông kia đột ngột ngồi dậy, ánh mắt nhìn Khương Dạ chằm chằm. Hắn trầm giọng hỏi:
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi là ai?
Khương Dạ ( thụ)
Khương Dạ. Ca sĩ bán thời gian. Producer toàn thời gian. Người bị sét đánh.
Người kia im lặng. Nhìn thẳng vào mắt anh một lúc, rồi — quỳ một gối, tay đặt trước ngực.
Tạ Trường Uyên ( công )
Ta, Tạ Trường Uyên, chiến thần Thượng Cổ, nguyên thần bị phân tán, được ngươi cứu sống. Nay lấy mệnh báo ân — từ nay, sống để bảo hộ ngươi.
Khương Dạ ( thụ)
Ờ, tôi chỉ sáng tác ballad chill mà thôi?
Ai cho tôi bảo kê full giáp bạc + kiếm khí như rồng thế này?
Chỉ có hệ thống lạnh lùng ping lần nữa.
hệ thống ( hoàng lê)
【Xin chào, Nhạc sĩ số 001 – chào mừng đến với Tu Tiên Âm Hệ Giới.】
Thời Lạc ( bà tác giả )
xin chào mọi người lần đầu tiên tui viết truyện
Thời Lạc ( bà tác giả )
nếu có gì sai sót , thì mọi người thông cảm nha, tui chấp nhận mọi lời góp ý
Thời Lạc ( bà tác giả )
giờ thì tui xin giới thiệu hai đứa con tinh thần trong truyện này nha
Khương Dạ ( thụ)
Khương Dạ (Thụ – Xuyên Không Giới Hát Ca Thành Tiên)
Tuổi: 23 (tính theo tuổi Trái Đất)
Nghề cũ: Nhà sản xuất âm nhạc underground, nghệ sĩ indie, sống kiểu "có tiền là ăn, có cảm xúc là sáng tác"
Tính cách: Lầy nhẹ, miệng độc, EQ cao, sống buông thả kiểu “có gì ăn nấy, miễn có nhạc là được”
Kỹ năng nổi bật: Biến âm nhạc thành pháp lực, ảnh hưởng đến cảm xúc – sinh vật sống – và cả… kết giới
Thể chất đặc biệt: Thiên Âm Thể – là thể chất sinh ra để giao cảm với thiên đạo bằng âm thanh
Khương Dạ ( thụ)
Người khác niệm chú mười phút mới xuất lôi, tôi hát hai câu, thiên lôi đã đập nguyên sơn cốc.
Tạ Trường Uyên ( công )
Tạ Trường Uyên (Công – Chiến Thần Lạnh Như Đá, Mềm Như Đậu Hũ)
Thân phận: Chiến thần thượng cổ, được coi là “kiếm khí hình người”, từng trấn thủ Thập Vạn Sơn Hà
Tính cách: Cực kỳ nghiêm túc, khắc kỷ, không hiểu ẩn dụ, không biết nói chuyện tình cảm, cấm dục cấp độ cao
Sau khi bị phản đồ đánh lén, nguyên thần phân tán, chỉ còn một tia thần thức rơi xuống phàm giới
Được Khương Dạ “hát cho sống lại”, sau đó lập khế ước bảo vệ cả đời
Dần dần bị giọng hát – tính cách – và cả nụ cười gian của Khương Dạ… làm “tâm ma dao động”
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi là người duy nhất ta không thể tu tâm diệt tình với
Chương 2: Bài Hát Đầu Tiên, Yêu Quái Nhảy Disco
Không ai nói cho Khương Dạ biết tu tiên giới có mùi gì, nhưng anh chắc chắn...
Từ lúc mở mắt đến giờ, anh đã hít đủ ba loại mùi:
Mùi cỏ ẩm mốc trong rừng không ánh nắng.
Mùi khí tức chết chóc đang lượn lờ quanh lưng mình.
Và điều duy nhất cứu cậu khỏi cảm giác muốn xỉu... là người đàn ông mặc giáp bạc ngồi ngay cạnh.
Chiến thần thượng cổ sống lại nhờ harmonica của anh.
Cũng là người vừa tuyên thệ bảo hộ anh cả đời.
Khương Dạ nhìn chằm chằm vào hắn, mắt khẽ nheo lại, lẩm bẩm
Khương Dạ ( thụ)
Thế này là tôi có sugar daddy chưa ta…
Khương Dạ ( thụ)
Ngay lúc đó, khung hệ thống bỗng hiện lên
hệ thống ( hoàng lê)
【Chúc mừng người chơi mở hệ thống kỹ năng âm nhạc!】
Hiện có:
• 《Khúc Hồi Nguyên》 – Hồi phục sinh lực mục tiêu bị trọng thương (chỉ dùng 1 lần/ngày)
•《Lạc Bước Trong Rừng》 – Kỹ năng phụ trợ: Khi sử dụng, kẻ địch trong bán kính 20m sẽ mất phương hướng trong 1 phút
《Lặng Thầm Nhưng Không Lặng Lẽ》 – Tăng tỷ lệ né tránh 10%, giảm thù hận khi hát giọng thấp
Mở slot sáng tác mới! Tên bài: ___ (Hãy điền khi sáng tác giai điệu kế tiếp)
Khương Dạ nhìn bảng kỹ năng, ngơ ngác.
Khương Dạ ( thụ)
Có kỹ năng... giảm thù hận bằng hát giọng thấp? Tu tiên giới ai thiết kế vậy?!”
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi đang lẩm bẩm gì?
Khương Dạ đứng dậy, phủi bụi, "
Khương Dạ ( thụ)
Không có gì
Khương Dạ ( thụ)
Chỉ là hệ thống của tôi bị troll nhẹ thôi
Tạ Trường Uyên ( công )
Troll ?
Khương Dạ ( thụ)
À , ý là trêu trọc đấy
Khương Dạ ( thụ)
nó là kiểu nói của quê hương tôi
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi đang bị thương?
Tạ Trường Uyên nhìn gương mặt tái nhợt của cậu, ánh mắt thoáng động.
Khương Dạ ( thụ)
Không hẳn. Tôi chỉ đói
Hắn im lặng, rồi đưa tay ra. Trong lòng bàn tay xuất hiện một trái cây màu tím nhạt, to như nắm tay, tỏa mùi thơm dìu dịu.
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi ăn đi. Hồi linh khí
Cậu cầm lấy, cắn một miếng... ngọt, mọng nước, ngon bất ngờ.
Khương Dạ ( thụ)
Tốt hơn mọi đồ ăn mà từng nấu từ mì gói.
Và ngay lúc anh ăn miếng thứ hai, hệ thống lại "ting" lần nữa.
hệ thống ( hoàng lê)
【Cảnh báo: Yêu thú cấp thấp phát hiện dao động linh lực!】
Loại: Quái lưỡi đỏ – Di chuyển theo nhóm – Thính giác nhạy – Đánh hơi linh khí
Tình trạng: Bao vây trong bán kính 100m
5 phút nữa sẽ tiếp cận
Tạ Trường Uyên ( công )
Khương Dạ
Giọng Tạ Trường Uyên đột ngột nghiêm lại.
Có thứ gì đó đang đến gần .
Tạ Trường Uyên rút thanh trường kiếm từ sau lưng, nhưng tay phải vẫn đang hồi phục chưa hoàn toàn.
Khương Dạ ( thụ)
Để tôi thử…
Harmonica lại được rút ra.
Cậu ngồi bệt xuống tảng đá, thở nhẹ. Một giai điệu mộc mạc vang lên – không phải để chiến đấu, mà là để đánh lạc hướng.
Khương Dạ ( thụ)
Do - do - sol - mi - re - la…
Một đoạn nhạc pop đơn giản, nhưng giai điệu lại mang cảm giác... lạc chân vào công viên giải trí.
Cây cối bắt đầu rung nhẹ theo nhịp. Những tiếng động thì thầm trong rừng dừng lại..
Và rồi – bầy yêu thú đầu lưỡi đỏ xuất hiện, từ bóng tối nhảy ra… nhưng không nhào vào.
Chúng… đứng im.
Tai giật nhẹ theo nhịp.
Rồi một con... lắc mông.
Con thứ hai… gật gù.
Con thứ ba nhún nhảy hai chân, đuôi quẫy như DJ remix bản sống.
Tạ Trường Uyên ( công )
...
Khương Dạ ( thụ)
Tôi... tôi vừa khiến yêu thú nhảy disco hả?
Và một tiếng "tinh" quen thuộc
hệ thống ( hoàng lê)
【Kỹ năng mới được ghi nhận: 🎶《Lạc Điệu Huyền Hoặc》】
Hiệu ứng:
• Gây rối loạn hành vi cấp thấp
• Tạo ảo giác nghe nhạc
• Gây hiệu ứng nhảy múa bất kiểm soát (30s)
• Không gây sát thương – chỉ làm mất hình tượng địch
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi vừa làm gì?
Khương Dạ ngẩng đầu, nở một nụ cười rất “nghệ sĩ vô dụng nhưng vẫn sống sót”
Khương Dạ ( thụ)
Tôi chỉ hát thôi
chương 3 : NGƯỜI KHÔNG LINH CĂN, CHỈ CÓ ÂM NHẠC
Kể từ hôm đó, sau khi tỉnh dậy giữa thế giới tu tiên này , Khương Dạ bắt đầu sống "ké" trong cái đình viện rêu phong dưới chân núi Thiên Tâm.
Tạ Trường Uyên – một vị đại năng bị trọng thương, mất 70% linh hồn, sống nhờ "âm khí" của bản nhạc Khương Dạ chơi ra – cũng ở đó, dưỡng thương bằng… cách nghe nhạc mỗi tối.
Tạ Trường Uyên ( công )
Ta không ngờ, ngươi lại thật sự kéo được hồn phách ta về từ cõi U Minh
Lúc ấy, trời vừa chạng vạng. Gió mát lạnh thổi qua đình viện.
Cậu ngồi bắt chéo chân trên bậc đá, tay chống má, tay còn lại cầm đàn guitar dây gỉ sét. Đáp tỉnh rụi
Khương Dạ ( thụ)
Chắc tại tôi… là âm hồn còn sống.
Tạ Trường Uyên ( công )
“…?”
Khương Dạ ( thụ)
Ý là… âm nhạc hồn nhiên, đừng hỏi đi đâu.
Tạ Trường Uyên ( công )
Câm miệng.
Ba ngày qua, cậu đã nhận ra nơi này hoàn toàn không phải trái đất nơi mà cậu từng sống .
Ở đây có kiếm tu, phù tu, trận pháp sư, ngự thú sư, đan tu… nhưng chưa từng có ai dùng "âm thanh" để tu hành.
Không phải vì âm thanh yếu, mà vì… khó.
Tu luyện cần dẫn khí nhập thể, ổn định vận hành kinh mạch – trong khi âm nhạc là cảm xúc thuần túy, khó nắm bắt, lại không hợp “hệ thống đo lường” của tu tiên giới.
Thế nên – thế giới này không cấm âm nhạc, chỉ là... không ai thèm chơi.
hệ thống ( hoàng lê)
【Hệ thống Âm Nhạc Tu Tiên đang khởi động...】
【Kỹ năng cơ bản đã mở】
→ Khống Âm dẫn khí
→ Lắng Nghe Linh Hồn
→ Giai Điệu Nhỏ - Tăng cảm xúc + hồi phục linh lực nhẹ
→ Kỹ năng sáng tác đang bị khoá – cần đủ cảm xúc và kinh nghiệm sống ở giới này.
【Đạo cụ hệ thống】
→ Guitar sét: nhạc cụ tạm thời
→ Harmonika (hiếm): có thể dẫn linh khí tự nhiên
→ Sổ nhạc (trống): chép tay ca khúc, mở khoá kỹ năng
Khương Dạ thử nghịch các skill trong hệ thống. Nhưng chưa tới mười phút, chữ đỏ đùng đùng hiện lên
hệ thống ( hoàng lê)
【CẢNH BÁO】Bạn là phàm nhân không linh căn – không thể tu luyện bằng phương pháp thường. Vui lòng lựa chọn con đường của riêng bạn.
Khương Dạ ( thụ)
Con đường riêng? Ý là gì, làm nhạc sống qua ngày à?
Ngay lúc ấy, có tiếng vọng rất nhỏ vang trong đầu
???
Ngươi từng chạm đến cảm xúc sinh tử – đó là linh khí
???
Chỉ cần chơi ra bản nhạc thật sự ‘động tâm’ – ngươi có thể mượn khí từ vạn vật
Câu đó… không phải từ hệ thống, cũng không phải từ Trường Uyên.
Một giọng nói… xa lạ. Như từ nơi rất xa vọng đến.
Cậu quay sang nhìn người đang dựa cột dưỡng thương.
Tạ Trường Uyên nhắm mắt, nhưng môi khẽ nhúc nhích
Tạ Trường Uyên ( công )
Là ngươi đã cảm âm ta… ngay cả khi ta không còn hình thể.
Tạ Trường Uyên ( công )
Ta tin, âm nhạc của ngươi có thể gọi linh.
Tạ Trường Uyên ( công )
Còn ta… sẽ bảo vệ ngươi đến lúc ngươi đủ mạnh.
Đêm ấy, trời không trăng, gió thổi hun hút qua rừng trúc sau núi.
Tạ Trường Uyên ngồi dựa lưng vào cột đình, sắc mặt tái nhợt, linh lực vẫn chưa ổn định sau lần sống lại.
Khương Dạ đặt harmonika lên môi.
Không phải để giải trí. Mà là lần đầu tiên… anh nghiêm túc chơi nhạc trong thế giới này.
Tiếng kèn vang lên – trầm, khàn, như tiếng than của những linh hồn lang thang giữa hai giới.
Không nhanh, không cao, không hoa mỹ.
Chỉ là từng nốt… vang lên rất thật.
Trong một khoảnh khắc – bầu trời trên đình viện lóe sáng nhẹ. Có một tia sáng bạc rơi xuống… vỡ tan trong không khí.
Tiếng hệ thống một lần nữa vang lên
hệ thống ( hoàng lê)
【Chúc mừng! Bạn đã tạo ra được “Âm khí cảm ứng”】
→ Dẫn linh khí qua cảm xúc!
→ Tạm thời mở được mạch dẫn thứ nhất (giai đoạn linh khí nhập thể).
→ Cơ thể quá yếu – cần nghỉ ngơi.
→ Tăng thiện cảm của Tạ Trường Uyên +30
→ Hắn sẽ có xu hướng bảo hộ bạn vô điều kiện.
Trong đôi mắt ấy, lần đầu tiên… có gì đó khẽ động.
Không phải ngạc nhiên. Cũng không phải nghi ngờ.
Sáng hôm sau, Khương Dạ đang ôm bụng ngủ nướng trên chiếu thì bị một cái áo choàng… trùm thẳng vào mặt.
Tạ Trường Uyên ( công )
Dậy.”
Tạ Trường Uyên ( công )
Ta đưa ngươi vào Thiên Tâm Tông.
Khương Dạ lăn thêm vòng nữa
Khương Dạ ( thụ)
Ngủ… tôi mới chạm tới cảnh giới âm khí đầu tiên… cho tôi ngủ 5 phút nữa đi…
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi… sẽ làm đệ tử của tông môn
Nghe đến đó, Khương Dạ bật dậy như ma đuổi
Khương Dạ ( thụ)
Khoan đã! Tôi không phải người thế giới này! Tôi chơi nhạc thôi mà! Đừng ép tôi học tu kiếm!
Tạ Trường Uyên lặng lẽ nói, tay vén tóc anh ra sau tai
Tạ Trường Uyên ( công )
Không ai ép ngươi học tu kiếm.
Tạ Trường Uyên ( công )
Ngươi sẽ tu theo đạo của mình – nếu cần… ta sẽ đứng giữa đại điện, ép tất cả bọn họ nghe nhạc cùng ngươi.
Một cơn gió nhẹ thổi qua. Nơi chóp mũi là mùi đàn hương từ áo hắn.
Tim cậu… có lẽ, đã lỡ đập trật một nhịp.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play