Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Jujutsu Kaisen: Khởi Nguyên Của Định Mệnh

Chương 1 : Cánh Cửa Mở Ra.

Mùng 2 tháng 9, Tokyo, một chiều thu lạnh lẽo. Gió nhẹ lay động những tán cây phong đỏ rực như lửa cháy trên bầu trời xám bạc.
Lá rơi lả tả, lượn trong không trung như vũ điệu của sự tàn lụi.
Những bước chân vội vã lướt qua công viên Ueno, nơi mà sắc thu dường như không đủ để sưởi ấm lòng người.
Trên một băng ghế đá, một cậu thiếu niên với mái tóc trắng rối bời đang ngồi, tay đút sâu vào túi áo hoodie màu đen đã cũ, tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chán thật. Tokyo mùa này đúng là u ám như những cái mặt giả tạo quanh đây...
Cậu đứng dậy, khẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời. Chiếc kính râm màu đen trên mắt che đi ánh nhìn, nhưng không giấu được vẻ u tối ẩn sâu trong đáy tâm hồn.
Gojo Satoru – người thừa kế duy nhất còn lại của gia tộc Gojo – giờ chỉ là một kẻ lang thang không nhà.
[ HỒI TƯỞNG - 2 NĂM TRƯỚC ]
Tộc trưởng Gojo
Tộc trưởng Gojo
Ngươi không có quyền từ chối sứ mệnh của dòng họ! Ngươi là ‘Lục Nhãn’ – là hy vọng cuối cùng!
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tôi chẳng là hy vọng gì cả. Tôi là chính tôi. Nếu ‘hy vọng’ của các người là trói buộc và ra lệnh, thì xin lỗi… tôi không quan tâm.
Tộc trưởng Gojo
Tộc trưởng Gojo
Vậy thì từ nay, ngươi không còn là người của nhà Gojo nữa!
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vậy thôi, tùy các người.
Nói xong, cậu quay người lại rồi rời đi.
[ Hiện tại – Tokyo, 17:42 chiều ]
Gojo bước xuống con phố nhỏ gần công viên. Cậu cảm nhận được một luồng chú lực bất ổn trong không khí.
Thứ mà hầu hết con người không nhận ra, nhưng với cậu thì nó như mùi thối của xác chết trong không gian sống.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Hử? Cấp 3 à? Cũng đủ để giết vài người nếu không ai ngăn…
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nhưng tiếc cho mày, tao đang rảnh.
Cậu bước chậm rãi về phía một tòa nhà cũ bị bỏ hoang – một thư viện cũ bị niêm phong từ lâu. Khí chú bao phủ tầng ba, dày đặc như khói mù.
Trong bóng tối, một sinh vật dị dạng bò từ trần nhà xuống. Nó có bốn chân dài ngoằng, khuôn mặt như bị xé rách, hai mắt lệch nhau và miệng cười ngoác đến mang tai.
Lời nguyền ( Cấp 3 )
Lời nguyền ( Cấp 3 )
Chú lực...thơm quá...
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Trông mày còn xấu hơn cả con chó mù đêm qua. Thử xem mày làm được gì nào.
Gojo cười nhếch môi lên.
Cậu chưa có “Hách” hay “Thương”, cũng chưa biết kỹ thuật “Vô Hạn” của gia tộc, nhưng chú lực tự nhiên của cậu mạnh đến mức có thể nhìn thấy dòng chú lực chảy trong từng tế bào của sinh vật kia.
Cậu siết chặt tay lại.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tập trung… chuyển hoá chú lực thành đòn đánh…
Một quyền thẳng vào ngực lời nguyền khiến nó bật lùi. Nhưng lời nguyền cấp 3 không dễ dàng bị đánh bại.
Lời nguyền ( Cấp 3 )
Lời nguyền ( Cấp 3 )
Đau! Mày… là quái vật!
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Mày mới là quái vật. Tao chỉ là người duy nhất biết cách kết liễu mày.
Cậu dùng móc treo sách gần đó như một vũ khí, bọc chú lực quanh cây sắt rồi đâm xuyên đầu lời nguyền. Một tiếng rít vang lên như thủy tinh vỡ.
Lời nguyền ( Cấp 3 )
Lời nguyền ( Cấp 3 )
AAAaaaaa!!!!
Lời nguyền tan thành tro bụi.
Một mình sau chiến thắng, Gojo bước ra khỏi toà nhà, mồ hôi lấm tấm. Cậu ngồi xuống ghế đá công viên, thở dài.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Đây là... thế giới của mình à? Đánh với mấy con quái vật, sống như bóng ma...
Gojo lẩm bẩm.
Không ai đến gần. Người đi đường tránh ánh mắt cậu. Đám trẻ nhìn rồi thì thầm. Người lớn kéo con mình đi như né dịch bệnh.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ghét tao à? Cũng chẳng sao. Tao cũng ghét mấy người.
Đột nhiên, một con chim đen đáp xuống nhánh cây gần đó. Nó không phải chim thường – mắt màu tím và móng vuốt to hơn bình thường. Nó kêu lên ba tiếng, rồi thả một cuộn giấy bọc kỹ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
… Gì đây? Lần đầu được chim phát thư à? Hy vọng không phải thư triệu tập đi nghĩa vụ.
Cậu mở ra, giấy viết tay nhưng nét chữ cực kỳ ngay ngắn.
Thư mời: "Kính gửi Gojo Satoru, Tên tôi là Yaga Masamichi – một chú thuật sư cấp 1 và hiện là người hướng dẫn được uỷ quyền bởi các cấp cao lãnh đạo. Tôi đã theo dõi hoạt động chú lực của cậu suốt một năm qua. Khả năng của cậu – dù chưa khai thác hết – đã vượt xa tiêu chuẩn thông thường. Tôi chính thức mời cậu gia nhập Học viện Chuyên Chú Thuật Tokyo. Tại đây, cậu sẽ được đào tạo, phát triển, và biết được ý nghĩa thực sự của sức mạnh. Nếu đồng ý, hãy đến địa chỉ dưới đây vào ngày 3 tháng 9 lúc 9h sáng. – Yaga Masamichi"
Gojo đọc xong gập thư lại, giọng khinh thường.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Một ông thầy tự cho mình quyền theo dõi người khác suốt cả năm trời? Biến thái nhỉ.
Cậu đứng dậy, vo tròn lá thư. Nhưng vài giây sau, cậu lật mở lại rồi ngẫm nghĩ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Học viện Chuyên Chú Thuật… Không tệ. Biết đâu, ở đó có vài kẻ thú vị hơn mấy con lời nguyền lởm khởm ngoài kia.
Cậu cười nhẹ, nụ cười lần này không châm chọc.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thử một lần xem… Nếu chán, thì lại biến.
Con chim đen vẫn đậu trên cây, nhìn cậu.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Bảo với ông già Yaga đó… Tao sẽ đến. Nhưng đừng mong tao gọi ai là ‘thầy’.
Cậu rảo bước vào bóng chiều, lá phong tiếp tục rơi, còn bầu trời bắt đầu hé một khoảng sáng mong manh nơi chân trời.
Cánh cửa đã mở – và chàng thiếu niên cô độc sắp bước vào một thế giới mà cậu chưa từng tưởng tượng.

Chương 2 : Buổi Gặp Gỡ Không Định Trước

Tokyo – 6 giờ 13 phút sáng.
Một sớm mùa thu, thành phố chưa kịp thức dậy hẳn. Những chiếc xe buýt đầu tiên bắt đầu lăn bánh, chở theo những người công nhân, học sinh, và cả những kẻ vô định không nơi nào để đi.
Trên một con đường rợp lá vàng, một cậu thiếu niên tóc trắng bạc như tuyết đang bước đi, tay đút túi áo hoodie đen, cổ quấn khăn mỏng. Dưới lớp kính râm là ánh mắt hơi nhíu lại, đầy bực bội.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Trường chuyên chú thuật… mà không thèm ghi bản đồ. Mấy người làm giáo dục kiểu gì vậy?
Gojo lẩm bẩm vì cảm thấy khó chịu.
Cậu nhìn xung quanh, phố xá còn thưa thớt, chẳng ai có vẻ biết “trường chuyên chú thuật Tokyo” là cái quái gì.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nếu cái ông Yaga đó không biết chỉ đường thì tốt nhất đừng gọi là 'hiệu trưởng' gì hết.
Tay cậu rút tờ thư ra lần nữa. Vẫn là những dòng chữ ngay ngắn, lịch sự, nhưng không có bản đồ, không có số điện thoại, chỉ có dòng địa chỉ duy nhất — “Cổng phía Tây núi Musashino, lối đi cũ dẫn vào rừng.”
Gojo thấy vậy rồi giễu cợt.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tổ chức bí mật gì mà ghi địa chỉ như dẫn đến hang quỷ vậy…
Cậu vừa bước vừa quan sát, một phần tò mò, một phần căng thẳng.
Tuy Gojo không bao giờ thừa nhận, nhưng sâu bên trong, cậu đang… mong có người chờ mình ở nơi đó.
7 giờ 02 phút sáng – Ngã ba đường
Gojo dừng lại trước một lối rẽ nhỏ, nơi có tấm biển gỗ cũ kỹ ghi:
“Đường mòn Musashino – không dành cho người lạ.”
Cậu vừa định bước vào thì một giọng nam nhẹ nhàng vang lên sau lưng.
Geto Suguru
Geto Suguru
Cậu cũng đến trường chú thuật à?
Gojo quay đầu lại.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Hể ?
Một cậu thiếu niên cùng tuổi, tóc đen, buộc nhẹ phía sau, mặc sơ mi trắng khoác ngoài áo len mỏng màu kem.
Ánh mắt cậu ta rất trầm, nhưng không lạnh – như mặt hồ phản chiếu ánh trăng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Còn ai khác lại vác mặt đến khu rừng này lúc sáng sớm?
Geto mỉm cười rồi giới thiệu một cách lịch sự.
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi là Geto Suguru. Cũng được mời đến. Hân hạnh.
Gojo nghe vậy rồi kéo kính râm xuống mũi.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ồ… giới thiệu bản thân như trong sách giáo khoa. Lịch sự đấy.
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi nghĩ đó là phép tôn trọng tối thiểu khi gặp người lạ.
Gojo nhếch môi lên.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vậy thì tôi không đạt tiêu chuẩn rồi.
Geto Suguru
Geto Suguru
Không sao. Không phải ai cũng giống nhau.
Gojo im lặng, nhìn Geto từ đầu đến chân. Không thấy gì đáng ngại, nhưng cái cách cậu ta bình tĩnh đến kỳ lạ khiến Gojo cảm thấy… không thoải mái.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thế cậu mạnh không?
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi có thể điều khiển vài lời nguyền cấp thấp.
Gojo nghe vậy rồi cười khẩy.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cấp thấp thôi à? Nghe không ấn tượng lắm.
Geto không hề cảm thấy khó chịu nhưng cậu vẫn rất bình tĩnh.
Geto Suguru
Geto Suguru
Chắc chắn không bằng cậu – người mang Lục Nhãn.
Gojo thoáng giật mình.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ồ. Cậu biết à?
Geto Suguru
Geto Suguru
Tin đồn thôi. Nhưng trông cậu khá giống mô tả: tóc trắng, đeo kính, nhìn người bằng nửa con mắt.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vậy thì trúng phốc rồi đấy.
Cả hai bước đi song song, im lặng một lúc. Gió thổi qua kẽ lá, tạo nên âm thanh sột soạt khẽ khàng.
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi nghĩ chúng ta sẽ cùng lớp.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Không hứng thú lắm. Trường lớp không phải nơi tôi hợp.
Gojo ngáp.
Geto Suguru
Geto Suguru
Thế sao lại đến ?
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Vì chán mấy con lời nguyền hèn nhát trong thành phố.
7 giờ 19 phút – Gần lối vào rừng Musashino
Khi hai người vừa đến gần cánh cổng cũ nát dẫn vào khu rừng, một giọng nữ vang lên phía sau.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Chào. Hai cậu cũng bị dụ đến đây à?
Cả hai quay lại.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ai thế ?
Geto Suguru
Geto Suguru
hm ?
Một cô gái mặc áo khoác lửng xám tro, quần jeans và mang túi đeo chéo. Tóc nâu cắt ngắn ngang vai, ánh mắt nửa tỉnh nửa mơ, như thể mới ngủ dậy.
Nhưng có gì đó rất “bình thản” trong cách cô ta đứng – không căng thẳng, không quá tự tin, chỉ… có mặt ở đó.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Tôi là Shoko. Có thư mời từ ông già nào đó tên Yaga.
Geto Suguru
Geto Suguru
Geto Suguru. Còn đây là Gojo Satoru.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Ờ. Gojo, tóc trắng à? Đẹp trai đấy.
Gojo ngó lơ.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Không cần khen xã giao đâu. Tôi đẹp sẵn rồi.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Ừ, biết mà. Không ai bảo không đẹp.
Gojo chớp mắt như thể không có ai cảm thấy khó chịu với cậu.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu không bị khó chịu à ?
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Tôi còn chưa thức hẳn, chưa đủ năng lượng để khó chịu.
Geto thấy vậy rồi cười nhẹ.
Geto Suguru
Geto Suguru
Thú vị thật.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Hai người quen biết nhau à?
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Lần đầu gặp. Nhưng quen hay không thì có gì khác?
Geto Suguru
Geto Suguru
Đúng. Chúng ta đều được gọi đến vì cùng lý do.
7 giờ 40 phút – Bên trong khu rừng
Ba người đi cùng nhau, dù chưa ai thực sự tin tưởng ai. Không khí tĩnh mịch, chỉ nghe tiếng lá khô vỡ dưới chân và chim hót trên cao.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu có biết gì về ông Yaga đó không?
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Không. Nhưng nếu ông ta gửi chim đưa thư thì chắc có chút quyền lực gì đó.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Hy vọng không phải lão đầu hói gàn dở chuyên dạy đạo lý.
Geto Suguru
Geto Suguru
Thầy thì thường hay như thế. Nhưng tôi nghĩ ông ta không phải người tầm thường.
7 giờ 58 phút – Một bãi đất trống giữa rừng
Khi bước đến khu vực rộng rãi, có đặt ba tấm bảng gỗ ghi tên từng người. Cả ba đứng lại, hơi bất ngờ.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Ồ, có bảng tên hẳn hoi. Cảm giác như đang thi xếp lớp.
Gojo thấy vậy rồi thở dài.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nếu bắt kiểm tra đầu vào thì tôi về luôn.
Geto Suguru
Geto Suguru
Cũng chưa chắc...
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nặng nề vang lên. Từ rừng sâu, một người đàn ông cao lớn, đeo kính râm, mặc áo giáp đen tiến ra. Dáng đi vững chãi, vai rộng, khí chất dày đặc.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Xin lỗi vì để các em đợi.
Ba thiếu niên quay lại.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Tôi là Yaga Masamichi. Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm của ba em – Gojo Satoru, Geto Suguru và Shoko Ieiri.
Gojo nheo mắt. Geto khẽ cúi đầu. Shoko ngáp nhẹ, tay đút túi.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Tôi biết các em chưa tin tưởng nhau. Nhưng hãy nhớ – từ bây giờ, ba người là đồng đội.
Cả ba nhìn nhau – không ai nói gì.
Một chút tò mò. Một chút nghi ngờ. Một chút… gì đó mà chính họ cũng không gọi tên được.

Chương 3 : Tiết Học Đầu Tiên

Cánh cổng sắt cũ kỹ mở ra, dẫn lối vào khuôn viên rậm rạp như công viên cổ. Ánh nắng sớm nhạt dần khi rọi vào những dãy hành lang lát đá rêu phong.
Trường Chuyên Chú Thuật Tokyo không hề giống bất kỳ ngôi trường nào Gojo từng thấy – nó mang khí chất của một nơi vừa linh thiêng, vừa nguy hiểm.
Ba người – Gojo, Geto, và Shoko – cùng bước qua cổng. Họ không đi sát nhau, cũng không trò chuyện. Chỉ là những bước chân song song, giữ một khoảng cách mơ hồ giữa tò mò và dè chừng.
Gojo liếc nhìn xung quanh rồi khẽ nói.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nơi này chẳng khác gì một ngôi đền bỏ hoang.
Geto đáp nhẹ.
Geto Suguru
Geto Suguru
Nghe nói đã tồn tại hơn trăm năm rồi.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Ít nhất nó không có bảo vệ lảm nhảm ở cổng.
Họ dừng lại trước một tòa nhà hai tầng, phía trên có treo biển gỗ đề ba chữ mờ nhòe: LỚP HỌC CƠ BẢN.
Cửa lớp không khoá.
Gojo là người đẩy cửa bước vào trước.
Lớp học kỳ lạ...Không có bàn ghế kiểu học sinh. Chỉ có ba chiếc ghế đơn, một cái bảng đen treo bằng dây thừng, và vài cuộn bùa treo lủng lẳng quanh tường.
Ở góc phòng là tủ gỗ chứa đầy những thứ như... xương, đá chú, và hộp kim loại không rõ công dụng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Học kiểu gì ở chỗ này? Dạy học hay tổ chức trừ tà?
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Có thể là cả hai.
Geto Suguru
Geto Suguru
Chắc chỉ là buổi định hướng đầu tiên thôi.
Gojo chọn ghế giữa, ngả người ra sau đầy tự mãn. Geto ngồi bên trái, còn Shoko ngồi bên phải nhưng hơi lệch về sau, như chẳng muốn bị cuốn vào bất kỳ cuộc nói chuyện nào.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Không có lịch học. Không có giáo trình.
Gojo cười nhạt.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Chắc ông thầy bận ngồi viết thư tay cho người mới.
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi nghĩ ông ấy đang quan sát chúng ta.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu lúc nào cũng nghĩ tích cực vậy à?
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi chỉ thích hiểu rõ tình hình hơn là phán xét.
Gojo nhìn Geto vài giây – ánh nhìn lạnh và sắc như dao.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Thế thì cậu sẽ gặp rắc rối lớn trong cái thế giới này.
Geto vẫn điềm đạm.
Geto Suguru
Geto Suguru
Còn cậu, hình như không tin vào bất kỳ ai.
Gojo gập tay lại rồi cười khẩy.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tin tưởng là thứ xa xỉ. Nhất là với những kẻ có sức mạnh.
Geto Suguru
Geto Suguru
Nếu không có lòng tin, thì sức mạnh cũng chỉ là sự hủy diệt không mục đích.
Gojo chuyển sang lạnh giọng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Nói như người có đạo lý. Nhưng trên chiến trường, lý tưởng không cứu nổi ai.
Không khí trong lớp hơi đặc lại. Shoko liếc nhìn hai người, không chen vào. Ánh mắt cô lặng lẽ nhưng sắc bén.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Muốn đánh nhau thì làm ơn ra sân hộ cái.
Geto nhẹ giọng.
Geto Suguru
Geto Suguru
Tôi không đánh nhau vì lời nói.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Còn tôi không cần lý do để đập một kẻ giả tạo.
Câu nói đó khiến không khí như sắp nổ tung. Nhưng đúng lúc ấy…
Yaga xuất hiện.
Giọng ông trầm vang lên từ cửa.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Tốt. Căng thẳng ngay từ buổi đầu là dấu hiệu… không tệ.
Cả ba quay lại. Yaga Masamichi – cao lớn, ánh mắt nghiêm nghị sau kính đen – bước vào lớp, mang theo khí chất nặng nề như bức tường đá.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Kể từ hôm nay, đây sẽ là buổi tiết học đầu tiên của các em.
Gojo lẩm bẩm.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Còn sống thật.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Và cậu là Gojo Satoru. Kiêu ngạo từ thư trả lời đã đoán được.
Geto đứng dậy, cúi đầu nhẹ.
Geto Suguru
Geto Suguru
Geto Suguru. Rất hân hạnh.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Shoko. Không cần dài dòng, đúng không?
Yaga gật đầu.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Ba người – ba tính cách – ba tương lai chưa định hình. Nhưng từ hôm nay, các em là một đội.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Ai quyết định vậy? Tôi không có hứng chơi chung với ai.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Còn nếu tôi nói… lựa chọn duy nhất là hợp tác hoặc bị loại?
Gojo không nói gì. Cậu quay mặt đi, tay nắm hờ, ánh mắt hơi sẫm lại – không phải vì sợ, mà là vì ghét bị ép buộc.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Chúng ta sẽ có ba tháng huấn luyện cơ bản, sau đó là các nhiệm vụ thực địa. Tất cả được giám sát bởi các trợ lý của Trường chuyên chú thuật.
Ieiri Shoko
Ieiri Shoko
Tức là có thể chết ?
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Chết là kết cục tự nhiên nếu không sẵn sàng.
Geto Suguru
Geto Suguru
Em hiểu.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tốt. Ít ra nơi này không che giấu rủi ro bằng nụ cười giả tạo.
Xung đột nhỏ, nhưng vết nứt lớn. Buổi học đầu tiên kết thúc không giáo trình, không thực hành – chỉ là một lời tuyên bố
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Ngày mai, các em sẽ có bài kiểm tra thực tế. Một con lời nguyền cấp 3 đang xuất hiện gần khu dân cư phía Bắc. Nhiệm vụ của ba người: quan sát, phân tích, không giao chiến. Tôi sẽ đi cùng.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Lại cấp 3? Tôi xử lý một con tối qua. Nhàm chán.
Geto Suguru
Geto Suguru
Chúng ta nên tuân thủ nếu là nhiệm vụ nhóm.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Cậu không mệt khi cứ nói như sách vỡ lòng à?
Geto nhìn thẳng Gojo, ánh mắt cậu nghiêm túc.
Geto Suguru
Geto Suguru
Cậu nên học cách tôn trọng người khác, nếu muốn được tôn trọng.
Gojo đứng dậy, giọng cậu lạnh tanh.
Gojo Satoru
Gojo Satoru
Tôi không cần ai tôn trọng cả.
Khoảnh khắc đó, không khí trong lớp như đông lại. Shoko vẫn ngồi yên, tay chống cằm nhìn lên trần nhà, như thể đã quá quen với kiểu căng thẳng này dù mới chỉ bắt đầu.
Yaga Masamichi
Yaga Masamichi
Tốt. Tinh thần đầy đủ rồi. Ngày mai 7 giờ sáng tập hợp tại cổng Nam.
Ông quay đi, không nói thêm gì.
Ba người lại chìm vào im lặng.
Ra khỏi lớp, không ai đi cùng ai, nhưng tất cả đều biết: từ giây phút này, con đường của họ đã gắn kết – dù có muốn hay không.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play