Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Jiminjeong] Tình Ta

1#

Bạn có tin vào cái gọi là định mệnh?
Thứ mà ta cho rằng nó là sợi chỉ đỏ vô hình, lặng lẽ nối liền hai trái tim xa lạ giữa muôn vàn người lướt qua nhau trong cuộc đời
Nó không ồn ào, không vội vã. Nó là ánh mắt chạm nhau giữa đám đông mà ta không thể nào quên. Là khoảnh khắc trái tim run lên, như thể đã từng quen nhau từ kiếp trước. Là những lần tình cờ – nhưng sao quá đúng lúc, quá đúng người
Người ta gọi đó là "duyên", là "nghiệp", là "trời định". Nhưng có lẽ, định mệnh chính là khi hai linh hồn thuộc về nhau – dù trễ, dù muộn, vẫn tìm về, như sóng tìm bờ, như mưa tìm đất khô cằn
Định mệnh không hứa rằng mọi thứ sẽ suôn sẻ. Nó chỉ đảm bảo rằng, nếu là của nhau, sớm muộn cũng sẽ quay về với nhau.
Tình yêu có thể được nuôi lớn bằng sự lựa chọn, nhưng định mệnh… thì chỉ cần một cái nhìn đầu tiên là đủ để viết nên một câu chuyện trọn đời
Tôi nghĩ là vậy.
Yêu.
Tình yêu có nghĩa là gì?
Tình yêu không phải là một cơn bão rực rỡ cuốn người ta đi trong giây phút bốc đồng, mà là ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy qua tháng năm, đủ ấm để sưởi tim người khi trời trở gió
Tình yêu là khi bạn nhìn thấy những vết nứt trong tâm hồn ai đó - và vẫn gọi họ là ngôi nhà. Là khi không cần nói gì cả, nhưng chỉ một cái nắm tay cũng đủ để mọi thứ dịu lại
Đó không chỉ là nhớ – mà là nhớ một cách dịu dàng, sâu và lâu. Không chỉ là cần – mà là chọn người ấy, mỗi ngày, dù cuộc đời có bao nhiêu ngã rẽ
Tình yêu không ồn ào. Nó là những điều rất nhỏ… nhưng không thể thiếu. Là một ánh nhìn hiểu nhau. Là một lời hứa không cần nói thành lời
Và hơn hết, tình yêu là khi ta không còn hỏi "Tình yêu là gì?" – mà chỉ biết rằng, khi ở cạnh người ấy, mình thấy đủ
________________
Tôi và em ấy gặp nhau cũng từ rất lâu rồi. Lần đầu được nói chuyện với em, tim tôi đập thình thịch, tay chân run bần bật.
Em ấy thật sự rất đẹp. Đẹp hơn cả những bức ảnh tôi từng lén ngắm trên mạng. Đẹp theo một cách lạ lùng – không chói lóa, không phô trương, mà như một thứ ánh sáng mơ hồ, chỉ cần nhìn vào là đủ để tôi bị cuốn trôi. Vẻ đẹp ấy như có ma lực. Nó thôi miên tôi, kéo tôi trôi tuột vào một thế giới khác. Một nơi không còn âm thanh, không còn người lạ, chỉ có bóng hình em – dịu dàng, trầm lặng, mà tuyệt đối chiếm trọn ánh nhìn.
Lúc đó, tôi đang học lớp 9 – giai đoạn nước rút, ai cũng cắm đầu ôn thi cấp ba. Mỗi ngày trôi qua chỉ toàn đề cương, bài tập, luyện đề đến khô khốc cả đầu óc. Vậy mà... chỉ một lời đề nghị từ em, tôi lại đỏ mặt và gật đầu như thể chưa từng biết đến chữ "từ chối"
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Tiền bối Yu.. chị chỉ em bài được không ạ..
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Em không có hiểu..
Em hỏi, giọng nhỏ, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào tôi không chớp. Trong tim tôi lúc ấy, có gì đó khẽ nảy lên – không hẳn là rung động, mà là thứ gì đó mơ hồ hơn… như một cái chạm đầu tiên vào thế giới lạ lẫm mang tên “cảm xúc”
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Ờ..ờ ừm được chứ
Tôi lắp bắp gật đầu, cố giấu sự bối rối bằng cách cúi xuống vở. Ngón tay em chỉ vào bài, nhưng hơi thở em phả nhẹ bên má tôi, khiến tôi không còn phân biệt được đâu là con số, đâu là nhịp tim mình
--------------------
tác giả
tác giả
móc
tác giả
tác giả
méo
tác giả
tác giả
mèo
tác giả
tác giả
béo
tác giả
tác giả
nèo
tác giả
tác giả
xèo
tác giả
tác giả
lèo
tác giả
tác giả
tèo
End chap

2#

Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Tiền bối Yu giỏi thật đó! Quả không ngoa là thủ khoa tương lai của trường mình
Em cười.
Một nụ cười tươi rói, ánh mắt sáng lên như thể vừa bắt được điều gì đó khiến em vui thật sự. Nụ cười ấy không gượng gạo, không kiểu cách – chỉ là một nét dễ thương rất tự nhiên, rất thật... hiện rõ trên khuôn mặt em lúc ấy
Và chính khoảnh khắc đó, tim tôi đập chệch một nhịp
Tôi luống cuống quay mặt đi, giả vờ chăm chú vào cuốn vở, nhưng đầu óc thì trống rỗng. Không một công thức nào còn đọng lại trong đầu. Thứ duy nhất còn ở đó... là nụ cười ấy
Một nụ cười khiến tôi bối rối đến mức không thở nổi.
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Ừ..ừm chị..chị cảm ơn!
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Tiền bối Yu bị sốt hả..? Trông mặt chị đỏ bừng lên luôn..
Tôi luống cuống lấy tay che mặt, vành tai tôi ngày càng đỏ lên. Ánh mắt cuống cuồng nhìn xung quanh
Em ấy thì lo lắng hỏi han tôi, bàn tay trắng nõn, mềm mại của em sờ vào trán tôi
Nó thật mát và cũng... thật thoải mái
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Chị ổn mà /cười gượng/
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Em hiểu bài chưa?
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Dạ, hiểu rồi ạ. Em cảm ơn tiền bối
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Sắp vào giờ rồi đấy, em về lớp đi
Em ấy nghe xong liền luống cuống thu dọn sách vở, mấy tờ giấy rơi xuống đất cũng chẳng kịp nhặt
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Thôi chết tới giờ rồi..
Em lí nhí nói, rồi chạy vụt về lớp
Tôi chỉ biết ngồi đó, nhìn theo bóng lưng nhỏ con ấy dần khuất sau dãy hành lang. Mái tóc em đung đưa theo từng bước chân vội, tà áo sơ mi lòa xòa chưa kịp sơ vin gọn gàng
Chỉ là một dáng người nhỏ bé, vội vàng như bao người khác. Vậy mà, từ khoảnh khắc ấy, hình bóng ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi
Không hiểu sao..
Càng nghĩ, lại càng nhớ Càng nhớ, lại càng thấy tim mình dính chặt lấy em.
__________________
tác giả
tác giả
Quá lười để viết
tác giả
tác giả
🦍😱🦧😱😏😱🦧🥵😠🤬😔🦧😔🥰🐣🪝💀😏🐸💀🤬💀🤬💀😂😱🪝😔
End chap

Chap 3

tác giả
tác giả
Ờm
tác giả
tác giả
Thì
tác giả
tác giả
😏💀🤪😱🤪🐒🐓🪝😖🤬😖😫🐓😫🤪🐒😏😏😭🥵😠🥰🥴🐣✂️💀😖🐥🐒🐸🐤😠🪝😏🤬😂🐣😂🥵😏😏
_______________
Tôi cầm cặp, thong thả bước vào lớp. Bên ngoài trông có vẻ bình thản, nhưng vành tai đã ửng hồng lên từ lúc nào - hơi nóng lan ra như chưa kịp giấu đi dư âm từ nụ cười của em khi nãy
Lớp học đông đúc, tràn ngập tiếng chuyện trò rôm rả. Mỗi nhóm một câu chuyện, một tiếng cười. Mọi thứ vẫn như mọi ngày, chỉ có tôi là không còn như trước nữa
Tôi lặng lẽ bước về chỗ ngồi, đặt cặp xuống rồi lôi sách vở ra. Mắt nhìn vào trang giấy, nhưng đầu thì... vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh mái tóc đung đưa, bước chạy vội vàng, và nụ cười ấy
Tôi không biết đó có phải là thích không. Chỉ biết rằng, tôi muốn được thấy em thêm một lần nữa trong ngày
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
/viết bài/
Tôi vừa viết, vừa cười tủm tỉm
Aeri Uchinaga
Aeri Uchinaga
Mày thích anh nào rồi à?
Aeri Uchinaga
Aeri Uchinaga
Cười đéo gì lắm vậy mày?
Aeri Uchinaga
Aeri Uchinaga
Tưởng tiền bối Yu của trường suốt ngày cắm mặt vào sách vở sống vô cảm cơ
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Mày khùng à..
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Để yên tao học đi
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Sắp thi cấp 3 rồi
Aeri Uchinaga
Aeri Uchinaga
Ủa..
Aeri Uchinaga
Aeri Uchinaga
Tao tưởng mày được tuyển thẳng??????
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
...
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Kệ đi
Tôi viết tiếp, mặc cho nó than vãn, kể chuyện, chửi bới tôi vì không trả lời nó
Thật ra, tôi ngồi làm bừa chứ đầu óc tôi đang trên mây rồi
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, ép mình ngồi yên suốt cả buổi học. Mắt nhìn lên bảng, tay lật sách, nhưng tâm trí thì cứ trôi đi đâu đó. Đợi mãi… cuối cùng tiếng trống tan học cũng vang lên
Học sinh ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, tiếng cười nói lẫn tiếng bước chân hỗn loạn cả một hành lang. Tôi vừa thu dọn đồ thì Aeri – cái con bạn nhiều chuyện – ngó đầu vào bàn tôi, nhếch môi
Aeri Uchinaga
Aeri Uchinaga
Bẩu thích ai rồi còn chối
Tôi không đáp. Cũng chẳng thèm nhìn nó. Chỉ lặng lẽ đứng dậy, đeo cặp rồi rẽ sang hướng ngược lại
Tới phòng đoàn đội. Căn phòng nhỏ, hơi bí, nhưng vẫn đủ chỗ cho hai tới bốn người ngồi tĩnh lặng. Tôi mở sách, cắm cúi làm bài, cố gắng vùi đầu vào những con chữ để xua đi cái cảm giác kỳ lạ trong lòng
Thế nhưng một giọng nói vang lên ngoài cửa. Nhẹ nhàng. Ngọt như gió mát đầu hè. Có chút ngập ngừng trong cách phát âm, lại có chút mềm mại dịu dàng đến lạ
: Tiền bối Yu ơi!
Là giọng em.
Tôi không ngẩng đầu, nhưng tim lại khẽ rung lên. Chỉ là giọng nói thôi , mà sao lại khiến tôi không thể tập trung nổi một chữ nào
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Ngồi đi
Tôi giả vờ điềm tĩnh, chứ lòng tôi đang hỗn loạn điên lên
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Mà bé tên gì thế? Chị hỏi tiện bảo cho dễ
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Dạ em tên Kim Minjeong ạ!
Yu Jimin(J)
Yu Jimin(J)
Tên em hay nhỉ
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Dạ hihi
Sau đó mọi thứ rơi vào khoảng lặng im tới đáng lo ngại
Tôi cảm thấy nhịp tim tôi đập nhanh hơn khi nhìn vào khuôn mặt em
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Tiền bối Yu ốm hả...
Kim Minjeong(MJ)
Kim Minjeong(MJ)
Cả ngày hôm nay mặt chị đỏ như cà chua ý
______________
tác giả
tác giả
chăm chỉ nhất thế giói
tác giả
tác giả
giới
tác giả
tác giả
hahhahauausishishaiahauahauahuhrhaurhaurhaushsjshjahaiahahajjajajajajajjajajajajajajajajajajaj5555555555555555555555
End chap

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play