Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trở Về Nơi Có Người

Chương 1 : Bộ phim mới

Bầu trời của buổi sáng hôm cuối tuần đầy mây mù , gió thổi nhẹ , trên con đường công viên ấy chẳng thấy một bóng người, duy chỉ có Hoàng vẫn đạp chiếc xe thể thao như mọi bữa, ngân nga theo bài hát được phát trong tai nghe

Hoàng trở về nhà đi đến đĩa than cổ để ở góc phòng anh nhẹ nhàng gạt cần xuống đĩa rồi cứ thế đi thẳng vào nhà tắm. Thân thể ướt sũng chỉ quấn chiếc khăn tắm anh ra ngồi một góc cạnh cửa sổ tay cầm kịch bản đọc một lúc

Chuông điện thoại reo lên

" Hoàng có kịch bản mới cho em đây thấy hứng thú thì gọi lại cho anh "

Đầu dây bên kia liền cúp máy, vài giây sau Hoàng nhận được một đường link, anh bấm vào mà chẳng suy nghĩ gì từ những dòng đầu tiên dường như có gì đó hấp dẫn anh mải mê đọc đến quên cả thời gian .

Hoàng là diễn viên mới nổi nhờ bộ phim “ Trở về nơi đó “ mới được công chiếu gần đây, bộ phim đã nhận được nhiều phản hồi tích cực từ khán giả nên Hoàng cũng vì đó mà trở nên bận rộn hơn, thời gian anh trở về nhà cũng trở nên ít hơn đi sớm về khuya nhiều hơn.

Hoàng đã chọn một căn hộ nhỏ tại khu vực ngoại ô của thành phố dọn ra ở riêng để không vì thời gian làm việc của anh mà phiền đến ba mẹ.

Tiếng chuông cửa dồn dập phía bên ngoài , Hoàng cau mặt đi thẳng về phía cửa, chưa kịp nói lời nào, Sơn quản lý của anh đã vội vàng xông vào

" Em đọc kịch bản anh gửi chưa "

Hoàng đi đến cạnh cửa sổ lưng ngã vào chiếc ghế tựa, ngã người nhìn Sơn

" Em đọc một nửa rồi "

" Kịch bản lần này anh cảm nhận sau khi thành phim sẽ là một cú nổ lớn cho sự nghiệp của em luôn "

Hoàng chần chừ rồi đáp lại

" Nhưng nó khác so với những bộ phim trước đây em từng diễn , kịch bản thì hay nhưng sao lại là hai thằng con trai yêu nhau "

" Ừ nhưng kịch bản anh thấy lạ lạ , nam nam bây giờ là xu hướng mà thử một chút cũng đc "

Hoàng chưa kịp tiếp lời thì Sơn liền nói

" Em suy nghĩ nhanh đi rồi anh sẽ sắp xếp cho em gặp tác giả với đạo diễn, họ muốn trực tiếp cảm nhận diễn viên cho bộ phim "

Hoàng vò đầu

" Thôi anh về đi, để em nghĩ thử rồi báo anh "

Sơn đi ngang bếp sẵn chộp lấy ly nước uống vội rồi đi ra cửa, không quên nói vọng vào

" Ừ chốt nhanh nhanh đó "

Sau ngày hôm đó Hoàng có tìm hiểu vài bộ phim về thể loại mà người ta gọi là tình yêu nam nam hay boylove.

Bạn bè xung quanh Hoàng cũng có vài người yêu nhau như thế nhưng để bản thân mình trải nghiệm thì kì lạ quá, Hoàng suy nghĩ đi nghĩ lại vẫn không thể thích nghi được.

Nghĩ trong đầu " thôi thì bỏ đi ".

Hai hôm sau trên đường vừa mới chụp ảnh về nhà Hoàng nhận được cuộc điện thoại của Sơn

" Alo , anh để lịch trống chiều ngày mai cho em rồi , mai gặp ở địa chỉ này nha, mặc áo sơ mi đen quần jean , nhớ đeo đồng hồ thêm nhiều phụ kiện trong người càng tốt “

Hoàng thắc mắc hỏi lại

" Em phải mặc giống vậy hả , để đi đâu vậy anh "

" Như anh nói đi nha mai hai giờ anh qua đón "

Hoàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì trong lòng cũng có chút nghi hoặc nhưng thôi dù sao mai cũng không có lịch trình, anh định qua đó một chút rồi trở về phòng thu âm làm nốt đống công việc còn dang dở

Đúng nửa tiếng trước hai giờ Sơn đã có mặt ở nhà Hoàng

" Nè anh tính để em đi xem mắt hay gì vậy, đi làm ai mặc kiểu này "

" Ừa coi như là xem mắt đi "

Hoàng trố mắt nhìn Sơn biểu cảm như không tin những gì vừa nghe được

"  Đùa em hay gì đi nhanh rồi về hôm nay em bận rồi "

" Lịch hôm nay trống bận gì hả "

Sơn vừa nói tay vừa đấm vào ngực hoàng

" Kệ em "

Hai người cùng đi đến địa chỉ đã được thông báo , Hoàng bước vào căn phòng rộng rãi khá yên tĩnh chỉ nghe mỗi tiếng của hai người phía trước đang ngồi thảo luận gì đó cùng nhau

Sơn nhanh nhẹn lên tiếng

" Dạ chào anh Hoàng đến rồi nè anh "

Sơn vừa dứt lời theo bản năng Hoàng vội vàng đưa tay ra cúi người vừa đáp

" Dạ em chào anh chị "

Hoàng hơi bối rối vì anh còn chẳng biết tên hay quen biết người ở đối diện mình thì Sơn lên tiếng

" Đạo diễn Gia là đạo diễn của những bộ phim em đã xem Gặp gỡ hay Ngày em đến. Còn đây là chị Dương tác giả của tiểu thuyết Tôi sẽ gặp em vào mùa hoa nở năm sau "

Những bộ phim lạ hoắc những cái tên chưa từng nghe qua . Hoàng bất giác nhớ đến cái tên của kịch bản mà anh đã đọc từ vài hôm trước, đây chắc hẳn là tác giả của kịch bản đó

" Cậu đã đọc kịch bản đó rồi thì cho tôi nghe cảm nhận của cậu về nhân vật Thịnh được không "

Câu hỏi bất ngờ của đạo diễn làm Hoàng có chút ngạc nhiên nhưng thật ra anh đã đọc hết kịch bản đó từ lâu và cũng hay xem lại vài lần sau đó

Hoàng trả lời ngay mà chẳng cần suy nghĩ

" Dạ kịch bản rất hay nhân vật cũng được tác giả phát triển rất có chiều sâu và thú vị , nhưng nếu bản thân mình là Thịnh em nghĩ mình sẽ chẳng thể gắng gượng vào cái ngày biết được mình có lẽ phải xa cậu ấy”

Không khí trầm lắng hẳn xuống , chẳng ai nói thêm câu nào đến khi chị Dương cất lời

" Thôi được rồi hai em cứ về trước đi nha để chị chốt ngày rồi nhắn cho tụi em "

Trên đường về Sơn cứ luyên thuyên không ngớt lời khen Hoàng

" Thì ra em tôi cũng thấy hứng thú à , biểu hiện rất tốt chắc chắn là đạo diễn sẽ liên hệ với chúng ta sớm thôi "

Hoàng với lấy áo khoác bên cạnh mặc vào, mắt nhắm lại ngã người ra ghế ung dung nói

" Thì anh dụ dỗ em mà "

" Vì bản thân em đã giống nhân vật rồi nên chỉ cần đổi phong cách ăn mặc một chút thôi là hoàn hảo, chắc hai người đó cũng cảm nhận khí chất nhân vật đó bên trong em, haha mắt nhìn của anh có sai đâu vừa gửi hình của em là họ đã liên hệ ngay luôn"

Biểu cảm không khỏi tự hào Sơn vừa nói vừa vỗ vào vai Hoàng mấy cái

Suốt chặng đường đi về miệng Sơn hoạt động hết công suất không ngơi một phút nào , dặn dò Hoàng hết chuyện này đến chuyện kia

" Thôi cho em xuống phòng thu âm đi hôm nay em bận rồi đừng gọi em "

" Biết rồi thằng quỷ, mai gặp lại "

Chương 2 : Gặp gỡ

Buổi sáng vài hôm sau anh nhận được tin nhắn từ Sơn

" Chiều một giờ anh qua đón quần áo như hôm trước "

Hai mắt díu lại đầu óc vẫn còn mơ hồ vì tin nhắn và cuộc gọi vang lên rồi lại tắt trong gấp gáp, Hoàng với lấy điện thoại tiện tay tắt cả nguồn rồi trở người ngủ tiếp

Chiều hôm ấy trên đường đi Hoàng vẫn chưa tỉnh táo hẳn

“ Em lại uống rượu tận khuya không chịu ngủ nữa à”

Hoàng nhăn mặt

" Không có em chỉ thức để viết cho xong bài gửi cho người ta thôi, anh lại càu nhàu nữa rồi "

Sơn nhào tới kẹp chặt lấy cổ Hoàng , mặc cho Hoàng vùng vẫy , Sơn cứ thế kẹp chặt hơn đè Hoàng xuống

" Nói mày có mấy câu mà mày kêu anh càu nhàu hả "

Cả hai chí choé nhau suốt dọc đường đi, căn phòng yên tĩnh hôm bữa hôm nay có rất nhiều người ra vào , tiếng cười nói xì xầm. Hoàng vừa bước đến bỗng chốc ánh mắt mọi người đổ dồn về phía anh .

Hoàng cúi đầu nhẹ nhàng ngồi xuống, trước mặt anh là một chàng trai có lẽ kém anh vài tuổi khuôn mặt tươi sáng, trong có vẻ hoạt bát, lanh lợi duy chỉ có đôi mắt , nó khiến anh ấn tượng, đôi mắt to tròn nhưng càng nhìn vào ánh mắt ấy tựa như bị nhấn sâu vào dòng nước đen ngòm dưới đáy đại dương, mang nỗi buồn sâu thẳm dường như chẳng ăn nhập gì đến khuôn mặt mang cảm giác thiếu niên ấy.

Chàng trai ấy nhìn Hoàng rồi nở một nụ cười xả giao vừa gượng gạo nhưng cũng mang đến cảm giác như chú chó nhỏ muốn làm thân.

" Đây là Nam sẽ đóng vai Bảo hai cậu sẽ hợp tác với nhau trong dự án lần này "

Hoàng trong suốt quá trình chăm chú nghe ý kiến trao đổi của đạo diễn, thoáng chút lại đưa mắt nhìn về phía Nam, rồi lại đảo mắt đi vờ như đó chỉ là một ánh mắt giao tiếp

" Cuối tuần này chúng ta sẽ có buổi đọc kịch bản chung , tôi sẽ thông báo sau khi có lịch cụ thể "

Trên đường trở về Sơn cứ mãi gặng hỏi Hoàng về buổi gặp mặt, anh biểu tình không chút quan tâm nhưng chỉ khiến Sơn càng tò mò hơn

" Bạn diễn em thấy sao , anh không ngờ đạo diễn lại chọn được diễn viên trẻ vậy lại còn trông khá thuận mắt "

Sơn lại tiếp lời

" Chắc là diễn viên trẻ mới ra trường anh chưa nghe tên cậu ấy bao giờ "

Dững dưng cho Sơn cứ nói tù tì không ngớt nhưng khi trở về nhà không kiềm được tò mò Hoàng tìm kiếm tên của Nam trên mạng xã hội. Đúng như dự đoán thì chẳng thể tìm thấy được kết quả nào

Bẵng đi vài hôm, Hoàng nhận được thông báo cho buổi đọc kịch bản. Các diễn viên được đạo diễn chọn mặt gửi vàng cũng xuất hiện đầy đủ trong buổi hôm nay.

Hoàng được sắp xếp ngồi đối diện với Nam hai người cùng nhau đọc và trao đổi lại kịch bản . Thái độ của Nam khác biệt hoàn toàn khi bắt đầu tập dợt lời thoại, hoạt bát sôi nổi tựa như chàng thiếu niên 16 tuổi trong tiểu thuyết không còn vẻ e dè ngại ngùng khi giao tiếp với mọi người nữa .

Buổi đọc kịch bản cũng diễn ra suôn sẻ cảm giác mọi người rất hợp cạ , thoải mái làm Hoàng càng thấy háo hức hơn về buổi gặp gỡ làm việc sắp tới.

Vài hôm sau Hoàng nhận được tin nhắn

" Anh gửi cho em lịch diễn, tập dợt em tự đến được mà phải không? Chắc anh phải đi du lịch với vợ vài bữa, bái bai "

Hoàng đọc xong chỉ biết lắc đầu bất lực lẩm bẩm " Ông chỉ giỏi đem con bỏ chợ "

Ngày dợt lại kịch bản trước khi quay chính, Hoàng và Nam được sắp xếp diễn cùng nhau. Đây cũng là lần đầu tiên hai người ở cạnh nhau, cái không khí ngại ngùng khó diễn tả thành lời giữa hai người đàn ông khiến cho Hoàng có chút bối rối

" Chúng ta cùng cố gắng nha "

Hoàng biết mình ăn nói không được giỏi có chút vụng về nhưng khi nhìn vào gương mặt không chút biểu cảm nào của Nam làm anh càng bối rối,  Hoàng với lấy ly nước trên bàn uống chẳng may làm đổ ra người, dáng vẻ lọng cọng chẳng còn biết giấu mặt vào đâu giữa cái bầu không khí ngượng ngùng kia

" Em là Nam , 20 tuổi "

Hoàng vẫn chưa kịp phản ứng thì cậu đã tiếp lời

" Anh là Quốc Hoàng , 25 tuổi , vai phụ xuất sắc trong phim Trở về nơi đó và còn các vai nhỏ trong Lối về , Đam mê "

Hoàng sững người chưa kịp trả lời, Nam nhìn anh khoé môi cong cong lên

" Đúng không ạ "

Hoàng vẫn còn bất ngờ vì cậu thiếu niên trước mắt dường như đã tìm hiểu rất kỹ càng về thông tin của anh không bỏ sót một chi tiết nào , cả những bộ phim khi mới vào nghề còn không có tên trong mục vai phụ. Và càng ngạc nhiên hơn về thái độ thẳng thắn nói chuyện có vẻ xấc xược bằng khuôn mặt ngây thơ ấy khiến Hoàng cảm thấy có chút khó chịu

Đôi mắt giãn ra phút chốc nheo lại

" À , ừm vậy thì mình bắt đầu từ cấp ba trước đi "

" Trưa nay có món đậu hũ sốt thịt cậu đi ăn cùng tôi nha "

Hoàng sững sờ anh sợ mình nghe nhầm nhưng thoáng chốc anh nhớ lại lời thoại trong kịch bản mới vội vàng lẩm bẩm lời thoại phía sau

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, trước khi về Nam còn đi chào hỏi mọi người vài câu không nán lại lâu Nam rồi vội vã ra về.

Sau buổi tập Hoàng trở về nhà đi thẳng đến chiếc ghế để cạnh ban công, góc nhỏ của anh mỗi khi cần đọc kịch bản hay sáng tác .

Tay cầm ly rượu đã rót sẵn, trầm ngâm nhìn về phía xa ngoài kìa, ánh đèn của thành phố buổi đêm làm cho Hoàng không kìm được mà đặt bút viết vài câu nhạc. Chợt nhớ đến lời thoại của Nam lúc chiều nơi trái tim anh bỗng ngứa ngáy kì lạ

À thì ra đó là Bảo là người đã yêu thầm Thịnh từ thời đi học, anh cảm nhận được nhân vật ấy trong Nam một cách rõ ràng, từ dáng vẻ, sự chủ động trong tình yêu tất cả mọi thứ khiến anh phút chốc tưởng bản thân mình là Thịnh.

Hoàng nhếch miệng cười trong lòng nghĩ gì cũng không rõ miệng lẩm bẩm "  Thôi bỏ đi " cứ thế ngồi đấy đến tận khuya.

Chương 3 : Sao gương mặt đó lại có tính cách khó ưa vậy ?

Ngày đoàn phim bắt đầu quay chính thức cũng đến, trước đó Hoàng quay cuồng trong mớ bài hát chưa hoàn thành nên có chút uể oải, cảnh đầu tiên được quay lúc sáng sớm khiến Hoàng vẫn nửa tỉnh nửa mê.

Nam xuất hiện với bộ đồ học sinh , Hoàng phút chốc ngỡ ngàng nhìn về phía Nam giữa đám đông kia cậu thực sự rất khác biệt. Nam bước chậm rãi tiến dần về phía anh khoé môi cong nhẹ nở nụ cười xả giao nhìn anh gật đầu một cách lễ phép.

Cái cảm giác mà Nam mang đến tưởng chừng như thân thiện nhưng lại khó gần , dường như có một bức tường vững chãi vô hình giữa cậu và những người xung quanh

[ Tiếng chuông trường vang lên, vừa bước ra khỏi cửa lớp như thường lệ Bảo vẫn đứng tại đó chờ Thịnh cùng  ăn trưa

Vô số lần Thịnh từ chối một cách thẳng thắn vẫn không hề làm Bảo nản lòng , ngày ngày vẫn đứng ở đó mặc kệ sự lạnh nhạt từ Thịnh . Vừa thấy Thịnh , Bảo đã bất giác cười như một đứa trẻ vội vàng bước về phía Thịnh

" Hôm nay có món đậu hũ sốt thịt đi ăn cùng tôi nha "

Cái dáng vẻ tươi cười, một chút cũng không biết xấu hổ ấy khiến Thịnh ngán ngẩm.

" Có bạn ăn cùng rồi  "

Nói rồi cứ thế bỏ đi mặc Bảo đứng chưng hửng ở đấy, Bảo cười gượng bước theo phía sau Thịnh ra căn tin trường lủi thủi tìm một góc phía sau để ngồi. ]

"Cắt, chuyển cảnh tiếp theo "

Tiếng đạo diễn vang lên , mọi người vội vàng chuẩn bị cho cảnh tiếp theo xung quanh ồn ào , náo nhiệt mọi thứ dường như lộn xộn một cách vô cùng trật tự.

Anh ngó sang Nam trên tay đang cầm kịch bản lẩm nhẩm cho phân cảnh tiếp theo. Hoàng nhìn theo muốn lân la qua nói chuyện nghĩ rồi lại thôi .

Buổi quay kéo dài đến tận tối , mọi người đều đã mệt rã rời , Hoàng lay hoay ra xe đảo mắt nhìn quanh thì chẳng thấy Nam đâu , cậu đã lặng lẽ ra về từ lúc nào mà không ai hay biết.

Hôm sau Hoàng đã đến trường quay từ rất sớm , miệng ngân nga vài câu hát , trong lòng hưng phấn đến lạ thường , anh nhận ra Nam đang ngồi ngay phía cuối hành lang nên chậm rãi đi về phía cậu dự là sẽ chào hỏi một chút

" Em đến sớm vậy "

" Dạ "

" …"

Nam vừa nói vừa cười cái nụ cười như ban phát, dè dặt, Hoàng ậm ừ muốn hỏi tiếp nhưng chẳng biết phải nói gì với cái thái độ nói cho xong chuyện ấy . Nam tiếp tục lật sang trang tiếp theo sau khi trả lời Hoàng , cuộc nói chuyện cứ thế mà đi vào ngõ cụt

Cái tâm trạng lúc nãy cứ thế mà biến mất chỉ còn lại cái cảm giác bứt rứt, thậm chí nói chuyện với đầu gối anh còn thấy dễ chịu hơn .

Hoàng chợt nhớ ra hôm nay hai người có cảnh quay chung toàn là những cảnh thân mật , nghĩ đến anh chẳng tài nào diễn nổi trong lòng cứ như có một cục đá to chèn ép cả lồng ngực cảm thấy vô cùng khó chịu.

Từ trước giờ Hoàng chưa trải qua cảm giác này dù đã diễn qua không ít vai, gặp gỡ biết bao người tốt xấu gì chẳng trải qua, duy chỉ có chàng trai trẻ kém anh vài tuổi này cứ hễ mỗi lần tiếp xúc là lại khiến anh tức chết

Hoàng lẩm bẩm “ Sao cái tính cách khó ưa đó lại có khuôn mặt như thế chứ”

[ Sân trường im ắng xung quanh vắng lặng đến mức chỉ nghe mỗi tiếng gió khiến nhánh cây đung đưa nghe xào xạc, có gì đó chạm vào trán của Thịnh , một thứ gì đó mềm mại, ươn ướt chạm vào làn da khiến Thịnh bất giác mở mắt , nhịp tim đập như muốn vỡ tung khi người trước mắt của Thịnh đó là Bảo bằng xương bằng thịt nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng, khẽ hỏi

" Có món đậu hũ sốt thịt ấy cậu có muốn đi ăn cùng tôi không "

Thịnh gật đầu lia lịa bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay Bảo

" Có có tôi đói rồi mình cùng ăn thôi "

Bộ dạng gấp gáp của Thịnh khiến Bảo không kìm được mà bật cười thành tiếng

" Chắc là đói lắm rồi hả "

" Ừm "

Đi dọc theo hành lang bàn tay Thịnh vẫn luôn đan chặt tay Bảo không buông như thể nếu buông tay thì cậu sẽ tan vào hư không ngay lập tức, bàn tay ấy siết chặt tới mức Bảo bất giác " A "  một tiếng.

Thịnh vội thả lỏng tay , mắt cứ đăm đăm nhìn Bảo , Bảo chỉ khẽ cười bước từng bước lớn hơn kéo Thịnh đi thật nhanh ]

" Tốt lắm, qua cảnh mới "

Buổi trưa mọi người cùng nhau tụ tập lại một chỗ cùng ăn trưa , bữa trưa do đoàn chuẩn bị là vài món có thể ăn nhanh rồi tiếp tục quay vì tiến trình gấp gáp.

Nam ngồi một góc nhỏ trong trường quay, ăn vội ổ bánh mì cầm trên tay, cái dáng vẻ tự cô lập ấy khiến Hoàng không kìm lòng được mà bước đến .

" Cái này anh mới mua em cầm đi "

Gương mặt đang cắm cúi từ từ ngước lên đôi mắt lơ đãng bỗng có cảm xúc trở lại, con ngươi dần dần mở to ra với thái độ nghi hoặc Nam lên tiếng

"Cho em hả "

" Ừm bánh mì khô lắm uống cho dễ nuốt "

Tưởng chừng như phải mang ly cà phê trở về thì Nam vội chìa tay ra miệng mấp máy nhưng vẫn có thể nghe rõ

" Em cảm ơn "

Hoàng ngạc nhiên nhưng trong lòng lại hân hoan kì kạ , tựa như vừa thu phục được một chú chó hoang sợ người vậy

Ngày hôm đó anh và cậu đã quay rất nhiều cảnh thân mật vì cần nhiều góc máy nên cả hai đã diễn lại vô số lần.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play