Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Trái Tim Của Anh Bác Sĩ

Giới thiệu, chú thích

Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
👨‍⚕ (Bác sĩ) Tên đầy đủ: Nguyễn Quang Anh Tuổi: 28 Chiều cao: 1m78 Tính cách: Cực kỳ lạnh lùng, ít nói Quyết đoán và chuyên nghiệp trong phẫu thuật Có phần bi quan, mang trong lòng mặc cảm và tổn thương cũ Tuy nhiên, sâu thẳm rất yêu thương, dịu dàng và biết hy sinh Quá khứ: Từng mất người yêu cũ vì một tai nạn y khoa Ám ảnh trách nhiệm – nên luôn giữ khoảng cách với mọi người.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngoại hình: Làn da trắng nhạt Mái tóc đen than, cắt gọn kiểu undercut cổ điển Ánh mắt lạnh, sâu và mệt mỏi – như che giấu nỗi đau Luôn mặc áo blouse trắng, sơ mi tối màu bên trong Khi cười hiếm hoi, trông rất dịu dàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
🧑‍ (Bệnh nhân) Tên thật: Hoàng Đức Duy Tuổi: 21 Chiều cao: 1m74 Tính cách: Thẳng thắn, bộc trực, giàu cảm xúc Từng bị tổn thương bởi gia đình nên rất trân trọng tình cảm Là người dám yêu, dám hy sinh Quá khứ: Mồ côi mẹ, từng sống lang bạt, bị tổn thương bởi sự kỳ thị Anh là người đã cứu cho cậu lúc 12 tuổi – từ đó hình thành sự ngưỡng mộ sâu sắc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Da trắng sáng, tóc nhuộm xám khói bồng bềnh chia hai mái Mắt to, sáng và rất biểu cảm – dễ thấy được cảm xúc Áo khoác biker đen trắng, quần túi hộp, giày sneaker – phong cách hip hop Vẻ ngoài có chút ngổ ngáo nhưng ánh mắt luôn ấm áp
❤️ TÌNH CẢM ANH – EM: Anh là người chữa lành thể xác cho em. Em là người chữa lành tâm hồn cho anh. Một người luôn lo sợ yêu – một người luôn muốn được yêu.
Một số chú thích : ~~~: Rên, dẹo,... "... " : Nói nhỏ, thì thầm *... *: Suy nghĩ //...//: Hành động ABC: Nói to, quát [... ]: Bối cảnh
❄: Lạnh lùng, eo sa 💬: Nhắn tin 📱: Video call 📞: Gọi điện 🍅: Đỏ mặt 💤: Ngủ ☝: Như trên
T/giả
T/giả
Một số nhân vật khác mình sẽ nói rõ hơn khi họ xuất hiện trong từng chap nhé
T/giả
T/giả
Lần đầu tiên viết nên có gì không hay, sai chính tả hoặc cần góp ý ở đâu mọi người cứ góp ý và thông cảm cho mình nhé
T/giả
T/giả
🐑⚡ cảm ơn nhiều ạ 😊

Chap 1: Chạm mặt trong phòng cấp cứu

[ Ngoại cảnh bệnh viện, 23:48, mưa lớn ]
Mưa nặng hạt trút xuống mặt đường loang loáng ánh đèn. Tiếng còi xe cấp cứu vang lên chói tai, xé tan màn đêm.
Chiếc xe dừng gấp trước sảnh cấp cứu. Cửa bật mở. Hai nhân viên y tế vội đẩy băng ca vào trong. Trên đó, một chàng trai trẻ, quần jeans rách, áo hoodie xám ướt đẫm máu, nằm bất động – mặt tái nhợt, môi tím nhẹ
Y tá Lan
Y tá Lan
Nam, 21 tuổi, tai nạn xe máy. Mạch yếu, phản xạ chậm. Vết thương ngực – nghi tổn thương phổi //gấp gáp //
Y tá Vân
Y tá Vân
Đặt oxy! Gọi bác sĩ phẫu thuật // hối hả //
Từ hành lang cuối cùng, một bóng người cao, bước nhanh tới. Áo blouse trắng phấp phới, khẩu trang che nửa mặt, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh nhưng đầy tập trung.
Đó là bác sĩ Quang Anh – trưởng khoa ngoại, nổi tiếng lạnh lùng, chính xác, chưa từng để mất một ca nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đẩy vào phòng mổ số 2. Chuẩn bị truyền nhóm máu O. Gọi gây mê. //dứt khoát, không cảm xúc//
______
[ Trong phòng phẫu thuật – ánh đèn trắng gắt, 00:09 sáng ]
Tiếng máy monitor kêu “beep... beep...” đều đặn. Cơn mưa vẫn lộp độp bên ngoài lớp kính mờ.
Anh khử trùng tay, đeo găng. Anh liếc nhanh bảng kết quả chụp CT – phần xương sườn bên trái gãy, đầu xương chạm sát phổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu trễ 10 phút, phổi trái sẽ xẹp hoàn toàn. //trầm giọng//
Anh cầm dao mổ. Trong tích tắc nhìn xuống gương mặt bệnh nhân – máu vương lẫn nước mưa.
Anh khựng lại.
Chỉ nửa giây. Nhưng đôi mắt anh khẽ mở lớn hơn bình thường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Gương mặt này… mình đã thấy ở đâu rồi… *
Y tá Lan
Y tá Lan
Bác sĩ ? Ca mổ bắt đầu chứ ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mổ //lấy lại bình tĩnh, lạnh lung//
_______
[ 2 tiếng sau – Phòng hậu phẫu, 2:30 ]
Cậu nằm trên giường hồi sức, gương mặt trắng bệch nhưng nhịp tim đã ổn định.
Anh đứng bên cửa sổ, tay còn đeo găng, tóc ướt lấm tấm mồ hôi. Bên ngoài, trời đã tạnh mưa, nhưng không khí trong phòng vẫn lạnh lẽo.
Bỗng nhiên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"anh..."//giọng thều thào//
Anh giật mình quay lại. Đôi mắt người thanh niên vừa mở mờ mịt nhưng sáng lên khi thấy anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Là anh thật sao… bác sĩ lạnh lùng…//mỉm cười yếu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Cậu nhận ra tôi? // bối rối//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừm… vẫn là đôi mắt ấy…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta từng gặp?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// khẽ gật đầu, giọng đứt quãng vì yếu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
7 năm trước… em là thằng nhóc suýt chết vì viêm ruột thừa… Anh là người mổ cho em. Lúc đó… em gọi anh là… siêu nhân…
Anh đứng lặng. Trong ánh đèn dịu nhẹ, nụ cười rất mờ hiện trên môi anh – nụ cười đầu tiên trong suốt nhiều tháng trực liên tục.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Cậu vẫn còn nhớ //nhỏ giọng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không bao giờ quên //khép mắt lại, nụ cười vẫn trên môi//
______
____Hết____
➡ Một vết mổ cứu mạng. Một ký ức được đánh thức. Và một ánh mắt… không còn vô cảm.

Chap 2: Bệnh nhân cũ, bác sĩ cũ

[ Phòng bệnh buổi sáng, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua lớp rèm trắng ]
Cậu ngồi dựa lưng vào gối, ánh mắt còn mệt nhưng môi đã có màu hồng trở lại. Cậu nhìn ra cửa sổ, ngón tay vẽ nguệch ngoạc lên mặt kính mờ hơi nước.
Tiếng gõ cửa vang lên. Anh bước vào – vẫn dáng vẻ nghiêm túc, bảng theo dõi bệnh án cầm trên tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu tỉnh được bao lâu rồi? // giọng trầm//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gần một tiếng. Em đang đợi anh đấy. //mỉm cười nhẹ//
Ang dừng lại nửa giây, rồi đi đến gần giường, kiểm tra túi truyền.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ là bác sĩ điều trị. Không cần đợi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng em vẫn muốn gặp… bác sĩ năm xưa từng nắm tay em trong hậu phẫu.
Anh ngẩng lên. Ánh mắt anh dao động rõ rệt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hồi đó em sợ chết. Nhưng em nhớ rõ ánh mắt anh. Dù đeo khẩu trang, em vẫn cảm được… là ánh mắt biết lắng nghe.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu là ca ruột thừa đêm 30 Tết? // trầm mặc//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ ra rồi sao? //ngạc nhiên, mắt sáng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi nhớ. Nhưng tôi không nghĩ… cậu lại nhớ tôi. //quay mặt đi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người từng cứu mạng em… em không thể nào quên. // nụ cười dịu dàng//
_____
[ Anh ngồi xuống ghế cạnh giường, lần đầu anh không nhìn vào bảng theo dõi ]
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hôm đó… cậu là cậu bé duy nhất gọi tôi là ‘siêu nhân’. Khi ấy tôi mới ra trường, tay còn run mỗi khi cầm dao mổ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng anh đã làm em sống. //lặng lẽ nhìn anh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu làm tôi nhớ rằng… mình từng có lý do để trở thành bác sĩ. //khẽ cười-hiếm hoi//
Im lặng vài giây. Không gian phòng bệnh như ngừng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy… giờ anh còn lý do không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đã quên mất… đến khi gặp lại cậu. //khựng lại//
_____
[ Ánh sáng chiếu qua khung cửa, chiếu lên tấm chăn trắng ]
Cậu nghiêng người, nhìn anh thật lâu. Gương mặt bác sĩ giờ đây không còn cứng nhắc – thay vào đó là đôi mắt sâu, có phần… dễ tổn thương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Bác sĩ lạnh lùng, nhưng trái tim anh ấy… không vô cảm như vẻ ngoài.*
______
____Hết____
➡ Một ký ức được hé lộ. Một cảm xúc được chạm vào. Và một vị bác sĩ bắt đầu dao động trước đôi mắt của bệnh nhân cũ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play