Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Linh Sanh Tứ Phủ

Phần 1: tiền duyên và khởi Nghiệp (chương 1-10) chap1.gặp gỡ định mệnh

"Duyên 3 người có lẽ là không thể". Nhưng 3 người họ lại làm được một cách đến vĩnh cửu...
tôi tên Phong một chàng trai 20 tuổi từ nhỏ đã có thể nhìn thấy những linh hồn oan ức và một giấc mơ kì lạ đến Phủ vào năm tôi 10 tuổi bố mẹ đã bị tai nạn giao thông mà ra đi vĩnh viễn từ đó tôi được chú nhận nuôi cho ăn học thành tài đến khi tôi có công việc ổn định như hiện tại
trước cửa tiệm sách cổ "tam sinh tàng thư"
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
phù...
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Cuối cùng cũng tìm thấy nó.
Tôi bước vào tiệm sách
anh chủ tiệm liền lên tiếng
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Chào quý khách.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
cậu muốn tìm sách cổ sao?
Tôi giật mình quay người lại mặt đối mặt với anh ấy làn da trắng nhợt, mái tóc đen rối, đôi mắt nâu tro sâu thẳm ấy chuyển động nhìn tôi một cách dịu dàng
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/ngẩn ra một lát/
vì tôi cứ nhìn anh chủ tiệm mãi mà khiến anh ấy hơi có chút bối rối và ngại ngùng liền lên tiếng
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
cậu bị sao thế?!
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/giật mình/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
à à xin lỗi anh.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/gãi đầu/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/ấp úng/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Tại...tại...tôi...
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
/cười nhẹ/
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Không sao đâu, trường hợp như cậu tôi gặp nhiều rồi.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/ngạc nhiên/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
hả?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
ý tôi là, trường hợp nhiều người nhìn tôi giống như cậu.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Là tôi quen rồi đó.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
à ra là vậy.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
vậy tôi đi xem sách trước.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Cứ tự nhiên.
tôi nhanh chân chạy lẹ vào giá sách đứng cao dài bắt đầu quan sát những cuốn sách xung quanh một cách cẩn thận để tìm cuốn sách mà tôi cần
cảnh chuyển ở quầy tính tiền
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Chà chà cậu lại đến nữa hả?
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Vâng vẫn là tôi người quen đây.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
có sách mới chứ ông chủ?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Dĩ nhiên là có rồi.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
tôi vừa nhập về, cậu vào trong giá sách ở cuối xem đi.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
tôi biết rồi ông chủ.
lúc tôi bước ra quầy tính tiền thì đụng mặt hai người họ ba ánh mắt chạm nhau dâng lên một sự quen thuộc đến khó tả cuốn sách trên tay tôi cũng vô thức rơi "bộp"! xuống
anh ấy liền cúi người xuống nhặt cuốn sách rồi đưa lại nó cho tôi nói
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
/đưa cuốn sách/
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
sách cậu làm rơi này.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/cầm lấy sách/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
à ừm cảm ơn anh.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Có phải..
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Có phải...
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Chúng ta từng quen biết không?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Chúng ta từng quen biết không?
hai người họ hỏi như vậy làm tôi cũng ngạc nhiên mà buột miệng hỏi hai người
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Hai người từng gặp tôi hả?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Không chưa từng gặp.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
chưa từng quen biết.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
nhưng...
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
nhưng...
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Có cảm giác rất quen thuộc.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Có cảm giác rất quen thuộc.
Hai người nói hai câu y hệt nhau làm tôi cũng chột dạ mà nói lảnh tránh sang chuyện khác
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
anh chủ ,giúp tôi thanh toán cuốn sách này...
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
à được chứ.
sau khi thanh toán xong tôi liền nhanh chóng chuồn đi không một vết tích
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
không hiểu sao, ba người khác nhau lại có cảm giác thân thuộc đến vậy.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Có lẽ là định mệnh chăng?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
/giật mình/
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
đúng chính là định mệnh.
Hai người nhìn nhau không nói gì dường như chỉ qua ánh mắt cũng đủ hiểu hai người đang dâng lên một sự nghi hoặc trong lòng
Về đến nhà
Tôi đặt cuốn sách ở bàn cả người ngồi "phịch!" xuống ghế sofa
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/ngả người ra sofa/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Haizz...
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
hôm nay đúng là bất thường.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Gặp hai người lạ nhưng, mình lại có cảm giác thân quen.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Có lẽ nào...
đột nhiên tiếng điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi
Tít... tít...
Tôi cầm lấy điện thoại nghe máy
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
📱: alo Vy hả? Có chuyện gì thế?
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
📱: Phong có hai người đàn ông, nói muốn mua tranh của cậu.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
📱: được rồi cậu bảo hai người họ chờ một chút nhé.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
📱: tớ sẽ đến ngay.
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
📱: ok tớ biết rồi.
ở tiệm vẽ
Hồi ức xưa
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
Hai người chờ chút nhé.
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
Cậu ấy đang trên đường đến đây.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
à được rồi cảm ơn cô.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Chúng tôi sẽ đợi cậu ấy.
một lát sau...
Tôi đến tiệm vẽ mở cửa bước vào trong ai mà ngờ lại gặp hai người họ
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Là hai người sao?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
ồ có vẻ cậu không chào đón chúng tôi nhỉ?
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
chúng ta vừa mới gặp nhau lúc nãy mà, cậu quên rồi sao?
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Không sao tôi quên được.
Vừa lúc đó bạn thân của tôi là Vy bước ra mới phá vỡ được bầu không khí ngột ngạt khó thở này
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
Cậu đến rồi à?
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
ừm tớ vừa đến.
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
à hai người này là khách hàng, lúc nãy tớ bảo với cậu đó.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
ồ vậy sao.
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
tớ đi trước nhé.
Thảo Vy (bạn thân)
Thảo Vy (bạn thân)
Hẹn gặp lại vào 4 giờ chiều.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Ok hẹn gặp lại.
Vy lấy áo khoác bước ra khỏi tiệm vẽ
Tôi lặng lẽ ngồi xuống đối diện hai người họ tôi bắt đầu lên tiếng
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Hai người đến mua bức tranh nào?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
tam linh đồng.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Tam linh đồng.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
được rồi.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Hai người đợi tôi một chút.
tôi rời khỏi ghế đi vào phòng vẽ tranh để lấy bức tranh đó
5 phút sau...
Tôi quay lại với bức tranh trên tay đặt nó xuống bàn và nói
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
đây hai người xem đi.
Hai người họ nhìn bức tranh liền giật mình nhìn nhau rồi lại nhìn cậu mà nói
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Khoan đã!
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Sao hai đứa bé trong tranh, lại giống hai chúng tôi như vậy?
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
đúng đó không thể có sự trùng hợp đó được.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/kinh ngạc/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Các anh nói hai đứa trẻ trong bức tranh này là các anh?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
/gật đầu/
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
đúng vậy
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
đúng vậy.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
thực ra thì tôi đã mơ thấy hai đứa trẻ đó trong suốt một thời gian.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
dù tôi không biết hai đứa trẻ đó là ai, nhưng tôi lại muốn vẽ lại chúng.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Vì..tôi luôn có một cảm giác quen thuộc với hai đứa trẻ đó.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Vậy còn đứa trẻ này là ai?
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
đứa trẻ còn lại, tôi không biết nó là ai.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Nhưng tôi luôn có cảm giác như, mình đã làm gì đó để nó phải căm ghét tôi đến vậy.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
à đúng rồi quên giới thiệu với cậu.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Tôi tên Hải là chủ tiệm sách cổ.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Còn tôi tên An là nhà nghiên cứu khảo cổ.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Tôi tên Phong là hoạ sĩ cũng chính là chủ tiệm ở đây.
Hai người bắt tay nhau coi như là một cách giới thiệu
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
cậu hồi nhỏ có thấy vong linh không?
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
có tôi có thể thấy chúng.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
tôi cũng thấy nữa mà.
Ba người bốn mắt nhìn nhau như có sự trùng hợp một cách đến kì lạ tôi liền lên tiếng
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
à chắc chỉ là sự trùng hợp thôi.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Vậy chốt giá nhé.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Tôi lấy rẻ cho hai người cũng được.
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Không đây không phải là trùng hợp.
Nguyễn Gia An
Nguyễn Gia An
Mà là định mệnh.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
/giật mình/
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
định mệnh sao?
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
/cười/
Trần Vũ Hải
Trần Vũ Hải
Cậu tin vào nó chứ?
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
tôi không tin.
Lê Nhật Phong
Lê Nhật Phong
Nhưng sự trùng hợp này đã khiến tôi phải tin.
ba người chúng tôi lại bốn mắt nhìn nhau dường như giữa chúng tôi đã có một dây tơ hồng giằng bước lại
_end_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play