Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tuyết Tháng Tư

Giao Lộ Tháng Tư

Tiếng chuông gió leng keng, một giai điệu quen thuộc len lỏi qua không gian tĩnh lặng của "Gác Sách". Phúc ngước mắt khỏi trang sách, khẽ nhíu mày. Dù đã quá quen với âm thanh này, mỗi lần nó vang lên, cô đều cảm thấy một chút xao xuyến, như thể có điều gì đó sắp xảy đến.
Gác Sách" không phải là một nơi đặc biệt. Nó nép mình trong một con hẻm nhỏ, khuất sau những tòa nhà cao tầng của khu phố cổ. Bên trong, những kệ sách cao ngất chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, bụi bặm. Mùi giấy, mùi mực, mùi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng, quyến rũ. Nhưng với Phúc, "Gác Sách" không chỉ là một quán cà phê sách, nó còn là một thế giới, một nơi cô có thể trốn tránh khỏi những lo toan đời thường, đắm mình trong những câu chuyện, những giấc mơ.
Phúc, 22 tuổi, mái tóc đen và cắt gọn sau gáy, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt nâu trầm buồn của cậu ấy, dù mệt mỏi vì thiếu ngủ, vẫn ánh lên vẻ thông minh, lanh lợi. cậu ấy có dáng người nhỏ nhắn, nhưng toát lên vẻ mạnh mẽ, tự lập, như một cây cỏ dại kiên cường mọc giữa sỏi đá.
cậu là sinh viên năm cuối khoa Văn của một trường đại học danh tiếng. Mồ côi cha từ nhỏ, câụ sống cùng mẹ và em trai trong một căn hộ tập thể cũ kỹ, ẩm thấp. Mẹ cậu làm công nhân may, quanh năm suốt tháng cặm cụi bên chiếc máy khâu. Em trai cậu Hùng Huỳnh, đang học cấp ba, luôn mơ ước trở thành ca sĩ. Để trang trải cuộc sống và giúp đỡ gia đình, Phúc làm thêm đủ việc: gia sư, bán hàng, và hiện tại là nhân viên bán thời gian tại "Gác Sách".
Trong đầu Phúc lúc này là một mớ suy nghĩ hỗn độn: bài luận văn còn dang dở về "Chủ nghĩa hiện sinh trong văn học Việt Nam", tiền thuê nhà sắp đến hạn, và cả lời hứa mua cho em trai một đôi giày mới cho buổi biểu diễn sắp tới. Câụ thở dài, nhìn ra con phố nhỏ đang dần lên đèn. "Giá như mình có thể viết ra một câu chuyện có thể thay đổi cuộc đời ai đó," câụ thầm nghĩ. Ước mơ trở thành nhà văn luôn cháy bỏng trong tim cậu, nhưng cuộc sống mưu sinh đôi khi khiến câụ cảm thấy mệt mỏi và chán nản.
Tiếng chuông gió lại vang lên, lần này dồn dập hơn. Phúc ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông bước vào quán. Anh ta cao ráo, ăn mặc bảnh bao, với bộ vest hàng hiệu và chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay. Gương mặt anh ta lạnh lùng, cuốn hút, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ cô đơn, xa cách.
"Chắc lại một cậu ấm nhà giàu nào đó," Phúc nghĩ thầm, rồi đứng dậy, nở một nụ cười xã giao.
Đức Phúc
Đức Phúc
"Chào anh, tôi có thể giúp gì không?"
Người đàn ông không đáp lời ngay, ánh mắt lướt qua những kệ sách cao ngất, nhưng không hề dừng lại. Anh ta đang tìm kiếm một thứ gì đó hơn là những con chữ vô tri, có lẽ là một lối thoát khỏi cái lồng vàng mà anh đang bị giam cầm.
Trung Thành
Trung Thành
"Tôi cần tìm cuốn 'Hồi ức về một đế chế'," anh ta nói, giọng trầm ấm nhưng có chút kiêu ngạo.
Phúc khẽ nhíu mày. Cuốn sách đó là một bản in cổ, rất quý hiếm, được cất giữ cẩn thận trong kho. Không phải ai cũng có thể đọc được nó.
Đức Phúc
Đức Phúc
"Xin lỗi, cuốn sách đó không được trưng bày ở đây," Phúc đáp, cố gắng giữ thái độ lịch sự.
Trung Thành
Trung Thành
Người đàn ông nhếch mép: "Tôi biết. Tôi đã gọi điện hỏi trước rồi. Tôi chỉ muốn xem anh có biết về nó không."
Đức Phúc
Đức Phúc
Phúc cảm thấy khó chịu. "Tôi là nhân viên ở đây, tất nhiên tôi biết về nó. Nhưng cuốn sách này không dành cho những người chỉ coi nó là vật trang trí."
Trung Thành
Trung Thành
Ánh mắt người đàn ông trở nên sắc lạnh: "Vậy theo anh, nó dành cho ai?"
Đức Phúc
Đức Phúc
Phúc nhìn thẳng vào mắt anh ta, không hề nao núng: "Dành cho những người thực sự yêu thích lịch sử, những người muốn hiểu về quá khứ để xây dựng tương lai."
Hai người nhìn nhau, không ai chịu nhường ai. Không khí trong quán trở nên căng thẳng. Tiếng chuông gió bỗng im bặt, như thể đang nín thở chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra.
Đức Phúc
Đức Phúc
Cuối cùng, Phúc thở dài. "Được rồi," câụ nói, "tôi sẽ giúp anh tìm cuốn sách. Nhưng tôi không chắc anh có đủ kiên nhẫn để đọc nó không."
Câụ dẫn người đàn ông đến một góc khuất trong quán, nơi có một chiếc thang gỗ cũ kỹ dẫn lên một gác xép nhỏ.
Đức Phúc
Đức Phúc
"Sách quý hiếm đều được cất ở trên đó. Anh có thể tự trèo lên được chứ?"
Người đàn ông nhíu mày nhìn chiếc thang, có vẻ hơi do dự.
Trung Thành
Trung Thành
"anh coi thường tôi à?" anh ta hỏi, giọng đầy thách thức.
Đức Phúc
Đức Phúc
Phúc nhún vai: "Tôi chỉ muốn chắc chắn anh không làm hỏng cuốn sách của chúng tôi"
Người đàn ông không nói gì thêm, bắt đầu trèo lên thang. Phúc đứng dưới nhìn theo, trong lòng có chút lo lắng. Chiếc thang có vẻ không chắc chắn lắm, lại thêm người đàn ông kia có vẻ không quen với việc leo trèo
Và đúng như dự đoán của Phúc, khi người đàn ông gần lên đến nơi, chiếc thang bỗng rung lắc dữ dội. Anh ta mất thăng bằng, suýt ngã xuống
Đức Phúc
Đức Phúc
Phúc hoảng hốt kêu lên: "Cẩn thận!"
Câụ vội vàng chạy đến đỡ lấy chiếc thang, nhưng không kịp. Người đàn ông mất kiểm soát, ngã nhào xuống. Phúc nhắm mắt lại, chuẩn bị cho một cú va chạm đau đớn.
Nhưng cú va chạm không xảy ra. Câụ cảm thấy có một vòng tay ôm lấy mình, kéo câụ vào lòng. Câụ mở mắt ra, thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay của người đàn ông kia.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Phúc cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết. Câụ chưa bao giờ ở gần một người con trai đến vậy. Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, như muốn hút câụ vào một thế giới khác.
Thành cũng cảm thấy một cảm xúc lạ lùng. Phúc không giống bất kỳ người con trai, con gái anh từng gặp, câụ có một sức hút khó cưỡng. Anh muốn giữ câụ trong vòng tay mình mãi mãi.
Cả hai đứng dậy, ngượng ngùng tránh mặt nhau. Phúc chỉnh lại mái tóc, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Thành phủi bụi trên quần áo, giọng hơi run
Trung Thành
Trung Thành
"Cảm ơn anh. Nếu không có anh, chắc tôi đã gãy xương rồi."
Đức Phúc
Đức Phúc
Phúc khẽ mỉm cười: "Không có gì. Để tôi lấy cuốn sách cho anh."
Câụ trèo lên thang một cách cẩn thận, lấy cuốn "Hồi ức về một đế chế" xuống và đưa cho Thành. Anh nhận lấy cuốn sách, cảm ơn anh một lần nữa và rời đi.
Phúc nhìn theo bóng lưng Thành khuất dần trong dòng người. Tiếng chuông gió lại vang lên, lần này dịu dàng hơn, như một lời thì thầm bí mật.
Khi Thành khuất bóng, Phúc tự hỏi, liệu đây chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, hay là một định mệnh đã được sắp đặt trước? Và dù là gì đi nữa, cuộc gặp gỡ này chắc chắn đã để lại một dấu ấn khó phai trong lòng anh. anh không hề biết rằng, từ giây phút này trở đi, cuộc đời anh sẽ bước sang một trang mới, đầy những bất ngờ, những thử thách, và cả những đau khổ mà anh chưa từng hình dung ra.

Chương 2: Giai Điệu Tháng Tư

"Gác Sách" nép mình yên ả trong con hẻm nhỏ, như một nốt trầm xao xuyến giữa bản nhạc ồn ào của phố thị. Buổi chiều muộn, ánh nắng hanh hao cuối ngày cố len lỏi qua những tán cây cổ thụ, hắt lên khung cửa kính những vệt vàng nhạt nhòa, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nao lòng. Phúc cặm cụi lau chùi chiếc máy pha cà phê, tiếng lách cách khe khẽ vang vọng trong không gian yên ắng, đều đặn như nhịp tim đang cố gắng giữ nhịp trước những âu lo đang bủa vây.
Đôi mắt Phúc thoáng vẻ ưu tư, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tờ hóa đơn viện phí nhàu nhĩ giấu kín trong ngăn kéo. Số tiền viện phí của mẹ cứ ngày một tăng lên, tựa như một ngọn núi vô hình đè nặng lên đôi vai gầy của cậu. Cậu đã làm việc cật lực, tranh thủ mọi ca làm thêm, nhưng dường như vẫn không đủ. Cậu nhớ đến bàn tay chai sạn của mẹ, những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt khắc khổ, và cả nụ cười hiền hậu luôn dành cho cậu. Cậu tự hứa với lòng mình sẽ không để mẹ phải lo lắng thêm nữa, nhất định phải tìm cách xoay sở để mẹ có thể chữa bệnh.
"Gác Sách" không phải là của cậu, cậu chỉ là một nhân viên pha chế bình thường. Nhưng nơi này mang đến cho cậu một sự bình yên lạ kỳ, một chốn nương thân giữa cuộc đời đầy giông bão. Cậu yêu cái không khí ấm cúng của quán, yêu mùi hương cà phê thoang thoảng, và yêu cả những vị khách quen thường ghé qua đây. Cậu muốn giữ gìn nơi này, không chỉ vì công việc, mà còn vì những kỷ niệm và những mối quan hệ tốt đẹp mà cậu đã xây dựng được ở đây.
Tiếng chuông gió leng keng ngân nga, báo hiệu có khách mới. Phúc ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày làm việc mới. Nhưng nụ cười của cậu vụt tắt khi nhìn thấy người vừa bước vào.
Thành.
Anh ta cao lớn, mặc một bộ vest đen lịch sự. Gương mặt anh ta góc cạnh, đôi mắt sắc sảo, toát lên vẻ tự tin và quyền lực. Anh ta bước vào quán, đi thẳng đến quầy pha chế, và gọi một ly espresso. Giọng nói của anh ta trầm ấm, nhưng có một chút gì đó xa cách, khiến Phúc cảm thấy có chút dè chừng.
Đức Phúc
Đức Phúc
"Anh vẫn khỏe chứ?" Phúc hỏi, cố gắng giữ giọng bình thường
Trung Thành
Trung Thành
Tôi ổn," Thành đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Phúc. "Còn cậu thì sao? Có vẻ cậu đang gặp chuyện gì đó?"
Phúc giật mình. Cậu không ngờ rằng Thành lại tinh ý đến vậy. Cậu vội vàng lắc đầu, cố gắng che giấu sự lo lắng của mình.
Đức Phúc
Đức Phúc
"Không có gì đâu," Phúc nói. "Chỉ là hơi mệt một chút thôi."
Trung Thành
Trung Thành
"có những người sinh ra không để nói dối ," Thành nói, khẽ mỉm cười. "Nếu cậu cần gì, cứ nói với tôi."
Phúc cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm của Thành. Nhưng cậu không muốn làm phiền anh, cậu biết rằng anh cũng có những vấn đề riêng của mình.
Thành nhận lấy ly espresso, rồi tiến về phía một chiếc bàn khuất trong góc quán. Ở đó, một người đàn ông lạ mặt đang đợi anh. Họ bắt đầu trò chuyện, giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng đầy vẻ căng thẳng. Phúc vô tình nghe được vài đoạn trong cuộc trò chuyện của họ. Cậu không cố ý nghe lén, nhưng những lời nói của Thành khiến cậu không thể không chú ý.
Y/n
Y/n
"Ông Trùm...""...món nợ...""...không còn lựa chọn nào khác..."
Phúc cảm thấy lo lắng. Cậu không biết "Ông Trùm" là ai, nhưng cậu linh cảm rằng đó là một người rất nguy hiểm. Cậu cũng cảm thấy rằng Thành đang gặp phải một rắc rối lớn, một rắc rối có thể thay đổi cả cuộc đời anh.
Cậu giằng xé giữa việc giữ im lặng và việc nói cho Thành biết những gì mình đã nghe được. Cậu sợ rằng nếu cậu can thiệp vào chuyện của Thành, cậu sẽ bị liên lụy. Cậu chỉ là một người làm thuê, không có quyền can thiệp vào những chuyện lớn lao. Nhưng cậu không thể làm ngơ trước sự nguy hiểm mà Thành đang phải đối mặt. Cậu cảm thấy thương cảm cho anh, và muốn giúp đỡ anh bằng tất cả khả năng của mình.
Cuối cùng, cậu quyết định tin vào trực giác của mình.
Đức Phúc
Đức Phúc
"Anh Thành," Phúc nói, tiến lại gần bàn của Thành. "Tôi... tôi có chuyện muốn nói với anh. Chuyện này rất quan trọng, và có thể... nguy hiểm."
Thành ngẩng đầu lên, nhìn Phúc với ánh mắt nghi ngờ. Anh ra hiệu cho người đàn ông kia rời đi, rồi quay sang Phúc, giọng lạnh lùng:
Trung Thành
Trung Thành
"Cậu muốn gì?"
Đức Phúc
Đức Phúc
Tôi không biết anh đang gặp phải chuyện gì," Phúc nói, giọng run run. "Nhưng tôi nghe được cuộc trò chuyện của anh với người đàn ông kia. Tôi biết có một người tên là Ông Trùm, và có vẻ như anh đang gặp rắc rối lớn."
Trung Thành
Trung Thành
"Cậu nghe được những gì?" Thành hỏi, ánh mắt sắc bén như dao găm.
Đức Phúc
Đức Phúc
Tôi... tôi không biết nhiều," Phúc nói. "Nhưng tôi muốn anh biết rằng tôi luôn ở đây nếu anh cần."
Thành im lặng một lúc, nhìn Phúc chăm chú. Ánh mắt anh vẫn đầy nghi ngờ, nhưng cũng có một chút gì đó dịu lại.
Trung Thành
Trung Thành
"Cảm ơn cậu," Thành nói, giọng nhẹ hơn. "Nhưng đây không phải là chuyện của cậu. Đừng xen vào."
Đức Phúc
Đức Phúc
Tôi biết," Phúc nói. "Nhưng tôi không thể làm ngơ được."
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe hơi gầm rú phá tan sự tĩnh lặng của không gian. Một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng dừng lại trước "Gác Sách". Hai người đàn ông mặc vest đen, mặt mày lạnh tanh, bước xuống xe, tiến thẳng vào quán.
Ánh mắt họ lướt nhanh một lượt, rồi dừng lại ở Thành.
Y/n
Y/n
"Ông Trùm muốn gặp anh," một trong hai người nói, giọng không chút cảm xúc. "Đi với chúng tôi."
Phúc nhìn Thành, ánh mắt tràn ngập sự lo lắng và sợ hãi. Cậu biết rằng Thành đang gặp nguy hiểm, và cậu không biết phải làm gì để giúp đỡ anh.
"Mình phải làm gì đó," Phúc thầm nghĩ. "Mình không thể để anh ấy đi một mình."

Chương 3: Bóng Tối Bủa Vây

Chiếc xe đen lao đi vun vút trên những con phố đêm, bỏ lại "Gác Sách" chìm trong màn đêm tĩnh lặng. Thành ngồi giữa hai gã đàn ông lực lưỡng, cảm nhận rõ sự kìm kẹp và giám sát. Không khí trong xe ngột ngạt, đặc quánh một mùi thuốc lá rẻ tiền và sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Thành cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng. Anh tự hỏi "Ông Trùm" muốn gì ở anh, và liệu anh có thể thoát khỏi tình huống này một cách an toàn hay không. Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng ghi nhớ từng con đường, từng ngã rẽ. Anh biết rằng những thông tin này có thể rất quan trọng, nếu anh muốn tìm cách trốn thoát.
Chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, tối tăm và vắng vẻ. Hai bên đường là những bức tường cao ngất, phủ đầy rêu phong và những hình vẽ graffiti nham nhở. Thành cảm thấy một sự bất an dâng lên trong lòng. Nơi này không giống bất kỳ nơi nào anh từng đến.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, trông như một nhà kho bỏ hoang. Hai gã đàn ông áp giải Thành xuống xe, rồi dẫn anh đi vào bên trong. Cánh cửa sắt mở ra, hé lộ một hành lang dài và tối tăm. Thành hít một hơi thật sâu, rồi bước vào bóng tối.
Hành lang dẫn đến một căn phòng rộng lớn, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn neon mờ ảo. Khắp căn phòng là những con người với đủ loại trang phục và biểu cảm. Có những gã đàn ông xăm trổ đầy mình đang chơi bài, những cô gái ăn mặc hở hang đang cười nói ồn ào, và những kẻ lén lút trao đổi những món hàng đáng ngờ. Thành cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới mà anh chưa từng biết đến.
Họ dẫn Thành đến một căn phòng ở cuối hành lang. Căn phòng này được trang trí xa hoa và lộng lẫy, khác hẳn với vẻ ngoài tồi tàn của tòa nhà. Trên một chiếc ghế bành lớn, một người đàn ông trung niên đang ngồi, nhâm nhi một ly rượu vang đỏ.
ông trùm
ông trùm
Chào mừng anh đến với thế giới của tôi, Thành," người đàn ông nói, giọng trầm ấm và đầy quyền lực. "Tôi là Ông Trùm."
Thành nhìn thẳng vào mắt Ông Trùm. Anh không hề sợ hãi, nhưng cũng không hề tỏ ra bất cẩn. Anh biết rằng anh đang đối diện với một người rất nguy hiểm, và anh phải cẩn trọng trong từng lời nói và hành động.
Trung Thành
Trung Thành
"Tôi không nghĩ rằng chúng ta có chuyện gì để nói," Thành đáp, giọng lạnh lùng.
ông trùm
ông trùm
"Ồ, tôi nghĩ là có đấy," Ông Trùm nói, khẽ mỉm cười. "Anh đang gặp khó khăn về tài chính, đúng không? Tôi có thể giúp anh giải quyết vấn đề đó."
Trung Thành
Trung Thành
"Tôi không cần sự giúp đỡ của ông," Thành nói.
ông trùm
ông trùm
"Đừng vội từ chối," Ông Trùm nói. "Hãy suy nghĩ kỹ về lời đề nghị của tôi. Tôi có thể cho anh mọi thứ anh muốn: tiền bạc, quyền lực, và sự bảo vệ. Đổi lại, anh chỉ cần làm việc cho tôi."
Trung Thành
Trung Thành
"Tôi không phải là loại người đó," Thành nói. "Tôi không muốn dính líu đến những chuyện làm ăn phi pháp của ông."
ông trùm
ông trùm
"Anh đang lãng phí thời gian của tôi," Ông Trùm nói, giọng trở nên lạnh lùng hơn. "Tôi không thích bị từ chối."
Trung Thành
Trung Thành
Vậy thì tôi xin lỗi," Thành nói. "Nhưng tôi không thay đổi quyết định của mình."
Ông Trùm đứng dậy, tiến lại gần Thành. Ánh mắt ông ta sắc lạnh như dao găm
ông trùm
ông trùm
"Anh sẽ hối hận," Ông Trùm nói, giọng thì thầm. "Tôi sẽ khiến anh phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình."
Thành không hề nao núng. Anh nhìn thẳng vào mắt Ông Trùm, không hề sợ hãi
Trung Thành
Trung Thành
"Tôi không sợ ông," Thành nói.
ông trùm
ông trùm
"Vậy thì chúng ta hãy chờ xem," Ông Trùm nói, rồi ra hiệu cho hai gã đàn ông áp giải Thành ra khỏi phòng.
Thành biết rằng anh đã đưa ra một quyết định nguy hiểm. Anh biết rằng Ông Trùm sẽ không bỏ qua cho anh. Nhưng anh vẫn kiên quyết với lựa chọn của mình. Anh sẽ không khuất phục trước thế lực đen tối, và anh sẽ tìm cách tự giải thoát cho mình.
Khi bị áp giải ra khỏi tòa nhà, Thành lợi dụng một chút sơ hở của bọn chúng để trốn thoát. Anh chạy thục mạng qua những con hẻm tối tăm, những khu chợ đông đúc và những con đường vắng vẻ. Bọn chúng đuổi theo anh ráo riết, nhưng anh may mắn trốn thoát được
Cuối cùng, Thành tìm được một nơi an toàn để ẩn náu. Anh biết rằng anh không thể ở lại đó mãi mãi, nhưng ít nhất anh cũng có một chút thời gian để suy nghĩ và lên kế hoạch cho bước tiếp theo.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play