Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[PhaoChi] Em Là Búp Bê Trong Mắt Tôi

TRỞ VỀ – VA CHẠM ĐỊNH MỆNH

Tháng 8 – Trở lại Việt Nam sau ba năm điều trị
[Lời kể – Góc nhìn Phương Mỹ Chi]
Tôi đặt chân xuống sân bay trong chiều thu đổ bóng. Không khí Việt Nam có mùi ẩm nồng, khói xe và mưa dở dang. Tôi nhìn quanh, chẳng ai đợi mình. Gia đình đã sắp xếp xe riêng, nhưng trong lòng tôi… thấy trống rỗng đến lạ.
Tôi đã rời khỏi đất nước này ba năm trước – sau một cú ngã cầu thang được ghi lại là "tai nạn". Nhưng ký ức trong tôi mờ nhòe, như đoạn băng bị xóa. Tôi không nhớ nổi mặt ai trong quá khứ – chỉ là những cái tên trôi nổi như khói.
Một trong số đó… là "Royal".
[Trước cổng Học viện Royal – 7:45 sáng]
Học viện Royal nổi bật như một toà lâu đài cổ châu Âu giữa lòng thành phố. Mái nhọn, tường đá xám, cột đồng khắc tên các dòng họ danh giá
Đa NVP nam
Đa NVP nam
//lịch sự//Chúc tiểu thư học tốt. Cô đừng quá căng thẳng… Royal là nơi an toàn.
An toàn?
Tôi không chắc. Bởi từ khi nghe cái tên này, lồng ngực tôi cứ đau nhói vô cớ.
📱 [Tin nhắn – Từ Lamoon]
Lamoon
Lamoon
📱 Chi! Cậu tới rồi đúng không? Cậu còn nhớ tớ không? Tớ là Lamoon nè, bạn hồi tiểu học á!
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱 Ừ… tớ nhớ chút chút. Hình ảnh cậu mặc áo hồng hay theo sau tớ ấy.
Lamoon
Lamoon
📱 Tớ mừng vì cậu ổn. Nhưng Chi này… cậu phải cẩn thận. Ở Royal có nhiều điều cậu quên – và có người không muốn cậu nhớ lại đâu
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
📱 Ý cậu là ai?
Lamoon
Lamoon
📱Người đó tên là Pháo.
[Lời kể – Nội tâm Chi]
Cái tên ấy… khiến tim tôi lệch một nhịp. Ký ức không hiện lên, nhưng linh cảm thì rít gào.
[Sảnh chính – Lễ chào học sinh mới]
Tôi được giới thiệu trước toàn trường. Giọng hiệu trưởng sang sảng:
Đa NVP nam
Đa NVP nam
Hiệu trưởng: Đây là Phương Mỹ Chi – du học sinh từ Thuỵ Sĩ, từng theo học hệ hoàng gia, nay trở lại Royal. Mong các em hỗ trợ bạn.
Mọi ánh mắt đều hướng về tôi.
Lạnh. Soi mói. Một số thì… thù hằn.
Tôi cúi đầu chào
Bất giác, ánh mắt tôi va phải một người ngồi hàng ghế đầu. Một cô gái với mái tóc xanh – mặc đồng phục chỉnh tề, chân vắt lên ghế, môi khẽ nhếch cười.
Ánh mắt ấy… nhìn tôi như thể đã quen thuộc từ kiếp trước. Lạnh lùng. Nhưng cháy âm ỉ.
[Tiết đầu tiên – Văn học cổ điển]
Cô giáo yêu cầu tôi giới thiệu. Tôi đứng đó, căng cứng, nhưng vẫn cố mỉm cười.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Em tên là Chi. Em thích sách, âm nhạc nhẹ… và không giỏi thể thao cho lắm.
Cả lớp cười nhẹ
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Cô giáo: Chỗ bên cạnh lớp trưởng còn trống. Chi, em ngồi đó nhé.
Tôi quay sang – và tim ngừng đập nửa nhịp.
Chính là cô gái tóc xanh đó.
Cô ấy không nhìn tôi. Vẫn viết trong cuốn sổ đen, trang bìa có ký hiệu rồng bốc khói. Nhưng tôi nghe rõ giọng cô – trầm, ngắn, sắc như cắt:
Pháo
Pháo
Chào mừng trở lại, Chi.
Tôi cứng người.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
…Chị là…?
Pháo
Pháo
//quay sang, nhìn thẳng//Em không nhớ tôi thật à?
[Giờ ra chơi – Căng tin tầng 2]
Tôi tìm một góc khuất để ăn. Tay cầm bánh mì, tim vẫn đập loạn.
Tiếng thì thầm sau lưng bắt đầu vang lên:
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Học sinh A: Cô ta là người đó hả?
Đa NVP nam
Đa NVP nam
Học sinh B: Ừ, từng học Royal. Rồi đột nhiên bị chuyển đi.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Học sinh C: Nghe nói từng… bị ai đó đẩy ngã từ cầu thang tầng 3.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Học sinh A: Người đó chính là Pháo. Nhưng bị ém hết. Ai dám động đến Pháo chứ?
Đa NVP nam
Đa NVP nam
Học sinh B: Nực cười nhất là… giờ lại ngồi cạnh nhau.
[Ký túc xá – Đêm đầu tiên]
Tôi nằm nghiêng trên giường. Bức tường trắng loang lổ ánh đèn. Đồng hồ chỉ 2:14 sáng.
Bỗng
Ping!
Tin nhắn ẩn danh hiện lên.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Ẩn danh: Chào em. Vẫn thích mùi lavender chứ? Giường bên trái căn phòng ký túc có lót túi thơm đấy.
Tôi bật dậy. Chạy sang lật gối. Túi lavender thật
Tim đập mạnh
Ping!
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Ẩn danh: Mai mặc áo sơ mi trắng nhé. Tóc buộc cao. Tôi thích em như vậy.
Tôi không trả lời.
Ping!
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Ẩn danh: Nếu không làm theo… tôi sẽ giận đấy, Chi à.
[Sáng hôm sau – Lớp học Nghệ thuật]
Tôi bước vào lớp với mái tóc buộc cao, áo sơ mi trắng. Không hiểu vì sao mình lại làm theo
Pháo ngồi ở bàn vẽ. Cô ngước lên. Nhìn tôi. Khẽ cười.
Không phải kiểu cười vui vẻ. Mà là… nắm được một thứ gì đó. Một phần ký ức mà tôi không có.
[Trích đoạn trong sổ tay của Pháo]
"Thấy em bước vào lớp hôm nay... tim tôi đau nhói. Vì em quên rồi. Cả những lần em khóc trong tay tôi... cũng không còn trong trí nhớ em." "Nhưng không sao... tôi sẽ khiến em nhớ lại. Dù có phải phá nát tâm trí em lần nữa."
[Lời kể – Nội tâm Phương Mỹ Chi]
Tôi không biết ai là bạn, ai là thù. Tôi không biết vì sao cái tên "Pháo" lại khiến tôi mất ngủ đến thế. Tôi không biết tại sao… lại làm theo những tin nhắn kia.
Nhưng tôi biết… điều gì đó rất sai đang xảy ra ở đây. Và tôi… có lẽ không đủ mạnh để ngăn nó lại
_____________
End
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Nhận xét đi mấy bạn
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Thấy truyện oke không?
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
2 fic kia mất cái cốt truyện rồi nên giờ đang viết lại cốt truyện tầm th7 sẽ ra mắt 2 fic đó
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Like nhiều nhiều đi mai ra 2 chap cho 2 fic luôn

KÝ ỨC BỊ KHÓA

07:14 AM – Trường Học Royal
Cổng trường Royal như một bức tường ngăn cách hai thế giới: một bên là thực tại xô bồ, còn bên kia là mê cung của những bí mật. Mỹ Chi bước vào khuôn viên trường trong chiếc áo khoác dài, ánh mắt lơ đãng như thể tâm trí cô vẫn mắc kẹt ở giấc mơ tối qua.
Mọi thứ quanh nàng mờ nhòe. Ánh nắng chiếu lên đôi mắt như xuyên qua một lớp khói mỏng. Gương mặt Chi phảng phất một nỗi buồn... như thể đã từng đánh mất điều gì đó rất quan trọng ở nơi này.
Lamoon
Lamoon
//vỗ nhẹ vai Chi//Ê, sáng nay đi học mà như hồn bay phách lạc vậy, tối qua mất ngủ hả?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//giật mình, cười gượng//Chắc do mơ linh tinh...
Lamoon không hỏi thêm. Cô biết Chi vẫn chưa thể hoàn toàn hòa nhập. Nhưng cũng chẳng ai trong lớp này thực sự là "bình thường" cả. Bởi Royal là nơi mà… nếu ở lại đủ lâu, sẽ bắt đầu nghe thấy những âm thanh không ai khác nghe thấy.
Giờ học Lịch sử – phòng 4D
Giáo viên đang giảng về truyền thuyết những người mất tích hàng loạt tại ký túc xá cũ cách đây 20 năm. Một câu chuyện bị xem là “tin đồn” nhưng luôn được lặp lại mỗi năm.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Cô giáo: Người ta nói, những học sinh bị mất tích vào ngày trăng non đều có chung một đặc điểm: đều nằm trong danh sách ‘học sinh đặc biệt’. Không ai rõ điều đó nghĩa là gì.
Lúc ấy, Mỹ Chi bất giác rùng mình. Tay cô siết nhẹ quyển vở. Không hiểu vì lạnh… hay vì sợ.
Sau giờ học – khu vườn phía sau dãy phòng thí nghiệm
Cơn mưa đầu mùa bất ngờ ập tới. Mỹ Chi tìm nơi trú dưới mái hiên cũ, nơi bị bỏ hoang từ lâu. Cô nhắm mắt, để mặc cho tiếng mưa rơi làm dịu những cảm giác rối bời trong lòng.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
//giọng lạnh//Cậu luôn chọn chỗ này à?
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Mỹ Chi quay phắt lại. Là… cô gái hôm qua. Người xuất hiện trong hành lang – cũng là người trong giấc mơ.
Vẫn ánh mắt đó, đôi mắt tím sẫm như từng giam giữ cả một đêm dài.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//hoảng hốt//Cậu là… Pháo?
Pháo
Pháo
//nhếch môi//Ồ? Cậu nhớ tên tôi sao?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Tôi… không rõ. Tôi không hiểu tại sao lại nhớ tên cậu.
Pháo
Pháo
Có thể... vì chúng ta đã từng biết nhau. Trước khi trí nhớ cậu bị khóa.
Chi như bị điện giật. Những hình ảnh vụn vỡ bắt đầu ùa về – một chiếc vòng tay vỡ đôi, một giọng nói gọi tên cô dưới gốc cây đỏ, và một câu nói từ ai đó...
“Nếu một ngày cậu quên tôi, tôi sẽ khiến cậu phải nhớ, dù có phải khiến cậu hận tôi.”
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//ngập ngừng//Tôi... đã từng học ở đây sao?
Pháo
Pháo
Chưa từng. Nhưng ký ức thì không cần không gian để tồn tại.
Buổi tối – Ký túc xá nữ tầng 3
Mỹ Chi không thể ngủ được. Những giấc mơ lặp lại. Nhưng lần này, nó rõ ràng hơn. Cô thấy mình chạy trong hành lang tối, phía sau là tiếng bước chân dồn dập. Một cánh tay kéo giật cô vào góc khuất.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
Giọng nữ trong mơ: Im lặng! Nếu họ tìm thấy cậu… chúng ta sẽ không bao giờ được sống lần nữa!
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//trong mơ//Pháo…?
Cô bật dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa. Tay cô siết chặt tấm chăn. Một tiếng "cộc... cộc..." vang lên từ cửa sổ dù gió đã tắt.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//thì thầm//Mình đang mơ hay... thực sự có điều gì đang quay về?
Sáng hôm sau – sân trường
Mỹ Chi bắt đầu tìm hiểu. Cô hỏi thăm những bạn cùng lớp về cái tên "Pháo", nhưng không ai biết. Dường như… cái tên ấy chưa từng tồn tại ở trường này.
Đa NVP nam
Đa NVP nam
Nam sinh //nhăn mặt//: Pháo? Trường mình làm gì có ai tên lạ vậy.
Lamoon
Lamoon
//bước tới//Chi, cậu hỏi vậy làm gì?
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Chỉ là… tớ nghe ai đó gọi.
Lamoon
Lamoon
//nghiêm mặt//Tránh xa những cái tên không tồn tại đi. Ở trường này, những gì bị lãng quên đều có lý do của nó.
Chiều – phòng lưu trữ hồ sơ
Với một sự liều lĩnh không rõ lý do, Chi lén vào khu hồ sơ học sinh cũ. Cô lật những tập giấy ngả màu vàng úa.
Rồi một cái tên đập vào mắt cô:
HỒ SƠ HỌC SINH –NGUYỄN DIỆU HUYỀN (PHÁO) – LỚP 11A – NĂM 2017
Nhưng hồ sơ bị gạch chéo đỏ, dòng cuối ghi
"Mất tích sau đêm 21/11. Không tìm thấy xác. Trường hợp bị đình chỉ vĩnh viễn."
Mỹ Chi run rẩy. Tay cô vuột khỏi hồ sơ, làm rơi một sợi dây chuyền gãy đôi lẫn trong tập tài liệu. Trái tim cô nhói lên.
Tối – sân thượng ký túc xá
Gió lạnh lùa vào tóc. Mỹ Chi đứng đó, như đang đợi một điều gì đó sẽ đến. Và quả thật… Pháo lại xuất hiện, như một thói quen.
Pháo
Pháo
//nhìn lên trời//Bầu trời luôn giống nhau, nhưng người nhìn lên lại thay đổi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Cậu thật sự là ai? Tại sao chỉ mình tôi thấy cậu?
Pháo
Pháo
Vì tôi là ký ức mà cậu đã chọn quên. Nhưng tôi không thể biến mất, cho đến khi cậu đối diện với sự thật.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//đôi mắt run rẩy//Tôi đã làm gì sai?
Pháo
Pháo
///tiến lại gần, chạm nhẹ vào trán Chi//Cậu đã hứa sẽ không quên tôi.
Một tia sáng bùng lên trong tâm trí. Chi nhìn thấy họ – trong một đời sống khác – chạy trong rừng, cười đùa bên nhau, rồi bị chia cách bởi một biến cố. Một tai nạn. Một cái chết. Một ký ức bị xóa.
Pháo
Pháo
//thì thầm//Nếu cậu muốn biết sự thật, hãy đến phòng 4D vào đêm trăng máu...
_
Trong nhật ký của một học sinh cũ mà Mỹ Chi tình cờ tìm thấy có ghi:
“Họ sẽ trở lại mỗi lần trăng máu xuất hiện. Những mảnh ký ức chưa được trả lại sẽ dẫn dắt những kẻ sống đi tìm điều họ nên quên.”
________________
End
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Nay siêng nên viết sớm
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Nhớ like ủng hộ truyện nha

ĐÊM TRĂNG MÁU

Ngày trăng máu – 19:27 PM
Học viện Royal về đêm yên tĩnh đến lạ. Nhưng không phải là sự yên tĩnh bình thường… mà là sự yên tĩnh của một nơi đang nín thở chờ điều gì đó xảy ra.
Mỹ Chi đứng ở cửa phòng ký túc xá, mắt nhìn về phía dãy nhà cũ nơi phòng 4D nằm im lìm. Cô nhớ lời Pháo:
"Nếu cậu muốn biết sự thật, hãy đến phòng 4D vào đêm trăng máu."
Lamoon
Lamoon
//nắm tay Chi//Chi… đừng đi. Đêm nay cậu nên ở lại. Có những thứ… cậu không nên biết.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Nhưng nếu tớ không biết… tớ sẽ không thể ngồi yên.
Ánh mắt của Chi kiên định lạ thường. Lamoon nhìn sâu vào mắt cô, thở dài, rồi buông tay.
Khi ấy, cô chỉ nghĩ đó là lời nói đầy ẩn ý để hù dọa mình. Nhưng từ sáng nay, cả trường như có một thứ không khí lạ, mọi người tránh nói chuyện về phòng 4D, và tránh luôn cả việc nhắc tên Pháo khi trời đã tối.
Trên đường đi – 19:52 PM
Hành lang dẫn đến phòng 4D dài và tối hơn bình thường. Những bóng đèn huỳnh quang mờ mờ chập chờn, tiếng gió rít qua khe cửa kính tạo ra âm thanh như tiếng ai đó đang thở gấp.
Bỗng một bóng đen vụt qua cuối hành lang.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Đứng sững, tim đập mạnh//Chắc… chỉ là gió…
Cô tự trấn an. Nhưng bản năng mách bảo cô rằng thứ vừa vụt qua… không phải con người.
Phòng 4D – 20:07 PM
Pháo đã đứng chờ ở đó, lưng dựa vào tường, ánh trăng máu chiếu lên một nửa gương mặt sắc nét. Mắt cô ấy không hề rời khỏi Chi từ lúc cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Pháo
Pháo
//nhỏ nhẹ//Cậu đến rồi.
Căn phòng nồng mùi giấy cũ và bụi mốc. Trên bàn là cuốn sổ Polaroid cũ kỹ, bìa đã sờn mép. Pháo đẩy nó về phía Chi.
📜 Cuốn sổ
Khi Chi mở ra, hình ảnh đầu tiên là hai cô gái ngồi dưới gốc cây đỏ – một người là cô, còn người kia chính là Pháo. Nhưng điều khiến Chi rùng mình là góc ảnh bên trái mờ mờ hiện bóng một người thứ ba – đứng rất xa, nhưng ánh mắt nhìn về phía họ như đang theo dõi.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
Người này… là ai?
Pháo
Pháo
//Khẽ mỉm cười//Không quan trọng. Điều quan trọng là… cậu đã từng ở đây, bên tôi.
Ký ức
Hình ảnh vụt qua đầu: tiếng cười dưới tán cây đỏ, bàn tay siết chặt trong đêm mưa, giọng Pháo nói:
Pháo
Pháo
Nếu có kiếp sau, tớ vẫn muốn tìm thấy cậu đầu tiên.
Nhưng ký ức vụt tắt nhanh chóng, để lại một khoảng trống nặng nề.
Phương Mỹ Chi
Phương Mỹ Chi
//Bối rối//Tại sao tôi lại quên?
Pháo tiến lại gần, đôi mắt như xoáy vào sâu tận trí nhớ của Chi.
Pháo
Pháo
Bởi vì có người muốn cậu quên. Và… cậu cũng đồng ý quên.
Không gian biến dạng
Đột nhiên, cửa phòng đóng sập lại. Cả căn phòng rung nhẹ, những chữ mờ trên tường bắt đầu hiện rõ.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
1: Không ai rời khỏi Royal mà không trả giá.
Đa NVP Nữ
Đa NVP Nữ
2: Những gì mất đi, sẽ đòi lại bằng máu.
Chi lùi lại, lưng chạm vào bàn. Nhưng Pháo không lùi, ngược lại tiến sát, thì thầm bên tai.
Pháo
Pháo
Nếu lần này cậu bỏ tôi, tôi sẽ kéo cậu xuống cùng
Hành lang vang tiếng chân
Từ ngoài hành lang, tiếng bước chân đều đều vang lên, mỗi lúc một gần, nhưng không ai mở cửa. Tiếng đó chỉ đi qua… rồi dừng lại ngay trước phòng 4D.
Pháo
Pháo
//Nghiêng đầu, nhìn Chi//Đừng nhìn ra ngoài.
Nhưng như bị thôi miên, Chi vẫn quay đầu về phía cánh cửa. Và qua khe hở… cô thấy một con mắt trắng dã, không tròng đen, đang nhìn thẳng vào mình.
Khoảnh khắc ràng buộc
Chi hoảng hốt, nhưng Pháo đã ôm lấy cô, ghì chặt. Hơi ấm từ cơ thể Pháo lan ra, đẩy lùi cái lạnh bủa vây.
Pháo
Pháo
//Giọng thấp và chắc//Từ giờ… đừng tin vào bất kỳ ai ngoài tôi.
Cả căn phòng chìm vào im lặng. Khi Chi mở mắt ra, cửa phòng đã hé mở, tiếng bước chân biến mất, và cuốn sổ trên bàn lật sang trang cuối
"Trở lại dưới gốc cây đỏ – nơi mọi chuyện bắt đầu và kết thúc"
Pháo
Pháo
//buông Chi ra, nhìn thẳng vào mắt Chi//Đêm mai, gốc cây đỏ. Đừng để ai biết.
Bên ngoài, trăng máu dần bị mây che, nhưng Chi biết… những gì vừa xảy ra sẽ không kết thúc ở đây.
___________
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Mấy ngày r mới ra có 1 chap
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Bữa thấy có bạn đọc truyện của tui xong cái chê truyện dở
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Nên giờ tui đang cân nhắc là nên drop không
LaHyy Tác Giả Nèe
LaHyy Tác Giả Nèe
Tại bị tự ái

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play