[Bác Chiến] LÀM DÂU NHÀ HỌ VƯƠNG
Chap 1 Mở Đầu
Người hầu
Chúc thiếu gia buổi sáng tốt lành
Người hầu cúi đầu chào người đang bước vào nhà bếp- con trai độc nhất nhà họ Vương. Vương Nhất Bác.
Mọi người nhìn anh đi xuống. Khẽ thở nhè nhẹ.
Một người từ trên lầu bước xuống. Tuy không còn trẻ nhưng trên gương mặt vẫn còn nét đẹp riêng biệt. Không ai khác chính là lão phu nhân nhà họ Vương.
Đám người làm cất tiếng nói.
Lão phu nhân
Được, được rồi
Lão phu nhân chậm rãi ngồi đối diện với đứa cháu của mình. Thằng nhóc cứng đầu này. Phải mau mau tìm người nối dõi. Trừng trị nó mới được. Bao nhiêu người bị dáng vẻ của nó dọa chạy mất. Haizz, thật khổ cái thân già này quá.
Lão phu nhân
Bác nhi à, con mau tìm đối tượng đi chứ, xem đi lớn từng này để còn bà già này nhắc con, xem ra bà không bồng cháu được rồi.
Vương Nhất Bác ho vài tiếng, như thay câu trả lời lãnh đạm.
Lão phu nhân
Này, con không có ý kiến gì sao?
Bà Vương Nhất Bác tức giận mắng, thật là ta đây còn không hiểu nó hay sao chứ, dọa được bà già này hay sao.
Vương Nhất Bác
Không hề, chỉ là giờ này con chưa muốn có người ở bên thôi
Vương Nhất Bác bình thản trả lời.
Lão phu nhân
Bà mặc con, quản gia dẫn ta lên phòng, ta tức chết
Lão phu nhân đẩy gọng mắt kính, dậm chân bước lên lầu.
Nhà của Vương Nhất Bác tuyển thêm một số người làm. Quản gia bước ra nói với mọi người, chỉ rõ sau đó dặn việc cho họ. Nhưng ở đây có ba điều cấm kị. Thứ nhất là chưa có lệnh của lão phu nhân hay những người có quyền trong nhà thì không được ra ngoài. Thứ hai thiếu gia ghét nhất ai đụng vào người mình . Thứ ba không được đi vào phòng của thiếu gia. Vì đó là nơi riêng tư, cũng như là phòng làm việc của Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến
Ừm, nơi này không tệ
Người vừa nói là cậu trai trông thanh tú, với bộ dáng hoàn hảo . Không ai khác chính là Tiêu Chiến người hầu mới được tuyển vô nhà Vương. Có lẽ vừa rồi được chỉ nơi làm việc nhưng không may Tiêu Chiến đang bước vào khu vực cấm của thiếu gia: phòng của cậu chủ.
Cạch. Tiếng mở cửa vang lên Tiêu Chiến bước vào phòng. Đôi mắt cậu không ngừng sáng lên vì vẻ rộng lớn của căn phòng. Mang màu vẻ màu sắc ấm áp nhìn rất giống căn phòng cung điện hoàng gia. Mọi thứ như hấp dẫn cậu cho tới khi....
Chap 2: Tiêu rồi
Một giọng nói vang lên đằng sau cậu.
Vương Nhất Bác
Cậu đang làm gì vậy
Vương Nhất Bác cẩn thận nhìn người trước mặt, rõ ràng đã ban lệnh cấm vào phòng của thiếu gia tại sao cậu trai này lại đi vào đây. Muốn tìm chỗ chết à. Tiêu Chiến trong lòng tim như muốn nhảy thót ra ngoài không dám quay đầu lại nhìn người vừa phát ra tiếng nói dọa người đó.
Vương Nhất Bác
Mau quay mặt lại, tôi nói cậu đó
Hắn tức giận quát lên, ngoại trừ hắn và bà thì không ai được bước vào phòng cả.
Tiêu Chiến từ từ quay đầu lại. Không dám ngẩng đầu lên.
Tiêu Chiến
D.. dạ... thiếu gia
Xong đời rồi, biết thế đã không chạy vô đây. Biết nói sao đây.
Vương Nhất Bác
Mau quay lại
Giọng Vương Nhất Bác đầy giận dữ quát. Con ngươi hằn lên tia đỏ đáng sợ. Cậu từ từ quay lại, mặt biến sắc dù lần sau có cho gì cậu cũng không dám bước vào căn phòng này.
Ngước gương mặt của mình lên, mở miệng nói với với giọng hơi run rẩy.
Tiêu Chiến
Th.. Thiếu.. gia, tôi biết sai rồi, tôi đáng lẽ không nên vào trước khi có sự cho phép của cậu
Vương Nhất Bác có hơi chút ngỡ ngàng khi nhìn cậu nhưng đã vội chấn chỉnh.
Vương Nhất Bác
Cậu gan to lắm, dám cãi lệnh mà chạy vô đây. Tôi nên cho cậu hình phạt thế nào đây
Tiêu Chiến sợ sệt toát cả mồ hôi lạnh, cậu không biết nên làm thế nào nếu như lỡ bị đuổi việc cậu không còn cơ hội làm ở đây nữa thế thì đâu mà phụ giúp mẹ bây giờ.
Vương Nhất Bác nhìn gương mặt cậu ta rồi nhìn xuống cứ như vậy trong đầu đang nghĩ ra hình phạt.
Vương Nhất Bác
Được rồi, tôi cũng nhẹ tay, chỉ cảnh cáo cậu nhịn đói một hôm và quỳ ở ngoài nhà này, nghe rõ chưa
Nói xong hắn quay đi bỏ lại cậu trong phòng. Cũng may thiếu gia không đuổi việc, đành chịu ra ngoài một đêm vậy.
Trong phòng hình dáng một người làm mê đắm bao người đang đứng ở cửa sổ sát đất quan sát xuống dưới lầu. Con ngươi đang nhìn cậu trai chịu quỳ ở trước nhà họ Vương. Miệng nở nụ cười xảo quyệt và dường như hắn đang toan tính điều gì trong đầu, chỉ thấy bóng lưng hắn rời khỏi phòng.
Tiến tới đại sảnh hắn thấy Lão phu nhân đang ngồi thêu dệt tấm khăn, bà là vậy rảnh là ngồi thêu dệt, tầm may dệt của bà có lẽ không ai sánh nổi. Hắn cất bước tới ngồi đối diện với bà.
Vương Nhất Bác
Bà à, cháu có chuyện muốn nói, là chuyện hôn nhân của cháu
Đúng vậy, chuyện hắn sắp nói sẽ rất quan trọng. Cần phải có ý kiến của bà.
Lão phu nhân
Sao, con đồng ý sẽ kết hôn à
Lão phu nhân vui vẻ để cả tấm khăn qua một bên hứng chí nói.
Lão phu nhân
Vậy đối tượng của con là ai, sao trước giờ bà không nghe con nói
Hắn nhìn bà của mình, vội cười nói
Vương Nhất Bác
Rồi bà sẽ biết không cần vội đâu, cháu cũng chưa quyết định nhanh vậy, với lại người đó cũng ở trong tòa nhà này
Lão phu nhân hết sức ngạc nhiên, cậu trai đó ở trong tòa nhà này sao, sao trước giờ ta không biết gì hết.
Vương Nhất Bác
Rồi bà sẽ biết thôi, chỉ cần bà cho cháu toàn quyền quyết định là được ạ
Hắn cần nhất là điều này, nếu không sẽ không được.
Lão phu nhân
Được, nhưng con hứa phải cho bà già này biết đó. Không sẽ không xong với ta đâu
Lão phu nhân nhoẻn miệng cười ngầm đồng ý cho Vương Nhất Bác. Bà biết dù có không đồng ý nó vẫn tự ý mình làm. Chỉ cần nó mau dẫn người kia tới cho bà là được rồi, thân già này yên tâm.
Vương Nhất Bác
Cháu cảm ơn bà, cháu đi đây
Hắn soải bước đi trong đầu không ngừng suy nghĩ.....
Tiêu Chiến
Haizz, đau chân quá đi. Thiếu gia chết tiệt. Chỉ có mới bước vào phòg mình còn chưa làm gì mà
Tiêu Chiến từ trưa tới giờ vẫn cứ quỳ như vậy, nhưng miệng vẫn luôn làu bàu oai oán. Đâu biết rằng có người vẫn luôn quan sát cậu từ trên lầu.
' Tạch'.
Tiêu Chiến
Thôi chết, mưa rồi, làm sao đây
Cậu sốt sắng ngó quanh nhưng lệnh phạt vẫn còn cậu không thể đi được. Mưa càng ngày nặng hạt làm ướt cả quần áo cậu, trông càng có vẻ tà mị hơn. Không quan tâm thế nào Tiêu Chiến chỉ mong tới sáng ngày mai rằng mọi chuyện sẽ ổn.
Chap 3 Kế Họach
Sau trận mưa từ ngày hôm qua cây cối dường như xanh tốt, không khí xung quanh tòa nhà có vẻ rất tốt nhưng.....
Trước cổng có một người vẫn quỳ nhưng xem người không ra người, ma không ra ma. Đầu tóc cậu rũ xuống,áo quần vì dính nước mưa nên bết cả vào người. Cả người cậu ta dường như đỡ vào bức tường trước cổng, ngay cả sắc mặt cũng không được tốt.
Khó nhọc thở ra, mở đôi mắt quan sát. Có lẽ mình vẫn còn sống.
Tiêu Chiến
M.... mình... vẫn cò...n sống ...sao
Bây giờ ngay cả đứng lên cậu cũng không đứng được nữa làm sao đây. Người mình như muốn rã ra vậy. Ngước đôi mắt nhìn, hình như cậu thấy có bước chân đang lại gần nhưng chưa biết được là ai cậu đã ngã xuống nhưng may thay người đó đã đỡ nhấc bổng cậu lên.
Vương Nhất Bác
Cậu mạng cũng tốt lắm. Xem ra có trò chơi rồi
Vương Nhất Bác bế Tiêu Chiến vào nhà, nhỉn gương mặt có chút tái nhợt nhưng vì sốt nên mặt cậu có chút hồng. Trôbg cậu ta xinh đó chứ. Cuộc chơi bắt đầu rồi. Đưa cậu ta tới phòng của người hầu. Nói vậy thôi khu của người hầu ở đây rất lớn, đầy đủ tiện nghi, điều kiện sinh hoạt rất tốt. Bế cậu vào một căn phòng đặt cậu nằm xuống, hắn mở tủ lấy một bộ đồ mới, nhìn cậu một lát, hắn chần chừ không biết có nên thay đồ không...... thôi kệ đi, thay vậy.
.............................
Mở mắt ra,đôi mắt nai nhìn trần nhà trắng tinh nhưng hơi thất thần. Bỗng phía cửa có tiếng động cậu vội vàng nhắm mắt.
Vương Nhất Bác
Vẫn chưa tỉnh sao, xem ra mình hơi quá tay rồi
Đặt khay cháo cùng thuốc xuống hắn áp tay vào trán cậu
Vương Nhất Bác
Xem ra cũng đỡ rồi, mau dậy đi đừng ngủ nữa
Hắn biết cậu đã dậy nhưng vẫn không nói gì. Cậu hé mắt nhìn nhưng không tỉnh hẳn mở miệng nói với hắn
Tiêu Chiến
Anh ra ngoài đi hiện giờ tôi không muốn gặp anh
Dứt khoát lên tiếng, cậu xoay lưng ngồi dậy.
Vương Nhất Bác
Ha, cậu là chủ hay tôi là chủ vậy, thật tức cười
Hắn mỉa mai, môi mỏng chếch lên nụ cười gian.
Vương Nhất Bác
Cậu nên nhớ bây giờ cậu là người hầu ở đây, muốn làm gì là chuyện của tôi không tới lượt cậu nói
Cậu nhìn hắn không nói nhưng trong lòng tức giận bội phần, vì ai cậu ra thế này chứ
Vương Nhất Bác
Sau khi khỏi bệnh, tôi sẽ tới đây tìm cậu
Tiêu Chiến
Anh tìm tôi làm gì nữa
Tiêu Chiến khó hiểu nhìn hắn.
Vương Nhất Bác
Tới lúc đó cậu sẽ biết đừng hỏi nhiều làm gì
Vương Nhất Bác xoay người ra khỏi phòng, trước khi đi hắn bồi thêm câu
Vương Nhất Bác
Tôi có chuẩn bị thuốc và cháo, mau ăn đi tôi không muốn bị nói là mình ngược đãi người làm
Nói xong hắn quay đi bỏ lại cậu trong phòng tràn đầy nghi vấn. Có lẽ sau này trắc trỡ còn đến với cậu. Với lấy tô cháo, cậu bưng lên cho từng muỗng từng muỗng vào miệng mình, gương mặt cậu dường như không cảm giác gì. Chỉ thấy dường như cậu đang cười gì đó rất thỏa mãn. Hắn rốt cuộc đang muốn làm gì...
Ngoài vườn xuất hiện hình dáng người con trai đang ngồi bó suy nghĩ mông lung đâu đó mà không để ý có người đang bước tới phía mình.
Nghe được tiếng nói cậu thoát khỏi trạng thái ban nãy vội vàng đứng dậy khẽ nói.
Tiêu Chiến
Xin chào Lão phu nhân, tôi không biết bà sẽ ra đây, thứ lỗi cho...
Lão phu nhân bỗng ngắt lời cậu.
Lão phu nhân
Không sao ta cũng chỉ ra ngoài đây hóng mát, nhìn cậu có vẻ như là người làm mới chứ hả
Bà nhìn Tiêu Chiến từ trên xuống dưới, ừm rất được nhìn cậu ta trong có vẻ khá rụt rè.
Tiêu Chiến
Dạ, đúng ạ, tôi là người làm mới ở đây
Lão phu nhân
Vậy chi bằng cậu có thể ngồi nói chuyện với ta chứ
Cậu thoáng nhìn người trước mặt Lão phu nhân đã nói sao cậu dám từ chối chứ.
Tiêu Chiến
Được ạ, dù sao giờ nghỉ cũng qua rồi
Lão phu nhân
Bà lão như ta hiếm khi nói chuyện với ai nhưng khi ta nói với ai tức ta xem người đó là bạn của ta
Lão phu nhân cười nói nhìn xem biểu hiện của cậu.
Tiêu Chiến
Vậy ạ, tôi rất vinh hạnh
Cậu nhìn bà nói cậu thấy được dường như trong mắt bà có nổi phiền hà. Vội lên tiếng
Tiêu Chiến
Lão phu nhân có tâm sự phải không?
Bà ngạc nhiên nhìn cậu, cũng phải tâm sự của bà có lẽ lộ ra ngoài mặt mất rồi.
Lão phu nhân
Phải, ta có tâm sự
Chần chừ một chút bà cất giọng nói.
Lão phu nhân
Ta có một đứa cháu trai rất bướng bỉnh, khi còn nhỏ cha mẹ nó đã qua đời để lại nó cho ta chăm sóc, ta biết nó thiếu tình thương từ cha mẹ nên ta luôn tìm cho nó một nửa đời sau hòng tìm được hạnh phúc cho nó. Nhưng nó rất bướng chỉ làm theo ý mình không bao giờ nghe lời ta cả
Vẻ đượm buồn xuất hiện trên mặt bà. Mặc dù vậy nói xong nhưng bà khẽ cười.
Lão phu nhân
Nhưng rất lạ ngày hôm qua nó nói với ta là đã tìm được người thích hợp vs nó ta rất vui nhưng cũng rất lo
Tiêu Chiến khó hiểu nhìn bà.
Tiêu Chiến
Tại sao Lão phu nhân lại lo chả phải thiếu gia đã tìm được người mình mến sao?
Lão phu nhân
Đúng là nó nói như vậy nhưng người đó đang ở nhà họ Vương. Nếu là vậy sao ta không biết chứ
Sao chứ ở trong nhà họ Vương, hắn ta dấu người trong nhà sao, vậy sao không nghe ai nói gì cả, ít ra có kín cỡ nào cũng phải có người biết chứ.
Lão phu nhân
Ta rất muốn gặp người đó ra sao, thằng nhóc này thật khiến người khác tò mò mà
Tiêu Chiến
Chắc có lẽ Lão phu nhân sẽ sớm được biết thôi
Cậu vui vẻ nói. Dù sao ngay cả cậu cũng muốn biết mà.
Lão phu nhân
Haizz, dù sao tối nay cũng cảm ơn cậu đã nghe bà lão này nói, sau này nếu có dịp chúng ta sẽ nói nhiều hơn nữa,haha
Bà rất có thiện cảm với cậu trai này, ngồi gần cậu bà rất thoải mái nói ra mọi chuyện, xem như là người thân của bà vậy.
Lão phu nhân
Đúng rồi, tên cậu là gì?
Mãi mê nói bà cũng quên mất.
Tiêu Chiến
Tôi tên là Tiêu Chiến, thưa Lão phu nhân
Tiêu Chiến cất tiếng trả lời.
Lão phu nhân
Sau này cậu đừng gọi vậy nữa hay chúng ta xưng bà cháu nghe hay hơn
Bà nói xem như thỏa thuận.
Lão phu nhân
Sao, cháu mới nói gì đấy?
Như nhắc lại lời nói của mình, Lão phu nhân dè dặt hỏi lại.
Tiêu Chiến
Vậy cháu xin phép ạ
Lão phu nhân
Vậy còn được, ta về phòng đây, Tiêu Chiến chúc cháu buổi tối vui vẻ
Nói xong bà đứng dậy rời đi cậu cũng không quên nói lại.
Tiêu Chiến
Bà nghỉ ngơi sớm
Cậu mỉm cười trong lòng. Lão phu nhân có vẻ rất tốt không giống hắn ta chút nào. Cậu nhớ lại ngày hôm qua vội rùng mình.
xem ra từ ngày mai phải cố gắng rồi, nói xong cậu quay vào trong.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play