Cậu Ấy Là Ánh Sáng, Tớ Là Cái Bóng
Chương 1: Vệt Nắng Sau Thư Viện
Tiếng chuông báo hiệu giờ vào học vang lên, xua tan đi sự ồn ào náo nhiệt của sân trường. Trường Trung học Ngôi Sao, vốn nổi tiếng với chất lượng giáo dục hàng đầu thành phố, khoác lên mình một vẻ trang nghiêm khi các lớp học bắt đầu. Nhưng phía sau dãy nhà chính, nép mình sau thư viện cổ kính, vẫn còn một khoảng không gian yên tĩnh đến lạ thường. Nơi đó, ánh nắng ban mai cố gắng len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất.
Chính tại nơi này, Trung Thành tìm thấy sự bình yên của mình. Cậu là học sinh mới chuyển đến, mang theo một quá khứ không mấy tươi đẹp và một trái tim khép kín. Trung Thành không giỏi giao tiếp, không thích đám đông và luôn cảm thấy lạc lõng giữa những gương mặt xa lạ. Thế giới của cậu gói gọn trong những trang giấy vẽ và những gam màu lặng lẽ.
Hôm nay, Trung Thành quyết định vẽ Đức Phúc. Hình ảnh cậu lớp trưởng luôn tươi cười, hoạt bát đã in sâu vào tâm trí Trung Thành từ những ngày đầu tiên cậu đặt chân đến ngôi trường này. Đức Phúc như một mặt trời nhỏ, tỏa sáng rực rỡ và sưởi ấm mọi người xung quanh. Trung Thành ngưỡng mộ Đức Phúc, nhưng đồng thời cũng cảm thấy tự ti về bản thân mình. Cậu biết, giữa ánh sáng và bóng tối luôn có một khoảng cách không thể vượt qua.
Trung Thành cẩn thận phác họa từng đường nét trên khuôn mặt Đức Phúc, cố gắng nắm bắt thần thái tươi vui và ánh mắt lấp lánh của cậu. Khi ngòi bút chì lướt trên trang giấy, Trung Thành như được hòa mình vào thế giới của Đức Phúc, quên đi những muộn phiền và lo âu trong lòng.
Đức Phúc
"Cậu vẽ đẹp lắm!"
Đức Phúc
Một giọng nói ấm áp vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của không gian. Trung Thành giật mình, đánh rơi cả bút chì xuống đất. Cậu ngước lên và thấy Đức Phúc đang đứng ngay trước mặt mình, nụ cười rạng rỡ vẫn luôn thường trực trên môi.
Trung Thành
"Tớ... tớ xin lỗi, tớ không cố ý làm phiền cậu," Trung Thành lắp bắp, vội vàng cúi xuống nhặt bút chì.
Đức Phúc
"Không sao đâu. Tớ thấy cậu vẽ rất đẹp nên muốn đến xem thôi," Đức Phúc nói, ánh mắt không rời khỏi bức vẽ trên tay Trung Thành. "Tớ là Đức Phúc, lớp trưởng lớp 12A1. Cậu là học sinh mới đúng không? Tên cậu là gì?"
Đức Phúc tay về phía Trung Thành, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
Trung Thành
"Tớ là Trung Thành,"
Trung Thành khẽ đáp, ngập ngừng bắt lấy bàn tay Đức Phúc. Bàn tay cậu ấm áp và mềm mại, khác hẳn với bàn tay thô ráp và lạnh lẽo của Trung Thành. Cảm giác ấm áp ấy lan tỏa khắp cơ thể Trung Thành, khiến cậu cảm thấy bối rối.
Đức Phúc
"Bức vẽ này là về tớ sao? Cho tớ xem được không?" Đức Phúc hỏi, ánh mắt tràn đầy sự tò mò và thích thú.
Trung Thành do dự một lát rồi gật đầu. Cậu từ từ lật bức vẽ, để Đức Phúc chiêm ngưỡng tác phẩm của mình. Trong khoảnh khắc ấy, Trung Thành cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết. Cậu sợ Đức Phúc sẽ chê bai, sẽ cười nhạo tài năng còn non nớt của mình
Đức Phúc
"Wow, đẹp thật đấy! Cậu vẽ tớ còn đẹp hơn cả ngoài đời," Đức Phúc thốt lên, ánh mắt không rời khỏi bức vẽ. "Cậu có năng khiếu vẽ thật đấy! Sao cậu không tham gia câu lạc bộ mỹ thuật của trường? Tớ thấy cậu có tiềm năng lớn lắm!"
Trung Thành
"Tớ... tớ không tự tin lắm," Trung Thành cúi gằm mặt, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. Cậu chưa bao giờ tin vào bản thân mình, chưa bao giờ dám thể hiện tài năng của mình trước đám đông.
Đức Phúc
"Ngốc ạ, đừng tự ti như vậy! Ai cũng có điểm mạnh riêng của mình mà. Quan trọng là cậu có dám thử sức hay không thôi," Đức Phúc nói, giọng đầy khích lệ. "Nếu cậu tham gia câu lạc bộ, tớ sẽ ủng hộ cậu hết mình! Tớ sẽ giới thiệu cậu với Hải Đăng, cậu ấy là một thành viên rất năng nổ trong câu lạc bộ. Tớ tin cậu ấy sẽ giúp đỡ cậu."
Từ giây phút ấy, cuộc đời Trung Thành bắt đầu bước sang một trang mới. Cuộc gặp gỡ tình cờ với Đức Phúc đã mở ra một cánh cửa mà trước đây cậu chưa bao giờ dám mơ tới. Ánh sáng của Đức Phúc đã xua tan đi bóng tối trong lòng Trung Thành, mang đến cho cậu niềm tin và hy vọng.
Khi Đức Phúc kéo tay Trung Thành đứng dậy, cậu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Trung Thành biết, cuộc đời cậu sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa.
Chương 2: Những Gam Màu Đầu Tiên
Đức Phúc giữ đúng lời hứa, dẫn Trung Thành đến câu lạc bộ mỹ thuật vào buổi chiều. Căn phòng nhỏ ở cuối hành lang dãy C, cửa mở toang, thứ mùi đặc trưng của sơn dầu và turpentine xộc thẳng vào mũi. Tranh vẽ chất đống, lộn xộn nhưng đầy màu sắc, từ phong cảnh già nua đến chân dung tươi rói.
Vừa bước vào, mọi ánh mắt đã đổ dồn về phía hai người. Hải Đăng, tóc xanh lè như một cây thông Noel, cười toe toét tiến lại gần.
Hải Đăng
"Ê Phúc! Gì mà mặt mày hớn hở thế? Tìm được kho báu à?"
Hải Đăng vỗ vai Đức Phúc, rồi liếc nhìn Trung Thành đầy tò mò
Đức Phúc
"Hải Đăng, giới thiệu với ông bạn mới, Trung Thành. Thành mới chuyển đến trường mình, vẽ đẹp lắm á!"
Đức Phúc đẩy nhẹ Trung Thành về phía trước, giọng đầy tự hào
Hải Đăng
"Ố chà chà, chào bạn hiền! Tớ là Hải Đăng, cứ gọi tớ là Đăng 'tóc xanh' cho nó thân thiện. Cậu thích vẽ vời kiểu gì?"
Hải Đăng chìa tay ra, thái độ vô cùng xởi lởi.
Trung Thành có chút choáng ngợp trước sự nhiệt tình này. Cậu khẽ cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
Trung Thành
"Tớ... tớ chưa vẽ nhiều..."
Hải Đăng
"Úi dào, chưa nhiều thì vẽ nhiều! Ai sinh ra mà đã là họa sĩ thiên tài đâu. Ở đây tụi tớ toàn dân nghiệp dư cả, cứ quăng hết gánh nặng mà bay bổng thôi!"
Hải Đăng cười ha hả, vỗ vai Trung Thành cái bốp.
Hải Đăng
"Để tớ lấy đồ nghề cho, thích màu gì cứ chọn, vẽ bậy cũng được, miễn vui là được!"
Hải Đăng lôi ra một đống cọ, màu, toan vẽ đủ kích cỡ, chất đầy cả một góc bàn. Trung Thành nhìn những thứ trước mặt, có chút choáng ngợp. Cậu quen với việc vẽ bằng chì trên những tờ giấy nháp cũ, chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng màu sắc để diễn tả thế giới.
Đức Phúc đứng bên cạnh, nhận ra sự bối rối của Trung Thành. Cậu khẽ nói:
Đức Phúc
"Cậu cứ thử đi, đừng ngại. Tớ tin cậu làm được."
Lời nói của Đức Phúc khiến Trung Thành an tâm hơn phần nào. Cậu cầm một cây cọ nhỏ, chấm vào một chút màu xanh lam, rồi lại run rẩy đặt xuống.
Trung Thành
Màu xanh này... đẹp thật,"
Trung Thành khẽ nói, như đang trò chuyện với chính mình.
Hải Đăng
"Màu xanh là màu của hy vọng, của ước mơ đấy!"
Hải Đăng
"Hay là cậu vẽ tớ đi, tớ làm mẫu cho! Bảo đảm lên tranh sẽ hot boy số một trường!"
Mọi người xung quanh bật cười trước sự tự tin thái quá của Hải Đăng. Trung Thành cũng khẽ mỉm cười, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Cuối cùng, Trung Thành quyết định vẽ lại hình ảnh Đức Phúc mà cậu đã vẽ lúc sáng. Nhưng lần này, cậu không còn dùng chì than để tạo nên những gam màu xám xịt nữa. Cậu mạnh dạn sử dụng màu sắc, pha trộn chúng lại với nhau để tạo ra những sắc thái mới.
Cậu vẽ mái tóc Đức Phúc bằng màu nâu vàng óng ả, đôi mắt bằng màu xanh dương lấp lánh, và nụ cười bằng màu hồng cam ấm áp. Cậu vẽ cả những vệt nắng nhảy múa trên khuôn mặt Đức Phúc, tạo nên một bức tranh tràn đầy sức sống và niềm vui.
Khi hoàn thành bức tranh, Trung Thành cảm thấy một niềm hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể. Cậu đã vượt qua được sự tự ti của bản thân, dám thử sức với những điều mới mẻ. Và quan trọng hơn, cậu đã thể hiện được tình cảm của mình dành cho Đức Phúc qua những gam màu rực rỡ.
Mọi người trong câu lạc bộ đều trầm trồ khen ngợi bức tranh của Trung Thành. Ngay cả Hải Đăng, người luôn tự tin vào khả năng của mình, cũng phải thừa nhận rằng Trung Thành có một tài năng đặc biệt.
Hải Đăng
"Này Thành, cậu mà vẽ thế này thì tớ ế mất thôi!"
Hải Đăng nói đùa, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự ngưỡng mộ.
Đức Phúc tiến lại gần, ngắm nhìn bức tranh một cách chăm chú. Cậu không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, nhưng Trung Thành biết, cậu đang rất hài lòng.
Trung Thành nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng chân thành.
Đức Phúc khẽ lắc đầu, đáp lại bằng một nụ cười.
Từ ngày hôm đó, câu lạc bộ mỹ thuật trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Trung Thành. Nơi đó, cậu tìm thấy những người bạn mới, những niềm vui mới, và quan trọng hơn, cậu tìm thấy chính mình. Và Đức Phúc, vẫn luôn là người đồng hành, là nguồn cảm hứng bất tận cho những sáng tạo của cậu.
chương 3: Bản Phác Thảo Tình Yêu
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt đã gần hết học kỳ. Câu lạc bộ mỹ thuật đã trở thành ngôi nhà thứ hai của Trung Thành. Cậu không còn rụt rè, khép kín như trước nữa, mà đã cởi mở hơn, hòa đồng hơn với mọi người. Hải Đăng, với tính cách hài hước và nhiệt tình, luôn tìm cách trêu chọc và giúp đỡ Trung Thành, khiến cậu cảm thấy thoải mái và vui vẻ.
Một buổi chiều, sau khi kết thúc buổi sinh hoạt câu lạc bộ, Hải Đăng rủ Trung Thành đi ăn kem. Đức Phúc cũng đi cùng, tạo thành một nhóm ba người thân thiết.
Hải Đăng
"Này Thành, dạo này cậu vẽ tiến bộ hẳn đấy nhé! Mấy bức tranh gần đây của cậu được thầy giáo khen nức nở luôn,"
Hải Đăng vừa ăn kem vừa nói, miệng dính đầy kem.
Trung Thành khẽ mỉm cười, đáp
Trung Thành
"Tớ cũng nhờ cậu chỉ bảo nhiều mà."
Hải Đăng
"Xời, tớ có làm gì đâu! Tại cậu có năng khiếu sẵn rồi, tớ chỉ là người khai sáng thôi!"
Hải Đăng cười ha hả, rồi quay sang trêu Đức Phúc
Hải Đăng
"Mà này Phúc, cậu có thấy dạo này Thành vẽ cậu nhiều quá không? Chẳng lẽ cậu là nàng thơ của Thành hả?"
Đức Phúc đỏ mặt, vội xua tay
Đức Phúc
"Đừng có nói linh tinh! Tớ chỉ là bạn của Thành thôi."
Trung Thành im lặng, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn Đức Phúc. Cậu biết, tình cảm của mình dành cho Đức Phúc không chỉ là tình bạn đơn thuần. Nhưng cậu cũng biết, giữa cậu và Đức Phúc có một khoảng cách quá lớn, một khoảng cách mà cậu không bao giờ có thể vượt qua.
Hải Đăng
"Thôi thôi, tớ đùa thôi mà! Hai cậu đừng căng thẳng thế,"
Hải Đăng thấy không khí có vẻ gượng gạo, vội vàng chữa cháy.
Hải Đăng
"Để tớ kể cho hai cậu nghe chuyện này. Hôm trước, tớ thấy có một bạn khóa dưới cứ lượn lờ trước cửa câu lạc bộ mình, hỏi thăm về Trung Thành đấy. Hình như là fan của cậu rồi đó!"
Trung Thành
"Thật á? Ai vậy?"
Trung Thành ngạc nhiên hỏi
Hải Đăng
Tớ cũng không biết nữa. Nhưng mà cậu hot thật đấy! Chắc sắp tới phải mở fan club cho cậu mới được,"
Hải Đăng nháy mắt tinh nghịch
Đức Phúc nghe vậy, không nói gì, chỉ im lặng ăn kem. Nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy có chút khó chịu. Cậu không hiểu tại sao mình lại có cảm giác này, nhưng cậu không thích việc Trung Thành được người khác chú ý.
Sau khi ăn kem xong, Đức Phúc nói có việc bận nên phải về trước. Hải Đăng cũng cáo từ, để lại Trung Thành một mình trên con phố vắng.
Trung Thành lang thang một mình trên phố, suy nghĩ miên man về những lời nói của Hải Đăng. Cậu biết, mình không xứng với sự quan tâm của Đức Phúc. Cậu chỉ là một cái bóng mờ nhạt, không có gì nổi bật. Đức Phúc, ngược lại, là một người hoàn hảo, được mọi người yêu mến. Cậu xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.
Đột nhiên, trời đổ mưa. Trung Thành không mang theo ô, đành phải chạy vội vào một mái hiên gần đó để trú mưa.
Đứng dưới mái hiên, Trung Thành nhìn những hạt mưa rơi xuống, tạo thành một bức màn trắng xóa. Cậu cảm thấy cô đơn và lạc lõng hơn bao giờ hết.
Đức Phúc
"Cậu không sao chứ?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Trung Thành ngước lên và thấy Đức Phúc đang đứng trước mặt mình, tay cầm một chiếc ô.
Trung Thành
"Đức Phúc? Sao cậu lại quay lại?"
Trung Thành hỏi ngạc nhiên
Đức Phúc
"Tớ... tớ quên mất một việc,"
Đức Phúc
"Tớ sợ cậu bị ướt mưa nên quay lại đưa ô cho cậu."
Đức Phúc đưa ô cho Trung Thành. Trung Thành ngập ngừng cầm lấy, cảm thấy trái tim mình xao xuyến.
Đức Phúc đáp, rồi cả hai người cùng im lặng.
Đứng dưới cùng một chiếc ô, Trung Thành cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Đức Phúc. Cậu cảm thấy hạnh phúc và bình yên đến lạ thường.
Đức Phúc
"Trung Thành này,"
Đức Phúc đột nhiên lên tiếng, phá tan sự im lặng.
Trung Thành hỏi, tim đập nhanh hơn.
Đức Phúc
"Tớ... tớ muốn hỏi cậu một chuyện,"
Đức Phúc ấp úng nói, ánh mắt có chút bối rối.
Trung Thành
Chuyện gì vậy?"
Đức Phúc hít một hơi thật sâu, rồi nói
Đức Phúc
"Cậu... cậu có thích tớ không?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play