[Tiến Linh-Hoàng Đức/2214/ĐTVN] Thích Em Nhưng Ngại Nói
Ánh Nhìn Đầu Tiên
Ngày đầu tiên khoác trên mình chiếc áo của đội tuyển quốc gia, Tiến Linh vừa hồi hộp vừa phấn khích. Sân tập rộng hơn hẳn, đồng đội xung quanh toàn những gương mặt mà trước đây anh chỉ thấy qua TV
Nhưng trong tất cả những người ở đó, ánh mắt anh lại dừng lại lâu nhất ở một người
Cậu ấy đang đứng bên góc sân, buộc lại dây giày. Ánh nắng buổi sáng rọi xuống khiến từng giọt mồ hôi lấp lánh trên gò má
Không phải là kiểu người quá sôi nổi, nhưng lại có gì đó… cuốn hút
Cậu có dáng người cao, vai rộng, đôi mắt hơi cụp khi cười, và đặc biệt là cách di chuyển trên sân—nhẹ nhàng, chắc chắn, như thể mỗi bước chạy đều đã được tính toán sẵn
Từ khoảnh khắc đó, Tiến Linh biết mình bị thu hút. Anh không rõ đó là cảm giác gì, chỉ biết rằng giữa hàng chục cầu thủ trên sân, ánh mắt anh cứ tự động tìm về nơi Hoàng Đức đứng
Mấy ngày sau, khi bắt đầu làm quen với mọi người, Tiến Linh vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Hoàng Đức
Không phải vì không muốn lại gần, mà vì mỗi lần đứng đối diện cậu là tim anh lại đập nhanh hơn bình thường
Chỉ cần Hoàng Đức quay sang, đôi mắt đen láy ấy nhìn thẳng vào mình, Tiến Linh sẽ lập tức quay đi, giả vờ như đang buộc lại dây giày hay uống nước
Còn Hoàng Đức… cậu cũng để ý thấy chàng tân binh kia nhìn mình nhiều hơn mức bình thường
Ban đầu, Hoàng Đức chỉ nghĩ Tiến Linh đang ngắm xem cách tập luyện để học hỏi. Nhưng càng về sau, mỗi lần bắt gặp ánh nhìn đó, cậu lại thấy có gì đó khác — ấm áp, kiên nhẫn, và đôi khi hơi… lúng túng
Có lần trong buổi tập chiến thuật, HLV chia cặp để phối hợp. Tiến Linh vô tình được xếp cùng Hoàng Đức
Lúc đó, khi cậu chuyền bóng cho anh, ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong tích tắc, nhưng đối với Tiến Linh, cảm giác ấy lại như kéo dài cả phút
Anh nhận ra mình đã nhớ từng cử chỉ, từng câu nói ngắn gọn của Hoàng Đức
Ấn tượng nhất vẫn là lần Hoàng Đức cười với anh — nụ cười không quá rực rỡ, nhưng đủ khiến tim Tiến Linh hụt một nhịp
Từ đó, Tiến Linh âm thầm tìm cách để tiếp cận nhiều hơn: chọn ngồi cạnh cậu trong phòng họp chiến thuật, xin HLV xếp cùng nhóm tập, thậm chí cố tình đến sớm để có thể chào một câu “Chào buổi sáng” trước khi mọi người đến
Nhưng mỗi lần như thế, anh vẫn ngại, chỉ dám mỉm cười ngắn gọn rồi nhanh chóng rời đi, sợ rằng Hoàng Đức sẽ nhận ra điều gì đó
Anh không biết từ khi nào mình đã bắt đầu để Hoàng Đức trong suy nghĩ. Và cũng không biết từ khi nào, mỗi lần nghĩ về buổi tập, anh chỉ mong đến khoảnh khắc được nhìn thấy cậu ấy
Tiến Linh vẫn nhớ rất rõ lần đầu gặp Hoàng Đức trong buổi tập đầu tiên khi mới được gọi lên tuyển
Giữa sân tập rộng lớn, cậu tiền vệ trẻ mang áo số 14 ấy nổi bật hẳn lên
Không phải vì ồn ào hay phô trương, mà là vì ánh mắt cậu — bình thản, điềm đạm và hơi lạnh lùng, như thể chẳng gì trên đời có thể làm cậu bận tâm
Tiến Linh
“Cậu ta… đúng là kiểu người mà mình sẽ để ý"
Tiến Linh đã nghĩ như vậy
Ấn tượng đầu tiên là cú chạm bóng tinh tế đến mức gần như kiêu ngạo, một đường chuyền cắt ngang sân khiến cả đội phải ồ lên
Chẳng hoa mỹ, chẳng màu mè, nhưng chuẩn xác đến từng centimet. Đã thế, Hoàng Đức còn không buồn ăn mừng hay cười lấy một cái. Chỉ lặng lẽ quay lưng, tiếp tục chạy về vị trí
Tiến Linh
“Hay đấy nhỉ… nhưng chắc khó lại gần lắm"
Tiến Linh thầm nghĩ, tay kéo nhẹ chiếc áo tập ướt mồ hôi, mắt vẫn không rời hình bóng kia
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như mấy bộ phim lãng mạn mà anh từng xem. Lần đầu tiên Tiến Linh mở lời làm quen, Hoàng Đức chỉ liếc anh một cái, nhàn nhạt đáp
Hoàng Đức
Anh là tiền đạo à?
Tiến Linh
Ờ... ừ, anh là tiền đạo. Sao thế?
Hoàng Đức
Em tưởng tiền đạo thì phải nhanh chứ
Câu nói hờ hững nhưng đủ sắc để cứa vào lòng tự ái của Tiến Linh. Chậm chạp? Anh đã ghi bao nhiêu bàn cho CLB rồi, thế mà cậu ấy…
Từ hôm đó, Hoàng Đức vẫn giữ thái độ lạnh nhạt. Không phải kiểu công khai ghét bỏ, mà là một rào chắn vô hình
Trong những buổi tập, cậu chỉ chuyền bóng cho Tiến Linh khi buộc phải làm vậy. Trong những giờ nghỉ, cậu thường ngồi cùng nhóm cầu thủ quen thuộc, ít khi quay sang chỗ anh
Còn Tiến Linh, dù bị “dội gáo nước lạnh” ngay từ đầu, lại càng… tò mò
Có gì sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy? Một người có ánh mắt tinh anh đến vậy, liệu có bao giờ cười thật lòng? Và quan trọng hơn… liệu có khi nào, ánh mắt ấy sẽ hướng về anh?
Tiến Linh ngồi dựa lưng vào tường phòng thay đồ, tay xoay xoay chai nước lạnh. Anh liếc sang bên kia, nơi Hoàng Đức đang cẩn thận gấp áo tập
Tiến Linh
Em lúc mào cũng chậm rãi như vậy hả?
Tiến Linh buột miệng. Hoàng Đức không ngẩng đầu, chỉ đáp gọn
Hoàng Đức
Làm nhanh để làm gì? Chậm mà chắc
Tiến Linh nhếch môi cười, cố tỏ ra thoải mái
Tiến Linh
Ờ… nhưng mà đôi khi nhanh chút cũng hay. Ví dụ như… lúc phối hợp trên sân chẳng hạn
Lần này, Hoàng Đức dừng tay, ánh mắt lạnh băng quét qua anh
Hoàng Đức
Anh nên xem lại anh, tiền đạo mà chậm thế thì đừng mong phối hợp được với em
Không khí như bị đông cứng lại. Một giây sau, Hoàng Đức xách túi bước ra ngoài, để lại Tiến Linh ngồi yên, vừa bực vừa… thấy buồn cười
Tiến Linh
Cứng đầu ghê. Nhưng mà… càng như này thì mình càng thích
Trên sân, tiếng còi báo hiệu trận đấu tập vang lên. Cả đội nhập cuộc nhanh chóng. Hoàng Đức di chuyển linh hoạt, bóng vừa chạm chân đã chuyền ngay, phối hợp mượt với mọi người… trừ Tiến Linh
Giữa hiệp, Tiến Linh chạy ngang thì nghe giọng nói khẽ vang sau lưng
Hoàng Đức
Đừng đứng sai vị trí nữa
Tiến Linh
Ờ… thì chỉ cho anh đứng đúng vị trí đi?
Hoàng Đức chỉ liếc nhẹ, rồi tiếp tục chạy. Chẳng thêm một lời
Trận đấu kết thúc, mọi người giải tán. Tiến Linh đứng nhìn bóng lưng kia khuất dần, khóe môi nhếch lên
Tiến Linh
Không sao đâu… rồi sẽ có lúc em nhìn về phía anh thôi
Ánh nắng cuối chiều trải dài trên sân cỏ, còn trong lòng anh, một ý định đã rõ ràng: Phá vỡ cái bức tường băng đó… bằng mọi cách
Nụ Cười Của Em
Mặt cỏ đẫm nước. Tiến Linh đã có mặt từ sớm, khởi động kỹ càng, mắt không quên liếc về phía góc sân nơi Hoàng Đức đang nói chuyện với vài đàn anh khác
Anh vẫn giữ khoảng cách, không muốn làm cậu khó chịu… ít nhất là cho đến khi tìm được cơ hội
Cơ hội đến nhanh hơn Tiến Linh tưởng
“Linh, cậu chung nhóm với Hoàng Đức nhé" – trợ lý huấn luyện viên hô lên
Tiến Linh hơi giật mình nhưng môi khẽ nhếch lên một nụ cười. Anh còn chưa kịp bước sang thì đã thấy Hoàng Đức quay đầu lại, ánh mắt đầy… bất mãn
Hoàng Đức
Phải chung nhóm với tiền đạo chậm chạp này à?
Đức lẩm bẩm, giọng không nhỏ đến mức Linh không nghe thấy
Tiến Linh
Anh cũng không tệ đâu mà, đừng có lo
Hoàng Đức
Ừ, tệ thì không… nhưng anh chậm
Đức đáp gọn lỏn, quay đi trước khi kịp nhìn thấy ánh mắt hơi khựng lại của Tiến Linh
Bài tập hôm nay là chuyền bóng nhanh trong phạm vi hẹp. Tiến Linh luôn cố điều chỉnh nhịp cho ăn ý với Đức, nhưng mỗi lần anh chậm nhịp một chút là cậu cau mày
Hoàng Đức
Nhanh lên chút được không? Bóng không chờ anh đâu
Đức nhắc, tay đỡ bóng gọn gàng như một phản xạ. Tiến Linh gãi đầu
Hoàng Đức
Vậy anh cố thêm đi
Cậu lạnh lùng cắt ngang. Suốt buổi tập, Linh gần như không nói gì, chỉ làm theo yêu cầu
Thật ra anh không giận, chỉ hơi… buồn cười vì thái độ của cậu. Lạnh thật đấy, nhưng chẳng hiểu sao càng như thế, anh càng thấy muốn phá lớp băng này
Cuối buổi, mọi người được yêu cầu thu dọn bóng vào kho. Tiến Linh ôm một lúc tới ba bốn quả, cố giữ cho không rơi. Đức tình cờ đi ngang, vừa đúng lúc anh nghiêng người một cái… bụp — cả đống bóng lăn tứ tung ra sân
Tiến Linh luống cuống chạy theo, bóng cứ lăn chỗ này chỗ kia, anh vừa nhặt vừa đá, bộ dạng chẳng khác gì trẻ con bị gió thổi tung đồ chơi
Hoàng Đức đứng cách đó vài mét, ban đầu chỉ nhìn, môi mím lại. Nhưng rồi chẳng hiểu sao, một tiếng cười bật ra. Rất nhẹ thôi, nhưng đủ để Tiến Linh nghe thấy
Tiến Linh
Em vừa cưới đúng không?
Linh ngẩng lên, mắt sáng rực
Đức vội quay đi, nhưng khóe môi vẫn cong nhẹ
Tiến Linh
Có mà. Anh nghe thấy rõ ràng
Hoàng Đức
Anh nghe nhầm rồi
Cậu đáp, nhưng tai lại hơi đỏ
Tiến Linh vừa nhặt bóng vừa cười thầm. Lần đầu tiên anh thấy Hoàng Đức cười, dù chỉ là một thoáng, nhưng với anh… như thấy ánh nắng giữa trời đông
Còn Hoàng Đức, khi quay lưng đi, lại bất giác nghĩ: Ngốc thật… nhưng cũng chẳng đến nỗi
Bữa tối hôm đó, cả đội tuyển được nghỉ ngơi sau một ngày tập luyện căng thẳng. Thầy bảo cả nhóm ra quán ăn quen gần sân, vừa để đổi gió vừa để mọi người gắn kết hơn. Tiến Linh đi cùng mấy đàn anh, nhưng mắt cứ đảo quanh tìm… một người
Hoàng Đức đã ngồi ở một bàn trong góc, nói chuyện với vài đồng đội. Cậu trông thư thả hơn so với lúc tập, tóc rũ xuống trán, gò má hồng nhẹ dưới ánh đèn. Tiến Linh nhìn chằm chằm đến mức bị Văn Toàn huých khuỷu tay
Văn Toàn
Gì đấy ông tướng? Nhìn gì mà như mất hồn thế?
Tiến Linh cười trừ, rồi tiện tay kéo ghế ngồi ngay cạnh Hoàng Đức. Ngay khi thấy Linh ngồi xuống, Hoàng Đức nhíu mày rõ rệt
Hoàng Đức
Sao anh không ngồi bên kia?
Cậu hỏi thẳng, giọng không giấu được sự khó chịu
Tiến Linh
Ngồi đây mới vui
Tiến Linh cười hề hề, rồi cầm đũa gắp miếng thịt bỏ vào bát Hoàng Đức
Tiến Linh
Ăn đi, nãy tập chắc em đói lắm
Hoàng Đức định nói gì đó, nhưng ánh mắt thành thật kia lại khiến cậu… ngập ngừng. Cuối cùng chỉ “ừ” một tiếng, cúi xuống ăn
Bữa ăn diễn ra khá ồn ào, mọi người trò chuyện rôm rả. Tiến Linh thì luôn tìm cách bắt chuyện, dù Hoàng Đức trả lời kiểu cho xong. Đến lúc nhân viên mang thêm bia ra, ai nấy đều cụng ly. Tiến Linh vốn không thích uống nhiều, nhưng thấy Hoàng Đức nâng ly, anh cũng làm theo
Không hiểu ai kể chuyện gì mà cả bàn bật cười, Tiến Linh cũng cười, nhưng mắt lại lén liếc sang bên. Hoàng Đức đã hơi đỏ mặt, đôi mắt long lanh hơn thường ngày, và… đang cười. Nụ cười không phải kiểu gượng ép, mà là thật sự vui
Tim Tiến Linh khẽ đập mạnh
Hoàng Đức chợt quay sang, bắt gặp ánh mắt của anh
Tiến Linh
Nhìn… coi em có say chưa thôi
Linh đáp nhanh, rồi đưa lon nước ngọt cho cậu
Tiến Linh
Uống chút cho đỡ nóng
Hoàng Đức nhận lấy, khẽ gật đầu, nhưng vẫn không quên buông một câu
Hoàng Đức
Anh cứ quan tâm kiểu này, phiền thật đấy
Tiến Linh cười, nâng lon bia uống nốt. Trong lòng anh lại càng chắc chắn một điều: khoảng cách lạnh lùng này, sớm muộn gì anh cũng sẽ phá bỏ được
Bữa ăn kết thúc, mọi người lục tục ra về. Đêm Hà Nội tháng chín se se lạnh, ánh đèn đường hắt xuống vỉa hè loang loáng. Tiến Linh bước chậm lại, cố tình đi cùng Hoàng Đức
Tiến Linh
Để anh xách túi cho
Hoàng Đức trả lời ngắn gọn, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt. Tiến Linh cười nhạt, không nói gì thêm, nhưng vẫn bước song song. Một khoảng lặng len vào giữa tiếng xe cộ thưa dần
Trong đầu Linh, hình ảnh lúc nãy ở quán ăn cứ quay lại: nụ cười của Hoàng Đức, má đỏ ửng vì bia, đôi mắt cong nhẹ khi vui. “Mình muốn thấy nụ cười đó… nhiều hơn,” anh thầm nghĩ. “Dù em có ghét anh đến đâu, anh vẫn muốn ở gần"
Hoàng Đức thì lại nghĩ khác hẳn. Cậu biết Tiến Linh cứ lẽo đẽo bám mình suốt từ lúc mới vào đội. Sự nhiệt tình ấy không hẳn là xấu… nhưng với một tiền đạo mà cậu cho là chậm chạp và vụng về, Hoàng Đức thấy khó mà thân nổi. Dù vậy… khi nãy, lúc thấy Tiến Linh ngẩn ngơ nhìn mình, trong lòng cậu đã thoáng gợn một cảm giác lạ
Hoàng Đức
Chắc anh ta say bia thôi
Hoàng Đức tự nhủ, rồi bước nhanh lên trước, để khoảng cách giữa hai người lại xa ra
Tiến Linh vẫn đi phía sau, khẽ mỉm cười. Khoảng cách này có xa mấy… anh cũng sẽ tìm cách thu hẹp lại
Ngốc Nhưng Khiến Em Cười
Sáng nay, không khí sân tập căng hơn mọi khi. Huấn luyện viên thông báo đây là buổi tổng duyệt chiến thuật cho trận giao hữu với một đội khách mạnh. Ai cũng biết, đây không phải lúc để đùa
Tiến Linh hít sâu, tự nhủ hôm nay phải tập trung… nhưng chỉ mới vừa khởi động xong, anh đã vô thức đảo mắt tìm một người
Bên kia sân, Hoàng Đức đang nói chuyện với Ngọc Hải và Văn Toàn. Bộ ba vừa đứng vừa cười gì đó, nhưng ánh mắt của Đức chỉ nghiêm lại khi huấn luyện viên hô
"Linh, Đức! 2 em chung nhóm"
Tiến Linh khẽ cười, nhưng nụ cười chưa kịp lan hết thì đã thấy Hoàng Đức quay đầu, nhíu mày
Hoàng Đức
May cho anh chứ không phải cho em
Văn Toàn ở gần đó chen vào, cười hề hề
Văn Toàn
May cho mày đấy Linh, chứ tập với Đức mà lơ mơ là ăn chửi ngay
Ngọc Hải
Đừng chọc nữa, coi chừng Đức bỏ tập thì khổ cả đội
Bài tập chuyền bóng nhanh bắt đầu. Tiến Linh nghiêm túc hẳn, cố canh nhịp với Đức. Nhưng lần đầu, bóng đi lệch nửa gang tay, Đức phải rướn mới chạm được
Tiến Linh
Xin lỗi, làm lại nhé
Lần hai, bóng đi cao quá, cậu bật người đỡ nhưng vẫn trượt một chút. Tiến Linh vừa chạy đến vừa cười gãi đầu
Tiến Linh
Anh muốn thử sức bật của em thôi mà
Hoàng Đức
Anh thử làm mình bớt phá bài trước đi
Văn Toàn đứng ngoài huýt sáo
Văn Toàn
Ối dào, thế này chắc Đức phải tập thêm kiên nhẫn quá anh Hải nhỉ?
Ngọc Hải
Ừ, mà anh thấy Linh đâu có cố tình, tại vụng thôi
Tiến Linh nghe vậy thì “cảm ơn” ngay
Tiến Linh
Đấy, đội trưởng hiểu em mà
Ngọc Hải
Anh hiểu… nhưng cũng không cứu được đâu nếu em làm hỏng bài nữa
Ngọc Hải nói, mắt liếc sang Hoàng Đức như ngầm “nhắc khéo”
Đến phần đá phạt phối hợp, “thảm họa” của Tiến Linh càng rõ. Lần đầu, anh chạy sớm, bóng bay ra sau lưng. Lần hai, canh chuẩn hơn nhưng vừa sút thì trượt chân, bóng bay vèo qua nóc lưới
Tiếng cười bật ra từ nhiều hướng. Văn Toàn cười ngặt nghẽo
Văn Toàn
Linh ơi, anh tưởng em đang đá bóng, ai dè đá… mây à?
Ngọc Hải cố nhịn, nhưng cuối cùng cũng bật cười
Ngọc Hải
Đúng là chân vàng trong làng… phá lưới
Hoàng Đức ban đầu còn cố giữ mặt nghiêm, nhưng khi thấy Tiến Linh phủi cỏ trên áo với vẻ ngơ ngác, khoé môi cậu run lên. Và rồi… cậu bật cười thật sự – tiếng cười nhẹ, nhưng trong trẻo và hiếm hoi
Cuối buổi, cả đội chạy thả lỏng. Tiến Linh cố chạy song song với Đức
Tiến Linh
Em cười nhiều hơn hôm qua rồi đấy
Hoàng Đức
Tại anh ngốc quá thôi
Tiến Linh
Ngốc mà em vẫn cười, nghĩa là em không ghét anh lắm đâu
Văn Toàn đang chạy phía sau chen vào
Văn Toàn
Còn lâu nhé Linh, Đức mà nó hết ghét mày thì chắc trời sập
Ngọc Hải
Nhưng biết đâu... ngày mai trời sập thì sao em?
Câu nói ấy khiến Hoàng Đức thoáng chột dạ. Cậu quay sang, bắt gặp ánh mắt Tiến Linh vẫn nhìn mình – ấm, kiên nhẫn, chẳng hề chớp
Phòng tắm đội ngập hơi nước ấm. Hoàng Đức đứng dưới vòi sen, dòng nước nóng chảy từ đỉnh đầu, lướt qua bờ vai rắn chắc rồi theo cơ ngực săn gọn mà trượt xuống. Cơ bụng cắt rõ từng múi, làn da ướt loang loáng dưới ánh đèn vàng
Cậu thả lỏng cơ thể, để nước cuốn đi mồ hôi và cả mùi cỏ ẩm. Nhưng hình ảnh Tiến Linh vụng về suốt buổi tập cứ hiện lên – lúc thì trượt chân xoay như chong chóng, lúc thì sút bóng bay qua nóc lưới, và nhất là… cái cách anh nhìn mình khi bị chọc ghẹo
Hoàng Đức bặm môi, tự nhủ: Chắc chỉ tại hôm nay vui… chứ không phải vì anh ta đâu
Tắt vòi sen, cậu lấy khăn lau người, quấn ngang hông. Cơ ngực vẫn còn đọng vài giọt nước, sống lưng thẳng, vai rộng, từng bước rời phòng tắm như chẳng nghĩ gì… nhưng khoé môi lại vô thức cong nhẹ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play