[Zephys X Nakroth] Khế Ước Của Máu
Chap 1: Ca cấp cứu định mệnh
Tác giả
-Đây là bộ truyện thứ 2 mình viết về otp trong AOV
Tác giả
-Các nhân vật như Nak và Zep sẽ không theo cốt truyện gốc ở game
Tác giả
-Xem cảnh báo trước khi vào đây. Truyện này không phải để thoả mãn thú tính liên quan tới tình dục ở một số khán giả
Tác giả
-Mong các cậu góp ý, cám ơn rất nhiều🎉
-Cre art nhân vật: Nem Uz
*Khung cảnh đẫm máu hiện ra trước mắt, hai con người ích kỷ đang tranh giành nhau đến mức máu loang đỏ cả sàn nhà.*
Unknow(Đa nhân vật)
A-Anh dám đâm tôi, đồ khốn?
Unknow(Đa nhân vật)
Ha..Tiền thì bao nuôi cho trai, cho gái hết
Unknow(Đa nhân vật)
Thế còn gia đình thì sao hả?
*Đáp lại người phụ nữ ấy chỉ là sự im lặng nặng nề*
*Rồi bất ngờ nhát dao chí mạng từ người kia đâm vào bà*
Unknow(Đa nhân vật)
CÂM MIỆNG ĐI CON ĐÀN BÀ DƠ BẨN
*Hai gương mặt dần méo mó vì hận thù, biến dạng trong vũng máu, miệng lập đi lập lại:
"GIẾT HẾT ĐI, TẤT CẢ MỌI NGƯỜI"
Nakroth
*choàng tỉnh* Mẹ kiếp...buông tha cho tôi đi..
*Nakroth bắt đầu một ngày mới một cách không tốt đẹp gì*
*Buổi sáng, cậu khoác trên mình chiêc áo blouse trắng, dạo bước vào sảnh bệnh viện*
Unknow(Đa nhân vật)
Tối qua lại mất ngủ sao, Nakroth?
Nakroth
Vâng anh, nhưng không sao
*Ở trên bệnh viện, cậu bận bịu với xấp giấy tờ dài vô tận*
Unknow(Đa nhân vật)
Nay lại tăng ca đấy
Nakroth
Gì chứ? Nay lại phải tăng ca sao..
Unknow(Đa nhân vật)
Phải...Nghề bác sĩ cũng đâu phải dễ dàng gì
Nakroth
Tôi biết, nhưng bác sĩ cũng là con người mà
Unknow(Đa nhân vật)
Thôi vậy...cố gắng lên
*Hai người cứ thế trò chuyện, dường như toàn xoay quanh về công việc nhàm chán hay vất vả ra sao*
Nakroth
Chết rồi, tôi quên mất việc này
Unknow(Đa nhân vật)
Việc gì cơ?
Nakroth
Kiểm tra tình trạng của bệnh nhân..Trời ạ..
Unknow(Đa nhân vật)
À à, thế đi từ từ thôi, việc gì phải cuống lên
*Cậu đứng dậy, bước về phía cửa*
Nakroth
Vâng, chào anh nhé
*Trên hành lang của bệnh viện in rõ bóng hình mệt mỏi của cậu*
Nakroth
Hừm....còn 3 bệnh nhân nữa
*Cậu đang mải mê thì đột nhiên có một nữ y tá hối hả chạy tới, gương mặt đầy vẻ căng thẳng*
Unknow(Đa nhân vật)
Bác sĩ Nakroth!!
Unknow(Đa nhân vật)
Các nhân viên dưới tầng...
Unknow(Đa nhân vật)
Vừa báo cáo có một người nhập viện, chấn thương nặng ở đầu
Nakroth
Tôi hiểu rồi, tôi sẽ xuống kiểm tra ngay
*Khi tới phòng cấp cứu, bệnh nhân chấn thương đã được đưa vào điều trị kịp thời*
*Ở hàng ghế chờ, ánh mắt cậu sượt qua một chàng trai đang cúi đầu, tay ôm chặt bụng, vai run nhẹ*
Nakroth
//Anh ta ăn mặc khá kì lạ, không phải người nước mình?//
*Linh tính Nakroth mách bảo tiến lại gần*
Nakroth
Này anh gì ơi, anh có sao không?
*Mái tóc bạch kim, đôi môi tái nhợt cùng với mùi kim loại hăng hắc bủa vây*
*Trong khoảnh khắc, cặp mắt màu tím sẫm hé mở, nhìn xoáy thẳng vào cậu, lạnh lẽo đến đáng sợ*
*Hắn khẽ thì thầm, rồi lịm đi*
*Máu bắt đầu rỉ qua kẽ tay, nhuộm đỏ áo. Rồi cơ thể cũng từ từ gục xuống*
*Nakroth theo quán tính lập tức quỳ xuống, đưa tay đỡ lấy cơ thể hắn*
Nakroth
Gọi thêm một băng ca và chuẩn bị phòng cấp cứu số 3!
*Một lúc thì cũng đã có mặt tại phòng cấp cứu*
*Chính Nakroth là người đảm nhận trách nhiệm kiểm tra người kì lạ này*
Nakroth
Vết thương sâu không rõ nguyên nhân...?
Nakroth
Gần giống với một vật được bắn từ khoảng cách xa
*Sau khi gắp bỏ dị vật, cậu tiến hành sát trùng và khâu vết thương*
*Trong lúc khâu, Nakroth chạm tay lên vùng da lạnh toát của hắn*
Nakroth
//Sao da gì như người chết vậy..//
*Kết thúc ca phẫu thuật, cũng là lúc tình trạng của người kia đã dần ổn định hơn*
Nakroth
*bước ra khỏi phòng* Thật là...cái lưng già của tôi..
*Nakroth tranh thủ liền qua quầy hồ sơ. Nữ y tá kia đang đứng chờ với trên tay là tập tài liệu*
Unknow(Đa nhân vật)
Bác sĩ Nakroth!
Unknow(Đa nhân vật)
Em đã xem xét kĩ rồi
Unknow(Đa nhân vật)
Anh ấy không có giấy tờ tùy thân
*Nakroth trầm ngâm trước câu trả lời đó, sau vài giây, cậu cất giọng*
Nakroth
Ít nhất cũng phải biết vì sao anh ấy bị thương
Chap 2: Biến mất không dấu vết
*Phòng bệnh buổi sáng, những tia nắng còn chưa xuyên qua hết những tấm rèm màu tro lạnh*
*Cậu cầm khay đựng nước và thuốc theo đúng quy trình, nhưng ánh mắt thì không giấu được sự cảnh giác.*
*Căn phòng vắng lặng, người kia nằm nghiêng, hướng mặt về phía cửa sổ*
*Dù vậy nhưng chắc chắn rằng người kia đã biết cậu sẽ đến đây*
*Không có phản hồi ngay, anh ta vẫn giữ nguyên tư thế, bàn tay đặt hờ hững trên tấm chăn*
*Cậu đặt khay xuống bàn cạnh giường, rồi tiến lại gần, nhìn kỹ sắc mặt người ấy*
Nakroth
//Zephys sao...tên này nghe có vẻ lạ//
Nakroth
Vết thương hôm qua, anh có thể giải thích cho tôi không?
*Một thoáng im lặng bao trùm*
*Anh ta quay người lại nhìn cậu như thể đang xem xét một món đồ thú vị hơn là một con người*
Zephys
Cậu chạm vào tôi rồi, đúng không?
Nakroth
Đó là điều đương nhiên khi khâu vết thương
Zephys
Lúc đó tôi cảm nhận được...
Zephys
Tim cậu đập rất mạnh
*Ánh mắt hắn thoáng một tia mỉa mai*
Nakroth
*siết chặt tay* Tôi là bác sĩ
Nakroth
Tôi không có thói quen rung động với bệnh nhân, nếu anh đang cố ám chỉ điều đó
Zephys
Vậy…cậu thường mơ thấy gì khi ở cạnh người sắp chết?
Zephys
Ý tôi là cậu mơ gì vào đêm qua?
Nakroth
Không phải việc của anh
Zephys
Hai người kì lạ trong giấc mơ của cậu đang cố cướp lấy mạng sống của nhau đứng chứ?
*Nakroth sững lại, tim đập lệch một nhịp*
*Anh ta không thể biết được, không thể nào biết được giấc mơ ấy. Cậu chưa kể với ai cả*
Nakroth
Sao anh lại biết chuyện này?
*Mặt cậu để lộ sự mất bình tĩnh trước sự phán đoán chính xác như vậy*
*Zephys khẽ nghiêng đầu, nụ cười càng trở nên có phần kì lạ*
*Zephys– hắn không giống bất kỳ bệnh nhân nào mà cậu từng điều trị*
*Từ bên ngoài, tiếng bước chân y tá vọng đến, cậu lùi lại, giữ khoảng cách với hắn*
Nakroth
Được rồi, tôi sẽ không hỏi thêm nếu anh không muốn nói
Nakroth
Và đừng làm mấy trò không được bình thường như vậy nữa
Nakroth
Tôi báo lên phía cảnh sát đấy
*Hắn lập lại từ, bật cười khẽ, như thể vừa nghe một câu đùa ngọt ngào*
Zephys
Hãy báo cảnh sát khi còn có thể, Nakroth
Zephys
Không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì đâu
*Tiếng đóng cửa vang lên, rõ ràng là đang bực bội trước thái độ cợt nhả của Zephys*
Nakroth
Đau đầu thật đấy..
*Khuya hôm đó, cậu vẫn phải đến để đưa thuốc cho anh ta, mặc dù rất ghét khi phải làm việc với bệnh nhân có thái độ như vậy*
*Phòng 304–phòng của Zephys dường như có gì đó là lạ*
*Giường bệnh trống trơn, ga trải giường vẫn còn dấu lõm nơi người nằm*
*Nakroth sải bước nhanh ra ngoài, xuống quầy trực. Một nữ y tá đang kiểm tra hồ sơ ca bệnh, ngẩng đầu khi thấy cậu tới*
Nakroth
Bệnh nhân phòng 304 đâu rồi?
Unknow(Đa nhân vật)
Anh ấy chưa được xuất viện. Em vừa kiểm tra hồ sơ hồi sáng, vẫn còn trong danh sách theo dõi
Nakroth
Vậy ai chuyển anh ta đi? Có lệnh nào không?
Unknow(Đa nhân vật)
Không có, thưa anh Nakroth*lật giấy tờ*
Unknow(Đa nhân vật)
Không có bất kỳ chỉ đạo nào về việc chuyển phòng, cũng không có người nhà đến đón ạ
Nakroth
Được rồi, cảm ơn em
Nakroth
Anh muốn check camera từ nửa đêm tới giờ
Chap 3: Đoạn video kì lạ
*Phòng bảo vệ về đêm lạnh lẽo và âm u với ánh sáng từ chiếc đèn cũ mờ mờ*
*Màn hình chia làm bốn khung, mỗi khung hiển thị một phần hành lang khác nhau*
*Người trực ca là người đàn ông trung niên, mặt khó chịu vì bị đánh thức quá sớm, lẩm bẩm gì đó rồi tua lại đoạn ghi hình theo yêu cầu*
Unknow(Đa nhân vật)
Phòng 304 đúng không, đây
*Mắt cậu dán vào màn hình*
Unknow(Đa nhân vật)
Từ chiều đến lúc gần nửa đêm, hầu như không có chuyển động gì
Unknow(Đa nhân vật)
Các y tá ca đêm đi ngang vài lần, đèn cảm ứng bật sáng rồi lại tắt.
Unknow(Đa nhân vật)
Không có ai bước ra từ phòng 304 cả đâu
*Đột nhiên Nakroth tinh ý phát hiện ra ở phút thứ 3*
Nakroth
Tua lại phần này chậm thôi
*Cửa phòng 304 rõ ràng mở ra một khe nhỏ. Nhưng thay vì một người bước ra, camera… giật nhẹ*
*Khung hình nhòe đi trong đúng 0.5 giây, rồi lập tức trở lại bình thường. Sau đó, cửa đã đóng*
Nakroth
Có đoạn nào anh ta rời khỏi bệnh viện không, cửa chính chẳng hạn?
*Người đàn ông lật các camera khác. Tất cả các lối ra đều im ắng, không một ai có vóc dáng hay khuôn mặt trùng khớp với Zephys*
Unknow(Đa nhân vật)
Tôi e rằng là không có
Nakroth
Phiền bác cắt cho cháu đoạn đó
Unknow(Đa nhân vật)
Để làm gì?
*Nakroth không đáp. Cậu chỉ nhìn màn hình thêm vài giây nữa, rồi quay đi*
*Ngay lúc ấy, ở góc trái màn hình trong hành lang trống, bóng đèn cảm ứng bỗng dưng sáng lên*
*Có một bóng đen đang đứng ở đó nhìn chằm chằm vào camera*
*Đôi chân lê bước nhanh khỏi phòng bảo vệ, trong túi áo khoác là chiếc USB màu đen*
*Cậu xuống hầm để xe và khởi động xe, để nó vào cặp cẩn thận rồi lái xe hướng về nhà*
*Con đường vốn quen thuộc bỗng trở nên dài hơn mọi khi*
Nakroth
//Sao mình cứ có cảm giác đang bị theo dõi ấy nhỉ..//
*Mỗi lần xe dừng đèn đỏ, mỗi góc phố, mỗi vỉa hè, cậu có thể thề mình đã thoáng thấy một bóng người đứng đó*
*Chiếc radio được bật lên để xua đi cảm giác đó, nhưng âm thanh từ loa chỉ phát ra những tiếng rè rè ngắt quãng*
*Vội vàng, cậu tắt cái radio chết tiệt đó đi*
*Nakroth siết chặt tay lái, chạy nhanh hơn. Vô lăng xoay, rẽ vào con hẻm nhỏ, vòng ra sau khu chung cư*
*Nhưng khi xe vừa đi vào hẻm..*
*Đèn xe bỗng nhấp nháy một nhịp*
*Một cái bóng lướt qua đầu xe. Rất nhanh, không thể nhìn rõ*
Nakroth
*đạp phanh* Chết tiệt..cái thứ quái quỷ gì vậy?!
Nakroth
Phải rồi, từ khi gặp anh ta..mọi thứ trở nên kì lạ hơn rất nhiều..
*Nakroth về đến căn hộ tầng bốn quen thuộc lúc tờ mờ sáng*
*Bầu trời còn hơi âm u, điều đó còn khiến tâm trạng cậu tệ hơn*
*Tay nhanh chóng ấn mật khẩu*
*Nakroth ngồi xuống ghế sofa mà không bật đèn*
*Chiếc laptop được cắm USB ngay ngắn, có duy nhất một thư mục*
Nakroth
Đoạn đó ở đâu rồi ta..
*Cậu mở file video, mọi thứ yên tĩnh trong suốt hai phút đầu*
*Video tiếp tục tua chậm, khung hình bắt đầu nhiễu sóng nhẹ*
*Một bóng đen, thoáng hiện chưa đến nửa giây*
*Ngay tại trung tâm khung hình, nơi cửa phòng 304 mở hé đôi mắt tím quen thuộc nhìn thẳng về phía camera*
*Không, không phải nhìn vào camera*
*Mà là nhìn thẳng vào cậu*
*Cậu lập tức rút USB khỏi máy, nhưng video vẫn không biến mất*
*Nhưng loa laptop bật lên một âm thanh rè rè kéo dài*
"Chạm mắt nhau rồi, thỏ trắng của tôi..."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play