[Rhycap]"Tân Lang Phủ Đám Tang?"
hỷ sự!?
gaiixigg 🌬
nay t thử sức với thể loại kinh dị nheeee
gaiixigg 🌬
tối ngủ 1 mình thì đừng cóa đọc😃
Làng Thanh Dương có một tục lệ kỳ quái: mỗi ba mươi năm, một thanh niên độc thân sẽ được chọn để "kết âm hôn" với người chết, nhằm trấn an linh hồn vất vưởng đã từng cứu làng khỏi nạn dịch.
ĐỨC DUY là người bị chọn năm nay.
Đêm cưới, trời đổ mưa máu.
Trong chiếc kiệu đỏ chói, tân lang mặc hỷ phục ngồi im lặng, không nhúc nhích.
Không ai thấy mặt hắn, chỉ biết khi khăn voan được vén lên, Đức Duy lập tức ngất xỉu.
Từ đó về sau, đêm nào cũng vang lên tiếng sáo ai oán từ phòng cưới.
Có người lén nhìn vào, chỉ thấy Đức Duy đang ôm một người đàn ông mặc hỷ phục rách nát, da trắng bệch, tóc dài chạm đất...
Nhưng hôm sau, Đức Duy lại nói:
"Ta chỉ ngủ một mình."
HOÀNG ĐỨC DUY
...Ngươi là ai?
Duy run rẩy hỏi khi ánh nến chập chờn soi rõ dung nhan tân lang.
Khuôn mặt kia… đẹp đến kỳ dị, làn da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, và đôi mắt lạnh băng như đã chết từ lâu.
NGUYỄN QUANG ANH
Ta là phu quân của ngươi// Giọng nói khàn khàn, như vọng từ địa ngục//
NGUYỄN QUANG ANH
Đức Duy, từ nay về sau… ngươi không được rời khỏi ta. Nếu ngươi phản bội, ta sẽ kéo ngươi theo… xuống mồ
gaiixigg 🌬
má oi tao ngủ 1 mình mà còn dám viết bộ nì🤫
gaiixigg 🌬
viết xong nghĩ lại thấy dở vl
gaiixigg 🌬
truyện sẽ ngọt dần nhá
gaiixigg 🌬
Rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓rhycap💐💓
chap 2:có chút tình cảm?
gaiixigg 🌬
cho chị nào chưa biết em k15
gaiixigg 🌬
=)))))))))))))))))))))))))
Đức Duy không rời khỏi căn nhà gỗ nằm chênh vênh bên rừng phong – nơi em bị ép gả về. Không ai đến thăm, không ai dám bén mảng. Dân làng Thanh Dương từ xưa đến nay tin rằng, kẻ cưới âm hôn sẽ không còn thuộc về người sống nữa.
Đức Duy dọn dẹp căn nhà hoang như một cái xác sống. em không nhìn thấy Quang Anh ban ngày, nhưng đêm đến… lại luôn cảm nhận được ánh mắt ai đó dõi theo mình từ góc tối.
Đèn dầu phụt tắt không lý do.
Em ngồi trên giường, tay cầm quyển sách đã xem dở từ chiều. Đột nhiên, em cảm thấy chiếc giường lún nhẹ xuống, như có người vừa ngồi bên cạnh. Nhưng khi ngoảnh sang, vẫn chẳng thấy ai.
Cho đến khi… một giọng nói quen thuộc cất lên, khẽ như gió:
NGUYỄN QUANG ANH
Ngươi thấy cô đơn không?
Đức Duy giật mình, suýt làm rơi đèn. Quang Anh đã ở đó từ lúc nào, vẫn mặc hỷ phục đỏ, tóc dài xõa xuống vai, ánh mắt đen lặng như mặt hồ. Nhưng hôm nay… không còn sát khí. Hắn ngồi đó, lặng yên, như một người bạn cũ trở về sau một giấc ngủ dài.
HOÀNG ĐỨC DUY
Ngươi chỉ xuất hiện khi ta một mình?
Quang Anh không trả lời ngay. Một lúc sau, hắn nói
NGUYỄN QUANG ANH
Ta không muốn dọa ngươi. Nhưng cũng không muốn… bị quên lãng.
NGUYỄN QUANG ANH
Ta chỉ đến… khi ngươi cần có người ở bên.
Đức Duy lặng lẽ nhìn hắn.
Đột nhiên, Quang Anh đưa tay ra, chạm vào vai áo Đức Duy, khẽ phủi đi vài hạt bụi tưởng tượng
NGUYỄN QUANG ANH
Ngươi gầy hơn lúc ta gặp lần đầu.
Ăn cơm đi. Ta nấu rồi.
Quang Anh không đáp, chỉ khẽ gật. Khi Đức Duy bước xuống nhà bếp, bỗng thấy một mâm cơm đơn giản đã được dọn lên: trứng luộc, canh rau dại, và một bát cháo ấm khói bay nhẹ.
Không ai mở bếp. Không ai chạm vào nồi. Nhưng cơm vẫn ấm.
HOÀNG ĐỨC DUY
Ngươi… làm được cả những việc như vậy à?
NGUYỄN QUANG ANH
Đã từng là người. Ta vẫn nhớ… người mà ta yêu thích ăn gì.
Đêm hôm đó, Đức Duy để ngọn đèn cháy suốt.
em không hỏi Quang Anh là ai, đến từ đâu, tại sao lại chọn em. em chỉ để y ngồi dựa bên cửa sổ, nói chuyện vu vơ cho đến khi trời sáng.
Trước khi biến mất, Quang Anh để lại một câu
NGUYỄN QUANG ANH
Ngươi biết không, Đức Duy…
Người ta gọi ta là ‘Linh hồn báo oán’. Nhưng ta chưa từng hại ai. Ta chỉ… quá cô đơn.
NGUYỄN QUANG ANH
Nếu ngươi chịu ở lại bên ta… ta có thể… từ bỏ tất cả thù hận.
Đức Duy không trả lời. Nhưng em đã giữ lại chiếc khăn tay Quang Anh từng để lại
Lần đầu tiên, em không cảm thấy mình là một "vật tế sống" nữa. Mà giống như… em đang dần chạm vào một linh hồn thật sự biết đau, biết nhớ, và biết yêu.
gaiixigg 🌬
mấy chương đầu sẽ hơi nhiều lời bộc bạch
gaiixigg 🌬
nếu mấy chị ko thích có thể đọc mấy chương sau
gaiixigg 🌬
em cảm ơn nhìu ạ
chap 3:Ta sẽ khiến ngươi sống lại?
Quang Anh không xuất hiện suốt hai đêm liền.
Không tiếng gọi tên, không bóng áo đỏ bên khung cửa. Không bát cháo nóng để sẵn trên bàn.
Chỉ còn ngôi nhà gỗ lạnh hơn thường ngày, và chiếc khăn tay mà Đức Duy vẫn giữ dưới gối, có thêu hai chữ mảnh như sợi tóc:
"Trở lại."
Đức Duybắt đầu tìm hiểu về hắn.
em vào làng, hỏi những ông bà già chưa bị cái sợ xưa nuốt mất trí nhớ. em đến chùa bỏ hoang cuối làng, nơi từng thờ vị "Thần Hộ Làng" – thật ra chính là… Quang Anh
Quang Anh từng là con trai của một dòng họ lớn. Trăm năm trước, trong nạn dịch, hắn tình nguyện đem thân hiến tế để phong ấn tà khí. Nhưng sau khi chết, họ Hoàng– tổ tiên Hoàng Đức Duy – lại bí mật yểm thêm một phong ấn khác, biến hắn thành "hồn trấn giữ", vĩnh viễn không được đầu thai, vĩnh viễn không được yêu ai.
Và… hễ hắn bắt đầu rung động với người trần, lời nguyền sẽ siết chặt, khiến hắn tan rã từng mảnh.
Đức Dut ngồi dưới hiên nhà, ngước nhìn rừng phong đỏ rực như máu.
HOÀNG ĐỨC DUY
Hắn biến mất rồi…
Chỉ vì ta đối tốt với hắn một chút?
Câu hỏi không ai trả lời.
Chỉ có tiếng lá rơi lặng lẽ, và một dòng máu mảnh như chỉ đỏ… nhỏ từ cánh cửa lênh láng
Trong một đêm mưa, Đức Duy tìm lại cuốn "Phong Ấn Thư" cũ giấu trong gác mái. Tổ tiên em từng dùng nó để trói linh hồn Quang Anh
Cuối sách có một nghi thức đã bị gạch xóa:
> Phản Hồn Hoàn Dương – đưa một linh hồn đã phong ấn trở lại thành người.
Điều kiện là:
Linh hồn đó phải còn nguyên ý thức
Và… phải có người sống tự nguyện buộc "dây nhân duyên" với hắn – nguyện ý chết cùng nếu hắn thất bại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play