Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Allboruto ] • Dáng Lặng Âm Thanh.

Chương 1

Gió rít qua những con phố hoang tàn, cuốn theo mùi khói và máu tanh còn vương lại từ những trận truy sát. Bước chân Boruto nện mạnh xuống nền đá, vang thành từng nhịp gấp gáp. Tim cậu đập dồn dập, hòa vào tiếng thở khàn đặc trong cổ họng. Mỗi góc phố, mỗi mái nhà đều có thể ẩn chứa kẻ săn đuổi.
Bọn họ gọi cậu là kẻ phản bội. Kẻ đã bán đứng thế giới. Kẻ cần bị xóa sổ.
Nhưng Boruto không còn sức để thanh minh. Dù có giải thích, không ai tin. Ánh mắt của người quen, của đồng đội từng sát cánh, đều hóa thành lưỡi dao lạnh lẽo chĩa vào tim cậu.
Một tiếng nổ vang lên sau lưng. Làn sóng xung kích hất cậu văng xuống con dốc hẹp. Đầu gối rách toạc, máu chảy thành dòng. Boruto nghiến răng, bật dậy, tiếp tục chạy. Trong cơ thể, Momoshiki vẫn trầm mặc, không nói một lời – chỉ như đang quan sát trò chơi săn mồi này.
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
Ngươi sẽ chết ở đây thôi, Boruto… /Giọng Momoshiki vang lên, lười nhác, như đang thưởng thức một kết cục đã định./
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
Im đi. /Cậu thở gấp, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương./
Cánh cổng thành trước mặt chỉ còn vài chục mét. Nhưng bầu trời bỗng rách ra, như một tấm gương khổng lồ vỡ vụn. Ánh sáng trắng xanh rực lóa, xoáy tròn dữ dội, hút lấy mọi thứ xung quanh. Gió bùng lên mạnh đến mức cuốn cả những mảnh gạch và đá vụn.
Boruto khựng lại, cảm giác đôi chân không còn chạm đất. Một lực hút khủng khiếp kéo cậu về phía khoảng không xoáy lốc ấy. Tầm nhìn mờ dần, tai ù đi. Những tiếng hò hét, tiếng nổ, tiếng gió… tất cả chồng lên nhau, rồi đột ngột bị bóp nghẹt.
Mọi thứ rơi vào tĩnh lặng
Khi mở mắt, Boruto thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ mềm. Không còn mùi khói, không còn tiếng ồn. Chỉ có ánh trăng dịu nhẹ phủ lên mặt hồ gần đó. Nhưng… có gì đó khác. Âm thanh, dù vẫn tồn tại, lại rất mờ, như bị ai đặt một lớp bông dày giữa cậu và thế giới. Tiếng nước vỗ bờ chỉ còn là những nhịp rung nhẹ, tiếng gió xào xạc trở nên xa xăm.
Boruto chống tay ngồi dậy, nhận ra thân thể mình nhỏ hơn trước – bàn tay thon nhỏ, làn da non nớt. Cậu cúi nhìn bóng mình trên mặt hồ. Đôi mắt vẫn là của cậu, nhưng gương mặt lại là của một đứa trẻ chưa đến mười tuổi
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
Hừ… thú vị đấy. . Ngươi đã bị ném ngược về thời đại của Kaguya Ōtsutsuki./Momoshiki bật cười trong đầu, âm thanh mơ hồ như vọng qua sương/
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Boruto chưa kịp phản ứng thì từ trong bụi cây phía sau, một tiếng "meo" nhẹ vang lên. Một con mèo trắng tinh, đôi mắt vàng óng, thong thả tiến lại gần, cọ đầu vào chân cậu./
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Chưa kịp xua đi, Boruto nhận ra từ khắp nơi, những đôi mắt mèo khác dần hiện ra trong bóng tối – đen, xám, tam thể – tất cả đồng loạt bước tới, bao quanh cậu như gặp được một chủ nhân đã mất từ lâu./
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Trong lòng Boruto dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa ấm áp, vừa bất an./
Những con mèo lặng lẽ quây thành vòng tròn quanh Boruto, đôi mắt sáng lên trong ánh trăng như hàng trăm vì tinh tú nhỏ. Cậu ngồi giữa, bất động, bàn tay vô thức vuốt ve bộ lông mượt mà của con mèo trắng đầu tiên tìm đến mình.
Cậu vốn không thích mèo. Nhưng giây phút này, trong im ắng mờ đục của thế giới mới, hơi ấm từ chúng lại trở thành điều duy nhất khiến cậu không cảm thấy lạc lõng.
Một luồng khí áp bất ngờ ập tới, khiến đàn mèo đồng loạt tản ra, lùi vào bóng tối. Cậu ngẩng đầu.
Từ bìa rừng, một bóng trắng khổng lồ bước ra. Đó không phải mèo, cũng chẳng phải thú rừng. Đó là một người phụ nữ – vóc dáng cao đến mức bóng bà che khuất cả vầng trăng, mái tóc dài trắng bạc như thác, đôi mắt Byakugan lạnh lẽo bao quát mọi vật. Áo choàng trắng khẽ lay động theo từng nhịp gió.
Ootsutsuki Kaguya
Boruto đứng bật dậy, lùi lại một bước. Hình ảnh này cậu đã từng thấy – trong ký ức, trong lời kể, và trong trận chiến cuối cùng của thế giới trước khi cậu rơi vào biến loạn thời gian. Nhưng ánh mắt bà giờ đây không còn là của một nữ thần hủy diệt. Nó lạnh, nhưng không nhuốm sát ý.
Ootsutsuki Kaguya
Ootsutsuki Kaguya
Ngươi là ai? / Giọng Kaguya trầm, vọng vào tai cậu như âm vang từ một vực sâu./
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Boruto mím môi, ngập ngừng. Giới thiệu bản thân ở đây chẳng khác gì tự chĩa dao vào mình. Nhưng Momoshiki lại cười khẩy trong đầu./
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
[Nói đi. Ta muốn xem phản ứng của bà ấy.]
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
Boruto. / Cậu đáp, giọng khàn, âm lượng nhỏ đến mức ngay cả bản thân cũng suýt không nghe được/
Một tia nghi hoặc thoáng hiện trong mắt Kaguya. Bà tiến lại gần. Mỗi bước đi như đè nặng lên mặt đất, khiến Boruto thấy rõ những dao động dưới bàn chân
Ootsutsuki Kaguya
Ootsutsuki Kaguya
Ngươi… có thứ gì đó quen thuộc. /Bà cúi xuống, bàn tay lạnh lẽo chạm vào má cậu. Đột nhiên, đôi mắt Byakugan của bà đổi sắc, một vòng tròn lục lam xoáy mở ra giữa trán – Tenseigan./
Cơn đau nhói xuyên qua đầu Boruto, hình ảnh quá khứ và tương lai chồng lên nhau trong khoảnh khắc. Những trận chiến, tiếng gào thét, những khuôn mặt đã mất… tất cả xoáy thành cơn lốc rồi vụt tắt.
Từ phía xa, tiếng bước chân vọng lại. Boruto quay đầu – hai người đàn ông xuất hiện: một với mái tóc trắng dài, ánh mắt như chứa cả trời sao; người kia tóc trắng buộc cao, ánh mắt sắc bén, mang khí chất uy nghiêm.
Hagoromo và Hamura
Ootsutsuki Hamura
Ootsutsuki Hamura
Người này là ai, mẹ? /Hamura hỏi, giọng trầm nhưng đầy cảnh giác./
Ootsutsuki Kaguya
Ootsutsuki Kaguya
Con út. /Kaguya nói đơn giản, như thể sự tồn tại của Boruto chưa từng là điều cần giải thích./
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Boruto sững người. Cậu định mở miệng phản bác, nhưng ánh mắt bà đã chặn đứng mọi lời. Hamura và Hagoromo nhìn nhau, không ai phản đối, nhưng ánh nhìn vẫn lộ rõ sự dò xét./
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
[ Xem ra, định mệnh của ngươi đã bị xé rách hoàn toàn rồi, Boruto] /Momoshiki bật cười khẽ/
Đêm ấy, Boruto được đưa về cung điện Ōtsutsuki – nơi ánh trăng phủ lên từng bậc thang trắng như sương. Nhưng ngay cả khi bước qua cánh cửa khép kín, cậu vẫn nghe thấy tiếng mèo đâu đó trong góc tối, như đang âm thầm theo dõi từng bước chân mình.
Và cậu hiểu – từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ không thể quay lại như cũ.

Chương 2

Căn phòng được chuẩn bị cho Boruto nằm ở cánh đông của cung điện Ōtsutsuki. Cửa sổ lớn mở ra vườn trăng, nơi hoa dạ hương nở trắng, tỏa hương nhẹ như tơ. Ánh trăng chảy tràn vào, nhuộm cả nền gạch đá thành sắc bạc lạnh.
Boruto ngồi trên giường, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Mọi âm thanh đều bị bao phủ bởi một lớp màng mờ đục – tiếng gió chỉ còn như hơi thở nhẹ, tiếng bước chân của thị nữ thoáng qua bên ngoài chỉ là nhịp rung khẽ nơi sàn.
Thế giới này tĩnh lặng đến mức đôi khi cậu không phân biệt được mình đang tỉnh hay mơ.
Một cái “meo” khẽ vang lên. Con mèo trắng ban chiều lại xuất hiện, chẳng rõ từ đâu lẻn vào.
Nó nhảy lên giường, cuộn mình bên cạnh, ánh mắt vàng óng nhìn cậu chằm chằm. Boruto đưa tay vuốt ve bộ lông mượt, hơi ấm của nó khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn giữa thế giới xa lạ này.
Ở phía bên kia cung điện, trong gian thư phòng lớn, Hagoromo và Hamura đang đứng bên lan can nhìn xuống quảng trường phủ ánh trăng. Cả hai vừa trở về sau buổi hội kiến ngắn ngủi với Kaguya.
Ootsutsuki Hamura
Ootsutsuki Hamura
Người đó… thực sự là ‘em út’ mà mẫu thân nói sao? /Hamura mở lời, giọng nghiêm nghị nhưng không giấu được sự ngờ vực./
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
/Hagoromo không đáp ngay. Ông nhìn xuống đôi tay mình, nhớ lại khoảnh khắc khi Boruto ngẩng mặt lên. /
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
/Trong ánh mắt cậu bé ấy… có một thứ khiến ông rùng mình. Không phải sự non nớt của một đứa trẻ, mà là thứ u uẩn của người đã trải qua vô số cuộc chiến./
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
Ta không biết. Nhưng chakra trong cơ thể nó… lạ lắm. Không hoàn toàn thuần khiết như của tộc ta . /Cuối cùng, Hagoromo nói, chậm rãi./
Ootsutsuki Hamura
Ootsutsuki Hamura
/Hamura cau mày/ Huynh cảm nhận được gì?
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
Một sức mạnh ngủ sâu, nhưng nguy hiểm. Và… có thứ gì đó giống như bóng của một kẻ khác trú ngụ bên trong. / Hagoromo nghiêng đầu, đôi mắt Tenseigan khẽ lóe sáng./
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
Dù vậy, ta không cảm thấy sát ý từ nó. Ít nhất là hiện tại
Ootsutsuki Hamura
Ootsutsuki Hamura
/Hamura im lặng một lúc, rồi hỏi/ Ngươi tin nó?
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
Tin à… /Hagoromo mỉm cười nhạt./
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
Không. Nhưng ta không nghĩ nó đến đây để phá hủy. Cảm giác của ta nói rằng, nó đang chạy trốn khỏi điều gì đó.
Ootsutsuki Hamura
Ootsutsuki Hamura
/Hamura xoay người, nhìn về hướng phòng Boruto/
Ootsutsuki Hamura
Ootsutsuki Hamura
Nếu nó thực sự là em út, chúng ta sẽ bảo vệ. Nhưng nếu không…
Ootsutsuki Hagoromo
Ootsutsuki Hagoromo
Thì chúng ta sẽ tự tay kết thúc trước khi nó kịp gây hại. /Hagoromo nói thay lời anh, giọng không hề dao động./
Gió đêm khẽ thổi qua, mang theo mùi hương nhàn nhạt của hoa dạ hương. Nhưng trong không gian yên tĩnh ấy, không ai biết rằng ở phía xa, từ một ô cửa sổ nơi cánh đông, đôi mắt vàng của con mèo trắng đang lặng lẽ quan sát họ
Đêm lắng xuống hoàn toàn. Ánh trăng nhạt len qua khung cửa sổ, trải thành một dải sáng bạc trên nền gạch mát lạnh.
Boruto nằm nghiêng trên giường, tấm chăn mỏng chỉ phủ đến vai. Con mèo trắng vẫn cuộn tròn ở cạnh, hơi thở nhẹ đến mức chỉ cảm nhận được qua nhịp phập phồng khẽ nơi bụng nó.
Cậu đã bắt đầu quen với thứ tĩnh lặng mờ đục của đôi tai mình. Không còn tiếng động rõ ràng, mọi thứ giống như đang diễn ra trong một lớp sương dày.
Nhưng chính vì thế, cậu dễ dàng nhận ra sự khác biệt… khi trong màn đêm yên ả ấy, xuất hiện một âm thanh lạ.
Một tiếng rì rầm. Không phải từ bên ngoài, mà vang lên trực tiếp trong đầu
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
[Ngươi thực sự nghĩ nơi này an toàn sao, Boruto?]
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Cậu mở mắt. Momoshiki đứng ngay cạnh giường, hình bóng mờ ảo như khói, đôi mắt đỏ rực cong thành một đường cười giễu./
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
Ngươi lại muốn gì? /Boruto khẽ đáp, môi mấp máy mà chẳng chắc âm thanh có thật sự vang ra./
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
[Chỉ là một lời cảnh báo. Kẻ ngươi gọi là anh… sẵn sàng kết liễu ngươi nếu ngươi bước sai một bước.] /Momoshiki cúi xuống, thì thầm bên tai cậu. /
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Boruto không đáp. Cậu đã biết từ ánh nhìn của Hagoromo và Hamura ban chiều – họ không tin cậu. Sự tồn tại của cậu ở đây chỉ là một giả định mong manh được Kaguya áp đặt./
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
[Nhưng còn mẫu thân của ngươi Bà ta không nhìn ngươi như một đứa trẻ. Bà ta nhìn ngươi như… một mảnh ghép còn thiếu trong kế hoạch mà ngươi chưa hiểu.… ] /Momoshiki nhếch môi. /
Uzumaki Boruto
Uzumaki Boruto
/Boruto cau mày./ Vậy ngươi muốn ta làm gì?
Ootsutsuki Momoshiki
Ootsutsuki Momoshiki
[Quan sát. Lặng lẽ. Và chờ thời cơ. Cũng giống như những con mèo kia.] /Momoshiki lùi lại, giọng hạ thấp đến mức gần như tan biến./
Như phản ứng với câu nói ấy, con mèo trắng bên cạnh mở mắt. Không một tiếng động, nó đứng lên, bước nhẹ xuống nền gạch, rồi biến mất vào khoảng tối nơi góc phòng.
Boruto chợt thấy… hình như bóng nó không khớp với ánh trăng, như thể nó là thứ gì đó khác, không hoàn toàn là một con mèo.
Một cơn gió lạ luồn qua khung cửa sổ, mùi hương dạ hương bất chợt trở nên nồng đậm hơn, gần như át hết mọi cảm giác khác. Mi mắt Boruto nặng trĩu, cậu dần chìm lại vào giấc ngủ.
Trong mơ, cậu thấy mình đứng giữa một hành lang dài vô tận, ánh trăng hắt vào từ một phía, còn phía kia chìm trong bóng tối tuyệt đối.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa đang mở hé, và từ trong đó… hàng trăm con mắt mèo đồng loạt quay về phía cậu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play