Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Hai Kẻ Tâm Thần!

chap1: máy quay và lời nói dối

Con phố Hòa Bình, đêm cuối tháng. Gió thổi qua những tán cây, nhưng tiếng xào xạc bị lấn át bởi âm thanh nặng nề của những cú va chạm
Bốp!
Khả Nguyệt ngã bật ra nền vỉa hè, tóc rối tung, tay ôm má
Khả Nguyệt
Khả Nguyệt
Anh… anh điên rồi sao?!
Quang Anh mắt đỏ ngầu, bước từng bước ép sát
Quang Anh
Quang Anh
Đừng đóng kịch trước mặt tôi
Lúc này, một bóng người mặc áo khoác cảnh sát chạy tới
Lạc Lạc
Ánh mắt anh trừng lên khi thấy cảnh tượng trước mặt
Lạc lạc
Lạc lạc
Dừng lại! Anh đang làm gì vậy?!
Quang Anh quay đầu, cười nhạt
Quang Anh
Quang Anh
À… anh hùng xuất hiện rồi à?
Lạc lạc
Lạc lạc
Cô ấy đã bị thương, tránh ra
Lạc Lạc tiến lại, định đỡ Khả Nguyệt dậy
Nhưng ngay khoảnh khắc tay anh vừa chạm vào vai cô, Quang Anh đã giáng một cú đấm như trời giáng vào mặt anh
Rầm!
Lạc Lạc lùi mấy bước, môi bật máu
Quang Anh
Quang Anh
Đừng chạm vào đồ của tôi
Lạc lạc
Lạc lạc
Tôi không quan tâm cô ấy là gì với anh
Lạc lạc
Lạc lạc
Cô ấy là người bị hại
Lạc lạc
Lạc lạc
và nhiệm vụ của tôi là bảo vệ
Quang Anh khẽ cười, lùi lại một bước… rồi bất ngờ rút điện thoại, giơ máy quay lên
Ánh mắt hắn lấp lánh, như đang nghĩ ra trò chơi mới
Quang Anh
Quang Anh
Được thôi
Quang Anh
Quang Anh
Chúng ta để mọi người cùng xem anh…
Quang Anh
Quang Anh
‘bảo vệ’ như thế nào
Những cú đánh tiếp theo không chỉ dồn vào mặt Lạc Lạc, mà còn vào sườn, vào vai, khiến anh khụy gối
Tiếng reen bật ra, nhưng Lạc Lạc vẫn cố đứng
Trong ống kính điện thoại, Quang Anh cố tình lia khung hình sao cho tay Lạc Lạc lúc nãy chạm vào Khả Nguyệt hiện lên thật rõ
Đoạn video ngắn ngủi, cắt xén vừa đủ để khiến bất cứ ai xem cũng hiểu sai
Hai ngày sau
Phòng thu của kênh truyền hình thành phố
Khả Nguyệt ngồi đối diện MC, mặc chiếc váy trắng thanh thuần, đôi mắt đỏ hoe
Phía sau là tấm ảnh chụp từ đoạn video bị rò rỉ khoảnh khắc Lạc Lạc cúi xuống đỡ cô, trông như một cảnh tượng mờ ám
Nv phụ
Nv phụ
Chúng tôi rất lấy làm tiếc khi biết cô gặp chuyện không hay
Nv phụ
Nv phụ
Cô có thể kể lại không?
Khả Nguyệt giọng run run, khéo léo lau nước mắt
Khả Nguyệt
Khả Nguyệt
Hôm đó… tôi chỉ ra ngoài gặp một người bạn
Khả Nguyệt
Khả Nguyệt
Nhưng bất ngờ… anh ấy… tiếp cận tôi
Khả Nguyệt
Khả Nguyệt
với những hành động… khó nói
MC nghiêng đầu, tỏ vẻ phẫn nộ
Khả Nguyệt cúi đầu, bàn tay nắm chặt vạt váy
Khả Nguyệt
Khả Nguyệt
Tôi đã rất sợ… may mà Quang Anh tới kịp
Khả Nguyệt
Khả Nguyệt
Nếu không…
cô ngắt lời, để lại khoảng lặng đầy ẩn ý
Trên mạng, bình luận bùng nổ
“Tên cảnh sát kia biến thái thật!”
“Thì ra con nhà giàu như Quang Anh cũng nghĩa hiệp ghê”
Danh dự của Lạc Lạc sụp đổ chỉ sau một đêm. Anh bị tạm đình chỉ công tác, hồ sơ bị điều tra, dù sự thật hoàn toàn khác
Ở góc phòng trọ chật hẹp, Duy ngồi trên ghế gỗ cũ, mắt dán vào màn hình, nhìn hình ảnh người yêu mình bị bôi nhọ mà không thể làm gì. Bên ngoài, trời đổ mưa
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh…
Đức Duy
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh… tôi sẽ nhớ cái tên này

chap2: Hai kẻ trong cùng bức tường trắng

Bệnh viện tâm thần khu cách ly tầng ba
Ánh đèn tuýp trắng xanh hắt xuống hành lang dài, lạnh lẽo đến mức tiếng bước chân vang lên như đang đi trong hầm đá
Ngày Quang Anh bị đưa vào phòng số 7, y tá trực chỉ nói ngắn gọn với bác sĩ
Y tá
Y tá
Bệnh nhân nguy hiểm
Y tá
Y tá
Hành vi bạo lực cao. Tránh tiếp xúc gần
Quang Anh ngồi trên giường sắt, tay xích nhẹ vào thành giường, ánh mắt lười biếng quét qua mọi thứ
Quang Anh
Quang Anh
Có ai mới để tôi thử không?
Một tuần trôi qua, ba bệnh nhân khác từng ở chung phòng đều bị chuyển đi gãy tay, trật khớp, hoặc sang chấn tinh thần
Nhân viên trong viện bắt đầu từ chối vào phòng số 7, để lại căn phòng trống
Sáng hôm đó, bác sĩ trưởng khoa dẫn một người mới tới. Người ấy mặc bộ đồ bệnh nhân màu xám nhạt, cổ áo cài gọn, tóc gọn gàng. Đôi mắt đen sâu thẳm, không ánh lên sợ hãi hay tò mò chỉ là trống rỗng
Bác sĩ
Bác sĩ
Duy, từ giờ cậu sẽ ở phòng này
Bác sĩ
Bác sĩ
Giúp bệnh nhân Quang Anh một số việc đơn giản
Bác sĩ
Bác sĩ
Tôi nghĩ cậu… hợp
Đức Duy
Đức Duy
Vâng
Tiếng cửa mở
Quang Anh ngồi tựa lưng vào tường, thấy người bước vào liền nghiêng đầu
Quang Anh
Quang Anh
Cậu cũng bị điên à?
Đức Duy
Đức Duy
Chắc vậy
Quang Anh
Quang Anh
Tốt
Quang Anh
Quang Anh
Tôi không thích nói chuyện với người bình thường
Không đợi thêm, Quang Anh cầm chiếc ly thủy tinh trên bàn, ném thẳng
Choang!
Ly vỡ trên trán Duy, mảnh thủy tinh cứa vào da, máu rỉ xuống
Duy chỉ chớp mắt, đứng im, không lùi lại
Quang Anh
Quang Anh
Không hét? Không chạy?
Đức Duy
Đức Duy
Không
Quang Anh
Quang Anh
Vì cậu điên, hay vì cậu ngu?
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không biết
Quang Anh im vài giây, rồi bật cười tiếng cười khàn, chậm, kéo dài
Quang Anh
Quang Anh
Có vẻ… thú vị đấy
Ngày hôm sau, Quang Anh thử
Hất nước lạnh vào người Duy
Gạt khay cơm khiến thức ăn văng tung tóe
Ép Duy lùi vào góc tường, ánh mắt đe dọ
Nhưng Duy chỉ làm đúng hai việc: im lặng và tiếp tục việc mình đang làm
Một buổi tối, Quang Anh ngồi dựa tường, tay xoay một con dao nhựa lấy từ khay ăn
Quang Anh
Quang Anh
Cậu biết tôi vào đây vì gì không?
Đức Duy
Đức Duy
Vì đánh người
Quang Anh
Quang Anh
Sai
Quang Anh
Quang Anh
Tôi vào đây vì họ nghĩ tôi nguy hiểm…
Quang Anh
Quang Anh
Mà họ đâu biết tôi thấy vui khi làm người khác đau
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh nghiêng đầu, nhìn Duy thật lâu.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu không giống những kẻ còn lại
Quang Anh
Quang Anh
Họ sợ tôi. Cậu thì không
Đức Duy
Đức Duy
Tôi không sợ ai cả
Quang Anh
Quang Anh
Nguy hiểm đấy
Quang Anh
Quang Anh
Một người không sợ gì…
Quang Anh
Quang Anh
Thường mất nhiều hơn người khác
Lần đầu tiên kể từ khi vào viện, Quang Anh không ném bất cứ thứ gì vào bạn cùng phòng. Thay vào đó, hắn mỉm cười, như vừa tìm được món đồ chơi mới

chap3:chiếc hộp nhẫn

Phòng số 7 tối hơn thường ngày. Bóng đèn trên trần chớp nháy liên tục, tiếng điện rè rè vang khẽ như tiếng côn trùng
Quang Anh ngồi trên giường, tay cầm một chiếc máy tính bảng cũ
Ánh mắt hắn sáng lên như sắp cho ai đó xem một món quà đặc biệt
Quang Anh
Quang Anh
Duy
Đức Duy
Đức Duy
Gì?
Quang Anh
Quang Anh
Muốn xem một video thú vị không?
Duy không trả lời Chỉ là… không từ chố Quang Anh bật video
Màn hình rung lắc, tiếng thở gấp, tiếng va đập Hình ảnh hiện lên: một căn phòng khác, ánh sáng vàng mờ
Giữa khung hình, Lạc Lạc người đàn ông với đôi mắt kiên nghị đang cố gắng đứng vững. Máu chảy từ khoé môi, tay vẫn nắm chặt một vật nhỏ
Giọng Quang Anh vang trong video, vừa thản nhiên vừa chế nhạo
Âm thanh trong video
Quang Anh
Quang Anh
Sao còn đứng được?
Quang Anh
Quang Anh
Cậu dai đấy
Hắn tiến lại, đấm liên tiếp vào bụng, vào mặt Lạc Lạc
Một cú mạnh đến mức Lạc Lạc loạng choạng, chiếc hộp nhẫn từ tay rơi xuống nền gạch
Quang Anh cúi nhặt, đưa lên trước ống kính
Quang Anh
Quang Anh
Ồ… định cầu hôn ai đây?
Quang Anh
Quang Anh
Duy à? Đáng yêu thật
Hắn cười một nụ cười chậm, lạnh và khinh bỉ
Cú đá tiếp theo khiến Lạc Lạc ngã hẳn xuống. Hắn vẫn tiếp tục, như thể đang giẫm nát một món đồ không đáng giá
Tiếng xương va chạm nghe khô khốc Cho đến khi Lạc Lạc nằm bất động, hơi thở tắt hẳn, video mới dừng
Trong phòng, ánh sáng chớp nháy phản chiếu lên gương mặt Duy
Cậu nhìn màn hình, không chớp mắt, không nhăn mày
Chỉ…nhìn
Quang Anh quan sát cẩn thận
Quang Anh
Quang Anh
Không hỏi tôi tại sao à?
im lặng
Quang Anh
Quang Anh
Không tức giận? Không buồn?
Duy vẫn nhìn vào một điểm vô định trên sàn, như thể video kia chỉ là cảnh một con chim bị xe cá
Quang Anh nhíu mày, gọi khẽ
Quang Anh
Quang Anh
Duy
Im lặng
Quang Anh
Quang Anh
Duy
vẫn không phản ứng
Quang Anh
Quang Anh
Duy!
Duy giật nhẹ vai, như vừa trở về từ nơi nào khác
Đức Duy
Đức Duy
Hả?
Quang Anh
Quang Anh
Cậu vừa nghĩ gì?
Đức Duy
Đức Duy
Không nhớ
Quang Anh dựa lưng vào tường, mắt nheo lại
Quang Anh
Quang Anh
Hắn là người yêu cậu
Quang Anh
Quang Anh
Hứa sẽ cưới cậu
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Giờ hắn chết. Tôi giết
Quang Anh
Quang Anh
Cậu chẳng buồn sao?
Đức Duy
Đức Duy
Không
Không khí trong phòng lặng đến mức nghe rõ tiếng điện rè trên trần
Quang Anh nhìn Duy như đang giải một câu đố khó
Rồi hắn bật cười khẽ, tiếng cười khô và thấp
Quang Anh
Quang Anh
Cậu đúng là đồ hỏng
Đức Duy
Đức Duy
Có lẽ…
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân ai đó vang lên rồi xa dần
Bên trong, hai kẻ ngồi đối diện, một kẻ giết không run tay, một kẻ mất đi duy nhất người yêu mà không một chút cảm xúc
Như thể cả hai đều chỉ tồn tại để soi gương cho nhau và thấy khoảng trống vô tận bên trong

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play