[ Văn Hàm ] Chiếc Lồng Giam Giữ Em Mãi
mở đầu
Âm thanh tiếng ly chạm nhau vang lên lách cách, mùi rượu mạnh và khói thuốc quẩn quanh không gian như một tấm màn dày. Ánh đèn vàng hắt xuống sàn đá hoa cương, phản chiếu khuôn mặt méo mó của những kẻ ngồi trên ghế da, ánh mắt tham lam và dơ bẩn.
Ở giữa căn phòng, một lồng kính khổng lồ được kéo lên, bên trong… là em.
Cổ tay em bị còng bằng sợi xích bạc mảnh, không chảy máu nhưng siết chặt đến mức làn da trắng nõn in hằn dấu đỏ nhạt. Một chiếc áo sơ mi trắng mỏng gần như trong suốt phủ lên thân thể gầy nhưng cân đối, từng đường nét như được điêu khắc tỉ mỉ. Làn da sáng lấp lánh dưới ánh đèn, khuôn mặt xinh đẹp đến mức khiến đám đàn ông phía dưới phải nuốt nước bọt liên tục.
Thân thể mảnh mai, làn da trắng như sứ, đôi mắt trong trẻo nhưng có chiều sâu khiến người ta chìm vào, môi đỏ mềm mại. Ngoài mặt là vẻ ngây thơ ngoan ngoãn
Đôi mắt em mở to, trong trẻo như mặt hồ, nhưng ở sâu bên trong… là bóng tối lạnh lẽo, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám lại gần.
Người dẫn chương trình gõ nhẹ vào micro, giọng kéo dài đầy kịch tính:
Thiên Ân
Món hàng đêm nay, một tác phẩm nghệ thuật sống. Bắt đầu từ… 5 triệu đô.”
Tiếng hô giá vang lên, càng lúc càng cao. Nhưng tất cả đột ngột im bặt khi hắn bước vào.
Bộ vest đen may đo ôm lấy bờ vai rộng và cơ thể săn chắc, đôi mắt tối sẫm liếc qua đám người như thể họ chẳng đáng tồn tại. Khi ánh nhìn ấy dừng lại trên em, môi hắn cong lên, nụ cười vừa lạnh vừa như thú săn mồi đã chọn được con mồi duy nhất.
Dương Bác Văn
50 triệu đô. Tôi mua
Giọng trầm thấp vang lên, không cho bất kỳ ai cơ hội chen vào.
Không ai dám phản đối. Cả căn phòng như đông cứng lại, chỉ có tiếng bước chân của hắn vang lên khi tiến về phía lồng kính.
ngoan~
Hắn mở khóa, đưa tay ra. Ngón tay dài, lạnh và chắc nịch nắm lấy cằm em, buộc em ngẩng mặt lên đối diện.
Dương Bác Văn
“Từ giờ, mày là của tôi.
Hơi thở của hắn phả sát tai em, vừa ấm vừa nguy hiểm.
Dương Bác Văn
– “Thú cưng ngoan… sẽ được thưởng.
Em mím môi, ánh mắt thoáng run rẩy… nhưng chỉ mình em biết, đó không phải sợ hãi.
Mà là… một bước trong ván cờ em đã chuẩn bị suốt 5 năm qua.
Cánh cửa gỗ lim chạm trổ nặng nề đóng sầm lại, âm thanh vang vọng khắp đại sảnh rộng lớn. Những bóng đèn chùm pha lê rủ xuống, phản chiếu ánh sáng lấp lánh lên tấm thảm đỏ trải dài như một con đường không lối thoát.
Dương Bác Văn tháo găng tay, quẳng lên ghế sofa, đôi mắt sắc lạnh không rời bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng giữa phòng.
Dương Bác Văn tháo găng tay, quẳng lên ghế sofa, đôi mắt sắc lạnh không rời bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng giữa phòng.
Bác Văn tiến lại gần, từng bước chậm rãi nhưng áp lực như ép không khí quanh cậu đặc quánh lại.
Ngón tay dài của hắn nâng cằm Hàm lên, buộc cậu ngẩng mặt.
Gương mặt ấy… đẹp đến mức gần như phi thực. Sống mũi cao, đường môi mỏng mềm, hàng mi cong nhẹ run run. Nhưng thứ khiến Bác Văn khựng lại một thoáng không phải vẻ đẹp, mà là đôi mắt – ánh nhìn trong trẻo đến vô hại, nhưng tận sâu bên dưới lại lặng lẽ như nước hồ mùa đông, không phản chiếu bất kỳ tia ấm áp nào
Dương Bác Văn
Mày có hiểu mình đang ở đâu không?
– Giọng hắn thấp, khàn và kéo dài từng chữ.
Tả Kỳ Hàm
// khẽ lắc đầu //
Hắn cong môi, nhưng chẳng hề có nụ cười.
Dương Bác Văn
Ở đây, mày không cần nói. Chỉ cần ngoan, nghe lệnh… và tồn tại.
Bác Văn ra hiệu, một người hầu bước tới mở hộp gỗ mun. Bên trong là một chiếc vòng cổ mảnh, bạc sáng khắc tên “Kỳ Hàm” bằng nét chữ tinh xảo.
Hắn cầm lấy, áp lạnh buốt của kim loại vào cổ cậu
Dương Bác Văn
Đeo vào… nghĩa là mày thuộc về tao.
Kỳ Hàm hơi lùi lại nửa bước, ánh mắt thoáng lay động. Nhưng rồi… cậu chậm rãi cúi đầu, để hắn gài khóa. Không một lời phản kháng, không một âm thanh.
Bác Văn ngồi xuống sofa, dựa lưng, ra lệnh bằng giọng không thể chối cãi:
Cậu bước đến, đôi chân trần khẽ chạm vào lớp thảm êm. Mỗi bước đi, chiếc vòng bạc trên cổ khẽ va vào nhau, phát ra tiếng leng keng mỏng manh.
Khi khoảng cách chỉ còn một bước, hắn vươn tay, kéo cả thân thể nhỏ nhắn ngồi xuống đùi mình. Bàn tay to lớn siết nhẹ eo cậu, cảm nhận sự mong manh đến mức như chỉ cần mạnh hơn một chút là có thể bẻ gãy.
Hàm ngẩng lên. Ánh mắt ấy, gần đến mức Bác Văn thấy rõ từng sợi mi, từng rung động nhẹ. Cậu không nói gì… chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào hắn.
Một thoáng, tim Bác Văn siết lại.
Không phải vì sự sợ hãi – mà là thứ trống rỗng kỳ lạ trong đôi mắt ấy. Như thể dù bị khóa trong lòng bàn tay hắn, tâm trí cậu vẫn ở một nơi nào khác… nơi hắn không thể chạm tới.
Hắn ghé sát, môi gần kề tai cậu:
Dương Bác Văn
Đẹp lắm , rất đẹp và rất giống cậu bé ấy
Đã
Hơn 15 like ra chap mới cho mấy Bồ nhaa
khônh thoát được đâu
Phòng ngủ của Dương Bác Văn nằm ở tầng cao nhất, không gian rộng đến mức tiếng bước chân vang vọng lại, nhưng từng góc đều kín đáo, không hề có cửa sổ. Chỉ có một cánh cửa duy nhất, và chìa khóa… nằm trong túi hắn.
Kỳ Hàm ngồi ở mép giường lớn phủ ga satin đen, hai bàn tay khép trước gối, đôi chân trần khẽ co lại. Ánh đèn vàng dịu trượt trên làn da trắng như sứ, khiến cậu càng trở nên mong manh.
Bác Văn đứng cách vài bước, ánh mắt chậm rãi lướt từ cổ áo mở lơi xuống, dừng ở chiếc vòng bạc đang ôm sát cổ cậu. Hắn nói bằng giọng như mệnh lệnh, nhưng kéo dài từng chữ để âm sắc rơi sâu vào tai:
Dương Bác Văn
Đeo chiếc xích đó có khó chịu quá không
Kỳ Hàm khẽ ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh như mặt hồ, rồi gật đầu
Dương Bác Văn
Tao sẽ nói người thay cho em
Hắn tiến lại gần, ngồi xuống cạnh cậu. Ngón tay hắn chạm vào cổ tay trắng nõn, kéo nhẹ, buộc cậu dịch lại gần hơn
Dương Bác Văn
Bài học đầu tiên… là phải nhìn tao khi tao nói chuyện
Cậu nâng mắt, đối diện hắn.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở của cả hai hòa lẫn, nhưng trong đôi mắt đen láy của Kỳ Hàm vẫn không có tia sợ hãi. Chỉ là một khoảng lặng khiến người ta khó đoán được cậu đang nghĩ gì.
Bác Văn đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào gò má cậu. Cử chỉ mềm mại đến mức như đang nâng niu một món đồ sứ quý, nhưng trong từng động tác lại ẩn một áp lực vô hình.
Dương Bác Văn
Em đẹp đến mức ….. tao ghét bất cứ ai nhìn thấy em
Nụ cười của hắn nghiêng nhẹ, không giận, chỉ như thú săn mồi kiên nhẫn trước con mồi cứng đầu.
Hắn đứng dậy, đi về phía tủ gỗ lớn, rút ra một chiếc chuông nhỏ buộc vào sợi ruy băng đen. Quay lại, hắn vòng qua cổ cậu, buộc chặt. Tiếng chuông khẽ leng keng mỗi khi cậu cử động.
Dương Bác Văn
Từ giờ em làm gì tao sẽ nghe theo tiếng chuông mà biết em ở đâu
Đôi tay hắn lướt nhẹ xuống đùi non của em
Dương Bác Văn
Không thoát được đâu~
Kỳ Hàm vẫn không nói gì, chỉ gật một cái chậm rãi.
Trong đôi mắt đen thẳm ấy, dường như ánh đèn vàng phản chiếu thành một đốm sáng… nhưng lại là ánh sáng của một ngọn lửa đang chờ cơ hội bùng cháy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play