Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Cá Nhảy Lên Bờ

#1

T/g chứ aii
T/g chứ aii
Sin chào
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Không quá bất ngờ
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Ta lại gặp nhau
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Gà xin phép được nêu lại phần giới thiệu ạ
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Chưa đọc thì đọc , đọc rồi cũng đọc 😏
" Cá ở nước sâu người chẳng thấy - Cá nhảy lên bờ người lại đa.u " [RhyCap] Cá Nhảy Lên Bờ . Là một tác phẩm được dựa vào thời gian những năm 1880 của Việt Nam , tác phẩm sẽ mang đến một trải nghiệm mới lạ và đặc sắc trong Văn Hoá Việt Nam.. Tác Giả chính thức của Tác phẩm là " Cánh Gà Chiên Nước Mắm " + Tất cả đều là giả tưởng + Ý tưởng là do Cánh Gà Chiên Nước Mắm nghĩ ra không dựa trên phim ảnh nào + Đôi lúc có vài phân cảnh KHÔNG PHÙ HỢP nên cân nhắc .. - Cánh Gà Chiên Nước Mắm -
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Nếu không biết Fic nào hợp gu thì ghé thăm kho tàng Truyện RhyCap của Cánh Gà Chiên Nước Mắm Cậu nhé
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Và cuối cùng , Tớ là Cánh Gà Chiên Nước Mắm
_________
Việt Nam - Năm Canh Thìn (1880), tại một làng nhỏ ven phủ Khánh Trường, có hai hài tử lớn lên trong khói lam chiều và tiếng ru à ơi đầu ngõ..
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Hôm nay có vẻ sẽ mưa đấy Bà con ơi
Dân thôn
Dân thôn
Mưa thì về sớm
Dân thôn
Dân thôn
Khỏi bán buôn nhiều
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bước đến //
- Hoàng Đức Duy _ 8 tuổi -
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con mang củi đến cho Cô rồi đây
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Sớm giờ nhiều lắm rồi , Con nghỉ đi
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Tiề.n Công hôm nay
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Đây , 5 xu của Con , cố gắng về học hành tử tế nha Con
Dân thôn
Dân thôn
// nhìn //
Dân thôn
Dân thôn
Thương gì đâu.. Thằng nhỏ chăm chỉ mà còn chịu cực chịu khổ // chậc lưỡi rồi lắc đầu //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Thôi , Cô cho Mi thêm cắc nữa mua gì đó ăn ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Được rồi Cô , bao cắc thì Con lấy bây nhiêu không cần thêm hay bớt
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Lấy đi mà dùng
Dân thôn
Dân thôn
Phải đấy Con !
Dân thôn
Dân thôn
Cô Tư có lòng tốt thì Con nhận lấy cho Cô vui
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Con không dùng cũng được, mang về mua bánh cho Em ăn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// mỉm cười // Thế Con cảm ơn Cô
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Ừm..
Về đến nhà
Chiều tối hôm đó
Trong một căn nhà lá nằm bên mé ruộng , ánh đèn dầu lờ mờ hắt ra cửa . Bên trong, tiếng lạch cạch bát đũa va vào nhau giữa bữa cơm nghèo mà ấm cúng.
Mom_Cap
Mom_Cap
Duy, ăn thêm bát nữa đi Con, mai Mẹ gánh ra chợ sớm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// mỉm cười // Dạ , Con ăn rồi, để phần cho Cha và Em
Đêm hôm ấy , trời đổ cơn mưa nhẹ . Bên ngoài gió rít từng đợt, nhưng bên trong, cả nhà đã chìm vào giấc ngủ .
Duy được Mẹ ủ khăn ấm , ngủ giữa Cha Mẹ và đứa Em nhỏ
Nhưng đâu ai ngờ , đó lại là lần cuối
Gần canh ba, một tiếng "ẦM" nổ lớn vọng lên từ sau bếp
???: - " Lửa! Lửa chá.y ! Cứ.u ! Cứ.u với ! "
Lửa bốc lên dữ dội từ gian sau - nơi chất rơm và gác củi . Cả nhà cuống cuồng dậy, tiếng khóc , tiếng gọi nhau lạc trong khói đen cuồn cuộn.
Đức Duy bị kéo ra ngoài bởi một người lạ - có lẽ là hàng xóm . Cậu vùng vẫy , gọi Mẹ , gọi Cha và đứa Em nhỏ .. Nhưng tất cả chỉ còn là biển lửa đỏ rực giữa trời đêm mưa...
Sáng hôm sau , chỉ còn lại tro tàn và một đứa nhỏ ngồi lặng giữa đống đổ nát . Duy không còn khóc , chỉ trân trân nhìn căn nhà cũ nát giờ thành vết chá.y đen trên nền đất lạnh..
Ở Phiên chợ hôm đó
Dân thôn
Dân thôn
Này mọi người biết chuyện gì không..
Dân thôn
Dân thôn
Hửm..
Dân thôn
Dân thôn
Hôm qua , nhà của Thằng bé hay đi gánh củi cho Chị Tư
Dân thôn
Dân thôn
Không biết vì sao mà lại chá.y lớn
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Sao ?
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Chá.y lớn
Dân thôn
Dân thôn
Phải rồi
Dân thôn
Dân thôn
Người nhà đều không qua khỏi , chỉ duy nhất Thằng nhỏ đó là may mắn được cứ.u nên sống sót
Bà nghe thấy thế liền chạy nhanh đến nhà của Duy
Đứng trước đống đổ nát , Bà cũng không kìm nổi được giọt nước mắt
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Con..
Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Cậu
Duy quay người lại ngước nhìn Bà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
C-cô ..
Rồi mọi thứ xung quanh chìm vào bóng tối
Đức Duy ngất đi vì mệt và kiệt sức
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Con..Con
________
T/g chứ aii
T/g chứ aii
cắt
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Ùi ui sợ quá
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Sợ flop :")
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Nhớ ăn uống đầy đủ đeo khẩu trang giữ gìn sức khỏe và đi ngủ sớm ạ 1-2h sáng ngủ là chạy thận đó
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Bbai và hẹn gặp lại
_________

#2 Ngước Dòng Mà Bơi

T/g chứ aii
T/g chứ aii
Sin chào
_________
Duy mở mắt ra
Cậu đang nằm trong một ngôi nhà lá đơn sơ không quá cao sang
Bà bước đến bên Cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đ-đây là đâu... // ngồi dậy //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
// mỉm cười //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Nhà của ta..
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Mi có muốn ở đây cùng Cô không ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
C-con có thể
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
// mỉm cười // Được
Cậu rưng rưng gật đầu rồi cảm ơn Bà
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Cô cũng lớn tuổi rồi , nhận Con làm Cháu Ngoại nhé ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Con tên gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con tên Đức Duy
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
* Đức Duy *
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Ừm , nghỉ ngơi đi nhé
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Bà còn phải đi bán
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đ-để Con phụ Bà ngoại // bước xuống //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Thôi , được rồi
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Nghỉ ngơi đi // phủi gió //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng
->
Từ đó
Hai Bà cháu nương tựa vào nhau mà sống
Cứ thế ngày này qua tháng nọ . Có Cá ăn Cá , có Rau ăn Rau
Tuy là Con trai nhưng chuyện bếp núc nhà cửa từ trước ra sau Duy đều giỏi và làm tốt
Dân thôn
Dân thôn
Dạo này Bà Tư khoẻ giữ ha
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
// cười //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Nhờ có thằng nhỏ này tối ngày lẽo đẽo theo sau tranh làm này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bà ơi bàn đó bao cắc ?
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
// nhìn // Của khách quan đó là 8 xu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng
Dân thôn
Dân thôn
Siêng năng quá Bà Tư nhỉ
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Ừm , nó siêng lắm suốt ngày lủi thủi trong bếp
->
->
Thời gian trôi qua
Đức Duy sống cùng Bà cũng được 2 năm
Bà càng già yếu đi theo thời gian
Chiều hôm đó
Bà và Cậu cùng ngồi ăn cơm
Bà Ngoại bỗng cất giọng khàn khàn lên
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Bà biết , Bà không sống được bao lâu nữa..
Duy khựng lại
Cậu bỗng thấy nhói tim
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bà Ngoại đừng nói chuyện buồn như vậy..
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Bà biết mà Duy , trước sau gì chả đi
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Bà chỉ muốn nói chuyện với Cháu của Bà những giây phút cuối đời của Bà thôi // mỉm cười //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bà Ngoại.. // rưng rưng //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Thôi ! Không khóc , Con Trai mà khóc là không được hiểu không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// gật đầu rồi gạt nước mắt đi //
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Khi Bà mấ.t Bà sẽ để lại cho Con cái quán là tài sản quý giá duy nhất mà Bà có
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
Con ở đó , buôn bán ổn định rồi sẽ có cuộc sống tốt..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng..
Bếp lửa hồng chá.y rực ấm áp
Phựt
Lửa tắt
:?? - Dương gian hữu đạo, âm phủ vô môn..
:??? - Đêm không ra khỏi nhà , ngày không cản bước hồ.n
Duy ngước lên
Trước mắt Cậu là nấm đất còn ấm tro tàn của Bà Ngoại
Ánh mắt Cậu thất thần..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
B-bà ...Con ngoan rồi // bật khóc //
Cậu lại nhớ về câu nhắc nhở của Bà Ngoại
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
" ...Con Trai mà khóc là không được hiểu không.."
Mọi thứ như một giấc mơ , hai năm như một cơn gió thoảng nhẹ qua rồi bay đi mất..
Bên tai văng vẳng tiếng mõ tang chậm rãi từng nhịp một..
" Một kiếp Cá bơi ngược dòng , thân rơi lên cạn , hồ.n chờ gió bay "
________
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Cắt
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Nếu thấy hay cho Cánh Gà xin một đánh giá tốt từ phía Cậu ạ
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Bbai và hẹn gặp lại
________

#3

T/g chứ aii
T/g chứ aii
Sin chào
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Ăn Cơm nhớ chan nước mắm nhé
________
Sau tang lễ , Duy gồng mình gánh nặng đời sống . Cậu cô đơn một mình ngày ngày sống trong nhàm chán . Gánh củi nặng trĩu, đó là một buổi chiều trời đổ mưa , trượt chân ngã xuống bên sông, xém bị cuốn đi
Một cánh tay kéo lại , mạnh mẽ nhưng ấm áp
Cậu ta cất giọng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không ai dạy ngươi bơi à ?
Giọng Anh trầm hẳn , vang lên nhưng ấm áp đến lạ..
- Nguyễn Quang Anh _12 tuổi Con Trai út của Ông Hội Đồng Nguyễn -
Duy ngước nhìn - Người đó tay đang cầm ô , áo choàng vắt nhẹ trên vai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bước lên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngươi có biết đi không vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// bước lên //
Anh đưa cho Cậu chiếc bánh nóng hổi đang cầm trên tay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu..cho Tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm , chả phải ngươi đói sao ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn không mau lấy đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng , c-cảm ơn Cậu
Anh quay đi , Duy ngẩng đầu lên như muốn nói điều gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu..
Nhưng chỉ kịp thốt một tiếng , người kia đã khuất sau vách nhà
Duy siết nhẹ tay, nhìn chiếc bánh còn nóng nhưng lòng lại có gì đó dậy lên không tên
Bà mất , chỉ còn mình Duy cố gắng giữ lại quán mỗi ngày
Nơi này không chỉ đơn giản là kiếm sống mà là nơi hai bà cháu từng ngồi với nhau suốt hai năm . Quán vắng , người qua người lại thương hại nhiều hơn là ghé vì khát
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hazz
Đức Duy thở dài ngồi trong quán Hoàng Đức Duy - 10 tuổi
Cô bên cạnh cất giọng
Dân thôn
Dân thôn
Dạo này Con sao rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng , Con cũng tạm // cười ngượng //
Dân thôn
Dân thôn
Ừm , ráng đi Con , không còn Cô Tư ráng mà sống cho phải người
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vâng..
Cô nói vô tình như khuyên nhưng đối với Duy , đó như khơi lại kỷ niệm giữa Bà và Cậu
Có hôm mưa . Duy ngồi thu mình dưới mái lá , nước tạt ướt cả lưng áo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quán ngày một ít khách , lời lãi chẳng đủ ăn , Con không biết mình có cầm cự được không.. // Cậu mệt mỏi than thở //
Bảo thế nhưng Duy vẫn gắng , vì không nở rời nơi Bà từng ngồi cười nói ..
Đêm đó , mưa lại rơi
Đức Duy mơ thấy Bà Tư - Bà Ngoại ngồi tựa lưng bên cột quán , tay mân mê tà áo , Bà dịu dàng cất giọng bảo
Dân thôn - Cô Tư
Dân thôn - Cô Tư
" Sống trên đời , không thể giữ mãi một góc nhỏ cho riêng mình ..Có đó rồi mất đi mới biết yêu thương.."
Nói xong Bà nhẹ như làn khói rồi tan biến dần
Duy mơ màng giật mình tỉnh dậy
Suy nghĩ về giấc mơ và câu nói của Bà
Sáng hôm sau
Duy dọn dẹp quán . Chẳng có gì nhiều - chỉ là mấy cái ghế tre , cái bàn cũ Cậu gối ghém đồ đạc , thắp nhang dưới gốc cau , nơi chôn hũ tro của Ngoại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngoại ơi , Con biết Ngoại nhắc nhủ Con , nay Con biết đến lúc phải đi , Ngoại ở lại giữ quán cho Duy nghen.. // khấn vái //
Cô bán hàng bên cạnh thấy lạ liền ngó nghiêng sang hỏi thăm
Dân thôn
Dân thôn
Con định chuẩn bị đi đâu hả
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// cười ngượng // Bán buôn không còn khách nên Con đi tìm nguồn sống khác thưa Cô
Dân thôn
Dân thôn
// mỉm cười // Con định làm gì chưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// lắc đầu // Con cũng..chưa biết
Dân thôn
Dân thôn
// bước đến // Bác nghe bảo nhà Ông Hội Đồng Nguyễn Lớn ở trên muốn tìm thêm Người làm
Dân thôn
Dân thôn
Phải rồi , Con lên trển nhận làm việc nhẹ xem ổn không
Duy như nghe thấy nguồn sống mỉm cười gật đầu rồi cảm ơn Bác
_______
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Cắt
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Đừng quên bình luận ngay cảm nhận của Cậu khi đọc Fic này nhé 😻
T/g chứ aii
T/g chứ aii
Bbai và hẹn gặp lại
________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play