Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Học Cách Yêu Em

#1. Lần gặp đầu

Quán bar Vortex – 11:27PM
Khói thuốc và tiếng bass dồn dập hòa lẫn trong không khí đặc quánh mùi cồn. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy như quét lên từng vết nứt trong đêm tối. Cánh cửa kính mờ bật mở—kéo theo cả sự chú ý của không ít kẻ bên trong.
Hoàng Đức Duy xuất hiện như một vệt sáng trắng giữa những mảng tối. Áo sơ mi trắng bung hai cúc, mái tóc rối nhẹ, làn da trắng gần như phát sáng dưới đèn. Mảnh khảnh, có chút ngông, lại kiêu ngạo như thể cả thế giới này chỉ là phông nền cho cậu. Duy bước vào không phải để tìm vui, mà là để chạy trốn buổi tiệc bắt ép ở nhà—thứ cậu ghét cay ghét đắng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngồi xuống ghế gần quầy bar//
Ngay chính giữa khu vực VIP – nơi thường chỉ dành cho những kẻ máu mặt. Nhưng cậu chẳng hỏi. Chẳng để ý. Cậu cứ thản nhiên đặt mông xuống như thể cả cái bar này thuộc về mình
Một ly cocktail ngọt. Một cái nhún vai. Một ánh mắt không mảy may sợ hãi.
Mấy tên vệ sĩ nhìn nhau, định tiến tới, nhưng bị một cái gật nhẹ từ xa chặn lại.
Ở tầng lửng phía trên
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ngồi vắt chéo chân//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ánh mắt sắc lẹm nhìn xuống//
Gã vừa hoàn thành một cuộc trao đổi súng, máu vẫn còn vương trên tay áo. Đang định rời đi thì… thấy một tên nhóc lạ hoắc – trắng trẻo, gọn gàng, dáng vẻ như bước ra từ tiệm bánh, lại dám ngồi xuống ghế của gã. Chỗ ngồi gắn liền với bao cái chết im lặng ở đây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhướng mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thằng đó là ai??
Đàn em
Đàn em
Con thứ Hoàng Gia... Hoàng Đức Duy
Đàn em
Đàn em
có điều cái kiểu sống hơi khác thường
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khác thường??
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn xuống lần nữa//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đúng rất khác thường
//ABC// hành động *ABC* suy nghĩ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Không phải kiểu ngổ ngáo cố tỏ ra nguy hiểm *
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
*Mà là… thứ ngạo nghễ bẩm sinh, điềm nhiên mà bất cần *
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
* Kiểu người không có điểm yếu dễ đoán. Nguy hiểm theo cách rất riêng *
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chống cằm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ra hiệu cho người bên cạnh// Gọi cậu ta lên đây
Tầng lửng, vài phút sau
Duy đứng trước mặt Quang Anh, hai tay đút túi, không hề khúm núm. Ánh mắt cậu quét nhẹ một vòng căn phòng sang trọng, rồi dừng lại ở người đàn ông đối diện.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh là chủ quán bar?? //giọng lười biếng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//khẽ cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là chủ cả cái khu phố này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//gật nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy chắc anh không phiền nếu tôi ngồi đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//hơi nheo mắt//
Cái thái độ bất cần đó… đáng lý ra phải khiến gã tức điên. Nhưng lại thấy… thích
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết mình vừa bước vào hang cọp không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ nhưng tôi thích cọp đẹp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mà anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cũng tạm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Không phải cười mỉa, mà là một nụ cười lâu rồi chưa từng xuất hiện. Tên nhóc này… đúng là điên
Nhưng gã thích vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngồi đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu vừa có được đặc quyền mà cả trăm người xin chết cũng không có
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì tôi đẹp à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì tôi tò mò... muốn biết cái miệng này khi rên sẽ như thế nào
Ánh đèn dịu hơn. Ghế sofa bằng da đen ngả nhẹ ra phía sau. Quang Anh vẫn ngồi nguyên vị trí, mắt lười biếng lướt lên xuống gương mặt trước mặt. Duy ngồi đối diện, một chân vắt lên, tay vẫn cầm ly cocktail dở lúc nãy.
Không ai vội lên tiếng. Không ai bối rối. Chỉ có tiếng nhạc bass vọng từ dưới lên như nhịp tim của một thứ gì đó nguy hiểm đang đến gần.
Quang Anh lên tiếng trước, giọng trầm thấp
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không ngờ Hoàng Gia lại có một thằng nhóc thế này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhún vai//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ngờ ông trùm khét tiếng lại nói chuyện tử tế đến vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu theo dõi tôi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không. Nhưng tôi đâu có ngu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vào một nơi như Vortex mà không biết chủ của nó là ai thì có khác gì tự sát
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế tại sao vẫn ngồi vào chỗ tôi?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chống cằm ánh mắt léo lên một chút nghịch ngợm//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì tôi muốn xem phản ứng của anh như nào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tay gõ nhẹ xuống bàn gỗ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thích thử thách à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không tôi chỉ chán
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đưa mắt ra ngoài cửa kính//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở nhà có người ép uống rượu, ép tiếp khách, ép làm thiếu gia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi thấy mất vui nên lẻn ra ngoài
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỗ anh là nơi duy nhất tôi biết sẽ không có ai dám gọi tên tôi mà kéo về.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ ở đây an toàn hơn à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu cười mỉa mai//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không nhưng ít nhất ở đây, nếu chết thì cũng được chọn tư thế
Quang Anh im lặng. Lâu đến mức tưởng chừng không định trả lời nữa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy bước đến gần cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Chống tay xuống thành ghế Duy đang ngồi, cúi người xuống sát tai cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhóc con, đây không phải nơi để chơi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng không phải nơi dành cho mấy thằng muốn tìm cảm giác lạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nhìn thẳng vào mắt anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy còn anh ở đây để chơi với ai?
Ánh mắt hai người chạm nhau. Sâu. Nguy hiểm. Đầy mùi thuốc súng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bật cười//
Lần này thật sự như thể rất hài lòng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tên thật?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Duy Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
còn anh, không phải đã giới thiệu rồi à
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa. Cái đó là ‘chức danh’. Còn tên...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhấc cằm cậu lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chỉ những người tôi cho phép mới được dùng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một ngày nào đó, tôi sẽ được phép
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng không phải hôm nay
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//hất tay anh ra//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng dậy vươn vai//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ly cocktail của anh cũng tạm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi vẫn thích uống của mình hơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay bước ra cửa//

#2. Trò chơi

Duy vừa xoay người bước đến cửa, thì giọng trầm trượt qua lưng cậu, lạnh như lưỡi dao chạm da
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Không phải vì sợ—mà vì tò mò
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngoái đầu lại//Gọi tôi à
Một tiếng bước chân vang lên phía sau. Quang Anh đã tiến tới. Trong tích tắc, một cánh tay vững chắc vòng qua eo Duy, kéo mạnh cậu áp vào tường. Lưng Duy va nhẹ vào mặt kính, hơi thở vỡ ra vì bất ngờ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm gì vậy?
Giọng vẫn giữ nguyên thái độ thản nhiên, nhưng hơi thở đã chệch một nhịp.
Quang Anh không trả lời ngay. Chỉ cúi xuống sát cổ cậu, giọng trầm thấp như mệnh lệnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa cho em đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế anh định làm gì?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giữ tôi lại bằng cách khóa cửa hay... khóa môi tôi?
Một tay Quang Anh giữ chặt eo cậu, tay còn lại luồn ra sau gáy, kéo mặt Duy sát vào mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khóa bằng thứ em sẽ nhớ cả đời
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//hôn cậu//
Một nụ hôn không dịu dàng. Không xin phép. Là một nụ hôn chiếm đoạt – mạnh bạo và tàn nhẫn như chính con người Quang Anh.
Duy vùng ra. Nhưng không thoát được.
Thay vì chống lại, cậu cười khẽ, ngón tay móc lấy cà vạt của Quang Anh, kéo xuống
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế giới này có luật không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Luật nào cho phép anh làm vậy?
Quang Anh cười, hơi thở phả lên cổ Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Luật của tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và luật đó nói rõ thứ tôi muốn, tôi sẽ có
Anh áp sát hơn, môi trượt dần xuống dưới tai, rồi hạ dần xuống xương quai xanh trắng mịn. Duy khẽ nghiêng đầu, hơi thở ngắt quãng. Cảm giác nóng rực lan dọc sống lưng khi môi Quang Anh lướt qua làn da mình—lạnh, rồi nóng, rồi như thiêu cháy mọi phòng vệ.
Ánh đèn trên trần lấp lóe, phản chiếu hình ảnh hai thân thể kề sát. Duy đặt tay lên ngực Quang Anh, không đẩy ra, cũng không kéo gần lại—chỉ giữ nguyên đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh muốn gì từ tôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn xem đến lúc nào thì em ngừng giả vờ mình đang kiểm soát tình hình
Câu nói như cú đâm vào giữa ngực. Duy cứng người
Một giây sau, cậu ngửa đầu cười—tiếng cười nhẹ như khói rượu nhưng cũng bén như dao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cứ thử đi
Rồi hai đôi môi lại chạm nhau lần nữa—lần này không ai lùi.
Vẫn là căn phòng trên tầng lửng – nơi ánh sáng dịu mờ không giấu được bầu không khí đang nóng dần lên.
Quang Anh đẩy nhẹ, ép Duy ngồi xuống chiếc ghế da đen. Không thô bạo, nhưng đủ để Duy biết rằng: từ khoảnh khắc này, cậu đã bước vào lãnh địa của một con thú săn mồi.
Gã đàn ông cúi xuống, hai tay chống lên thành ghế, khóa không gian lại, vây kín cậu bằng mùi thuốc súng và nước hoa đắt tiền.
Duy ngước lên. Mắt cậu phản chiếu đèn mờ như có tia bạc lướt qua
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm như tôi là con mồi dễ nuốt lắm vậy?
cậu nói, giọng nhỏ, lười biếng... nhưng ngón tay lại bất ngờ luồn vào cổ áo sơ mi của Quang Anh, kéo mạnh xuống, khiến nút đầu bật ra.
Quang Anh khựng một nhịp. Rồi gã bật cười—tiếng cười trầm khàn, chạm vào da thịt như rượu mạnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em không dễ nuốt. Nhưng tôi thích những thứ có gai.
Gã cúi xuống, hôn dọc theo xương hàm Duy. Môi lạnh, nhưng nụ hôn lại nóng đến mức đốt cháy lý trí.
Duy siết nhẹ vạt áo Quang Anh, đầu ngửa ra sau. Tim đập mạnh. Cậu không quen với việc bị ai đó áp đảo hoàn toàn. Nhưng cũng không muốn né. Lần đầu tiên, cậu để bản thân trượt khỏi ranh giới.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//thì thầm bên tai cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lần đầu tiên gặp một kẻ vừa khiến tôi muốn giữ, vừa khiến tôi muốn bóp nát
Duy bật cười, môi chạm sát môi anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thử xem… ai bóp ai trước
Thế là họ hôn nhau lần nữa—một nụ hôn sâu, dữ dội, không còn là khám phá, mà là sự trút bỏ kiềm chế. Tay Quang Anh lần lên chiếc cúc sơ mi Duy, chậm rãi mở từng nút một. Làn da trắng mịn lộ ra dưới ánh sáng nhàn nhạt như khiêu khích cả không gian. Nhưng khi anh sắp cúi xuống hơn nữa, thì…
Duy chặn lại. Một ngón tay đặt lên môi Quang Anh. Cử chỉ nhẹ tênh, nhưng dứt khoát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dừng lại//thì thầm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhíu mày//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì sao?
Duy mỉm cười, môi cong cong như có độc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì nếu lần đầu đã dâng hết, thì trò chơi này… nhanh chán lắm
Cậu đứng dậy, cài lại cúc áo trước ánh mắt đầy chiếm hữu của Quang Anh, rồi cúi sát xuống bên tai anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ngon đấy nhưng tôi không dễ no thế đâu
Rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Lần này, Quang Anh không kéo lại. Gã chỉ đứng đó, lặng im, môi vẫn còn vương vị ngọt của thằng nhóc vừa khiến gã… rạo rực và điên tiết cùng một lúc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chơi trò này…coi chừng em thua mất xác, Duy à

#3. Theo dõi

Hai ngày sau – Hoàng Gia
Duy ngồi trong vườn nhà, tay khuấy ly trà sữa trân châu đen. Đôi mắt lười biếng lướt qua màn hình điện thoại, nhưng tâm trí thì đang đặt ở một điểm khác.
Đây không phải lần đầu có người theo dõi cậu. Nhưng lần này… có chút khác.
Không phải dạng mắt lộ liễu. Không phải xe máy tàng hình tệ. Mà là kiểu theo dõi được huấn luyện. Đúng gu một người như Nguyễn Quang Anh.
Cậu cười khẽ. Rồi xoay người, ngẩng đầu nhìn thẳng vào camera giấu trên cây sứ phía xa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thật sự nghĩ tôi không phát hiện à?
_ Cùng lúc đó – tầng hầm QAR _
Một căn phòng tối, trên màn hình lớn hiện lên hình ảnh Duy đang ngồi vắt chân, mắt nhìn thẳng vào ống kính với một nụ cười nửa miệng... như thể đang trêu ngươi.
Người đàn ông đứng trước màn hình – vẫn là Quang Anh, áo sơ mi đen, tay đút túi quần.
Ánh mắt gã không có tức giận. Chỉ có sự thích thú... và một cơn tò mò càng lúc càng lớn.
Đàn em
Đàn em
Cậu ta tinh thật. Rất khó để theo dõi mà không bị phát hiện
Quang Anh ngồi xuống, lưng tựa vào ghế, ngón tay gõ nhịp lên tay vịn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần giấu nữa. Chuyển qua giai đoạn hai
Đàn em
Đàn em
Giải đoạn hai?
Quang Anh nheo mắt, ánh nhìn lạnh đến mức đóng băng cả không khí
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho người đến quán mà cậu ta hay ghé. Cố tình gây chuyện. Tôi muốn xem phản ứng... xem Duy là kiểu người trốn chạy hay phản đòn
Đàn em
Đàn em
Muốn thử năng lực?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muốn biết… tôi nên giữ cậu ta trong lồng vàng, hay cột dưới giường
_ Tối hôm đó – quán bánh ngọt Duy hay đến _
Duy bước vào quán như thường lệ. Áo phông trắng, tay vẫn cầm ly sữa vị macchiato yêu thích. Nhưng ánh mắt lướt qua từng bàn như thể đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.
Góc trong cùng có hai gã đàn ông lạ mặt. Một tên chặn cửa toilet, tên còn lại đang gọi lớn, vờ như say. Duy khẽ cười. Cậu không lên tiếng, cũng không quay lưng. Thay vào đó, bước thẳng tới, lấy một cái dĩa kim loại từ quầy bánh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thử xem tôi là kiểu người trốn hay cào mặt mấy đứa như anh
Quán bánh – 21:47PM
Không khí dường như đặc lại khi Duy bước thẳng về phía bàn của hai tên lạ mặt. Khách trong quán bắt đầu ngơ ngác. Chủ quán thì run run, nhận ra chuyện không bình thường nhưng không dám lên tiếng.
Duy dừng lại, đặt ly trà sữa xuống bàn, tay xoay nhẹ cây dĩa kim loại như trò chơi
Đã nhìn đủ chưa?
Một tên ngả người ra sau, cười khẩy
nv phụ(gồm nhiều n/v khác nhau)
nv phụ(gồm nhiều n/v khác nhau)
Cậu là thiếu gia Hoàng Gia đấy à? Da đẹp thật
nv phụ(gồm nhiều n/v khác nhau)
nv phụ(gồm nhiều n/v khác nhau)
Không biết khi rách có còn đẹp không…
Tên còn lại vừa dứt lời, thì...
Cạch! Duy phóng thẳng cây dĩa vào cổ tay hắn – nhanh, gọn, chính xác như được huấn luyện.
Hắn gào lên, ôm lấy cánh tay đang rỉ máu. Trước khi tên còn lại kịp lao đến, Duy đã tung chân đá văng cái ghế giữa hai người, tạo khoảng trống, rồi vớ lấy bình đường kính từ quầy bánh, ném thẳng vào mặt đối phương.
Choang!
Cả quán náo loạn. Duy không bỏ chạy.
Cậu chỉ đứng đó, lấy khăn tay lau dính đường trên ngón tay mình. Mặt lạnh như chưa từng nhăn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lần sau gửi người tới nhớ chọn loại tử tế hơn
Cùng lúc đó – bên ngoài quán, một chiếc xe Rolls đen đỗ lại.
Cửa xe mở. Quang Anh bước ra. Gương mặt anh lạnh như sương đêm. Bộ vest đen ôm sát người, ngón tay đeo găng da mỏng.
Gã không cần hỏi chuyện gì xảy ra. Chỉ cần nghe tiếng gào từ xa và giọng cười nhẹ nhàng quen thuộc của Duy vang lên qua loa quán, gã đã biết... thằng nhóc phản đòn thật.
Quang Anh đẩy cửa bước vào. Cả quán im phăng phắc. Duy đang lau tay, ngẩng lên. Hai ánh mắt chạm nhau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cho người đến thử tôi à?
Duy hỏi, giọng không giận, chỉ hơi mỉa
Quang Anh tiến lại gần, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ vì tôi muốn biết... có đáng để giữ không
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thấy thế nào?
Quang Anh không đáp. Anh giơ tay, vuốt nhẹ vết đường vương trên khóe môi cậu, rồi cúi sát xuống, thì thầm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đáng. Nhưng phiền. Rất phiền
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế bỏ đi. Tôi đâu ép
Quang Anh siết nhẹ cằm cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không. Tôi là người đã động vào thứ gì... thì sẽ không nhả ra

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play