[RhyCap] Học Cách Yêu Em
#5.
Căn biệt thự – ánh đèn vàng dịu hắt lên những đường nét sắc lạnh của Quang Anh
Duy bị ép sát vào mép bàn. Mặt bàn lạnh, nhưng tay Quang Anh thì không—nóng và dứt khoát
Một tay anh giữ cằm Duy, tay còn lại lần theo vạt áo cậu, mở từng cúc một như mở một món quà nguy hiểm.
Hoàng Đức Duy
Anh định cưỡng ép tôi à?
Duy hỏi, giọng cố giữ bình thản, nhưng rõ ràng có chút chênh vênh trong ánh mắt.
Nguyễn Quang Anh
Không. Tôi đang mở ra điều em cũng muốn
Quang Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh vừa lộ ra.
Nụ hôn đầu tiên chạm xuống lành lạnh, nhưng cái siết sau đó ở hông thì đầy lửa
Duy nghiêng đầu sang một bên, hít một hơi thật sâu.
Cậu không phản kháng. Nhưng cũng không chủ động.
Chỉ đứng đó, môi mím lại, mắt hơi cụp.
Quang Anh không dừng. Môi anh men theo làn da trắng mịn như gốm sứ, cắn nhẹ một bên vai.
Duy rùng mình.
Cơn rùng mình ấy khiến Quang Anh khựng lại.
Anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Duy
Nguyễn Quang Anh
Em đang sợ?
Duy im lặng. Môi khẽ hé, như đang muốn nói điều gì. Nhưng rồi cậu chỉ lắc đầu, mắt vẫn không rời anh.
Hoàng Đức Duy
Tôi đang tự hỏi... nếu tôi để anh chạm vào tôi lần này... tôi có còn khống chế được ai trong cuộc chơi này không
Quang Anh bật cười khẽ, nhưng là tiếng cười trầm đến mức gần như nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh
Khống chế? Em nghĩ mình đang khống chế được tôi à?
Hoàng Đức Duy
Không. Tôi đang cố khống chế chính mình
Anh siết chặt eo cậu, ép thân thể cả hai sát vào nhau.
Nguyễn Quang Anh
Em đã mất kiểm soát từ cái đêm đầu em nhìn tôi bằng ánh mắt đó
Rồi không đợi thêm một lời nào, Quang Anh hôn lên môi Duy—một nụ hôn sâu và chậm, như muốn nuốt trọn mọi phản kháng còn sót lại trong cậu.
Duy không né. Cậu thậm chí còn siết nhẹ lấy áo anh, ngón tay run rẩy siết lại nơi sống lưng.
Một tiếng rên rất nhỏ bật ra từ cổ họng, đủ để Quang Anh biết...
Áo Duy rơi xuống sàn. Từng nụ hôn nối tiếp nhau, ngấu nghiến nhưng cũng đầy tính kiểm soát. Quang Anh không vội. Gã như một con thú đi săn, hưởng thụ việc nhìn con mồi ngông cuồng từng chút một mất cảnh giác.
Duy dựa hẳn ra mép bàn, ngửa đầu thở dốc
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ hối hận nếu yêu tôi đấy
Nguyễn Quang Anh
Tôi không yêu em. Tôi muốn chiếm em
Nguyễn Quang Anh
Và giữ em lại… đến khi em không thể rời đi nữa
Căn phòng ngủ tầng hai – biệt thự Nguyễn Gia
Cánh cửa đóng lại sau lưng, và trong khoảnh khắc đó… không còn gì tồn tại ngoài hai người họ
Quang Anh đẩy Duy tựa vào mép giường
Hơi thở của cậu bắt đầu trở nên gấp, nhưng ánh mắt vẫn ngẩng cao.
Không một giọt sợ hãi.
Chỉ có... sự thách thức run rẩy.
Hoàng Đức Duy
Anh nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống
Quang Anh áp sát, hôn mạnh lên cổ cậu, để lại vệt đỏ nhạt
Nguyễn Quang Anh
Vì đúng là tôi đang muốn thế
Duy đẩy nhẹ vai Quang Anh, nhưng lực yếu. Chỉ như muốn nhắc anh nhớ rằng
Tôi chưa đầu hàng.
Nhưng tôi đang bắt đầu... muốn anh.
Quần áo bị lột bỏ từng lớp một.
Nhưng không vội.
Không cuống.
Mỗi động tác của Quang Anh đều như đang khắc sâu vào trí nhớ người trước mặt: từ ngón tay lướt qua xương hông, đến hơi thở phả sau vành tai.
Duy bật ra một tiếng thở nghẹn khi sống lưng chạm vào ga giường lạnh. Cậu ngửa cổ ra sau, mái tóc rũ xuống, để lộ xương quai xanh đang ửng đỏ vì những vết hôn mạnh.
Hoàng Đức Duy
Dừng lại nếu anh không kiểm soát được mình//thở gấp//
Quang Anh trượt tay vuốt dọc bắp đùi cậu, ghé sát môi, giọng khàn như lửa
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa bao giờ kiểm soát được em ngay từ đầu
Và họ quấn lấy nhau.
Cơ thể quấn lấy cơ thể. Tiếng thở đan nhau. Mồ hôi bắt đầu rịn ra nơi lòng bàn tay và sống lưng. Từng đợt chuyển động chậm rãi nhưng đầy áp lực, khiến ga giường nhàu nhĩ và thời gian như tan chảy.
Duy rên khẽ, tay vô thức siết lấy tấm lưng Quang Anh. Móng tay cào nhẹ – như báo hiệu sự khuất phục nửa chừng, hay là sự phản kháng yếu ớt trong khoái cảm.
Quang Anh giữ chặt hông cậu, cúi xuống thì thầm
Nguyễn Quang Anh
Em cứ mạnh miệng… nhưng thân thể lại trung thực hơn nhiều
Duy bật cười khàn, mắt nhoè nước
Hoàng Đức Duy
Vì tôi muốn nhớ anh bằng mọi giác quan
Một đêm dài. Không ai ngủ.
Cơ thể họ hòa vào nhau, mùi da thịt, mùi rượu cũ và cả mùi của một ham muốn bị dồn nén quá lâu.
Đến khi kết thúc, Duy nằm trong tay Quang Anh, ngực phập phồng, mắt nhìn trần nhà
Hoàng Đức Duy
Anh không sợ tôi sẽ bỏ trốn khi anh ngủ à?
Quang Anh siết cậu lại, chôn mặt vào hõm vai ướt mồ hôi
Nguyễn Quang Anh
Nếu em trốn... tôi sẽ bẻ gãy chân em
Duy bật cười, không phải vì lời đe dọa, mà vì..
Cảm thấy bản thân đã bắt đầu không muốn trốn nữa rồi
#6. Nấu Ăn
Sáng hôm sau – biệt thự Nguyễn Gia
Ánh nắng đầu ngày xuyên qua tấm rèm mỏng, rọi vào căn phòng rộng lớn đầy hơi thở của đêm cũ. Mùi da thịt, mùi rượu, mùi đệm ấm… tất cả vẫn chưa tan hết
Duy tỉnh dậy, đầu hơi nặng. Toàn thân như vẫn còn vương chút tê dại.
Cậu nhíu mày.
Mắt mở ra, điều đầu tiên cậu thấy là—một cánh tay rắn chắc đang khoác ngang eo mình
Rất gần.
Rất ấm.
Duy quay đầu.
Quang Anh vẫn đang ngủ. Tóc rũ xuống trán, gương mặt lạnh lùng giờ phút này dịu đi đôi chút dưới ánh sáng sớm. Anh không ôm chặt, nhưng cánh tay ấy… cũng chẳng hề lỏng.
Cậu khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng dịch người ra.
Nhưng vừa nhích được vài centimet
Nguyễn Quang Anh
Em định đi đâu?
Giọng anh vang lên, khàn trầm, như thể đã thức từ lâu.
Duy khựng lại, quay đầu, bắt gặp ánh mắt Quang Anh nhìn mình không rời
Nguyễn Quang Anh
Không được
Duy bật cười, cố giữ bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Làm như tôi thuộc về nơi này vậy
Quang Anh chống tay ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống, để lộ phần ngực rắn chắc với đầy vết cào nhẹ... do chính Duy để lại
Nguyễn Quang Anh
Không phải ‘làm như’. Mà là đã thuộc
Nguyễn Quang Anh
Không phải vì em ngủ với tôi
Nguyễn Quang Anh
Mà vì tôi đã để em chạm vào tôi trước cả khi lên giường
Duy sững một chút. Không phải vì lời nói. Mà vì... ánh mắt ấy – chân thật đến lạ.
Hoàng Đức Duy
Vậy anh định giữ tôi kiểu gì
Hoàng Đức Duy
Còng tay tôi lại bên giường mỗi đêm?
Quang Anh thì thầm sát tai cậu, môi chạm nhẹ vành tai đỏ ửng
Nguyễn Quang Anh
Nếu em dám bỏ trốn... tôi có thể làm cả hai điều đó
Duy rùng mình. Nhưng lại không phản ứng. Chỉ đưa tay chống lên ngực anh, giữ khoảng cách
Nguyễn Quang Anh
Ừ nhưng tôi chưa bao giờ điên vì ai... trước khi gặp em
Ánh sáng ban mai nhẹ nhàng trải dài khắp phòng khách. Mọi thứ trong căn biệt thự đều gọn gàng, sạch sẽ, lạnh lẽo đến mức gần như vô cảm—giống hệt người đàn ông đang ngồi ở bàn.
Duy lê bước xuống nhà, tay đút túi quần. Ánh mắt nửa thức nửa mơ, nhưng vẫn ánh lên một vẻ kiêu kỳ đặc trưng. Cậu đi thẳng tới sofa, ngồi phịch xuống
Quang Anh nhìn cậu vài giây, tay vẫn cầm ly cà phê, giọng đều đều vang lên
Nguyễn Quang Anh
Có đói không?
Duy không trả lời, chỉ thả đầu tựa vào thành ghế, chân bắt chéo, mắt lơ đãng nhìn trần nhà
Hoàng Đức Duy
Không biết nữa. Ở đây buồn ngủ nhiều hơn đói
Quang Anh chẳng nói gì thêm. Anh đứng dậy, chậm rãi rẽ vào bếp. Tiếng xoong nồi bắt đầu vang lên, đều đặn và cẩn trọng. Mười lăm phút sau, mùi bơ và trứng lan khắp gian nhà.
Duy vẫn nằm nguyên chỗ cũ, mắt nhắm hờ.
Một lúc sau, đĩa đồ ăn được đặt xuống bàn trước mặt cậu. Không một lời giải thích. Bánh mì nướng vàng, trứng ốp la lòng đào chảy nhẹ, vài lát thịt nguội cuộn gọn gàng bên cạnh. Ly cà phê sữa đá được đặt cạnh bên, ống hút quay đúng về phía Duy.
Nguyễn Quang Anh
Ăn đi. Nằm thêm lát nữa là hạ đường huyết thật đấy
Duy mở mắt, liếc nhìn rồi ngồi dậy uể oải. Cậu không nói cảm ơn, chỉ chậm rãi gắp miếng trứng lên. Một chút lòng đỏ dính lên khóe môi cậu khi cắn vội.
Bất ngờ, Quang Anh vươn tay. Không vội, không ngập ngừng. Anh cúi người, dùng ngón cái chạm nhẹ lên môi Duy, lau vệt lòng đỏ dính nơi đó
Nguyễn Quang Anh
Ăn uống kiểu gì vậy
Duy sững vài giây. Không phản ứng, nhưng tai đỏ lên nhẹ. Cậu nhìn anh, cười nghiêng đầu
Hoàng Đức Duy
Người như anh mà cũng biết quan tâm người khác à
Quang Anh thu tay lại, quay đi
Nguyễn Quang Anh
Không phải quan tâm. Chỉ là nhìn ngứa mắt
Rồi anh quay lại chỗ cũ, cầm tách cà phê của mình lên, mắt vẫn nhìn tài liệu nhưng… tai thì đang nghe rất rõ từng tiếng muỗng va vào dĩa bên kia bàn.
Một lúc sau, thấy Duy uống cà phê mà cứ nhăn mặt, anh đặt tách của mình xuống, lạnh giọng
Nguyễn Quang Anh
Ngồi yên đó
Duy ngẩng đầu chưa kịp hỏi, thì Quang Anh đã đi mất. Vài phút sau, anh quay lại với một viên kẹo bạc hà nhỏ, thảy nhẹ lên bàn
Nguyễn Quang Anh
Uống cà phê rồi mà mặt còn cau hơn cả tôi. Ngậm cái này đi
Duy bật cười. Cười rất nhỏ. Nhưng mắt thì sáng hơn hẳn.
Giữa không gian yên tĩnh có tiếng nhạc vang lên là chuông điện thoại cậu
#7. Ghen nhầm
Buổi chiều, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua cửa kính, rọi lên làn khói café còn nghi ngút. Duy ngồi tựa vào lan can ban công, điện thoại kẹp giữa vai và má, giọng lười nhác
Hoàng Đức Duy
Về rồi á? Dạ, được. Gặp nhau thì gọi trước cho em nhé
Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm, mang chút tiếng cười
Trần Thiện Thanh Bảo
Gặp tao mà còn cần hẹn trước hả thằng quỷ
Hoàng Đức Duy
Lâu không gặp nên anh đừng chọc em
Cúp máy, Duy chẳng nói thêm gì. Chỉ vươn vai, dụi nhẹ mắt. Nhưng một bóng người đứng phía sau đã nhìn toàn bộ từ đầu tới cuối
Anh dựa vào khung cửa, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt lên chiếc điện thoại mà Duy vừa cất đi
Nguyễn Quang Anh
Gọi cho ai?
Duy quay đầu, giọng dửng dưng
Nguyễn Quang Anh
Quen như nào?
Giọng Quang Anh vẫn trầm đều, nhưng lạnh hơn một độ.
Duy nhún vai, không trả lời. Chỉ đi ngang qua Quang Anh, phẩy tay nhẹ
Hoàng Đức Duy
Chuyện riêng
Ngay tối đó, Duy ra ngoài. Không có vệ sĩ, không xin phép, cũng không để lại địa chỉ. Với Quang Anh, đó là một sự khiêu khích không thể chấp nhận.
Vài giờ sau, một tập ảnh được đặt lên bàn làm việc của anh. Người đàn ông trong ảnh có vẻ ngoài cao lớn, dáng dấp chững chạc, đang khoác vai Duy bước ra từ một nhà hàng sang trọng.
Một tấm khác—Duy cười, còn người kia thì đưa tay xoa đầu cậu. Nhìn qua, trông như một cặp thân thiết… hơn mức cần thiết.
Quang Anh im lặng rất lâu. Ngón tay lướt qua từng tấm ảnh, mắt tối lại từng chút.
Rồi anh lạnh lùng ra lệnh
Nguyễn Quang Anh
Bắt thằng trong ảnh về đây
Tầng hầm _ Biệt thự Nguyễn Gia
Tiếng kim loại rít lên khi cánh cửa bị kéo mạnh ra.
Bảo bị lôi vào trong, tay bị trói, áo sơ mi dính máu. Gương mặt tuấn tú giờ đây đã tím bầm. Nhưng ánh mắt anh vẫn đầy ngạo nghễ.
Quang Anh bước vào, ánh mắt tối đen như vực sâu
Nguyễn Quang Anh
Tên, thân phận, mục đích tiếp cận Duy
Bảo bật cười, giọng trầm và gai
Trần Thiện Thanh Bảo
Còn chưa đủ sao? Tao là anh ruột của nó
Quang Anh cười khẩy bước lại gần, nắm cổ áo bảo kéo mạnh
Nguyễn Quang Anh
Anh ruột mà ôm eo , xoa đầu , nhìn nhau tình cảm vậy à
Nguyễn Quang Anh
Mày nghĩ tao ngu ư?
Trần Thiện Thanh Bảo
Vậy mày muốn sao?
Trần Thiện Thanh Bảo
Người như mày, chắc chưa từng có thứ gọi là tình thân đúng không?
Một cú đấm như trời giáng đập vào mặt Bảo. Bảo ngã nhào sang một bên, môi nứt toạc
Nhưng vẫn cười. Nụ cười ngạo nghễ như muốn thách thức
Trần Thiện Thanh Bảo
Mày sợ rồi đúng không?
Trần Thiện Thanh Bảo
Sợ mất thằng em tao vào tay người khác
Quang Anh nheo mắt, gằn giọng
Nguyễn Quang Anh
Cậu ấy là người của tao
Trần Thiện Thanh Bảo
Là cái quái gì của mày?!
Trần Thiện Thanh Bảo
Mày nghĩ mày là ai mà định giữ nó lại
Rầm!
Quang Anh tung cú đá vào bụng Bảo, khiến anh rít lên đau đớn
[Lúc này – Trên lầu, Duy nhận được tin Bảo bị bắt]
Duy đạp tung cửa phòng, chạy như điên xuống tầng hầm. Cánh cửa bị hai người gác chặn lại, nhưng một cú giật mạnh và tiếng hét chát chúa vang lên
Duy xông vào.
Và... sững người.
Anh trai mình, Bảo – người mới trở về chưa đầy một ngày – đang ngã gục, máu đọng nơi khóe miệng, ánh mắt vẫn không hề cúi đầu.
Hoàng Đức Duy
QUANH ANH MÀY LÀM CÁI GÌ VẬY!!
Quang Anh quay lại, mắt vẫn đỏ ngầu vì tức giận
Nguyễn Quang Anh
Người này không rõ danh phận, hành động đáng nghi, tiếp cận cậu
Duy đấm thẳng vào mặt Quang Anh. Không cần báo trước. Cú đấm nhanh, dứt khoát, mạnh đến mức Quang Anh lùi hẳn về sau.
Hoàng Đức Duy
MÀY LÀ AI MÀ TỰ TIỆN ĐỘNG VÀO NGƯỜI NHÀ TAO?!
Quang Anh siết tay, mắt đỏ rực, nhưng chưa kịp phản ứng thì Duy đã lao tới, túm cổ áo hắn, gào vào mặt
Hoàng Đức Duy
Chúng ta mới gặp nhau HAI NGÀY
Hoàng Đức Duy
Tao không là gì của mày hết! Tao không phải đồ chơi, cũng không phải món đồ để mày muốn giữ là giữ!
Hoàng Đức Duy
Mày điên vừa thôi
Nguyễn Quang Anh
Cậu đang sống trong nhà tôi..-
Hoàng Đức Duy
Vậy cũng mày không có quyền xâm phạm người thân của tao!
Bảo lúc này dù đau, vẫn bật cười
Trần Thiện Thanh Bảo
Thằng này mới được hai ngày mà dám chơi cả người nhà tao
Trần Thiện Thanh Bảo
Tao phục mày đấy
Quang Anh lau vết máu nơi môi, nhìn hai anh em với ánh mắt tối sầm. Không khí giằng co đến nghẹt thở
Nguyễn Quang Anh
Thả người
Rồi quay lưng bỏ đi, không nói thêm một lời.
Nhưng trong lòng, hỗn loạn. Lần đầu tiên, Quang Anh bị phản kháng. Mà còn là bởi một kẻ hắn chưa chiếm được.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play