Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Hôn Nhân Thù Tình

Người của kẻ thù

Căn phòng khách rộng thênh thang nhưng lạnh lẽo đến mức mỗi bước chân của Duy vang lên như tiếng trống thúc giục. Anh đứng trước cửa, tay run run, nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha: Nguyễn Quang Anh – gương mặt lạnh như băng, đôi mắt sâu thẳm không hề che giấu sự khinh bỉ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng đó làm gì?
Duy cúi gằm, không dám trả lời. Anh biết bất cứ lời nào cũng chỉ là thêm nguyên nhân để Quang Anh khinh thường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đưa đồ này cho tôi.
Quang Anh chỉ tay vào bộ cặp tài liệu trên bàn. Duy bước tới, đưa tay ra nhưng tay run rẩy, tim đập thình thịch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chậm vậy sao? Hay tôi phải nhắc lại một lần nữa là… em không phải chủ nhân ở đây?
Duy cắn môi, nuốt xuống nỗi xấu hổ. Anh đã nghe rất nhiều về Quang Anh – người duy nhất trong gia tộc có thể lạnh nhạt đến mức không để lại một chút ánh sáng cho bất cứ ai. Và bây giờ, anh bị ép kết hôn với kẻ thù của gia đình mình, để chịu hết mọi áp lực, mọi mệnh lệnh, mọi ánh nhìn khinh bỉ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em… vâng.
Quang Anh đứng dậy, bước tới gần, chỉ cách vài bước. Anh hạ giọng:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhớ kỹ. Trong nhà này, em không có quyền gì cả. Em không phải vợ tôi theo nghĩa tự do. Em chỉ là… người để tôi sử dụng.
Duy cảm giác tim mình như nghẹn lại. Mỗi lời của Quang Anh đều như một nhát dao, chạm thẳng vào trái tim đang yếu đuối vì mất hết bố mẹ, mất hết chỗ dựa. Anh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lạnh kia, chỉ biết gật đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bắt đầu từ hôm nay, mọi việc trong nhà… là nhiệm vụ của em. Chịu trách nhiệm gánh thay tất cả. Dọn dẹp, phục vụ, nghe lời. Không được phép chống đối, không được phép than phiền.
Quang Anh quay lưng đi, tay cầm ly rượu, bước vào phòng khác mà không hề ngoảnh lại. Trong khoảng lặng, Duy chỉ còn một mình – tim đau nhói, thân thể run rẩy. Anh nhận ra, cuộc sống của mình từ đây đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông này, không còn một chút tự do, không còn một chút ấm áp… chỉ còn ngược sâu và rạo rực đang chờ phía trước.

Sinh hoạt

Sáng sớm, tiếng đồng hồ điểm 6 giờ réo rắt vang lên, Duy đã thức từ lúc nào không hay. Anh đứng trước tủ quần áo của Quang Anh, nhìn bộ vest đen bóng loáng như được đặt sẵn, bàn tay run run khi chạm vào vải.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cởi đồ ngủ đi, thay vest.
giọng Quang Anh vang lên từ phòng khách, lạnh như băng. Duy vội vã làm theo, cảm giác từng cử chỉ của mình đều đang bị giám sát, từng hơi thở đều mang áp lực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chậm vậy sao? Tôi nói một lần thôi, em nghe chưa?
Buổi sáng trôi qua trong im lặng, Duy gấp quần áo, dọn bữa sáng, phục vụ Quang Anh mà không dám nói một lời. Mỗi bước đi, mỗi cái cúi đầu đều khiến tim anh như bị bóp nghẹt.
Quang Anh uống xong ly cà phê, quẳng lại cho Duy một cái khăn:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Dọn đi. Đừng để bừa bộn như ngày hôm qua.
Duy cúi đầu, lặng lẽ làm theo, tim vừa nhói đau vừa… rung lên kỳ lạ. Anh không hiểu vì sao cảm giác bị áp bức này lại khiến cơ thể anh phản ứng khác thường, trái tim vừa căng thẳng vừa rạo rực.
Cả buổi sáng, Duy hầu như chỉ cúi đầu, tuân lệnh, tránh ánh mắt Quang Anh nhưng vẫn bị anh theo dõi từng cử động. Buổi trưa, khi Quang Anh rời đi họp, Duy mới thở dài, gục người vào ghế: một phần của anh bị giam lỏng, một phần lại bị lôi cuốn bởi quyền lực và sự lạnh lùng của người đàn ông này.
Anh hiểu rõ: cuộc sống của mình từ nay đã hoàn toàn thuộc về Quang Anh – không tự do, không tôn trọng, chỉ còn chịu đựng… và những cảm giác rạo rực âm ỉ không thể nào xua tan.

Thử thách đầu tiên

Buổi tối, khi Duy vừa xếp xong đống tài liệu trên bàn làm việc, tiếng bước chân vang lên sau lưng. Chậm rãi, nặng nề.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em dọn xong chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi… rồi ạ.
Quang Anh bước lại gần, vòng qua phía sau, hơi thở ấm nóng phả lên vành tai Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa kiểm tra. Nếu bừa một chỗ thôi, em biết sẽ phải làm gì không?
Duy siết chặt mép bàn, ngón tay hơi run.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi… sẽ dọn lại.
Một tiếng khẽ cười bật ra. Quang Anh cúi xuống sát hơn, tay chống lên bàn, vây kín Duy giữa vòng tay và hơi thở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sai rồi. Em sẽ phải… hầu tôi suốt đêm, không nghỉ.
Mặt Duy nóng bừng. Không biết là vì xấu hổ, vì sợ, hay vì cảm giác rạo rực bất ngờ xộc thẳng vào tim.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi… tôi sẽ chú ý hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh nhấc tay, thong thả bước vòng qua đối diện, ngồi xuống ghế.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Pha cho tôi một tách cà phê. Không được quá nóng, cũng không được nguội. Đúng như tôi thích.
Duy vội vàng làm theo. Khi đặt tách xuống bàn, bàn tay anh vô tình chạm vào ngón tay Quang Anh. Một tia điện chạy dọc sống lưng, khiến Duy khựng lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Run à? Chỉ mới chạm thế này thôi sao?
Duy vội rụt tay, cúi gằm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em sẽ học cách ở bên tôi mà không được phép tránh. Coi như đây là… bài tập đầu tiên.
Duy không đáp, chỉ thấy tim mình đập dồn dập, vừa lo sợ, vừa không thể phủ nhận rằng có một phần trong anh… đang bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy lạnh lùng và rạo rực này.
hế lô
t nói linh tinh cho đủ 300 chữ th 🥲
like truyện đi
theo dõi nữa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play