Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

| RhyCap | Trong Bóng Của Anh

𝟏 | Người Gọi Tên Trong Bóng |

Trên con đường lan thang ở một khu xóm nhỏ, ở Sài Gòn.
Đức Duy một sinh viên bình thường, đang trên con đường học vấn đại học năm một.
Dưới cái nắng ray rắc của Sài Gòn 39° - 42°, bạn có thể đem trứng ra đường để thành trứng ốp la.
Góc phố vương mùi cà phê, Đức Duy tay cầm chiếc ba lô đang dùng tay che nắng.
Những bước chân nhanh nhẹn chạy thật nhanh về "Căn Trọ Phái Nhiên Trong Nắng".
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hic... Nắng quá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cháy cả da rồi. / Chạy thật nhanh /
Em nhanh chống quẹo bên tay trái, đi thẳng vào nơi căn trọ phố vàng úa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Lấy chìa ra mở cửa /
Căn trọ được niêm phong bởi một cánh cửa bằng sất màu xám, cánh cửa sắt tróc sơn, loang lỗ nhưng vết vỉ tựa như tuổi đời của nó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Nằm thẳng trên giường /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Huhu... Nắng khinh khủng, tối còn phải đi làm thêm nữa. / Lẩm bẩm /
_____
Ánh nắng rút lui, bóng đêm rút vào từng khoảng không trầm lặng.
Những vệt nắng cuối cùng tan trong những khoảng đêm sâu thẩm.
• AM : ¹² giờ ⁶ phút. •
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ư... Tối rồi hả. Nhanh vậy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi làm thôi nào! / Ngồi bật dạy /
Em nhanh nhảu chuẩn bị cho buổi chụp hình đêm lặng cho công ty để làm hình nền cho các người mẫu.
• ³⁰ phút •
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xong òi, đi thôi, nhưng mà—mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mình sợ ma huhu—hic, thôi cố gắng lên!.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mình đồng tiền, mình là nô lệ của tiền mà, hic. / Tay nhanh chống khoá cửa căn trọn bé /
• ¹ : ³² PM •
Đức Duy, em đã đến điểm hẹn, cụ thể là một căn nhà bỏ hoang gần khu trung tâm Quận 1.
Căn nhà bỏ hoang nằm nép bên con hẻm vắng, tường loang lổ rêu xanh, cửa gỗ khép hờ kẽo kẹt theo gió.
Bên trong, bụi phủ mờ, ánh sáng rọi qua khe mái thành từng vệt nhạt.
Đức Duy bước vào, máy ảnh trong tay, ấn nút chụp — tiếng “tách” vang lên giữa khoảng không im lặng, như đánh thức điều gì đó đang ngủ yên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xong—xong rồi, về lẹ thôi huhuh. / Chạy thật nhanh ra ngoài /
! Rầm !
Đêm khuya, con hẻm chỉ còn tiếng gió quẩn quanh.
Đức Duy ôm chiếc máy ảnh sát ngực, vừa chạy thật nhanh vừa nhìn vào màn hình kiểm tra tấm chụp cuối.
Không ngẩng lên, cậu bất chợt đâm sầm vào một người — hay thứ gì đó mang hình dáng người.
Quang Anh đứng đó, cao gầy, đôi mắt tối như nuốt hết ánh đèn đường.
Hơi lạnh từ anh tỏa ra, kéo theo bóng của Duy dài ngoằng và run rẩy dưới chân.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào !
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ư... Hức. / Run lẩy bẩy /
Chỉ một chớp mắt, Duy nhận ra bóng mình đang… Mỏng dần, như bị hút khỏi cơ thể. Nhưng khuôn mặt Quang Anh lại nghiêng xuống.
Giọng trầm dịu đến lạ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi, tôi làm em sợ à?. / Nghiêm đầu /
Trong khoảnh khắc rợn người ấy, sự dịu dàng ấy lại khiến Duy không thể rời mắt đi cùn với đó là sự sợ hãi không vào kiềm chế được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sợ... / Mắt xoe nhìn anh /
Bóng đêm phủ trùm căn nhà hoang, từng mảng tường loang lổ như những vết sẹo cũ.
Anh là một con quái vật sống bằng bóng người — chỉ cần một cái chạm, bóng sẽ bị hút sạch, để lại một cơ thể lạnh ngắt, rỗng tuếch.
Nhưng khi Đức Duy bước vào, tay cầm máy ảnh, ánh đèn flash lóe lên soi rõ khuôn mặt anh…
Quang Anh vươn bàn tay, móng tay sắc lướt qua nền đất, nhưng bóng của Duy vẫn nguyên vẹn. Không một chút lay động.
Anh lùi lại, đôi mắt thoáng ngỡ ngàng. Lần đầu tiên, một “con mồi” đứng trước anh lại không thể bị lấy đi thứ quý giá nhất. Và kỳ lạ thay… thay vì đói khát, anh chỉ cảm thấy một thứ gì đó ấm áp len vào ngực.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
| Sao không được nhỉ, lạ thật? |
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hức... / Chạy thật nhanh về nhà /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
. . . / Nhìn theo bóng lưng em dần khuất /
Đức Duy lao đi trên con hẻm tối, nhịp thở gấp gáp hòa cùng tiếng tim đập dồn dập.
Trong đầu vẫn văng vẳng hình ảnh đôi mắt đen sâu của Quang Anh — quái vật sống bằng cách nuốt bóng người, đứng lặng giữa căn nhà hoang.
Duy không dám ngoái lại, chỉ chạy về căn trọ. Khi cánh cửa sắt khép “Rầm” lại sau lưng, bóng tối ngoài kia như vẫn còn đứng đó, chờ đợi em như một con mồi nhỏ giữa lòng thành phố.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Áp lưng mình vào cửa /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hức. / Khóc vì sợ /
Những giọt lệ loang nhoà trên gò má em, làm mờ đi đôi mắt.
Em sợ—rất sợ, vì hắn giống như người nhưng không phải là người.
Nhưng em quên đi điều gì đó rồi?
Tim cậu đập loạn, hơi thở đứt quãng, hình ảnh quái vật Quang Anh với đôi mắt sâu thẳm vẫn ám ảnh như vừa in vào võng mạc.
Trong cơn hoảng loạn, Duy không nhận ra bàn tay mình đã trống trơn từ lúc nào.
Chiếc máy ảnh mới mua, thứ cậu nâng niu suốt mấy tuần, đã rơi lại đâu đó trên con đường tối om, có lẽ ngay trước căn nhà hoang ấy.
Nhưng giờ, ý nghĩ quay lại như một trò đùa điên rồ. Cậu chỉ biết lao thẳng về căn trọ, để mặc chiếc máy ảnh nằm đó… dưới ánh nhìn của thứ gì đó đang mỉm cười trong bóng tối.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Rồi xong, mất luôn chiếc máy ảnh vừa mới mua lúc tuần trước...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mất hoi 3.000.000 triệu... / Rưng rưng /
Cậu ôm chân, ngồi sụp xuống sau cánh cửa kia, khóc nức nở vì mất tiền, mất công sức và cả sự sợ hải khi gặp Quang Anh...
Bạn có nghĩ nếu trong tương lai, hai bạn nhỏ này sẽ đến được với nhau không?
| . . . |
End here.

𝟐 | Duyên Chưa Đoạn |

Sáng thứ ba, Sài Gòn phủ lên mình một lớp nắng mỏng, vàng ươm nhưng lại chẳng đủ xua tan cái lạnh âm ẩm còn sót lại từ đêm qua trong lòng Đức Duy.
Cậu bước qua cánh cổng trường với đôi mắt còn quầng đen, bước chân vô thức khẽ chậm lại mỗi khi bóng của mình in xuống nền gạch.
Hình ảnh đôi mắt vàng tối của Quang Anh – thứ không phải ánh sáng, mà là hố sâu hút lấy mọi thứ – cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, như thể cậu chưa thực sự rời khỏi căn nhà bỏ hoang đó.
Mỗi thứ gần như đang chuẩn bị im dấu vào tâm trí của cậu, một đêm kinh hoàng khi cậu gặp được "Quái Vật".
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sáng rồi chắc—chắc anh ta không xuất hiện nữa đâu. / Sợ hãi /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuẩn bị vào lớp thôi nào! / Lấy lại tinh thần /
Ngồi xuống bàn, Duy im lặng một lúc lâu trước khi quay sang Thành An, bạn thân từ thuở nhỏ.
Giọng cậu khẽ run, vừa kể vừa nhìn quanh như sợ có ai nghe thấy:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đêm qua… tớ gặp một thứ… nó giống người, nhưng lại sống bằng cách… hút bóng của người khác.
Thành An nhíu mày lại, cố đùa đi những khoảng không nặng trĩu:
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cậu mơ thôi! / Đạp bàn /
Nhưng Thành An biết cậu không nói đùa, ánh mắt đó không phải của một người vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng.
Thành An đang chuẩn bị chạy ra căn tin để mua cho Duy một hộp sữa.
Bỗng như nắng trên sân trường như bị sai đó tắt hẳn đi.
Đức Duy giật mình, bàn tay cứng lại khi lật từng trang vở hay nhìn một cục thịt đang chuẩn bị đi mua đồ ăn an ủi mình.
Em nhanh chống chạy nhanh ra khỏi lớp, liếc mắt qua - lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Đứng hình /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
. . .
Ở cuối dãy hành lang, giữa nhiều học sinh đang vội vàng bước vào lớp do áp lực không khí xung quanh bao trùng lấy.
Có một người đứng bất động. Cao gáo, áo sơ mi trắng phẳng phiu như vừa bước ra từ một buổi tiệc.
Khuôn mặt ấy… con người ấy… hay chính xác hơn, "Thứ Đó" – đang nhìn thẳng về phía Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hức... Hức. / Lùi lại vài bước /
Quang Anh mỉm cười, một nụ cười trông rất bình thường nếu không phải vì đôi mắt. Chúng không phản chiếu ánh sáng, mà nuốt trọn nó.
Giọng nói trầm ấm văng vẳng, không vang lên từ ngoài tai, mà dội thẳng vào trong đầu Duy:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi... Hôm qua anh làm em sợ à?.
Cơ thể Duy cơ cứng lại trong phút chốc, mắt mở tròn xoe nhìn Quang Anh.
Thành An nhận thức ra Duy đang đông cứng, liền lay lay người Đức Duy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Duy—Duy ơi, Duy. / Lay người em /
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cậu bị sao vậy? / Nghiên đầu nhìn em /
Nhưng cậu không thể trả lời ngay, bởi vì ngay phút đó. Bóng của cậu dần trôi dạc về phía Quang Anh đang đứng đó nhìn cậu.
Cái bóng vốn dĩ đang đứng yên dứng ánh sáng, bỗng chốc run nhẹ, rồi như đang chậm chậm bước về phái Quang Anh.
Cái bóng của Đức Duy trôi chậm chạm đến chỗ Quang Anh, như một vệt mực đen đang bị hút bởi một thế lực vô hình.
Nhưng bông đến khi gần chạm đến mũi giày da của Quang Anh vài phân, nó lại quay về địa điểm ban đầu. Như chưa thề có vấn đề gì xảy ra.
Quang Anh nhíu môi lông mày. Đôi mắt sâu thẩm loé lên một tia hứng thú.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kỳ là thật... Bóng của em không nghe lời anh rồi. / Nhìn em như con mồi phía trước /
Giọng nói ấy mềm như nhung, nhưng từng từ lại chạm vào dây thần kinh sợ hãi của Duy.
Cậu vô thức lùi một bước, tay nắm chặt mép bàn sau lưng để giữ mình không run.
Thành An vẫn chưa thấy Quang Anh, chỉ thấy Duy nhìn trân trối vào khoảng trống cuối hành lang.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ Bước về phía cậu /
Quang Anh bước chậm về phía cậu, mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh tối thêm một chút, như ánh sáng bị anh nuốt vào cơ thể.
Anh cúi người nhẹ, hơi nghiên đầu, giọng nói ấy lại vang lên bên tai cậu một lần nữa, nhưng ở vị trí khác...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không thể chạm vào bóng của em, nhưng lại muốn gần em hơn bất cứ kì ai. / Nhết môi /
Một cảm giác lạ len lỏi vào tim em -- một con quái vật đáng sợ khiến bao người chết dưới tay hắn.
Ngay bây giờ lại đang đứng trước mắt em, dịu giọng mà cất lên tiếng nói khiến bao ngưới mê hoặc.
Nhưng chích cái sự dịu dàng hơn làm suối trong ấy, khiến Đức Duy sợ hơn cái chết hơn bào giờ hết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hức... Xin lỗi—Xin lỗi anh mà. / Khóc /
Quang Anh nhết môi cười, một nụ cười hứng thú với người con trai trước mặt.
Một cảm giác khác lạ dần dần chiếm trọn lấy trái tim.
Tiếng chuôn lớp vang lên, âm thanh choai chang như một nhát dao đâm vào thực tại một nhát đớn.
Quang Anh biến mất - không phải kiểu như bỏ đi... Mà là biến mất, không một sợi tóc, hòa tan vào không trung.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ê, cậu bị sao vậy, đến giờ vào lớp rồi nè. / Lay cánh tay em /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả—À à, cám ơn cậu nha. / Cười trừ /
Trong khoảng khắc ngắn ngủi ấy, Duy nghe giọng nói trầm ấm vang vẳng bên tai mình:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta... Sẽ còn gặp lại!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ư... Anh ta...
Cậu biết một ngày không xa, hoặc cũng có thể là tối ngay, "Vị Khách Không Mời" sẽ đến.
Hoặc cũng có thể là lần sau... Anh ta sẽ không muốn chạm vào cái bóng của cậu nữa?
| . . . |
End here.

𝟑 | Khi Bóng Tối Nở Hoa |

| • • • |
Đêm thứ ba.
Tiếng kim đồng hồ gõ nhịp đều đều, mỗi tiếng "Tic Tắc" vang lên, như một nòng súng chỉa thẳng vào não bộ Đức Duy.
Bên ngoài, bóng tối bao trùm lấy con hẻm, nơi đó cũng là ngã tư.
Anh đèn vàng nơi ven đường, ánh sáng nhấp nháy, bỗng lạ hắt xuống một lớp bụi đen mờ mờ ảo ảo phủ mờ.
Đức Duy ngồi trên giường, tay ôm chặt lấy con cừu bông, mắt không rời khỏi cánh cửa.
Từ khoảng lúc cậy đi học về, luôn cảm giác không yên từ trong lòng.
Rồi âm thanh từ cửa phát ra: <Kétttttttt.
Tiếng bản lề như muốn cửa mở ra, nhưng sức lực không đủ để mở, nhưng lại khiến sống lưng Duy lạnh buốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/ Sợ đến muốn phát khóc /
Âm thanh từ khe cửa vang lên, giọng kia lại quen thuộc đến mức ngỡ ngàng.
Nhưng lại khiến Đức Duy sợ đến bật khóc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh đến... Là để trả lại em thứ em làm rơi.
Đức Duy sực nhớ, lục lại mảnh lí ức, cố ghép chúng thành hình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng rồi là máy ảnh... Nhưng mình sợ... / Lẩm bẩm /
Duy khựng người. Trên nền xi măng, dưới khe hở của cửa, một chiếc máy ảnh màu đen được đẩy vào.
Nhưng bóng tối phía sau nó… không phải của bất cứ vật thể nào. Nó như một tấm màn đen, chầm chậm rút lui, để lại cảm giác bị hút cạn hơi thở.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Của em nhé, anh sợ khi em thấy anh lại sợ. / Nhìn qua khe cánh cửa /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh vào—vào đi, hức / Nấc /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xin đừng làm hại em...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh cám ơn...
Cánh cửa sắt rung lên khe khẽ. Duy nuốt nước bọt, bàn tay bấu chặt mép bàn đến trắng bệch.
Từ khe cửa, một bàn tay to thò vào, những khớp ngón tay chuyển động chậm rãi, không hề gấp gáp như tưởng tượng của Đức Duy.
<Kétttttttttt
Một âm thanh mang rợn từ phía cánh cửa phát ra, từng tấc tấc một cánh cửa được mở toang ra một cách nhẹ như gió thổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ Bước vào /
Đôi mắt đen sâu, nhìn thẳng vào Đức Duy đang bấu chặt tay trên giường.
Đôi mắt không ấy thường không phản chiếu ánh sáng, như giờ đây hình ảnh Duy ngồi đấy, như một camera quay nhỏ, rồi thu vào não mộ của Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không làm hại em đâu... Chỉ muốn nhìn gần hơn một chút. / Tiến đến gần hơn /
Quang Anh đứng cách Duy chưa đến một mét.
Không khí như đặc lại, cái bóng nhỏ của Duy run rẩy ngây trên tường... Nhưng không bị kéo ra, không bị hút bởi Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lạ thật. Cái bóng của em, không em lời anh. / Nhìn em chăm chú /
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tại—tại sao cái bóng của tôi lại phải nghe lời anh. / Run lẩy bẩy /
Hắn không nói gì, chỉ nhết nhẹ môi. Tựa như câu hỏi đó hắn cũng không có câu trả lời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vì em đặt biệt hơn những người tôi từng gi£t.
Hắn thản nhiên nói, thâm tâm sâu trong lòng hắn chỉ thực sự muốn nhìn em sợ sệt, từng hàng nước mắt lăng dài.
Những điều đó khiến hắn thấy em dễ thương, có "Một Chút" hứng thú.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh—, hức. / Oà khóc /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/ Hoảng hốt /
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi—tôi xin lỗi em. / Lau nước mắt cho em /
Cổ họng nghẹn lại, nước mắt chảy ra lúc nào không hay. Chỉ đến khi âm thanh nức nở bật ra, Duy mới nhận ra mình đang khóc òa như một đứa trẻ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng—đừng lại gần em, hức.
Quang Anh sững người. Hắn – một quái vật quen với sự run rẩy, tiếng hét thảm thiết.
Thậm chí những ánh mắt tuyệt vọng trước khi bóng bị nuốt chửng – nay lại lúng túng đến ngớ ngẩn trước giọt nước mắt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em khóc sao? / Lúng túng /
Lần đầu tiên trong đời, một quái vật như hắn lại thấy bản thân… vụng về. Vì em.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng khóc nữa...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không biết phải làm sao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là... thấy em khóc trong lòng tôi lại nhói lên.
Đức Duy ngẩng đầu lên, đôi mắt hoe đỏ vì nước mắt. Cậu không biết vì sao quái vật ấy lại không nuốt chửng mình ngay từ đầu.
Quang Anh cúi đầu, giọng hắn nhỏ đến mức tưởng như gió đêm thoảng qua:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi xin lỗi, tôi không nghĩ vì tôi, mà em lại sợ đến vậy...
Một cử động khẽ: Quang Anh đưa tay lên, rồi từ chính bóng của hắn, một cánh hoa đen sì tách ra, run rẩy như vừa thoát khỏi lửa.
Hắn đặt nó trước mặt Duy, không chạm, chỉ lặng lẽ thả xuống nền đất.
Hắn sợ khi em nhìn thấy hắn làm nhiều điều khác thường hơn, em lại sợ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây... Đây là thứ tôi chưa từng cho ai nhìn thấy và cũng chưa từng cho ai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi cho em... Để em biết không phải lúc nào tôi cũng là quái vật.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đi nhé, đừng khóc.
Duy nhìn cánh hoa — nó thoạt tiên đen đặc như mực, nhưng rồi dưới ánh trăng yếu ớt hắt qua cửa sổ vỡ.
Quang Anh đi về, không khí trong căn trọ dường như thoáng đi phần nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
| Tôi sợ em khi nhìn thấy tôi lại khóc thêm nữa, tôi xin lỗi. |
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ trong lòng Duy không biến mất, nhưng một sự tò mò.
Một chút xíu thương cảm len vào, khiến cậu không còn khóc òa nữa.
Thấy một con quái vật, chỉ vỏn vẹn đúng ba lần chạm mắt nhau.
Nhưng khi đứng trước mắt em, hắn không phải là chính mình nữa, mà là một con người khác.
Không làm tổn thương em, dịu dàng hơn đến mức chính bản thân hắn cũng phải bất ngờ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cám—cám ơn anh. / Nhặt cánh hoa lên /
Một sự kết thúc giữa đêm vắng lặng, hàng cây ngoài trời đêm. Gió đung đưa theo từng nhịp điệu.
Cũng giống như hai con người, khác nhau về mọi thứ. Nhưng giống như có chung một trái tim đang ấm nóng.
| ~ ~ ~ |
End here.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play