[ Gempa × BoBoiBoy ] Oneshot
_° Chuyện Tình Đôi Ta °_
Mùa Hạ trải dài trên những con phố nhỏ, ánh nắng vàng rực rỡ như rót mật vào từng ngóc ngách. Cỏ dại mọc len lỏi giữa vỉa hè, hoa dại chồi lên như những lời thì thầm nhẹ nhàng của mùa. Trong căn nhà nhỏ cạnh dòng sông hiền hòa, tiếng gió lay nhè nhẹ qua tán lá tạo thành bản nhạc nền dịu êm cho một buổi sáng lười biếng.
BoBoiBoy khẽ ngáp, mắt lim dim nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên tay là cuốn sách chưa kịp đọc hết, nhưng cậu chẳng vội vàng gì. Bên cạnh, Gempa đang đứng trong bếp, tay cầm chiếc cốc trà đá, ánh mắt rực lên niềm vui nhẹ nhàng khi nhìn BoBoiBoy từ xa.
Gempa bước lại, đặt nhẹ chiếc cốc lên bàn cạnh BoBoiBoy
_° Gempa °_
“ - Uống đi cưng ”
_° BoBoiBoy °_
“ - Thời tiết hôm nay có vẻ hơi nóng.. ”
_° Gempa °_
“ - Mùa Hạ mà ”
_° Gempa °_
//Thì thầm, nụ cười vương trên môi//
BoBoiBoy ngoảnh lại, đôi mắt sáng lên khi nhìn Gempa. Không nói gì, chỉ đưa tay đón lấy cốc trà, hít hà mùi thơm thoang thoảng của bạc hà. Giây phút ấy, chỉ có hai người, chỉ có sự bình yên và cảm giác an toàn mà họ tìm thấy ở nhau.
Trưa mùa Hạ thường trôi chậm như những chiếc lá rơi. BoBoiBoy quyết định ra sân sau, nơi Gempa đã trải thảm nhỏ và chuẩn bị vài chiếc gối tựa. Ánh nắng len qua những tán cây, vẽ lên mặt đất những mảng sáng tối lung linh.
_° BoBoiBoy °_
//Nằm dài, đầu tựa vào đùi Gempa//
_° BoBoiBoy °_
“ - Gempa… nắng quá ”
_° BoBoiBoy °_
//Thở dài nhưng giọng lạc đi vì hạnh phúc//
Gempa cúi xuống, vuốt nhẹ mái tóc BoBoiBoy, đôi tay ấm áp truyền cho nhau một cảm giác mềm mại, gần gũi.
_° Gempa °_
“ - Ừ, mùa Hạ mà. Nhưng anh sẽ che nắng cho cưng ”
_° Gempa °_
//Nói, nụ cười nhẹ như cơn gió thoảng qua.//
Cả hai không cần lời nào thêm. Chỉ là những phút giây im lặng, cùng nhau nghe tiếng lá rì rào, tiếng chim hót xa xa, và đôi khi là tiếng côn trùng gọi nhau giữa buổi trưa oi ả.
Chiều đến, ánh nắng chuyển sang màu vàng mật ong. Gempa và BoBoiBoy cùng nhau ra sông, nơi nước trong veo phản chiếu bầu trời như tấm gương mênh mông. Gempa cởi giày, lội nước, kéo BoBoiBoy theo, cười rộn rã khi đôi chân nhỏ bé của cậu chạm vào dòng nước mát lạnh.
_° BoBoiBoy °_
//Cười, giọng run run vì lạnh nhưng vẫn thích thú//
_° BoBoiBoy °_
“ - Gempa! Nước lạnh quá! ”
_° Gempa °_
“ - Thế mới vui chứ ”
Gempa đáp, cúi xuống nhấc BoBoiBoy lên, đôi tay chắc chắn nhưng đầy trìu mến. Họ chơi đùa dưới ánh nắng, nước văng tung tóe, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, phản chiếu niềm vui giản dị mà trọn vẹn.
Khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời nhuộm hồng và tím, hai người trở về nhà, tay trong tay, tóc ướt nhè nhẹ, quần áo lấm nước. BoBoiBoy tựa vào Gempa, nhịp tim hòa cùng nhịp thở của nhau.
_° Gempa °_
//Ôm BoBoiBoy, thì thầm vào tai cậu//
_° Gempa °_
“ - Mùa Hạ này, chỉ cần có cưng, mọi thứ đều đủ rồi. ”
BoBoiBoy mỉm cười, mắt nhắm nghiền, cảm giác ấm áp lan tỏa từ trái tim Gempa vào lòng mình. Giữa mùa Hạ rực rỡ, giữa những ngày dài bình yên, tình yêu của họ như dòng sông chảy êm đềm, không cần gào thét, không cần hứa hẹn xa xôi, chỉ là hiện tại trọn vẹn, chỉ là nhau.
Buổi tối, khi ngôi nhà nhỏ yên ắng, Gempa và BoBoiBoy ngồi trước hiên nhà, ánh đèn vàng hắt ra từ phòng khách như dải nắng cuối cùng còn sót lại. BoBoiBoy tựa vào vai Gempa, lắng nghe nhịp tim đều đặn, nghe từng hơi thở nhịp nhàng.
_° BoBoiBoy °_
“ - Gempa… cảm ơn anh ”
_° BoBoiBoy °_
//Thầm thì, giọng ngập ngừng nhưng chân thành//
_° Gempa °_
//Quay sang, hôn nhẹ lên trán BoBoiBoy//
_° Gempa °_
“ - Cưng không cần cảm ơn đâu. Chỉ cần mình bên nhau, thế thôi là đủ ”
Gempa đáp, mắt sáng lên như phản chiếu cả bầu trời đầy sao mùa Hạ.
Cả hai cùng nhìn lên, ngôi sao đầu tiên xuất hiện giữa bầu trời tím sẫm. Một ngôi sao lẻ loi, nhưng với họ, nó mang cả thế giới.
Sáng hôm sau, nắng vẫn nhảy múa trên mái nhà, nhưng nhẹ nhàng hơn. Gempa dậy sớm, pha sẵn cà phê, mùi thơm lan tỏa khắp gian bếp. BoBoiBoy vẫn ngủ, nằm cuộn tròn trong chăn, tóc rối mềm phủ lên gối.
_° Gempa °_
//Khẽ cười, cúi xuống hôn lên mái tóc BoBoiBoy//
_° Gempa °_
“ - Cưng… dậy thôi, nắng mùa Hạ đang gọi đó ”
BoBoiBoy rên rỉ, nheo mắt mở dần, nhìn Gempa với ánh mắt nửa tỉnh nửa mê. Giây phút ấy, họ không cần lời nói, chỉ cần nhau. Một nụ cười, một cái chạm tay, đã đủ để trái tim họ nhảy cùng nhịp.
Buổi trưa, khi mặt trời lên cao, hai người cùng nhau ra vườn. Gempa tưới cây, BoBoiBoy nhặt những bông hoa rơi, ánh nắng chiếu trên tóc ướt mồ hôi của Gempa, lấp lánh như những viên pha lê.
_° BoBoiBoy °_
//Chạy lại, dùng tay quệt mồ hôi cho Gempa//
_° BoBoiBoy °_
“ - Đừng mồ hôi nữa, trông Gempa đẹp lắm rồi ”
_° BoBoiBoy °_
//Cười, đôi mắt sáng ngời//
_° Gempa °_
//Khẽ nhíu mày, nheo mắt nhìn BoBoiBoy, rồi bật cười//
_° Gempa °_
“ - Đẹp sao? Cưng mới là đẹp nhất. ”
Họ đứng đó, giữa vườn hoa và nắng mùa Hạ, cười đùa với nhau, lạc trong thế giới chỉ có hai người, nơi thời gian như ngừng lại, nhường chỗ cho những phút giây bình yên và hạnh phúc giản dị.
Chiều muộn, cơn mưa mùa Hạ bất chợt kéo đến. Những giọt mưa tí tách rơi trên mái nhà, trên lá cây, trên đường phố vắng. Gempa và BoBoiBoy đứng dưới hiên, ngắm mưa rơi.
_° BoBoiBoy °_
//Khẽ nắm tay Gempa, cảm giác ấm áp lan tỏa//
_° BoBoiBoy °_
“ - Mưa… mùa Hạ sao lạ quá, nhưng vui quá ”
_° Gempa °_
//Siết tay BoBoiBoy, kéo cậu lại gần, giọng trầm ấm//
_° Gempa °_
“ - Đúng vậy, mùa Hạ có mưa, có nắng, nhưng chỉ cần có cưng, mọi thứ đều tuyệt vời. ”
Họ cười, cúi xuống hôn nhau nhẹ nhàng, nước mưa rơi xung quanh, hòa cùng nhịp tim họ, tạo thành bản nhạc mùa Hạ dịu dàng, ngọt ngào.
Buổi tối, sau cơn mưa, trời trong vắt, những giọt nước còn sót lại trên lá cây phản chiếu ánh đèn vàng từ nhà. Gempa và BoBoiBoy cùng nhau ra ban công, uống trà, lắng nghe âm thanh đêm.
_° BoBoiBoy °_
//Dựa vào vai Gempa, nhắm mắt, thở dài//
_° BoBoiBoy °_
“ - Em… yêu Gempa… nhiều lắm ”
_° BoBoiBoy °_
//Thì thầm, giọng lạc đi//
_° Gempa °_
//Quay lại, hôn nhẹ lên môi BoBoiBoy, đôi tay ôm chặt, mắt long lanh//
_° Gempa °_
“ - Anh cũng vậy, cưng à. Từng giây từng phút, từng mùa Hạ hay bất cứ mùa nào, đều chỉ muốn có cưng bên anh. ”
Họ ngồi đó, lặng yên, nhìn ra bầu trời đêm mùa Hạ, những vì sao lấp lánh như những lời hứa chưa nói, nhưng đã thấm vào tim, không bao giờ phai nhạt.
Những ngày Hạ trôi qua chậm rãi, nhưng đầy ắp kỷ niệm. BoBoiBoy và Gempa cùng nhau đi dạo trên con đường làng phủ đầy hoa dại, cùng nhau nấu những bữa cơm đơn giản nhưng tràn đầy tiếng cười, cùng nhau nằm trên thảm cỏ ngắm mây trôi, trò chuyện về những điều nhỏ nhặt nhưng ấm áp.
_° Gempa °_
//Đan tay vào tay BoBoiBoy//
_° Gempa °_
“ - Nhìn cưng cười, mình thấy mọi thứ đều xinh đẹp ”
BoBoiBoy nhìn Gempa, mắt long lanh như phản chiếu ánh nắng mùa Hạ, giọng ngập ngừng nhưng đầy yêu thương :
_° BoBoiBoy °_
“ - Cũng nhờ Gempa… khiến em cảm thấy thế giới này tuyệt vời hơn.”
Buổi tối cuối cùng của mùa Hạ, họ cùng nhau ngồi trước cửa sổ, lắng nghe tiếng ve kêu râm ran xa xa, cảm nhận từng làn gió cuối mùa vờn qua tóc. Gempa đặt tay lên vai BoBoiBoy, nhịp tim hòa vào nhau.
“ - Chỉ cần có cưng, mùa nào cũng đẹp, kể cả Hạ hay Đông ”
_° Gempa °_
//Giọng trầm ấm nhưng đầy trìu mến//
_° Gempa °_
“ - Cưng biết… chỉ cần có Gempa, mình chẳng sợ mùa nào cả ”
_° BoBoiBoy °_
//Cười, dựa vào Gempa, mắt nhắm lại//
Và họ ngồi đó, cùng nhau đón lấy từng khoảnh khắc, từng hơi thở, từng nhịp tim, để lưu giữ mùa Hạ của tình yêu giản dị, ngọt ngào và vĩnh cửu.
_° Hoa Sữa °_
Buổi tối dần buông xuống, những ngôi sao nhỏ hé lấp lánh trên bầu trời tím nhạt, như những ánh mắt tinh nghịch đang dõi theo mọi cử chỉ của Gempa và BoBoiBoy. Họ không vội về, để mặc cho từng bước chân chậm rãi dẫn lối qua những con phố nhỏ, nơi ánh đèn vàng hắt lên vỉa hè, nơi mùi hoa sữa vẫn thoang thoảng bám lấy từng góc phố.
Gempa kéo tay BoBoiBoy qua một quán bánh nhỏ, nơi tiếng nhạc piano trầm ấm tràn ra từ cửa kính. Không cần gọi món quá cầu kỳ, họ chọn những chiếc bánh ngọt giản dị, vừa đủ để nhấm nháp, vừa đủ để ngồi trò chuyện mà không bị quấy rầy bởi thế giới xung quanh.
_° Gempa °_
“ - Hương hoa sữa hôm nay khiến anh nhớ em nhiều hơn ”
_° Gempa °_
//Giọng êm như dòng suối trong trẻo//
BoBoiBoy cười, nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua bàn tay đang đặt trên tay Gempa.
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh luôn khiến em cảm thấy bình yên, Gempa à ”
Mắt họ chạm nhau, và chẳng cần lời, tất cả những gì chưa nói đều được truyền tải qua ánh nhìn. Khoảnh khắc ấy, như cả thế giới chậm lại, chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi thở hòa cùng mùi hoa sữa nhè nhẹ len qua khe cửa sổ.
Sau bữa tối, họ rảo bước dọc bờ sông. Những ngọn đèn đường phản chiếu lên mặt nước, lung linh như một dải ngân hà thu nhỏ. Gempa lặng im, tay vòng qua vai BoBoiBoy, để anh dựa vào mình.
_° Gempa °_
“ - Em có biết, mỗi lần hoa sữa rơi, anh đều nghĩ về em? ”
_° Gempa °_
//Thì thầm, giọng trầm nhưng dịu dàng//
_° BoBoiBoy °_
//Khẽ cười, đặt đầu lên vai Gempa, mắt nhắm hờ//
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh thật lãng mạn… nhưng em thích. ”
Sự gần gũi ấy không ồn ào, không phô trương, mà nhẹ nhàng như hơi gió cuối thu, khiến tim cả hai cùng lắng lại trong một khoảnh khắc tinh khiết.
Họ dừng chân dưới một gốc hoa sữa, nơi những cánh trắng rơi nhẹ trên mái tóc, trên vai, trên bàn tay họ. Gempa nhặt một cánh hoa, đặt lên môi BoBoiBoy, hôn nhẹ.
_° BoBoiBoy °_
//Cười, ánh mắt lấp lánh//
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh luôn biết cách làm trái tim em tan chảy. ”
. Tiếng gió thổi qua, mang theo hương hoa sữa và tiếng cười nhỏ của họ, như hòa cùng bản nhạc dịu dàng của phố phường yên bình. Họ không vội về, chỉ muốn giữ mãi khoảnh khắc này, để hoa sữa rơi, để tình yêu chầm chậm lan tỏa, để cả thế giới ngoài kia dường như chỉ còn là một bức phông nền tinh khôi.
. Khi bóng tối bao trùm, Gempa và BoBoiBoy tìm một chiếc ghế đá bên bờ sông, ngồi xuống, tay trong tay, mắt nhìn những ngôi sao phản chiếu trên mặt nước.
_° Gempa °_
“ - Anh muốn mỗi mùa hoa sữa đến, chúng ta đều ở bên nhau ”
_° BoBoiBoy °_
//Thì thầm//
_° BoBoiBoy °_
“ - Ừ… và để cho hoa sữa rơi mãi, như tình yêu của chúng ta. ”
_° BoBoiBoy °_
//Mỉm cười, khẽ nhấn tay anh//
Không gian yên lặng, chỉ còn tiếng gió, tiếng hoa rơi, và nhịp tim của hai người hòa cùng nhau. Từng cánh hoa sữa rơi, từng hơi thở, từng ánh mắt trao nhau, đều như một lời hứa không lời, một tình yêu dịu dàng nhưng bền chặt.
Họ ngồi đó, bên nhau, cho đến khi thành phố chìm vào giấc ngủ, để hoa sữa rơi, để tình yêu nở rộ theo từng nhịp thở, và để những khoảnh khắc ngọt ngào ấy in sâu vào tim, không bao giờ phai.
Những buổi chiều khác, họ cùng nhau đi dạo, uống trà, chơi đùa với cơn mưa nhẹ hay gió thoảng.
Những suy nghĩ riêng của Gempa và BoBoiBoy về nhau, những kỷ niệm nhỏ nhưng ngọt ngào.
Những chi tiết miêu tả cảnh vật theo mùa, ánh sáng, hương hoa sữa xen lẫn cảm xúc tình yêu, tạo cảm giác thơ mộng liên tục.
Sáng hôm sau, thành phố vẫn còn vương lại lớp sương mỏngi lớp sương mỏng, như muốn giữ lại chút dịu dàng của đêm qua. Gempa thức dậy sớm, ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt sương long lanh trên lá, hít thật sâu hương hoa sữa thoảng trong gió. Anh biết, hôm nay sẽ lại là một ngày bình yên, có BoBoiBoy bên cạnh, để mọi thứ trở nên thơ mộng và trọn vẹn.
BoBoiBoy bước vào phòng, tay cầm một tách trà nóng, ánh mắt sáng rực như nắng sớm len qua cửa sổ.
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh dậy sớm thật đấy ”
_° Gempa °_
//Đặt tách trà xuống bàn - Quay lại, mỉm cười//
_° Gempa °_
“ - Anh muốn thấy em tỉnh dậy, nhìn em cười là đủ. ”
Không gian tràn đầy hơi ấm, từng cử chỉ, từng ánh mắt đều như những cánh hoa sữa rơi chậm rãi, mềm mại, khiến trái tim họ cùng nhịp đập.
. Sau bữa sáng giản dị, họ cùng nhau đi dạo trên con đường rợp bóng cây, nơi hoa sữa vẫn rơi nhẹ trên vỉa hè. Gió thổi qua, quấn lấy họ, như muốn ôm trọn mọi khoảnh khắc hạnh phúc này. Gempa nắm tay BoBoiBoy, đôi tay ấm áp hòa cùng nhau.
_° Gempa °_
“ - Em có thấy, hoa sữa hôm nay dường như rơi nhiều hơn không? ”
_° Gempa °_
//Hỏi, giọng đầy ẩn ý//
_° BoBoiBoy °_
//Cười, tựa vào vai Gempa//
_° BoBoiBoy °_
“ - Em thấy, vì anh ở bên em. ”
. Họ ngồi xuống một băng ghế nhỏ bên công viên, nhìn trẻ con chơi đùa, nhìn những con chim hót líu lo trên cành cây. Khoảnh khắc giản dị ấy khiến trái tim họ thêm dịu dàng. Gempa đặt tay lên tay BoBoiBoy, nhấn nhẹ
_° Gempa °_
“ - Anh muốn mỗi ngày đều như thế này, chỉ có em và anh, cùng nhau. ”
_° BoBoiBoy °_
//Nghiêng đầu, mắt long lanh//
_° BoBoiBoy °_
“ - Em cũng vậy… em muốn thời gian ngừng lại, để mãi là chúng ta. ”
. Buổi trưa, ánh nắng len qua tán lá, rọi lên mái tóc họ, tạo nên những mảng sáng tối nhảy múa như trong một bức tranh thủy mặc. Họ dừng lại dưới một gốc hoa sữa, Gempa nhẹ nhàng nhặt một cánh hoa, đặt lên tóc BoBoiBoy.
_° Gempa °_
“ - Anh thích em lúc này nhất ”
Anh thì thầm. BoBoiBoy đỏ mặt, mím môi cười, tay khẽ chạm vào má Gempa
_° BoBoiBoy °_
“ - Em cũng vậy… em thích anh mọi lúc. ”
. Chiều xuống, họ cùng nhau ghé một quán cà phê nhỏ bên bờ sông, nơi ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt nước. Tiếng nhạc nhẹ nhàng tràn trong không gian, pha lẫn mùi cà phê và hương hoa sữa. Gempa và BoBoiBoy ngồi cạnh nhau, tay trong tay, cùng trò chuyện về những điều nhỏ nhặt nhưng khiến họ cười thật lòng.
Buổi tối dần buông xuống, những ngôi sao nhỏ hé lấp lánh trên bầu trời tím nhạt, như những ánh mắt tinh nghịch đang dõi theo mọi cử chỉ của Gempa và BoBoiBoy. Họ không vội về, để mặc cho từng bước chân chậm rãi dẫn lối qua những con phố nhỏ, nơi ánh đèn vàng hắt lên vỉa hè, nơi mùi hoa sữa vẫn thoang thoảng bám lấy từng góc phố.
. Gempa kéo tay BoBoiBoy qua một quán bánh nhỏ, nơi tiếng nhạc piano trầm ấm tràn ra từ cửa kính. Không cần gọi món quá cầu kỳ, họ chọn những chiếc bánh ngọt giản dị, vừa đủ để nhấm nháp, vừa đủ để ngồi trò chuyện mà không bị quấy rầy bởi thế giới xung quanh.
_° Gempa °_
“ - Hương hoa sữa hôm nay khiến anh nhớ em nhiều hơn ”
Gempa nói, giọng êm như dòng suối trong trẻo. BoBoiBoy cười, nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua bàn tay đang đặt trên tay Gempa.
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh biết không, anh luôn khiến em cảm thấy bình yên đó ”
. Mắt họ chạm nhau, và chẳng cần lời, tất cả những gì chưa nói đều được truyền tải qua ánh nhìn. Khoảnh khắc ấy, như cả thế giới chậm lại, chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi thở hòa cùng mùi hoa sữa nhè nhẹ len qua khe cửa sổ.
Sau bữa tối, họ rảo bước dọc bờ sông. Những ngọn đèn đường phản chiếu lên mặt nước, lung linh như một dải ngân hà thu nhỏ. Gempa lặng im, tay vòng qua vai BoBoiBoy, để anh dựa vào mình.
_° Gempa °_
“ - Em có biết, mỗi lần hoa sữa rơi, anh đều nghĩ về em? ”
_° Gempa °_
//Thì thầm, giọng trầm nhưng dịu dàng//
_° BoBoiBoy °_
//Khẽ cười, đặt đầu lên vai Gempa, mắt nhắm hờ//
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh thật lãng mạn… nhưng em thích. ”
Sự gần gũi ấy không ồn ào, không phô trương, mà nhẹ nhàng như hơi gió cuối thu, khiến tim cả hai cùng lắng lại trong một khoảnh khắc tinh khiết.
Họ dừng chân dưới một gốc hoa sữa, nơi những cánh trắng rơi nhẹ trên mái tóc, trên vai, trên bàn tay họ. Gempa nhặt một cánh hoa, đặt lên môi BoBoiBoy, hôn nhẹ.
_° Gempa °_
“ - Tặng em, lần nữa ”
_° BoBoiBoy °_
//Cười híp mắt//
_° BoBoiBoy °_
“ - Gempa, anh luôn biết cách làm trái tim em tan chảy ”
Tiếng gió thổi qua, mang theo hương hoa sữa và tiếng cười nhỏ của họ, như hòa cùng bản nhạc dịu dàng của phố phường yên bình. Họ không vội về, chỉ muốn giữ mãi khoảnh khắc này, để hoa sữa rơi, để tình yêu chầm chậm lan tỏa, để cả thế giới ngoài kia dường như chỉ còn là một bức phông nền tinh khôi.
Khi bóng tối bao trùm, Gempa và BoBoiBoy tìm một chiếc ghế đá bên bờ sông, ngồi xuống, tay trong tay, mắt nhìn những ngôi sao phản chiếu trên mặt nước.
. Không gian yên lặng, chỉ còn tiếng gió, tiếng hoa rơi, và nhịp tim của hai người hòa cùng nhau. Từng cánh hoa sữa rơi, từng hơi thở, từng ánh mắt trao nhau, đều như một lời hứa không lời, một tình yêu dịu dàng nhưng bền chặt.
Họ ngồi đó, bên nhau, cho đến khi thành phố chìm vào giấc ngủ, để hoa sữa rơi, để tình yêu nở rộ theo từng nhịp thở, và để những khoảnh khắc ngọt ngào ấy in sâu vào tim, không bao giờ phai.
Những buổi chiều khác, họ cùng nhau đi dạo, uống trà, chơi đùa với cơn mưa nhẹ hay gió thoảng.
Những suy nghĩ riêng của Gempa và BoBoiBoy về nhau, những kỷ niệm nhỏ nhưng ngọt ngào.
Những chi tiết miêu tả cảnh vật theo mùa, ánh sáng, hương hoa sữa xen lẫn cảm xúc tình yêu, tạo cảm giác thơ mộng liên tục.
Sáng hôm sau, thành phố vẫn còn vương lại lớp sương mỏng, như muốn giữ lại chút dịu dàng của đêm qua. Gempa thức dậy sớm, ngồi bên cửa sổ, nhìn những giọt sương long lanh trên lá, hít thật sâu hương hoa sữa thoảng trong gió. Anh biết, hôm nay sẽ lại là một ngày bình yên, có BoBoiBoy bên cạnh, để mọi thứ trở nên thơ mộng và trọn vẹn.
. BoBoiBoy bước vào phòng, tay cầm một tách trà nóng, ánh mắt sáng rực như nắng sớm len qua cửa sổ.
_° BoBoiBoy °_
“ - Chà, công nhận lúc nào anh cũng dậy sớm thật đấy ”
_° Gempa °_
//Cười, cầm lấy tách trà - Ung dung đáp//
_° Gempa °_
“ - Anh dậy sớm để ngắm em với lại anh còn phải làm bữa sáng cho vợ yêu anh nữa chứ~ ”
_° BoBoiBoy °_
//Đỏ mặt - ngại ngùng//
Không gian tràn đầy hơi ấm, từng cử chỉ, từng ánh mắt đều như những cánh hoa sữa rơi chậm rãi, mềm mại, khiến trái tim họ cùng nhịp đập.
_° Kẹo Sữa °_
Có những buổi chiều dịu dàng đến mức thời gian dường như quên cả thở. Gió khẽ trôi ngang qua ô cửa sổ, len vào từng khoảng trống nhỏ bé trong gian phòng, đem theo hương của đất trời sau cơn mưa.
Bầu trời lúc ấy nhuộm một màu xanh lặng lẽ, không rực rỡ đến mức làm người ta choáng ngợp, cũng không buồn đến mức khiến tim trĩu nặng. Nó chỉ đơn giản là sự an yên — một kiểu yên bình mà người ta có thể sống mãi bên trong, không cần thoát ra.
Ở đâu đó, tiếng lá cọ vào nhau khe khẽ, như lời thì thầm mơ hồ. Có thể là bí mật của thiên nhiên, cũng có thể là bài hát dành riêng cho những kẻ biết lắng nghe. Người ta bảo, khi tâm hồn đủ lặng, thì cả thế giới cũng sẽ dịu lại để phù hợp với nhịp thở ấy.
Và trong sự dịu dàng của thế gian, có một sự dịu dàng khác còn ngọt ngào hơn — một sự dịu dàng không đến từ gió, không đến từ mây, mà đến từ ánh mắt của một người. Một ánh mắt nhìn bạn như thể bạn là toàn bộ vũ trụ trong mắt họ.
BoBoiBoy chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua những ngày tháng nhẹ nhàng đến thế. Với cậu, thế giới vốn luôn là một hành trình dài với vô vàn sóng gió, những trách nhiệm, những cuộc chiến tưởng như không bao giờ dứt. Cậu quen với việc chạy, quen với việc chống đỡ, quen với việc đặt người khác lên trên mình. Thế nên, khi lần đầu cậu nhận ra mình đang ngồi yên, ngực không gánh nặng, lòng không sóng gió… chính cậu cũng phải ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì ai lại đem đến cho cậu sự an yên đó?
Câu trả lời thật ra đã hiển nhiên từ rất lâu — Gempa.
Gempa, người đàn ông của đất, mạnh mẽ và vững chãi như chính ngọn núi anh mang trong tên. Từ cái chạm đầu tiên, BoBoiBoy đã nhận ra sự ấm áp nơi anh. Không phải là ngọn lửa rực cháy khiến người ta bỏng rát, mà là sự ấm áp ngọt ngào, giống như viên kẹo sữa tan trong miệng. Chậm rãi, từ tốn, nhưng chẳng ai có thể thoát khỏi vị ngọt ấy.
_° Gempa °_
“ - Em lúc nào cũng mệt mỏi như thế này sao? ”
Giọng Gempa trầm, từng từ như mang theo sức nặng của đất. Anh hỏi, khi khẽ đặt bàn tay to lớn của mình lên vai BoBoiBoy.
_° BoBoiBoy °_
//Hơi giật mình, nhưng rồi lại cười, một nụ cười mỏng manh mà dịu dàng//
_° BoBoiBoy °_
“ - Em quen rồi. Không sao đâu. ”
Gempa nhìn nụ cười ấy, và trái tim anh nhói lên. Người ta có thể quen với mưa bão, nhưng không ai đáng phải sống mãi trong giông tố. Anh không nói gì thêm, chỉ im lặng kéo BoBoiBoy lại gần, để cậu dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của mình.
Âm thanh trái tim Gempa đều đặn vang lên dưới tai cậu. Vững vàng. Kiên định. Y hệt như con người anh.
BoBoiBoy chớp mắt. Đột nhiên, cậu thấy mình thật nhỏ bé, thật bình yên, như một đứa trẻ được che chở. Tựa như mọi sóng gió ngoài kia, một khi đến trước mặt Gempa, đều sẽ tan biến, chẳng còn cách nào chạm được đến cậu.
Ngày tháng bên nhau, sự ngọt ngào không cần lời hoa mỹ, chỉ cần ánh mắt và bàn tay.
BoBoiBoy thích ngồi bên bậu cửa, nhìn nắng rơi qua kẽ lá. Gempa sẽ ngồi phía sau, vòng tay ôm trọn lấy eo cậu, cằm khẽ tựa lên vai người mình thương. Họ không cần nói gì, nhưng cả thế giới lúc ấy đều đã lấp đầy bằng sự im lặng ngọt ngào.
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh này. ”
_° BoBoiBoy °_
“ - Nếu một ngày em không còn là em của bây giờ, anh có còn bên em không? ”
Gempa thoáng khựng, rồi bật cười khẽ. Tiếng cười của anh như tiếng đất lành nứt ra đón mầm cây. Anh xiết chặt vòng tay, thì thầm bên tai cậu :
_° Gempa °_
“ - Ngốc. Em dù có thay đổi thế nào, thì vẫn là em. Và anh thì vẫn chỉ yêu một người duy nhất là em thôi ”
BoBoiBoy im lặng một chút. Cậu chớp mắt, và nụ cười bất giác hiện lên, ngọt đến mức làm tim Gempa tan chảy.
Có hôm, Gempa mua về một túi kẹo sữa. BoBoiBoy tò mò, cậu vốn không hảo ngọt lắm, nhưng khi Gempa mở một viên, bóc giấy, rồi khẽ đưa đến miệng cậu, cậu lại chẳng thể từ chối.
_° BoBoiBoy °_
//Viên kẹo tan ra, béo ngậy và ngọt ngào - khẽ nhíu mày//
_° BoBoiBoy °_
“ - Ngọt quá ”
_° Gempa °_
//Bật cười, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cậu//
_° Gempa °_
“ - Giống em ”
_° BoBoiBoy °_
//Đỏ mặt, xô nhẹ vai anh//
_° BoBoiBoy °_
“ - Anh nói linh tinh ”
_° Gempa °_
//Nhìn sâu vào mắt cậu, đôi mắt như mang cả sự kiên định của núi.//
_° Gempa °_
“ - Ngọt hơn kẹo, đó là em. ”
Cậu nghẹn lại, trái tim đập rộn lên như đứa trẻ vừa bị trêu. Và ngay khoảnh khắc ấy, cậu biết mình đã chẳng thể rời khỏi vòng tay này thêm một lần nào nữa.
Khi màn đêm buông xuống, họ nằm bên nhau. Ánh trăng tràn qua ô cửa, phủ lên mái tóc, hàng mi, bờ môi. Thế giới lúc ấy dường như chẳng còn gì ngoài nhịp thở hòa chung.
Gempa vuốt mái tóc mềm mại của BoBoiBoy, chậm rãi, như thể cử chỉ ấy chính là một nghi lễ thiêng liêng. Anh không cần nói nhiều, nhưng mỗi cái chạm, mỗi ánh nhìn đều thì thầm :
_° Gempa °_
“ - Anh yêu em ”
BoBoiBoy vòng tay ôm lấy anh, ngón tay khẽ nắm lấy vạt áo, như sợ nếu buông ra, người này sẽ biến mất.
_° BoBoiBoy °_
“ - Đừng bỏ em. ”
_° BoBoiBoy °_
//Giọng nhỏ đến mức chỉ vừa đủ để Gempa nghe thấy.//
_° Gempa °_
“ - Anh chưa từng có ý định đó. ”
_° Gempa °_
//Mỉm cười, đặt một nụ hôn lên trán cậu.//
Và thế là, trong thế giới rộng lớn, nơi bao cơn bão từng cuốn trôi niềm tin và bình yên, BoBoiBoy tìm thấy cho mình một khoảng trời bé nhỏ. Khoảng trời ấy có hương vị của kẹo sữa, có nhịp thở của đất lành, và có vòng tay vững chãi của một người tên Gempa.
Một tình yêu không ồn ào, không phô trương, nhưng ngọt đến mức khiến người ta nguyện sống mãi trong đó.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play