Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chạy Nữa Đi, Để Xem Ai Bắt Được Ai [001×456][Lee Byung Hun × Lee Jung Jae]

Chap 1

Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun 37 tuổi
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae 19 tuổi
___________
Căn nhà nhỏ, tối tăm, mùi thuốc lá và rượu nồng nặc. Byung Hun đứng tựa vào khung cửa, phía sau là hai đàn em cao to, lạnh lùng. Người bố của Jae ngồi co rúm trên chiếc ghế cũ, mồ hôi túa ra, tay run run cầm điếu thuốc
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//giọng trầm, mỉm cười khẩy// Ông biết hôm nay tôi tới đây để làm gì rồi chứ?
Bố Jae
Bố Jae
//nuốt khan// T-tôi… tôi biết… chỉ là… bây giờ tôi…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//ngắt lời// Ông nợ tôi bao lâu rồi? Một tháng? Hai tháng? Hay đã thành… thói quen?
Bố Jae
Bố Jae
//hốt hoảng// Không! Không… Tôi không có ý… Chỉ là… hôm nay… tiền chưa tới tay…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//bước tới gần, cúi xuống nhìn thẳng// Tiền… chưa tới tay? Vậy chắc tay tôi phải lấy… thứ khác thay thế.
Bố Jae
Bố Jae
//mắt láo liên, giọng run rẩy// Không… đừng… Tôi… tôi có một đứa con trai… Nó sắp về rồi… nó sẽ mang tiền trả cho các anh…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//cười nhẹ, ánh mắt đầy ẩn ý// Con trai ông… Hừm. Nghe thú vị đấy. Tôi rất mong… được gặp cậu ta.
Không khí im ắng đến nghẹt thở. Tiếng đồng hồ cũ tích tắc vang lên, bên ngoài là tiếng bước chân đang tiến lại gần cửa
Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Jung Jae bước vào, vai đeo chiếc túi cũ, áo sơ mi dính mồ hôi, gương mặt mệt mỏi. Cậu khựng lại khi thấy bố mình đang ngồi co rúm trước một người đàn ông lạ, ăn mặc sang trọng, sau lưng là hai gã đàn em cao lớn.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//cau mày// … Bố, chuyện gì đây?
Bố Jae
Bố Jae
//giọng run run// Jae… đây… là…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//ngắt lời, chậm rãi bước lại gần, ánh mắt như soi thấu// Cậu là Jung Jae?
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//cảnh giác// Phải. Còn anh là ai?
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
Người mà bố cậu nợ một khoản tiền… khá lớn. Và nghe nói, hôm nay cậu sẽ trả thay ông ấy.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//quay sang bố, giọng nén tức giận// Lại nữa sao? Bao nhiêu lần rồi? Lần nào cũng hứa sẽ bỏ, rồi lại…
Bố Jae
Bố Jae
//né tránh ánh mắt con// Jae… chỉ cần đưa họ…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
Mẹ kiếp!
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
Tôi không có thời gian nghe 2 cha con các người nói nhảm
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
Tôi không có tiền! //quay sang Byung Hun// Anh muốn gì thì nói thẳng.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//nhếch môi// Muốn gì à? Tôi muốn tiền… hoặc mạng.
Bố Jae
Bố Jae
//hoảng loạn// Không… không… đừng…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//bình thản rút một con dao găm nhỏ từ thắt lưng đàn em, đặt lên bàn// Ông hết thời gian rồi.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//siết chặt quai túi, giọng lạnh lùng// Dừng lại.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//liếc Jae, giọng chậm rãi// Cậu muốn cứu mạng ông ta? Dễ thôi… đi theo tôi. Làm việc cho tôi… cho đến khi khoản nợ được xóa.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//ánh mắt phẫn nộ, nhưng biết mình không còn lựa chọn// … Được.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//mỉm cười nửa miệng// Khôn ngoan đấy.
Hun ra hiệu cho đàn em thu dao lại, rồi quay lưng bước ra cửa. Jae liếc bố một cái, ánh nhìn pha lẫn thất vọng và căm giận, trước khi theo bước Hun ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm, để lại người bố ngồi bệt xuống ghế, thở dốc.

Chap 2

Ri
Ri
Hí luuuu
Ri
Ri
Lại là truyện mới của Ri nè
Ri
Ri
Truyện đợt này Ri lưu ý trước, là sẽ có yếu tố ngược
Ri
Ri
Xíu xiu hoii🤭
________
Chiếc xe sang trọng của Hun lăn bánh rời khỏi khu phố nghèo. Không gian trong xe yên tĩnh đến ngột ngạt, chỉ có tiếng động cơ êm ái. Jae ngồi sát cửa sổ, nắm chặt quai túi, ánh mắt lạnh căm nhìn ra ngoài.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//giọng trầm, dằn từng chữ// Rốt cuộc anh muốn tôi làm cái gì?
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//tựa lưng thoải mái, liếc nhìn Jae với ánh mắt đầy ẩn ý// Tôi đã nói rồi. Làm việc cho tôi… nhưng không phải gõ bàn giấy hay bê hàng đâu.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//quay ngoắt sang, gằn giọng// Ý anh là sao?
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//nhoẻn cười, cúi người lại gần// Tôi thích cậu. Không phải vì cái miệng cứng đầu kia, mà là vì… //ánh mắt lướt qua cơ thể Jae// thân xác này.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//siết chặt tay, tức giận// Anh điên rồi.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//bật cười khẽ, không mảy may bận tâm// Có thể. Nhưng ông bố nát rượu của cậu… ông ta sẽ không sống nổi quá một đêm nếu tôi muốn. Cậu hiểu ý tôi chứ?
Không khí trong xe như đông cứng lại. Jae nghiến răng, bàn tay run lên vì giận dữ, nhưng ánh mắt lóe lên sự bất lực.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//thở hắt, giọng trầm khàn// … Nếu tôi đồng ý… ông ấy sẽ được yên?
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//ngả lưng, nhếch môi cười// Ừ. Chỉ cần ngoan ngoãn bên tôi… nợ sẽ tự biến mất.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//quay đi// … Đồ khốn.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//thản nhiên rót ly rượu trong xe, nhấp một ngụm// Khốn nhưng giàu. Và cậu thì… chẳng có lựa chọn nào khác.
Chiếc xe lao đi giữa phố xá sáng đèn. Trong khoảnh khắc ấy, Jae biết mình đã bước vào một trò chơi nguy hiểm, mà kẻ nắm toàn quyền điều khiển là Byung Hun.

Chap 3

Một căn biệt thự rộng lớn nằm giữa trung tâm thành phố. Cánh cổng sắt cao ngất mở ra, chiếc xe lăn bánh trên con đường lát đá dẫn vào sân. Bên trong, ánh đèn vàng ấm áp rọi khắp không gian sang trọng: trần nhà cao, cầu thang xoắn ốc, tranh quý hiếm treo trên tường. Jae bước vào, đôi giày rách nát dính bụi, trông lạc lõng hoàn toàn giữa sự xa hoa choáng ngợp
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//ngập ngừng, giọng khàn// … Đây là đâu?
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//nới cà vạt, vừa bước vừa thản nhiên// Nhà của tôi. Từ hôm nay… cũng là nơi cậu sẽ ở.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//siết quai túi, cau mày// Ở? Ý anh là… tôi phải ở đây như một…
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//nhếch môi, tiến lại gần// Một món nợ sống. Một món đồ mà tôi thích thì giữ, chán thì vứt.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//nghiến răng, gạt tay Hun khi bị kéo cằm lên// Tôi không phải thứ anh muốn làm gì thì làm!
Hun sải bước chậm rãi, dồn Jae lùi dần về phía chiếc sofa lớn giữa phòng khách. Jae lưng chạm vào ghế, ánh mắt vẫn đầy giận dữ nhưng đôi tay run lên vì bất lực
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//giọng nghẹn, khàn đặc// … Nếu tôi đồng ý… ông ấy sẽ được yên?
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//ngồi xuống sát bên, ghé môi gần tai Jae, giọng trầm thấp// Ừ. Chỉ cần ngoan ngoãn bên tôi… tôi sẽ giữ ông ta sống.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//mím môi đến bật máu, quay đi// … Đồ khốn.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//bật cười, rót ly rượu vang, thản nhiên nhấp một ngụm// Khốn hoài luôn ấy...Khốn… nhưng là khốn nhân từ. Và cậu thì… chẳng còn đường nào để thoát khỏi tay tôi.
Trong căn biệt thự xa hoa, ánh đèn vàng trải dài như một chiếc bẫy lộng lẫy. Jae hiểu rằng từ giây phút này, cậu đã hoàn toàn bị trói buộc vào trò chơi đen tối của Byung Hun.
Đêm khuya. Biệt thự tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn vàng dịu hắt xuống phòng khách rộng lớn. Ngoài trời mưa lất phất, tiếng gió lùa qua khung cửa kính rộng. Jae ngồi co mình ở một góc sofa, bàn tay vẫn nắm chặt quai túi như bấu víu chút tự do cuối cùng. Hun bước ra từ phòng thay đồ, áo sơ mi mở cúc hờ, trên tay là ly rượu vang đỏ.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//nhấp một ngụm rượu, giọng trầm chậm// Thư giãn đi. Từ nay, nơi này là nhà của cậu.
Lee Jung Jae
Lee Jung Jae
//cười nhạt, ánh mắt căm hận// Nhà ư? Một cái lồng thì đúng hơn.
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//tiến lại gần, ngồi xuống sát bên, ngón tay nâng cằm Jae lên ép cậu nhìn thẳng// Lồng thì sao? Chim trong lồng vẫn phải hót… cho chủ nhân nghe
Lee Byung Hun
Lee Byung Hun
//giọng anh gằn lên đay nghiến//

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play