[Shoot2k X Pan06] Trả Thù Cho Người Tôi Yêu...
Chương 1
ery
truyện này có tố chất bạo lực, nếu đọc không được xin hãy thoát ra !
ery
thật ra truyện này như loại tiểu thuyết ấy
ery
nhưng mà tui viết tiểu thuyết không được
ery
nó bị lộn xộn tùm lum hết, tui quạo quá nên qua truyện chat luôn
ery
mong không phản ánh về việc này !!
Tôi tên là Phan Phước An, tôi là một cậu bé sống cùng với em gái trong ngôi nhà bao trùm bóng tối, những đồ vật trước mắt đối với tôi nó không có sắc màu, nó chỉ là một màu đơn sắc.
tôi tự nhốt mình trong căn nhà, không cha không mẹ, sống cùng em gái với cái bóng tối, đèn nhấp nháy lờ mờ không rõ. Người em gái của tôi đã mắc căn bệnh nan y phải ngồi trên chiếc xe lăn đi qua lại trong nhà.
từ nhỏ tôi được mệnh danh là con quỷ trong mắt bao nhiêu người, tôi đã tự tay mình giết chết một con chó, nó đã làm tôi khó chịu vì cứ liên tục sủa vào người tôi. Lúc đó, gia đình tôi bị dị nghị, né tránh, cha mẹ tôi không chịu được mà đã cùng nhau nắm tay rồi kết liễu mạng sống của mình.
tôi đã nuôi sống bản thân và người thân duy nhất bên tôi và ở trong ngôi nhà tối tăm suốt bao nhiêu năm liền cho tới khi tôi quyết định bước ra ánh sáng.
Ngay buổi trưa nắng nóng, tôi đã đi ra ngoài trước cái ánh mắt đó, ánh sáng ấm áp đã chiếu rợi vào tôi, những luồn gió chen nhau trong nắng thổi vào mái tóc tôi.
tôi không một cảm xúc trên mặt nhưng vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng, tôi lang thang ở gốc phố nhìn xung quanh như rằng chúng đã thay đổi. Tôi không cứ nhìn quanh mãi không chú ý đằng trước mà đã va phải một người.
Mạch Võ Quốc Đạt
Này cậu có sao không...
Nghe tiếng hỏi đầy dịu dàng và phần bối rối đó tôi bất giác ngẩng đầu lên nhìn, trước mắt tôi là một cậu học sinh cao ráo, một tay ôm một chồng sách, một tay đang đưa ra đỡ lấy tôi.
Tôi trả lời cậu ấy với giọng nói vô cảm, lạnh lùng và tự mình đứng lên không cần cậu ấy đỡ. Vừa đứng lên cậu ấy đã cất tiếng nói khẽ hỏi tôi.
Mạch Võ Quốc Đạt
Không sao thì tốt..
Mạch Võ Quốc Đạt
nhưng chúng ta làm quen được không..
Tôi thắc mắc nhìn cậu ta, mà mãi cậu ta cứ cuối đầu ngập ngừng không chịu nói, tôi phải hỏi cậu ta lại nhiều lần thì cậu ta mới dám trả lời.
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi không có bạn bè..
Mạch Võ Quốc Đạt
muốn làm quen với anh..
một kẻ không cảm xúc như tôi thì tôi lại nghĩ làm gì xứng được sự yêu thương như thế, tôi khẽ nhíu mài rồi nhìn cậu ta
Phan Phước An
Tôi không chấp nhận
Phan Phước An
tôi nói cho cậu biết
Phan Phước An
tôi đáng sợ lắm đấy
Phan Phước An
tôi sẽ làm tổn thương cậu và làm cho cậu sợ tôi
Phan Phước An
và tôi không cần bạn bè
Mạch Võ Quốc Đạt
nhưng tôi không sợ..
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi chỉ cần bạn bè thôi..
tôi nghe cậu ta nói như thế thì khựng lại, nhìn thẳng vào mắt cậu ta có vẻ khó tin. Tôi nghĩ rằng cậu ta đẹp như thế thì tại sao lại van xin thứ gọi là tình cảm bạn bè.
Tôi cũng đã rung động trước câu nói của cậu ta, dù cho tôi không có cảm xúc đi chăng tôi vẫn cảm nhận được cậu ta có vẻ rất tội nghiệp.
Phan Phước An
Tôi ngỡ cậu không cần những thứ tình bạn như thế
Phan Phước An
ai ngờ lại van xin thế à?
Phan Phước An
tội nghiệp thật
Phan Phước An
được tôi đồng ý
vừa đồng ý làm bạn với cậu ta, tôi thấy cậu ta như hoa được tưới nước vào vậy, vui mừng mà cười không ngừng, không dừng ở đó cậu ta còn chạy lại ôm chầm lấy tôi vào lòng.
lần đầu tiên tôi được ôm như thế, cảm giác ấm áp truyền vào cơ thể tôi, lúc này tôi ngây người ra như thể một bức tượng, tôi không đẩy mà như cảm nhận tình yêu thương như thế, mãi đến lúc tôi chợt nhận ra tôi lại cảm thấy ngại ngùng.
Phan Phước An
đừng ôm tôi như thế..
Phan Phước An
chỉ là bạn thôi mà
Mạch Võ Quốc Đạt
à tôi xin lỗi..
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi tên Quốc Đạt
Mạch Võ Quốc Đạt
cậu tên gì..
Phan Phước An
Phan Phước An
Mạch Võ Quốc Đạt
được rồi tôi ghi nhớ tên cậu rồi
Mạch Võ Quốc Đạt
giờ sắp vào giờ học của tôi
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi xin phép đi trước nhé
Mạch Võ Quốc Đạt
hẹn gặp cậu sau
cậu ta vẩy tay chào tôi rồi quay lưng chạy nhanh đến trường, tôi đứng đó nhìn bóng lưng của cậu ta say mê, tôi lúc này nhận ra rằng.
Phan Phước An
cái ôm lúc nảy của cậu..
Phan Phước An
đã làm tôi xao xuyến..
Phan Phước An
cậu đã sắp chiếm được trái tim tôi..
Phan Phước An
ngay lần đầu gặp sao..
ery
Truyện chat vẫn là chân ái
Chương 2
Tôi như rằng say đắm mãi vào cái ôm đầu tiên đấy, tôi ghi nhớ khuôn mặt của cậu ta, góc dáng của cậu ta, giọng nói cậu ta thậm chí là mùi hương trên cơ thể của cậu ta. Tôi không đi dạo nữa mà về nhà, dù chăng đã về ngôi nhà ấy tôi vẫn mơ màng nhớ lại về cậu ta mãi.
Quốc Đạt là thứ gì đó đã kéo tôi ra khỏi vực thẩm tối đen ấy, dường như cuộc sống tôi nhiệm được một chút màu sắc của tình yêu, trái tim đen của tôi đã được cậu ta tô lại một gốc, tôi mơ màng mãi vẫn không biết khi nào thoát ra, cho đến khi em tôi cất tiếng nói.
tôi như bừng tỉnh khi nghe tiếng em gái mình, tôi ngỡ ngàng nhìn sang em gái mình. Giọng nói em ấy lẫn vào vài tiếng ho, đây là lần đầu tiên mà tôi nghe em gái tôi cất tiếng nói.
từ khi em gái tôi được sinh ra, kể cả lúc cha mẹ tôi mất đến hiện giờ em gái tôi chưa từng nói chuyện với tôi khi nào. Lần này em ấy giọng run run hỏi tôi, giọng dịu dàng nhưng lại rất đau sót.
Phan Phước An
em vừa nói sao..
Mỹ Tâm
em lo cho anh xảy ra chuyện..
Phan Phước An
anh không sao..
em gái tôi nghe được câu nói yên tâm như thế, em ấy lại trở về trạng thái ban đầu không cảm xúc không tiếng nói hay bất kể hành động gì, em gật đầu rồi quay lưng bỏ đi. Tôi thì quen rồi không nói gì rồi cũng đi lên lầu.
căn phòng tôi như được bóng tối nuốt chửng, không ánh đèn, xung quanh chỉ toàn là bóng tối. Tôi đi thẳng vào dường như tôi đã quen thuộc với căn phòng ấy, tôi ngồi trên chiếc bàn đã phai màu cũ kĩ, trên chiếc bàn ấy không chứa món gì ngoài một chiếc dao răm và một bức hình.
Tôi nhìn vào bức hình đấy, bức hình mà cả gia đình tôi chụp chung, tôi vẫn vậy lúc đó tôi không một cảm xúc, mắt tôi như một kẻ máu lạnh nhìn thẳng vào máy ảnh, tôi bây giờ vẫn vậy không cảm xúc, lạnh lùng dù đã được tô ít màu sắc chăng nữa.
tôi nhìn bức hình ấy rồi lại bất giác nhìn qua con dao râm bên cạnh, đó là con dao mà mẹ tôi đã đưa cho tôi bảo vệ bên người, tôi vẫn giữ kĩ xem như là báu vật của mẹ tôi, nhiều lần tôi đã nghĩ quẩn nhưng rồi cũng thôi.
Tôi vẫn còn đang nhìn hai thứ được đặt gọn trên bàn ấy, say sưa, rồi đột nhiên có tiếng chuông cửa, nó vừa rè vừa ồn, tôi cũng giật mình vì nó, trong đầu tôi hiện đầy câu hỏi tại sao lại có người đến nhà tôi, tại sao họ lại quan tâm đến?.
đầy sự nghi vấn hiện lé lên trên đầu, rồi tôi vẫn mặc kệ xuống dưới xem xét. Đứng trước cửa tôi dùng ánh mắt sắt bén nhìn cánh cửa ấy rất lâu, tôi sợ rằng bên ngoài là kẻ xấu không dám manh động, tôi khẽ hỏi một câu.
Mạch Võ Quốc Đạt
Quốc Đạt..
Phan Phước An
sao cậu tìm được nhà tôi?
Mạch Võ Quốc Đạt
lúc nảy tôi thấy cậu đi đường song song
Mạch Võ Quốc Đạt
rồi thấy cậu vào căn nhà này..
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi nghĩ đây là nhà cậu..
Mạch Võ Quốc Đạt
cậu mở cửa cho tôi vào được không..
tôi mở cửa cho cậu ấy vào, trước mắt tôi cậu ấy như người khác, quần áo xộc xệch, tóc ướt sũng, tay chân cậu ta còn có vài đường trầy sướt. Tôi mời cậu ta vào, ngồi đối diện nhìn cậu ta một hồi lâu, tôi cảm nhận được gì đó khẽ hỏi cậu ta
Phan Phước An
cậu bị sao vậy
Mạch Võ Quốc Đạt
chỉ là bị té vào vũng nước thôi..
Phan Phước An
còn vết thương?
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi bị té mà..
Mạch Võ Quốc Đạt
cà vào mặt đường nên bị trầy..
Phan Phước An
ngồi đây đi tôi cho cậu mượn tạm bộ đồ
tôi đi lấy cho cậu ta một bộ đồ và hộp cứu thương sát trùng, tôi nhìn thấu cậu ta đã biết rằng cậu ta đang nói dối, tôi biết rằng cậu ta bị bắt nạt nhưng lại che dấu, tôi vẫn không nói gì, ngồi đó sát trùng vết thương cho cậu ta.
Lúc đó tôi cảm nhận được, ánh mắt dịu dàng đang nhìn lấy tôi, đúng cậu ta nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng đầy sự khó tả bên trong, tôi ngước lên chạm phải ánh mắt cậu ta, thấy vậy cậu ta liền quay mặt sang hướng khác mà không nói gì
Phan Phước An
mai mốt cậu đi cẩn thận vào
Phan Phước An
ngã thì đừng tìm đến tôi
Mạch Võ Quốc Đạt
nhà cậu tối thế
Mạch Võ Quốc Đạt
không có đèn luôn sao
Phan Phước An
tôi và em gái tôi sống thế cũng đã quen rồi
Phan Phước An
cần gì ánh sáng
Mạch Võ Quốc Đạt
em gái cậu sao
Mạch Võ Quốc Đạt
thế em gái cậu đâu nhỉ?
Phan Phước An
em gái tôi..
Phan Phước An
chẳng phải giờ này em ngủ sao
Mỹ Tâm
em nghe tiếng người khác nói..
Chương 3
Phan Phước An
đây là bạn của anh
Phan Phước An
cậu ấy là người tốt
Phan Phước An
không sao đâu
Phan Phước An
em bình tĩnh nhé
Mạch Võ Quốc Đạt
đúng đúng
Mạch Võ Quốc Đạt
chào em nhé
Mạch Võ Quốc Đạt
em tên gì nhỉ
Phan Phước An
em ấy chưa từng nói chuyện với tôi bao giờ
Phan Phước An
hôm nay là lần đầu tiên đấy
Phan Phước An
nên chắc em ấy không biết cách nói đâu
Phan Phước An
được rồi Tâm
Phan Phước An
em đi ngủ đi
Mạch Võ Quốc Đạt
em cậu bị làm sao vậy
Mạch Võ Quốc Đạt
sao có thể không nói gì chứ
Phan Phước An
em ấy mắc bệnh nan y
Phan Phước An
phải ngồi mãi trên chiếc xe lăng
Phan Phước An
kể từ khi em ấy sinh ra và cả khi ba mẹ tôi mất
Phan Phước An
em ấy cũng chưa nói chuyện với tôi một câu nào
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi xin lỗi..
Phan Phước An
tôi quen rồi
Mạch Võ Quốc Đạt
chuyện sau này..
Mạch Võ Quốc Đạt
cậu để tôi lo cho..
Mạch Võ Quốc Đạt
mỗi chiều tôi sẽ nấu cho cậu một buổi cơm..
Mạch Võ Quốc Đạt
và sẽ chơi với em cậu
Mạch Võ Quốc Đạt
để giữ tâm lý ổn định..
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi hứa đấy..
Mạch Võ Quốc Đạt
giờ tôi có chuyện rồi
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi phải về
Mạch Võ Quốc Đạt
cảm ơn cậu về bộ đồ nhé
lại một lần nữa, tôi lại cảm nhận được sự ấm áp vô cùng, tôi nhìn sâu vào cậu ta, trong đầu cứ rối bời cả lên cậu ta nói thế là thật hay đùa, cậu ta hứa thế thì có thực hiện hay không. Tôi vẫn không biết, nhưng tôi lại say ngà vào thứ gì đó cậu ta..có phải đã dùng cung tên chăng.
cho đến qua ngày, tôi vẫn còn suy nghĩ về cậu ta, sự ấm áp đầy yêu thương đấy đã chiếm lấy bộ não của tôi hiện giờ, mãi đến lúc như thế tiếng chuông cửa lại vang lên tôi tỉnh táo lại và nhận ra là cậu ta đến. Tôi bước đến mở cửa cho cậu ta, trên tay cậu ta là cả đống đồ vật trong nhà, nhìn cậu ta hôm nay tươi sáng hơn có lẽ hôm nay cậu ta không gặp điều gì xấu.
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi nói rồi mà
Mạch Võ Quốc Đạt
chiều tôi sẽ nấu một buổi cơm cho cậu ăn
Mạch Võ Quốc Đạt
và chơi với em cậu mà
Phan Phước An
là sự thật à..
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi đã nói dối đâu
Mạch Võ Quốc Đạt
phòng bếp cậu ở đâu
Mạch Võ Quốc Đạt
chỉ tôi đi
Mạch Võ Quốc Đạt
được rồi cậu ngồi trên ghế đi nhé
Mạch Võ Quốc Đạt
để tôi nấu cơm đã
Mạch Võ Quốc Đạt
à nhớ kêu cả em gái cậu ra nhé
cậu ta ôm đầy thứ lật vật đó đi vào phòng bếp nhà tôi
tôi cứ ngỡ đó là lời nói đùa
không ngờ lại là lời nói thật
cậu ta đã đến nấu cho tôi một buổi cơm và chơi cùng em gái tôi
Mạch Võ Quốc Đạt
sao ngon không?
Mạch Võ Quốc Đạt
tạm thôi hả
Mạch Võ Quốc Đạt
em thấy sao
Mạch Võ Quốc Đạt
cậu nhìn kìa
Mạch Võ Quốc Đạt
em gái cậu khen tôi nấu ăn ngon
Mạch Võ Quốc Đạt
cậu đang nói dối chứ gì
Phan Phước An
tên nhóc này..
cứ như thế, cả buổi ăn toàn là lời nói của cậu ta, toàn câu hỏi của cậu ta, cậu ta nói rất nhiều, không ngừng được giây nào nhưng vì thế mà em gái tôi đã vui hơn được một chút và cũng thật sự rất ấm áp cho đến buổi tối.
cậu ta phải về, tôi và em gái tôi có một buổi chiều vui vẻ như thế thật sự cảm nhận được ấm áp. Tôi lại thêm lần nữa, trái tim tôi lại được thêm chút sắc màu vì cậu ta. Cứ như thế, ngày nào cậu ta cũng đến nấu cho tôi một buổi cơm và chơi cùng em gái tôi, cậu ta thực hiện theo đúng lời hứa của mình.
Trong những ngày tháng ấy, trái tim tôi cứ thế mà tăng độ sắc màu lên mãi cho đến khi đạt được giới hạn. Tôi hoàn toàn như đã được kéo ra khỏi vực bóng tối, tôi đã được nhiệm sắc màu và tươi tắn hơn, em gái tôi cũng vậy, cười nhiều hơn, nói nhiều hơn và tâm hồn em cũng được kéo khỏi vực sâu.
Quốc Đạt cậu ấy đã mang luồn khí ấm áp vào căn nhà của tôi, lần gặp định mệnh ấy đúng thật là điều tôi thấy xứng đáng. Tôi đã thích cậu ta đã yêu cậu ta đến say đắm, từng giọng nói, từng cái vuốt ve dịu dàng của cậu ta đã làm tôi yêu say đắm.
Cho đến một ngày thích hợp nào đó, ánh sáng chiếu rợi vào căn nhà tôi tạo luồn ánh sáng ấm vàng vào mái tóc cậu ta, gió se se lạnh từ những khe cửa hở tôi ngồi đối diện cậu ta tay run run mà nhìn cậu.
Ngay lúc đó tôi cũng nhìn thấy cậu ta có vẻ cũng có chuyện gì để nói với tôi vậy, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, tay chân run run à nhìn cậu ta hôm nay chỉnh chu hơn mọi hôm nhiều. Tôi không để ý mà khẽ gọi tên cậu và định nói ra hết mọi chuyện trong lòng thì cậu ta..
Mạch Võ Quốc Đạt
Phan Phước An..
Mạch Võ Quốc Đạt
tôi thích cậu..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play