[HungAn] Tình Yêu Của Mafia
Chương 1 Bóng tối thành phố
Thành phố về đêm như một mê cung khổng lồ, ánh đèn neon hắt lên những con hẻm đầy rác rưởi và mùi thuốc súng còn vương vất. Ở nơi này, luật pháp chỉ tồn tại trên giấy, còn thực tế lại được viết bằng máu của những kẻ cầm súng. Trong bóng tối, hai thế lực Mafia lớn nhất đang chuẩn bị va chạm nhau.
Một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô – địa điểm giao dịch bí mật. Bên ngoài, cơn mưa nặng hạt dội xuống mái tôn kêu lộp bộp.
Cánh cửa sắt bị đẩy ra, bước vào là Lê Quang Hùng – áo sơ mi đen, khoác áo măng-tô dài, ánh mắt lạnh như băng. Hắn không nói gì, chỉ đưa ánh nhìn đảo qua khắp không gian.
Lê Quang Hùng
Làm gì cũng phải chuẩn xác. Đừng để sơ hở./ giọng hắn trầm, ra lệnh./
Ngay sau hắn, Trần Đăng Dương theo bước. Tay súng bắn tỉa này lặng lẽ đặt chiếc vali dài xuống bàn, trong đó chắc chắn là khẩu súng trường lắp ráp sẵn. Anh ta chẳng bao giờ nói nhiều, nhưng chỉ cần ánh mắt lia qua là đủ để người khác cảm thấy rùng mình.
Hoàng Kim Long thì khác. Hắn vỗ vai Dương, cười khẩy
Hoàng Kim Long
Đêm nay chắc vui đây. Hy vọng bọn chúng không nhát chết, tao đang ngứa tay lắm rồi.
Tiếp đó là Nguyễn Quang Anh, cầm laptop theo, ngón tay gõ liên tục, ánh sáng màn hình phản chiếu lên kính.
Nguyễn Quang Anh
“Tín hiệu sạch. Không có cảnh sát, không có vệ tinh theo dõi. Nhưng…/hắn liếc nhìn Quang Hùng / Tao phát hiện có một nguồn sóng lạ đang di chuyển gần đây.
Lê Quang Hùng
Bỏ qua đi.Chúng ta kiểm soát mọi thứ rồi./❄/
Cuối cùng là Nguyễn Thái Sơn, tay lái cừ khôi, vẫn nhai kẹo cao su nhóp nhép. Hắn dựa vào tường, cười tinh quái:
Nguyễn Thái Sơn
Nếu có rắc rối, tôi sẵn sàng chở các anh thoát khỏi đây. Nhưng nhớ nhé, tôi lái nhanh, ai không bám kịp thì tự chịu.
Không lâu sau, tiếng động cơ gầm rú vang lên. Một chiếc xe màu đen trườn đến trước cửa kho.
Bước xuống đầu tiên là Đặng Thành An – áo khoác da sẫm màu, gương mặt sạm lại bởi quá khứ đầy máu. Ánh mắt anh ta không hề run sợ khi đối diện với phe của Quang Hùng
Đặng Thành An
Lâu rồi mới gặp. Nghe nói các người muốn giao dịch?
Đi ngay sau An là Nguyễn Thanh Pháp, bước đi nhẹ như bóng, tay lướt qua con dao găm giắt nơi hông. Cậu ta hầu như chẳng phát ra tiếng động nào, ánh mắt lạnh lùng quét khắp nhà kho.
Nguyễn Thanh Pháp
Chúng đông hơn ta tưởng/thì thầm/
Phạm Anh Quân bước vào, gương mặt sắc lạnh. Hắn liếc Quang Hùng, ánh nhìn hai kẻ cầm đầu chạm nhau trong khoảnh khắc.
Phạm Anh Quân
Vẫn như cũ, Quang Hùng. Cậu quá tự tin.
Hoàng Đức Duy mang theo một chiếc cặp đen, luôn tỏ vẻ điềm tĩnh. Hắn khẽ chỉnh lại kính, nói chậm rãi
Hoàng Đức Duy
Đừng lãng phí thời gian. Đêm nay chúng ta không cần màn dạo đầu. Đi thẳng vào việc.
Cuối cùng là Trần Phong Hào, vóc người khá vạm vỡ, vai rộng, tay nắm chặt như chỉ cần một tín hiệu là xông vào đấm vỡ sọ bất kỳ ai.
Đặng Thành An
Hào, bình tĩnh/khẽ nhắc/
Trần Phong Hào
Tôi chỉ chờ chúng lên tiếng trước thôi/gằn giọng/
Không khí trong nhà kho căng như dây đàn. Hai phe đứng đối diện nhau, năm – năm. Bên ngoài, mưa vẫn đập mạnh, như tiếng trống báo hiệu sắp có một trận chiến đẫm máu.
Lê Quang Hùng
/ tiến lên một bước/ Các người muốn gì? Thành phố này đã thuộc về chúng tôi. Các người chỉ là kẻ đến sau.
Đặng Thành An
/không lùi bước, giọng khàn khàn nhưng rắn rỏi/ Thành phố này không thuộc về ai cả. Máu người dân đã đủ nhiều. Đã đến lúc quật ngã lũ như các người.
Kim Long bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp nhà kho
Hoàng Kim Long
Nghe xem! Một anh hùng cứu thế? Trong khi chính mày cũng là Mafia như chúng tao?
Nguyễn Thanh Pháp
/ lạnh lùng chen vào/ Khác biệt ở chỗ chúng tôi không giết người vô tội để mở rộng quyền lực.
Hoàng Đức Duy
/khẽ ho, phá tan sự im lặng/ Thôi được. Đêm nay chỉ mới bắt đầu. Còn nhiều cơ hội để máu chảy. Ta chưa cần quyết định tại đây.
Lê Quang Hùng
/nheo mắt nhìn Anh Quân/ Rồi xem. Kết cục của kẻ nào dám chống lại ta chỉ có một: máu nhuộm đường phố.
Anh Quân không đáp, chỉ mỉm cười nhạt.
Khi cả hai phe còn đang giằng co, Quang Anh đột ngột gõ mạnh bàn phím.
Nguyễn Quang Anh
Có chuyện rồi! Tín hiệu vệ tinh vừa bị cắt. Có kẻ thứ ba đang can thiệp!
Mọi ánh mắt lập tức xoay quanh. Thành An cau mày
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, cả nhà kho rung chuyển. Tường gạch nứt toác, bụi bay mù mịt.
Hoàng Kim Long
/lập tức rút súng, chĩa ra cửa/Chúng ta bị phục kích!
Trần Phong Hào
/hét lớn, kéo Thành An ra sau/Không phải lúc tranh cãi! Bảo vệ nhau trước đã!
Trong làn khói mịt mờ, những bóng người lạ xuất hiện – không thuộc phe nào cả. Một thế lực khác, ẩn giấu sau màn đêm, đã nhúng tay.
Hai phe – vốn là kẻ thù – giờ buộc phải rút súng đứng lưng tựa lưng.
Tui là tg nè
Kết thúc chương 1 – Máu và bóng tối chỉ vừa bắt đầu. Thành phố này không chỉ có hai thế lực… mà còn nhiều con quái vật khác đang chực chờ trong bóng đêm.
Tui là tg nè
∧_∧
(*・∀・*)
★*。:゚*〇☆〇*゚:。:*★
☆。*・:+*゚ ゚*+:・*。☆
THANK YOU
・*・゚゚゚゚・*・゚゚゚゚・*☆・*
Chương 2 Tuổi thơ máu lửa
Đêm mưa đó không chỉ để lại mùi khói súng trong nhà kho, mà còn khơi dậy những ký ức xa xưa. Quang Hùng và Anh Quân – hai con người đứng ở hai đầu chiến tuyến – từng là những đứa trẻ bình thường. Nhưng tuổi thơ của họ đã bị nhấn chìm trong máu.
Trong căn biệt thự sang trọng, một cậu bé ngồi thu mình trong góc phòng. Ngoài kia, tiếng súng vang lên chát chúa, tiếng người gào thét hỗn loạn. Đêm đó, tổ chức đối thủ bất ngờ tập kích gia tộc Hùng.
Người hầu chạy toán loạn, máu vương khắp nền gạch trắng.
Cậu bé run rẩy, nhưng ánh mắt lại sáng lên một tia lạnh lùng khác thường. Cha của cậu – ông trùm khét tiếng thành phố – bước vào, tay cầm khẩu súng còn bốc khói. Áo vest đen dính đầy máu, nhưng giọng ông vẫn trầm tĩnh
Ba Hùng
Nhớ kỹ, Hùng. Thế giới này chỉ có kẻ mạnh và kẻ chết. Nếu con muốn sống… con phải trở thành kẻ mạnh nhất.
Nói rồi, ông đặt khẩu súng lạnh ngắt vào tay cậu. Ngón tay bé nhỏ run rẩy nắm chặt. Ngoài kia, một tên sát thủ còn sống đang bò tới, thở khò khè.
Cậu bé cắn môi. Một giây, hai giây… Rồi đoàng! – tiếng súng vang lên. Viên đạn xuyên qua trán kẻ thù.
Từ giây phút đó, Lê Quang Hùng không còn là một đứa trẻ.
Cậu trở thành con sói non, lớn lên trong mùi thuốc súng, học cách tính toán, ra lệnh, và tuyệt đối không được để cảm xúc lấn át lý trí.
Ba cậu luôn lặp lại một câu
Ba Hùng
Cái ghế ông trùm… rồi sẽ là của con
Cũng mười năm trước, ở một góc khác của thành phố.
Một khu nhà ổ chuột, nơi những đứa trẻ con sống bằng nhặt rác, trộm cắp. Anh Quân cũng là một trong số đó – gầy gò, áo quần rách nát.
Đêm định mệnh, băng nhóm Mafia tràn vào, thiêu rụi cả khu phố. Chúng cần dọn đất để xây sòng bạc. Trong biển lửa, mẹ cậu ôm chặt lấy cậu, chạy từng bước giữa khói mù.
Mẹ Quân
Quân, chạy đi! Chạy thật xa…/bà hét, rồi đẩy cậu qua khe hở/
Nhưng ngay sau đó, một loạt đạn xé tan không khí. Máu văng lên mặt Quân, nóng hổi. Cậu gào thét, muốn lao tới, nhưng tay bị kéo mạnh lại.
Một bóng người lạ – một lão già từng là sát thủ lưu vong – kéo cậu ra khỏi địa ngục ấy
Lão sát thủ
Muốn sống không, nhóc?/ giọng lão khàn đặc/
Đôi mắt đẫm nước của Quân vẫn ánh lên ngọn lửa căm thù.
Phạm Anh Quân
Tôi muốn… giết chúng!
Từ hôm đó, Quân theo lão già. Cậu học cách ẩn mình, cầm dao, bắn súng. Lão già dạy cậu một nguyên tắc duy nhất
Lão sát thủ
Mafia chỉ sợ những kẻ không còn gì để mất. Con đường của mày là máu, nhưng đừng quên… mày chiến đấu vì cái gì.
Mỗi đêm, Anh Quân mơ thấy ánh lửa đỏ rực nuốt chửng mẹ mình. Mỗi sáng, cậu tỉnh dậy cùng nỗi căm thù cháy bỏng.
Hai số phận, hai con đường
Một người lớn lên trong nhung lụa, được định sẵn để ngồi lên ngôi vương Mafia.
Một người lớn lên từ đống tro tàn, chỉ còn căm hận làm động lực.
Thời gian trôi qua, họ trưởng thành – và cuối cùng, số phận đẩy họ đứng ở hai chiến tuyến.
Trong căn phòng tối, Quang Hùng ngồi một mình, rót rượu vang. Hắn nhìn ly rượu đỏ sóng sánh, thì thầm
Lê Quang Hùng
Cha, con sẽ không để ai cướp mất đế chế này
Ở một căn phòng khác, Anh Quân lau sạch con dao găm, ánh mắt như lưỡi thép.
Phạm Anh Quân
Vì mẹ, vì những người đã chết… tao sẽ phá tan cái thế giới thối nát này.
Hai lời thề vang lên trong đêm, ở hai nơi khác nhau. Nhưng rồi, sớm thôi, chúng sẽ va chạm…
Tui là tg nè
Kết thúc chương 2 – Máu quá khứ đã nhuộm đỏ con đường họ đi. Và khi hiện tại chạm trán, không ai trong số họ có thể quay đầu lại.
Tui là tg nè
・*・ ∧,,∧ ∧_∧ ・*・
'. ( 。・ω・)(・ω・。 ) .'
'・ | つ♥と |.・'
*゚' ・。。・゚ '*
τнänκ чöü ♬*゜
Chương 3 Gia nhập tổ chức
Thành phố không bao giờ ngủ. Trong những tòa cao ốc sáng đèn suốt đêm, những bàn tay vô hình đang điều khiển dòng tiền, ma túy, súng đạn. Và ở đâu đó trong bóng tối, mười con người trẻ tuổi bắt đầu con đường không lối thoát của mình.
Trong căn phòng rộng lớn, ánh đèn vàng hắt xuống bàn gỗ khắc đầy vết dao. Ông trùm – cha của Quang Hùng – ngồi ở ghế chính, chậm rãi rít điếu xì gà. Trước mặt ông, năm gương mặt trẻ tuổi đứng thẳng hàng.
Ba Hùng
Các con sẽ là thế hệ mới. Ai muốn ngồi vào ghế ông trùm thì phải tự chứng minh mình xứng đáng/giọng ông trùm trầm đục, đầy sức nặng/
Quang Hùng không đáp, chỉ gật đầu. Hắn biết rõ, sớm muộn ngai vàng này cũng là của mình.
Đăng Dương đứng im, tay đặt lên vali súng, ánh mắt sắc như dao. Với Dương, lời hứa duy nhất của anh là bảo vệ người đã cứu mạng mình – Quang Hùng.
Hoàng Kim Long
/cười khẩy, búng lưỡi/ Chỉ cần cho tôi máu, tôi sẽ cho các người thấy tôi xứng đáng đến mức nào.
Quang Anh thì thản nhiên mở laptop, màn hình hiện lên bản đồ camera thành phố.
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta đã nắm được hệ thống giám sát. Từ nay, cảnh sát chỉ thấy những gì tôi cho họ thấy.
Thái Sơn dựa vào ghế, tay xoay chìa khóa xe
Nguyễn Thái Sơn
Cứ để tôi cầm lái. Khi cần rút, tôi sẽ cho tất cả thoát ra nhanh hơn bất kỳ viên đạn nào.
Ba Hùng
/bật cười, tiếng cười vang vọng/Tốt. Các con không chỉ là sói con nữa… từ hôm nay, các con là móng vuốt của gia tộc.
Từ đêm đó, năm cái tên ấy chính thức bước vào trung tâm của tổ chức.
Phe thứ hai - Những kẻ không chấp nhận cúi đầu
Ở phía bên kia thành phố, trong một quán bar tối om dưới tầng hầm, Anh Quân và đồng đội ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ. Đèn đỏ mờ ảo phản chiếu lên những gương mặt đầy quyết tâm.
Lão sát thủ
Các người muốn chống lại gia tộc Lê ư? Một khi bước vào, không có đường lùi.
Giọng một lão già khàn khàn vang lên. Chính là người đã cứu Quân năm xưa, giờ trở thành thủ lĩnh ngầm dẫn dắt họ.
Phạm Anh Quân
/siết chặt nắm tay/ Tôi đã mất tất cả. Còn gì để lùi nữa?
Nguyễn Thanh Pháp
/rút dao, xoay giữa ngón tay, ánh mắt lóe sáng/ Cả đời tôi sống trong bóng tối. Giờ là lúc dùng bóng tối để xé toạc chúng.
Đặng Thành An
/dựa lưng vào ghế, giọng lạnh lùng/ Hùng nghĩ hắn thông minh. Nhưng bàn cờ này… tôi sẽ là người lật ngược.
Đức Duy gõ nhịp lên mặt bàn, từng từ như đinh đóng cột
Hoàng Đức Duy
Chúng ta không có tiền, không có quân. Nhưng chúng ta có thứ chúng không có – lý do để chiến đấu.
Trần Phong Hào
/ đấm mạnh xuống bàn, cốc bia vỡ ta/ Chúng giết người vô tội, thiêu rụi nhà chúng ta. Đến lúc phải cho chúng nếm mùi sắt thép.
Lão già nhìn bọn họ, gật đầu.
Lão sát thủ
Tốt. Từ hôm nay, các cậu là chiến binh của phe tự do. Các cậu sẽ sống… hoặc chết với danh nghĩa này.
Trong cùng một đêm, hai phe – năm người – chính thức bước chân vào thế giới Mafia. Một bên là con sói nối dõi quyền lực, một bên là những kẻ bị đẩy vào bóng tối bởi thù hận.
Họ không biết rằng, sự lựa chọn đêm nay sẽ gắn liền số phận mười người lại với nhau, và rồi đẩy thành phố này vào cơn bão máu không hồi kết.
Trên một nóc nhà cao tầng, Quang Hùng đứng một mình, gió tạt mạnh qua mái tóc. Hắn nhìn xuống thành phố – nơi ánh đèn xe nối dài bất tận.
Ở một mái nhà khác, không xa lắm, Anh Quân cũng đứng đó, nhìn cùng một khung cảnh. Anh không thấy Hùng, nhưng trong tim lại dấy lên linh cảm kỳ lạ – rằng một kẻ khác cũng đang nhìn thành phố với ánh mắt quyết định vận mệnh nó.
Họ không biết, con đường đã vẽ sẵn để rồi sẽ dẫn họ tới cùng một điểm – điểm giao nhau giữa máu, phản bội, và định mệnh.
Tui là tg nè
Kết thúc chương 3 – Hai phe chính thức gia nhập thế giới ngầm. Trò chơi vừa bắt đầu, và thành phố này chỉ còn chờ đợi tiếng súng đầu tiên vang lên.
Tui là tg nè
・*・ ∧,,∧ ∧_∧ ・*・
'. ( 。・ω・)(・ω・。 ) .'
'・ | つ♥と |.・'
*゚' ・。。・゚ '*
τнänκ чöü ♬*゜
Download MangaToon APP on App Store and Google Play