Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

{Rhycap} Tin Nhắn Chưa Gửi

Chap 1

Messenger – 21:47 tối
Quang Anh
Quang Anh
Ê lớp trưởng //🫡//
Đức Duy
Đức Duy
?
Quang Anh
Quang Anh
Mai học môn gì thế, tớ chưa quen thời khóa biểu.
Đức Duy
Đức Duy
Toán.
Quang Anh
Quang Anh
Ngắn gọn dữ vậy trời //😂//
Đức Duy
Đức Duy
Cần thêm gì?
Quang Anh
Quang Anh
Ờ thì… mai mặc áo đồng phục hay áo thể dục nhỉ?
Đức Duy
Đức Duy
Đồng phục.
Quang Anh
Quang Anh
Ok cảm ơn lớp trưởng đáng yêu 🤭
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Gì thế, ngại à? Haha.
Đức Duy
Đức Duy
Đừng gọi vậy.
Quang Anh
Quang Anh
Ủa sao, cậu không thích à?
Đức Duy
Đức Duy
Không.
Quang Anh
Quang Anh
Thế gọi cậu là gì?
Đức Duy
Đức Duy
Duy
Quang Anh
Quang Anh
Ồ… vậy chốt nha. Từ giờ tớ gọi cậu là Duy thôi 😌
Tin nhắn seen. Duy không trả lời nữa.
Sáng hôm sau – 06:32
Quang Anh
Quang Anh
Duy ơi, cậu ăn sáng chưa?
Đức Duy
Đức Duy
Chưa.
Quang Anh
Quang Anh
Vậy đi học cùng tớ, tớ mời ăn bánh mì trứng 😋
Đức Duy
Đức Duy
Không cần.
Quang Anh
Quang Anh
Trời, khó gần thế… nhưng tớ không bỏ cuộc đâu 😏
Seen lần nữa. Duy vẫn im lặng
Nhưng trong lòng, cậu lớp trưởng lạnh lùng lại khẽ cười…
Messenger – Thứ Ba, 19:12
Quang Anh
Quang Anh
Này, lớp trưởngrr 😎
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Sao lần nào nhắn cậu cũng “…” thế, tiết kiệm chữ à 😂
Typing…
Quang Anh
Quang Anh
Thế tớ nói nhiều cho đủ cả phần cậu nhé
Duy seen, không trả lời)
Quang Anh
Quang Anh
Hôm nay cậu làm bài kiểm tra Toán giỏi ghê.
Đức Duy
Đức Duy
Biết rồi.
Quang Anh
Quang Anh
Ủa, người ta khen mà đáp vậy luôn? 😳
Đức Duy
Đức Duy
Thế muốn đáp sao?
Quang Anh
Quang Anh
Ví dụ: “Cảm ơn Quang Anh dễ thương.”
Đức Duy
Đức Duy
…phiền.
Quang Anh
Quang Anh
🤯 Thì ra cậu biết xấu hổ rồi nha.
Đức Duy
Đức Duy
Không.
20:01
Quang Anh
Quang Anh
Mai có tiết thể dục, đi chung không?
Đức Duy
Đức Duy
Không thích ồn.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng đi với tớ vui mà 🥹
Đức Duy
Đức Duy
Cậu phiền thật đấy.
Quang Anh
Quang Anh
😌 Thích thì cứ nhận đi, ai bảo trả lời tin nhắn tớ hoài.
Đức Duy
Đức Duy
22:45
Quang Anh
Quang Anh
Này, ngủ chưa?
Đức Duy
Đức Duy
Chưa.
Quang Anh
Quang Anh
Tớ định kể bí mật
Đức Duy
Đức Duy
Không cần.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu không tò mò sao?
Đức Duy
Đức Duy
Không.
Quang Anh
Quang Anh
Vậy thôi tớ không kể 🤐
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Là gì?
Quang Anh
Quang Anh
Haha biết ngay mà. Bí mật là… mai tớ đem cơm hộp, chia cho cậu nửa 😋
Đức Duy
Đức Duy
Không cần.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng tớ vẫn đem, chuẩn bị tinh thần đi nhé 💙
Tin nhắn seen. Lần này Duy khẽ mỉm cười trước màn hình.
Duy gác điện thoại xuống, ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt cậu. Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm yên tĩnh. Trong đầu Duy thoáng qua một suy nghĩ mơ hồ:“Đúng là phiền… nhưng có lẽ cũng không tệ.”

Chap 2

Giờ ra chơi – 11:32 trưa, tại lớp
Quang Anh
Quang Anh
Duy ơiiii //🤗//
Đức Duy
Đức Duy
Gì.
Quang Anh
Quang Anh
Nhìn nè //👉🍱//
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Cơm hộp handmade đó nha, tớ dậy từ 6h sáng làm.
Đức Duy
Đức Duy
Ừ.
Quang Anh
Quang Anh
Sao “ừ”??? Ít nhất cũng phải khen: “Wow Quang Anh đảm đang quá” chứ
Đức Duy
Đức Duy
Dài.
Quang Anh
Quang Anh
//😤// Thôi khỏi khen, ngồi xuống đây ăn chung.
11:40
Quang Anh
Quang Anh
Nè, tớ gắp cho cậu miếng trứng cuộn 🍳
Đức Duy
Đức Duy
Tự ăn đi.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng tớ muốn chia cho cậu mà…//nhõng nhẽo//
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Đưa đây.
Quang Anh
Quang Anh
Hehe biết ngay không nỡ từ chối
Đức Duy
Đức Duy
Phiền.
Quang Anh
Quang Anh
Vậy mà vẫn ăn 🤭
11:48
Đức Duy
Đức Duy
Ai dạy cậu nấu vậy?
Quang Anh
Quang Anh
Mẹ tớ. Tớ hay phụ bếp, với lại… muốn tự tay làm cho người khác ăn
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Gì đấy, sao im thế?
Đức Duy
Đức Duy
Không có gì.
Quang Anh
Quang Anh
Haha, cậu thấy ngon rồi đúng không.
Đức Duy
Đức Duy
Tạm.
Quang Anh
Quang Anh
Trời đất, chê thì mai đừng mong có phần nhé// Dỗi//
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Ngon.
Quang Anh
Quang Anh
//😳//
Quang Anh
Quang Anh
Ủa cậu vừa khen tớ thiệt hả?
Đức Duy
Đức Duy
Đừng làm quá.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng tim tớ rung rồi nè //💓//
13:05 – sau giờ học
Quang Anh
Quang Anh
Duy này.
Đức Duy
Đức Duy
?
Quang Anh
Quang Anh
Mai tớ lại làm cơm hộp.
Đức Duy
Đức Duy
Không cần.
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng tớ thích chia cho cậu mà.
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Tùy
Nhưng trong ngăn bàn của Duy, có một mảnh giấy nhỏ ghi vội:“Cảm ơn vì bữa trưa.”
Quang Anh ngồi cười tủm tỉm một mình. Còn Hoàng Đức Duy, lần đầu tiên cảm thấy… bữa cơm trưa không còn nhạt nhẽo như trước.
nhỏ tác giả
nhỏ tác giả
có vẻ như truyện của tớ rất dở
nhỏ tác giả
nhỏ tác giả
nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt vì có một cậu bé được sinh ra
nhỏ tác giả
nhỏ tác giả
chúng ta hãy cùng Chúc mừng sinh Nhật Captain nào
nhỏ tác giả
nhỏ tác giả
Mình sẽ viết luôn chap 3 vì chưa đủ chữ
Chiều muộn – 17:12, sau giờ học thêm
Quang Anh
Quang Anh
Duy, cậu về chưa?
Đức Duy
Đức Duy
Đang ra cổng.
Quang Anh
Quang Anh
Đứng đó chờ tớ nha! 🏃
Đức Duy
Đức Duy
Phiền
Quang Anh
Quang Anh
Nói thế chứ tớ biết cậu sẽ không bỏ tớ lại đâu
17:20 – sân trường
Quang Anh
Quang Anh
Hộc hộc… chạy muốn xỉu

chap 3

Tiếp
Đức Duy
Đức Duy
Ai bảo chạy.
Quang Anh
Quang Anh
Sợ cậu bỏ về chứ sao.
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Nè Duy, mai trường mình có hoạt động thể thao đúng không?
Đức Duy
Đức Duy
Ừ.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu tham gia môn gì?
Đức Duy
Đức Duy
Bóng rổ.
Quang Anh
Quang Anh
Wow… hợp với cậu phết nha
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Tớ hứa sẽ cổ vũ cho cậu hết mình.
Đức Duy
Đức Duy
Không cần
Quang Anh
Quang Anh
Nhưng tớ muốn.
17:26 – lúc cả hai cùng đi bộ về
Quang Anh
Quang Anh
Duy này…
Đức Duy
Đức Duy
Gì.
Quang Anh
Quang Anh
Nếu cậu thắng, cho tớ một điều ước nha
Đức Duy
Đức Duy
Điều ước?
Quang Anh
Quang Anh
Ừ, bất cứ gì tớ muốn.
Đức Duy
Đức Duy
Không chắc.
Quang Anh
Quang Anh
Hứa đi.
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Hehe deal //🤝//
Đức Duy
Đức Duy
Mà nếu thua thì sao?
Quang Anh
Quang Anh
Thua thì… tớ vẫn ước
Đức Duy
Đức Duy
Vô lý.
Quang Anh
Quang Anh
Tình cảm đâu cần hợp lý đâu
Duy im lặng, chỉ gửi một dấu “…”. Nhưng lòng lại khẽ ấm, lần đầu thấy mình chờ mong trận đấu ngày mai…
Sáng ngày hội thể thao – 08:30
Quang Anh
Quang Anh
Duy ơi, chuẩn bị chưa?
Đức Duy
Đức Duy
Rồi.
Quang Anh
Quang Anh
Trông cool lắm á
Đức Duy
Đức Duy
Bình thường thôi
Quang Anh
Quang Anh
Chờ tớ lên khán đài nhé, tớ sẽ hét to cổ vũ cho cậu
Đức Duy
Đức Duy
Đừng làm lố.
Quang Anh
Quang Anh
Ai bảo… tớ muốn cả trường biết tớ cổ vũ riêng cậu.
09:15 – Trên sân, trận bóng bắt đầu
Quang Anh nhắn liên tục trong group riêng với Duy, dù biết cậu không thể đọc trong lúc chơi
Quang Anh
Quang Anh
Ném đẹp quá! 🎉
Quang Anh
Quang Anh
Trời ơi cậu chạy nhanh ghê 😍
Quang Anh
Quang Anh
Cẩn thận kìa!
Quang Anh
Quang Anh
Duy cố lênnnn 🥳
Trong sân, Hoàng Đức Duy vẫn giữ gương mặt lạnh như băng. Nhưng khi tiếng reo “DUY CỐ LÊN” từ khán đài vang lên, giọng Quang Anh cao nhất, lạc cả tiếng, Duy bất giác quay đầu. Cả trường ồ lên khi thấy khoảnh khắc đó — ánh mắt của cậu, lần đầu mềm lại, dừng hẳn trên một người
10:00 – Sau trận, Duy cầm chai nước, mồ hôi nhễ nhại
Quang Anh
Quang Anh
Tớ hét khàn cả cổ rồi đó
Đức Duy
Đức Duy
Nghe rồi.
Quang Anh
Quang Anh
Hihi, cậu có thấy mạnh mẽ hơn nhờ tiếng tớ không
Đức Duy
Đức Duy
… Có.
Quang Anh
Quang Anh
Aaaaa, Duy thừa nhận nha
Đức Duy
Đức Duy
Đừng nói cho ai.
Quang Anh
Quang Anh
Yên tâm, bí mật này tớ giữ cho riêng mình
10:10 – Khi cả hai đi ngang qua sân trường vắng, Quang Anh gửi tin nhắn, dù đang đi bên cạnh nhau
Quang Anh
Quang Anh
Cậu biết không… lúc cậu nhìn lên khán đài ấy, tớ thấy tim mình muốn nổ tung
Đức Duy
Đức Duy
Quang Anh
Quang Anh
Tớ vui vì ánh mắt đó dành cho tớ.
Duy không trả lời ngay. Nhưng bàn tay cậu thoáng siết nhẹ quai balo, để kìm lại nhịp tim đang loạn
Ngày hôm đó, không ai trong trường hiểu vì sao Hoàng Đức Duy lạnh lùng lại mỉm cười mơ hồ khi nghe một tiếng reo.Chỉ có Quang Anh biết, mình chính là lý do.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play