Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Tokyo Revengers] - Hoa Cỏ Lau -

Chương 1:

Đêm Tokyo chìm trong thứ ánh sáng chập chờn của những bản hiệu đèn neon, con đường vắng vẻ vang lên tiếng của những chiếc xe nối đuôi nhau
Sau một khoảng thời gian không dài cũng chẳng thể gọi là ngắn, đoàn xe bao gồm năm chiếc dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nhưng không kém phần sang trọng
*Lạch cạch
Lính
Lính
Boss /Cúi đầu/
Một vài tên mặc vest, có vẻ là vệ sĩ mở cửa xe cúi đầu chờ một ai đó xuống xe
Karama Genzo
Karama Genzo
Ngài đến rồi sao, tôi thật sự rất vinh hạnh khi được ngài đây ghé thăm /Mỉm cười/
Sano Manjirou
Sano Manjirou
/Gật đầu/
Karama Genzo
Karama Genzo
Đêm rồi đứng bên ngoài không tiện, ta vào trong nghỉ ngơi nhé, người đâu!!
_____
Một ngày mới lại đến, mặt trời dần lấp ló sau những tán cây vẫn còn đọng lại những giọt sương đêm qua
Tiếng cười nói của những người làm việc trong căn biệt thự, tiếng nhạc du dương chào ngày mới hoà lẫn cùng nhau tạo nên bầu không khí sôi động
*Cốc cốc
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mikey...
___
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Cửa không khoá..
*Cạch
Cánh cửa mở ra, người đàn ông cao lớn với mái tóc hồng nổi bật, gương mặt điển trai với điểm nhấn hai vết sẹo ngay khoé môi
Sanzu nhìn Mikey đang đứng trước khung cửa sổ nhìn thứ gì đó, hắn cũng chẳng muốn cắt ngang dòng cảm xúc của Mikey lúc này, bởi hiếm khi gã lại nhìn...một đàn cừu lâu như vậy...
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Chớp mắt/ Boss...thích thì có thể đem về-
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Không đem về được
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Hả..
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Cười nhiều như vậy chắc đang rất hạnh phúc-
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Ý Boss là sao?
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Đi thôi, tao muốn ăn Tayaki...
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Ở đây hình như không có-
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Không biết, kiếm cho ra...
Nói rồi Mikey rời đi để lại Sanzu một thắc mắc không đáng để có và một tâm tình bất an khi không biết tìm Taiyaki ở đâu...
____
Bãi cỏ xanh mướt, lay động theo làn gió, Mikey gã đi loanh quanh hưởng chút yên bình hiếm có
Nhưng không biết từ khi nào, gã lại đi vào một cánh đồng hoa cỏ lau
Ai cũng biết cỏ lau là một loài thực vật có hình dáng đặc biệt, khi chúng cao đến ngang đầu và trẻ em thường rất dễ bị lạc à thêm người lớn nhưng chiều cao có hạng...
Sano Manjirou
Sano Manjirou
/Cau mày/ Gì đây...
Gã bước đi trong một cánh đồng kín mít đầy cỏ, những bông hoa bị gió thổi bay đi những sợi bông trắng xung quanh, gã khó chịu dùng tay nhấn cỏ sang một bên nhưng không có tác dụng
Giữa không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió và tiếng xào xạc của những sợi cỏ, tán lá cây va vào nhau, đột ngột vang lên tiếng bước chân vọng đến
NovelToon
Sano Manjirou
Sano Manjirou
!
Susuki Harune
Susuki Harune
Suỵt- Nhỏ tiếng thôi...đi theo tôi /Kéo đi/
Chẳng để gã kịp phản ứng hay nói một lời nào, Harune nhanh chóng nắm chặt lấy tay gã mà kéo đi
NovelToon
NovelToon
Len lỏi qua từng tán cỏ dày đặc, đến khi đến được một khoảng đất trống, cô buông tay ra đi lùi về phía sau
Susuki Harune
Susuki Harune
Ra ngoài được rồi, lần nhau cẩn thận nhé! /Vẩy tay/
Susuki Harune
Susuki Harune
Bye bye /Chạy đi/
Sano Manjirou
Sano Manjirou
...
Mikey lặng lẽ nhìn theo bóng lưng đang khuất dần ấy, lại nắm chặt lại bàn tay khi nãy vẫn còn vương lại chút hơi ấm
Gã nheo mắt lại, suy nghĩ gì đó rồi lại bật cười không rõ là đang nghĩ gì...
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mikey!! May quá..tìm thấy boss rồi
Sano Manjirou
Sano Manjirou
/Ngước lên/ Có chuyện gì?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Tên Genzo đó vẫn đang bân khoăn không biết có bên cho chúng ta hợp tác hay không..
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Nếu ở lại vài ngày không tiện nên-
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Ở lại...
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Hả?
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Ở lại vài ngày đàm phán với ông ta...cũng được /Rời đi/
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Gãi đầu/ Nay Boss làm sao thế nhỉ?...
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Taiyaki của tao đâu?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
À...
Sano Manjirou
Sano Manjirou
/Nheo mắt/
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Chắc chắn lát nữa sẽ có, boss tin tao...
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Phù..
______
Sanzu ngồi dưới một mái hiên nhỏ, gã tựa đầu ra phía sau, suy nghĩ mãi cách nào tìm ra được Taiyaki cho vị Vua của mình
Thật ra gã có nhờ người hầu trong bếp làm, nhưng gã ăn vào lại chẳng giống vị ở chỗ gã mua khi ở Tokyo
'Beee beee beee'
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
?
Tiếng một con vật vang lên, gã nghĩ đó là cừu, gã suy nghĩ gì đó quyết định đi đến nơi phát ra tiếng kêu
Một bầy cừu đang ăn cỏ, đứa thì nằm xuống hưởng gió mát, đứa thì vừa nhai cỏ vừa nhìn gã không chút thiện cảm
Vài con chó chăng cừu thấy gã liền chạy ra chắn trước mặt, cảnh giác
Susuki Harune
Susuki Harune
Nào Lucky..!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Ngước lên/
Harune mặc chiếc váy trắng đã dính đầy bùn đất, đôi chân trần chạy theo con chó mà cô gọi tên là Lucky
Susuki Harune
Susuki Harune
Ngoan nào về thôi
Cô đẩy Lucky về phía đàn cừu phần mình quay lại nhìn người đàn ông trước mặt
Susuki Harune
Susuki Harune
Anh cần gì ạ?
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Lắc đầu/ Không, tôi đi tham quan thôi...
Susuki Harune
Susuki Harune
Tham quan ở đây không có gì nhiều đâu, chỉ có đồng cỏ và cừu thôi, nhưng nếu anh thích có thể vào trong chơi
Susuki Harune
Susuki Harune
Nhưng nhỏ tiếng thôi nhé, đàn cừu nhạy cảm lắm
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Gật đầu/
'Harune, lại trốn việc đó hả!?'
Susuki Harune
Susuki Harune
/Giật mình/ Dạ không có!
Cô vội chạy vào trong bỏ lại Sanzu vẫn đang không biết có nên vào không
Sau một hồi do dự, cuối cùng thì gã cũng quyết đi đi vài vòng nơi này
Không lâu sau khi gã đi vào, Harune vui vẻ chạy ra khỏi căn chòi nhỏ, trên tay cầm một dĩa bánh vừa ăn vừa ngân nga hát
Susuki Harune
Susuki Harune
Eh...anh gì ơi!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
/Quay lại/ ?
Cô vui vẻ đưa dĩa bánh lên trước mặt gã
Susuki Harune
Susuki Harune
Anh có muốn ăn bánh không?
Thấy được mấy chiếc bánh trên dĩa, mắt gã sáng lên vội cầm lên một cái cắn thử
Vốn dĩ chỉ định đi vài vòng cho khuây khỏa, nhưng không ngờ bắt được 'vàng'
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Không phiền có thể cho tôi xin dĩa bánh này không?
Susuki Harune
Susuki Harune
Hả?
Gã nhìn gương mặt đang nghệch ra của Harune, bản thân cũng có chút ngại, nhưng giờ mà còn giữ sĩ diện thì chỉ có chờ ăn đá của Mikey mà thôi
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Ý tôi là-
Susuki Harune
Susuki Harune
Được, bên trong còn nhiều lắm anh muốn thì cứ lấy-
Chẳng để Harune nói trọn vẹn lấy một câu, Sanzu cầm lấy dĩa bánh chạy như bay về căn biệt thự
Susuki Harune
Susuki Harune
Bộ đói lắm hả..?
Susuki Harune
Susuki Harune
Ông chủ bộ không đãi khách ăn hả ta?
Susuki Harune
Susuki Harune
NovelToon
______

Chương 2:

Trong căn biệt thự rộng lớn, chiếc bàn ăn chất đầy những món ăn bắt mắt
Mikey ngồi trên ghế nhìn dĩa bánh Sanzu đặt trước mặt mình
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Mày tìm ở đâu đấy?
Sanzu lúc này cũng chẳng biết nên nói làm sao, không lẽ giờ gã lại nói rằng mình xin được từ một cô gái chăn cừu?
Ngay lúc này, Genzo bước vào cắt ngang sự việc khi nãy, Sanzu có chút mừng thầm
Karama Genzo
Karama Genzo
Nào nào, ngài Sanzu đừng khách sáo vậy chứ, ngài cũng có thể ngồi xuống ăn với tôi
Sanzu chỉ cúi đầu cảm ơn, nhưng gã không ngồi xuống, Genzo thấy vậy cũng không ép liền ra hiệu cho người hầu xung quanh rót rượu
Karama Genzo
Karama Genzo
Ngài Mikey cứ ăn thoải mái, ăn xong rồi ta bàn chuyện sau
Sano Manjirou
Sano Manjirou
/Gật đầu/ Được, tôi chỉ mong ông sẽ suy nghĩ lại về việc hợp tác
*Rầm!
Cánh cửa phòng ăn mở ra, một cô người hầu vội vã chạy vào
Karama Genzo
Karama Genzo
/Nhíu mày/ Có chuyện gì? Căn nhà này hôm nay không có phép tắc gì sao!
: Ông chủ! Tôi xin lỗi nhưng có chuyện không hay rồi!
Genzo e ngại nhìn Mikey có chút do dự không biết phải làm gì, Mikey nhận ra chỉ khẽ mỉm cười ý nói mình không có ý kiến
Karama Genzo
Karama Genzo
Vậy thì có chuyện gì?
: Harune, con bé rơi xuống vách núi rồi!
Karama Genzo
Karama Genzo
!
Karama Genzo
Karama Genzo
/Bật dậy/ Sao lại xảy ra chuyện đó!
: Lúc đó đàn cừu đột nhiên hoảng loạn chạy khắp nơi, chó chăn cừu cũng không thể làm gì được
: Harune vì sợ mất cừu nên đã đi tìm, tôi đã có ngăn lại nhưng con bé nhất quyết không chịu
: Trong lúc tôi đang lùa những con cừu còn lại vào chuồng, thì nghe thấy tiếng hét của Harune, đến nơi thì con bé nằm dưới chân núi, bị thương nặng lắm!!
Karama Genzo
Karama Genzo
Tụi bây còn đứng đó làm gì nữa, gọi người cứu con bé lên!!
Tất cả mọi người xung quanh nhanh chóng chạy đi, Genzo quay lại vội cúi đầu xin lỗi
Karama Genzo
Karama Genzo
Thành thật xin lỗi ngài, lại để ngài thấy cảnh không vui rồi..
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Không sao, nếu được buổi đàm phán hôm nay có thể dời lại
Karama Genzo
Karama Genzo
Vậy thì tốt quá! Cảm ơn ngài rất nhiều!
_____
Sau một khoảng thời gian hôn mê không rõ là bao lâu, Harune khẽ hé mắt nhìn trần nhà trắng xoá trong đôi mắt vẫn đang mờ
: Harune! Em tỉnh rồi may quá...
Susuki Harune
Susuki Harune
Chị.../Ngồi dậy/
: Từ từ nào, vẫn chưa khỏi đâu
Susuki Harune
Susuki Harune
Có chuyện gì xảy ra vậy ạ?
Karama Genzo
Karama Genzo
Con còn hỏi sao!?
Susuki Harune
Susuki Harune
!
Susuki Harune
Susuki Harune
Ô-ông chủ...c-on
Karama Genzo
Karama Genzo
Nếu hôm nay đến trễ một chút thì con không còn mạng rồi!
Karama Genzo
Karama Genzo
Mấy con cừu đó quan trọng hơn cả mạng của con sao?
Susuki Harune
Susuki Harune
Con chỉ là sợ mất cừu...
Karama Genzo
Karama Genzo
Haizz nằm nghỉ đi, đợi vài ngày rồi làm tiếp!
Susuki Harune
Susuki Harune
Vâng...
____
Trong một căn phòng kín, bóng hai người đang nói chuyện với nhau không rõ là ai
: Như vậy thật sự ổn không?
: Haizz chỉ còn có cách đó, nếu không con bé sẽ gặp nguy hiểm mất...
_____
Cuộc đàm phán lẫn nữa được mở ra, lần này Genzo có vẻ đã quyết định được nên làm cái gì
Karama Genzo
Karama Genzo
Ngài Mikey, tôi biết là điều kiện này có hơi quá đáng, nhưng để chắc chắn rằng việc giao hữu vẫn sẽ được tiếp tục tôi mong ngài hãy suy nghĩ
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Được ông cứ nói
Karama Genzo
Karama Genzo
Tôi muốn ngài...kết hôn với Susuki Harune trên hợp đồng
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Ông nói gì vậy hả!? Boss phạm thiên phải cưới một người hầu không danh phận đó sao!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Đừng có giỡn mặt!
Karama Genzo
Karama Genzo
Ngài Sanzu bớt giận, tôi mở đường để nhập hàng, việc này các ngài vẫn là có lợi
Karama Genzo
Karama Genzo
Điều kiện này chỉ để gắn kết mối quan hệ giữa chúng ta, để sau này có thể làm việc thêm lần nữa
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Mikey!...
Mikey im lặng, gã từ nãy đến giờ vẫn quan sát đến thái độ của ông Genzo có lẽ ông ta biết việc nêu ra điều kiện này với Phạm Thiên là sự đánh đổi an nguy của cả chính ông ta
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Được
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
!
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Sao-
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Sanzu, cứ nghe theo Genzo...vì lợi ích
Karama Genzo
Karama Genzo
Được được, cảm ơn ngài rất nhiều!
_____
Susuki Harune
Susuki Harune
Ông chủ gả con đi á!?
Karama Genzo
Karama Genzo
Hừm, làm sao?
Susuki Harune
Susuki Harune
Không được, con không thích lên Tokyo đâu...
Susuki Harune
Susuki Harune
Trên đó không có Lucky..
Karama Genzo
Karama Genzo
17-18 tuổi đầu rồi bớt trẻ con lại đi, vết thương thế nào rồi?
Susuki Harune
Susuki Harune
Con còn chống nạn đây mà hì hì
Karama Genzo
Karama Genzo
Còn cười? Có tin tôi bẻ thêm một chân nữa không?
Phút chốc Harune bịu môi, nhìn Genzo đang hút thuốc
Susuki Harune
Susuki Harune
Ông chủ đừng hút thuốc nữa, không tốt đâu
Ông không trả lời, chỉ im lặng nhìn Harune đang chăm chú nhìn mấy con cừu đang chạy lòng vòng đằng xa
Harune được ông nuôi dưỡng từ nhỏ, không tránh khỏi việc sắp bị xa cách thế này khiến cô và ông có chút không đành lòng
Karama Genzo
Karama Genzo
Mới ngày nào vẫn còn là cái đuôi đi theo sau ông...giờ thì lớn đến chừng này rồi
Susuki Harune
Susuki Harune
Vậy mà vẫn gả con đi, ông định cho con đi theo tên tội phạm đó hả?
Karama Genzo
Karama Genzo
Con nói như thể ông không liên quan đến hai chữ tội phạm
Susuki Harune
Susuki Harune
Xì-
_____
Rất nhanh sau đó cô nhanh chóng được sắp xếp theo Mikey về lại Tokyo với danh phận là vợ trên hợp đồng
Susuki Harune
Susuki Harune
Con đi thật đó, ông không hối hận hả?
Karama Genzo
Karama Genzo
Mệt quá đi nhanh đi!
Susuki Harune
Susuki Harune
Lạnh lùng
Cô không thèm nói nữa, tay xách vali bỏ vào trong cốp xe, nhưng không ai nhận ra mắt cô đã ánh lên một màn nước dày đặc chỉ chực chờ trào ra nhưng cô không cho phép
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Harune, đã xong chưa?
Susuki Harune
Susuki Harune
Rồi ạ
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Vào xe đi
Susuki Harune
Susuki Harune
Vâng...
Mikey quay lại nhìn Genzo khẽ mỉm cười đưa tay
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Yên tâm tôi sẽ không làm trái những gì trong hợp đồng đã ghi đâu
Karama Genzo
Karama Genzo
Cảm ơn ngài Mikey
Cả hai bắt tay tạm biệt nhau, Mikey quay đi
Xe dần rời đi, Genzo nhìn theo chiếc xe ở giữa, nơi Harune đang ngồi trên đó, lòng có chút nhói lên
: Ông chủ...đành lòng để tiểu thư đi sao?
Karama Genzo
Karama Genzo
Haizz, ta đã già rồi...gây thù với biết bao người rồi sẽ có một ngày ta chết...con bé sẽ gặp nguy hiểm mất
Karama Genzo
Karama Genzo
Mikey, cậu ấy trẻ lại có thế lực mạnh chắc chắn có thể bảo vệ con bé
: Sao người lại chắc như vậy, miệng nói thì được nhưng làm thì khó...
Karama Genzo
Karama Genzo
Mikey chắc chắn sẽ làm đúng những gì mà cậu ta hứa...
Karama Genzo
Karama Genzo
Vì cậu ấy là người tốt
: Người tốt?
Karama Genzo
Karama Genzo
Haha...phải cậu ấy rất tốt, chỉ là do hoàn cảnh mới đến mức dấn thân vào vũng lầy này...
______

Chương 3:

Năm chiếc xe vẫn nối đuôi nhau chạy trên con đường dài dẫn đến Tokyo
Harune nhìn ra cửa kính, quan sát từng sự vâth vụt qua nhanh chóng
Harune biết, một khi đã leo lên chiếc xe này, thì cơ hội quay trở lại nơi đây dường như chẳng còn nữa. Con đường đất gập ghềnh, bãi lau xào xạc trong gió, bầu trời sớm mai vương sương mỏng. Tất cả đều như muốn níu lấy bước chân cô. Trước khi rời khỏi vùng quê này, Harune ép mình phải nhớ thật rõ từng khung cảnh, giấu nhẹm trong đôi mắt, khắc vào tận sâu trong cơ thể. Để sau này, giữa những xô bồ và hiểm nguy nơi thành phố, cô còn có một nơi yên bình để hồi tưởng để nhớ đến an ủi đứa trẻ bên trong trái tim nhỏ bé ấy
Mikey ngồi bên cạnh cô, khẽ liếc mắt sang nhìn Harune đang lặng lẽ quan sát mọi thứ
Susuki Harune
Susuki Harune
"Lạnh quá..."
Trong xe có vẻ hơi lạnh, Harune khẽ rùng mình, đúng lúc gã bắt gặp được khoảnh khắc này
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Tắt điều hoà đi...tao lạnh
Tên tài xế nghe thấy liền dạ vâng, nhanh tay tắt vội máy điều hòa
Harune cũng chẳng nghĩ nhiều, bởi cô không có niềm tin vào kẻ đang ngồi bên cạnh mình sẽ đối xử tốt với cô
Trong suốt quảng đường về lại Tokyo, cả hai chẳng nói gì với nhau, không khí ngột ngạt đến mức tên tài xế cũng phải vả mồ hôi
Thế nhưng cho dù là cố đến cỡ nào, cơn buồn ngủ vẫn kéo đến Harune chìm vào giấc ngủ từ khi nào không biết
Chiếc xe lắc lư, Harune trong cơn say ngủ, vô tình tựa đầu lên vai Mikey
Sano Manjirou
Sano Manjirou
!
Gã giật mình quay lại nhìn, theo phản xạ định giật tay ra, nhưng nghĩ gì đó rồi lại thôi, im lặng để cô ngủ yên trên vai mình
______
Xe dừng lại căn cứ của Phạm Thiên, gã vẫn ngồi im như tượng không biết nên làm gì lúc này, gọi cô dậy? Hay im lặng chờ thêm chút nữa?
Susuki Harune
Susuki Harune
Ư../Hé mắt/
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Thức rồi..
Nhận ra mình đang tựa lên vai gã, Harune giật mình ngước lên nhìn gã bối rối không biết làm gì
Gã cũng chẳng để lộ cảm xúc gì lúc này, chỉ lẳng lặng gỡ dây an toàn ra rồi bước ra khỏi xe
Susuki Harune
Susuki Harune
"Mình chọc anh ta giận rồi hả...?"
*Cạch
Cánh cửa bên phía cô mở ra, gã đứng bên ngoài nhìn vào
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Sao vậy?
Susuki Harune
Susuki Harune
À..t-tôi..
Cô vội vã xuống xe, nhanh chóng cúi đầu liên lục xin lỗi gã việc khi nãy
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Không có gì...chuyện nhỏ thôi
Sano Manjirou
Sano Manjirou
Trời tối rồi lạnh lắm vào trong đi
Mikey đi về phía trước bên cạnh Sanzu vẫn đang kè kè đi theo, nói thật Sanzu vẫn chưa ưa được Harune đâu
Vì gã đang cảm thấy rất bực bội, khi Mikey lại phải hạ mình xuống nhận một cô người hầu chẳng có gì ngoài một gương mặt có 'chút' xinh đẹp
Susuki Harune
Susuki Harune
/Mím môi/
Lính
Lính
Phu nhân, đi theo tôi /Lấy Vali từ tay cô/
Susuki Harune
Susuki Harune
Để tôi tự-
Lính
Lính
Đây là công việc chúng tôi phải làm, phu nhân không cần phải câu nệ
Susuki Harune
Susuki Harune
V-vâng.."Ngượng quá, phu nhân...??"
____
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Phu nhân, chúng tôi đã cho dọn dẹp lại căn phòng này rồi
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Nếu có gì không đúng ý, người cứ nói để tôi gọi người đến sắp xếp lại
Susuki Harune
Susuki Harune
Vậy là được rồi, cảm ơn cô nhiều lắm..
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Không có gì ạ
Nói rồi Yuna rời đi, Harune bước vào căn phòng rộng rãi, tone màu nâu nhạt trong rất dịu mắt
Cô nhanh chóng sắp lại đồ đạc vào trong tủ
Harune đi ra khỏi phòng định sẽ tham quan xung quanh cho quen đường
Cô bước xuống lầu ngó nghiên xung quanh, liền đi vào trong bếp
Yuna đang dọn dẹp vừa thấy cô đã vội bỏ đồ xuống đi lại
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Phu nhân người cần gì sao? Nếu cần người có thể-
Susuki Harune
Susuki Harune
Khoan đã
Susuki Harune
Susuki Harune
Chị tên gì vậy?
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Tôi tên là Saeki Yuna, xin lỗi vì đã không nói tên trước với phu nhân
Susuki Harune
Susuki Harune
Kh-không cần gọi em như vậy đâu ngượng lắm, chị gọi em là Harune là được rồi ạ
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Như vậy thì..
Susuki Harune
Susuki Harune
Không sao hết, em bảo chị gọi thì cứ vậy đi ạ /mỉm/
Saeki Yuna
Saeki Yuna
À vâng..
Susuki Harune
Susuki Harune
Chị có cần em giúp gì không?…
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Không cần đâu, Harune cứ ngồi chơi đi, chút nữa chị nấu nước gừng uống cho ấm người...
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Harune còn ở trong đây thì chị bị mắng đấy
Susuki Harune
Susuki Harune
/Mím môi/ Vậy...em lên phòng trước nhé?
Saeki Yuna
Saeki Yuna
Ừm
Harune thật sự không biết nên làm gì lúc này, cô đang ở một nơi xa lạ không quen ai, mọi người xung quanh gặp cô đều cúi đầu kính cẩn
Lúc này cô thật sự chỉ muốn bản thân biến mất trong vài ngày để không phải chịu cái cảm giác khó chịu này nữa
*Cạch
Cửa phòng đóng lại, cô leo lên giường ôm chặt lấy con gấu bông mình đem theo, bản thân cũng không biết nên hành động ra sao, nói gì khi gặp những người ở đây
Nếu lỡ cô nói sai gì đó họ có giết cô không?
Mạng sống của cô giờ như sợi tơ mỏng manh chỉ cần một chút sai sót cô sẽ chết bất cứ lúc nào
Có thể Mikey lúc này dễ dàng bỏ qua những đụng chạm khi đó, nhưng liệu sau này gã sẽ bỏ qua một lần nữa?
*Cốc cốc
Tiếng gõ cửa cắt ngang suy nghĩ của Harune, cô ngồi dậy đi đến mở cửa không nghĩ ngợi gì
Vì khi nãy Yuna nói sẽ đem nước gừng đến
Susuki Harune
Susuki Harune
/Giật mình/ A-anh..
Nhìn người ngoài cửa Harune vô thức lùi lại phía sau
Ánh mắt cảnh giác gián chặt lên Sanzu đang đứng ngoài cửa
Sanzu Haruchiyo
Sanzu Haruchiyo
Ai ăn thịt mày à?
Susuki Harune
Susuki Harune
/Lắc đầu/ Không có...
Susuki Harune
Susuki Harune
Anh đến có chuyện gì sao?
_____
Góc giải thích dù không có ai thắc mắc -)))
- Harune im lặng cam chịu sự dàn xếp của Genzo là vì ông đã nuôi cô từ nhỏ, nên cô nghĩ nếu việc này là ông muốn thì cho dù không can tâm cô cũng phải nghe theo
-Chân Harune bị gãy nhẹ cho ngã xuống vách núi, khoảng 3-4 tuần khi đỡ rồi cô mới theo Mikey đến Tokyo
-Harune không hề hay biết mình là cháu gái của Genzo, chỉ biết mình là trẻ mồ côi được ông nhận nuôi sau này chăn cừu cho ông, theo lời ông kể vì vậy khi được ông đặt cho cái tên Harune, cô đã suy nghĩ lấy họ là Susuki (Hoa Cỏ Lau)
______

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play