Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[HieuSol]Trợ Lý Nhỏ

1.Lần Đầu Gặp

Tòa nhà Minh Hiếu Corporation cao chọc trời, sáng nào cũng tấp nập nhân viên ra vào. Ai cũng biết: trên tầng cao nhất kia, vị Tổng tài trẻ tuổi – Trần Minh Hiếu – người vừa lạnh lùng vừa đáng sợ, đang điều hành cả một đế chế
Trong thang máy hôm ấy, có một chàng trai nhỏ nhắn, hơi run rẩy, tay ôm tập hồ sơ suýt rớt ra ngoài. Đó chính là Thái Sơn – nhân viên mới vừa được điều chuyển sang làm trợ lý riêng cho Minh Hiếu
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/Nghĩ thầm/*Trời ơi… Sao mình lại rơi vào vị trí này chứ? Người ta đồn ông đó khó tính đến mức thay trợ lý như thay áo… Lỡ mình làm sai một chút thì chắc bị đuổi mất!*
Tiếng “ting” vang lên. Cửa thang máy mở ra, trước mắt em là hành lang dài trải thảm xám, ánh sáng dịu lạnh hắt xuống từ trần nhà. Cửa phòng chủ tịch khép hờ
Em nuốt nước bọt, gõ nhẹ ba tiếng vào cửa
Giọng trầm thấp vang lên từ bên trong
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vào đi!
Cánh cửa nặng nề mở ra. Em khẽ cúi đầu, đặt hồ sơ lên bàn
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Dạ… chào chủ tịch, tôi là trợ lý mới
Anh không ngẩng đầu, mắt vẫn dán vào màn hình laptop. Giọng anh dứt khoát, lạnh như băng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ngồi đó đi. Trong vòng mười phút sắp xếp hết lịch trình hôm nay vào bảng này. Sai một chi tiết thôi, cậu tự dọn đồ đi
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/Chết lặng/D- dạ?
Anh ngẩng mắt lên, ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thấu. Đôi mắt ấy khiến em bối rối, tim đập nhanh hơn bình thường
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu không nghe rõ à? Tôi không lặp lại lần nữa đâu
Em cuống quýt ngồi xuống, tay run run mở máy. Màn hình hiện ra lịch làm việc dày đặc: họp cổ đông, ký hợp đồng, tiếp đối tác… Toàn là thứ em mới nhìn thấy lần đầu
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
*Sao mà nhớ nổi hết chừng này*
Em toát mồ hôi. Nhưng nghĩ tới ánh mắt lạnh lùng kia, em nghiến răng gõ lia lịa
Bất ngờ, trong lúc luống cuống, em lỡ làm đổ cốc cà phê trên bàn. Giọt đen sánh rơi xuống sát tập hồ sơ quan trọng
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Trời ơi! Xin lỗi chủ tịch, tôi sẽ lau ngay
Anh bật dậy, bàn tay giữ chặt tập hồ sơ tránh khỏi vết cà phê. Anh cau mày, giọng trầm xuống
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu biết cái này trị giá bao nhiêu không? Một bản hợp đồng mấy trăm tỷ chỉ vì một cốc cà phê ngốc nghếch của cậu là bay hết
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/Tái mặt, cúi gằm, giọng run run/Tôi… tôi xin lỗi Tôi sẽ chịu trách nhiệm, đừng đuổi tôi
Trong khoảnh khắc ấy, anh thoáng khựng lại. Anh nhìn khuôn mặt hoảng loạn, đôi mắt ngập ngừng của em, đôi mắt trong trẻo khác xa với những kẻ giả dối trong thương trường. Một cảm giác khó tả thoáng lướt qua tim anh
Nhưng anh nhanh chóng che giấu, khoanh tay
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu còn ba phút. Hoàn thành lịch trình đi. Xong thì ở lại đây, tôi còn việc cần giao
Em cắn môi, quay lại màn hình. Tay run nhưng mắt tập trung hết mức. Từng dòng lịch hẹn được sắp xếp, chỉnh sửa, ghi chú. Em không biết rằng, trong lúc ấy, ánh mắt lạnh lùng kia vẫn dõi theo từng cử động vụng về nhưng quyết tâm của mình
Ngoài cửa kính, trời sáng bừng rực rỡ. Một mối liên kết kỳ lạ vừa được tạo nên, giữa vị anh và chàng trợ lý mới lóng ngóng.
_
t/g
t/g
...
t/g
t/g
Dở

2.Lịch Trình Và Trái Tim

Sau vài phút căng thẳng, em thở hắt ra, tay mỏi nhừ vì gõ liên tục. Em đưa laptop đến trước mặt anh, giọng run run
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Dạ, tôi đã sắp xếp xong lịch trình rồi ạ
Anh cầm lấy, mắt lướt qua từng chi tiết. Đôi lông mày anh hơi nhíu lại. Tim em như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực
Một phút… hai phút… ba phút…
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Hừm, không tệ. Chỉ có 2 chỗ cần chỉnh. Còn lại ổn
Em ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng rực
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Thật ạ? Tôi... tôi không ngờ mình làm được!
Ánh mắt trong veo, giọng nói hồn nhiên ấy khiến khóe môi anh hơi giật nhẹ, như muốn cong lên. Nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh nhạt
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đừng vội mừng. Đây mới chỉ là bước đầu. Cậu làm tốt một lần, chưa chắc lần sau cũng vậy
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/Mím môi, thầm nghĩ/ *Đúng là chủ tịch, vừa khen đã chê mình,chảnh ghê á*
Anh khép laptop lại, đẩy sang một bên
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Từ nay, cậu phải theo sát tôi mọi lúc. Lịch họp, đối tác, thậm chí bữa ăn. Hiểu không?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Mọi lúc… cả bữa ăn…? /Nuốt nước bọt/
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Có vấn đề gì sao?
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
D- dạ không, tôi chỉ hơi bất ngờ thôi
Ngay lúc đó, điện thoại của anh đổ chuông. Anh nghe máy, giọng trầm thấp, uy quyền
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
📞Ừ. Chuẩn bị xe. Tôi xuống ngay
Cúp máy, anh đứng dậy, khoác vest. Dáng người cao lớn, từng cử động đều toát lên khí chất khiến em vô thức lùi nửa bước
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đi theo tôi
Em hớt hải ôm tập hồ sơ chạy theo. Thang máy chuyên dụng chỉ dành cho chủ tịch đóng lại. Bên trong, không gian im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim em đập thình thịch.
Em liếc trộm gương mặt lạnh lùng bên cạnh. Ánh đèn vàng hắt xuống làm đường viền quai hàm anh càng rõ
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
*Đẹp trai thật nhưng sao đáng sợ quá trời*
Bất giác, thang máy khựng lại. Một nhân viên nữ bước vào, thấy anh liền đỏ mặt
nvp
nvp
?:Chào… chào chủ tịch ạ
Ánh mắt cô ta đảo qua em, hơi nhíu mày. Rồi nhanh chóng lấy can đảm, quay sang anh
nvp
nvp
?: Chủ tịch… nếu tối nay ngài rảnh, tôi có thể mời ngài một bữa tối không
Không gian như ngưng đọng. Em tròn mắt nhìn, còn anh thì chỉ khẽ quay sang, giọng phũ phàng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Lịch của tôi đã kín. Và… trợ lý của tôi sẽ không sắp xếp bữa tối với những người không liên quan
Nói xong, anh đưa mắt liếc nhẹ sang em
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
/Tim đập mạnh, mặt nóng bừng/
Cửa thang máy mở ra. Anh sải bước đi trước. Em vừa luống cuống chạy theo, vừa thầm nghĩ
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
*Khoan… ý của chủ tịch vừa rồi… có phải là đang bảo vệ mình không?*
Ngoài trời, nắng sáng rực rỡ, nhưng trái tim em còn rực rỡ hơn lần đầu tiên, em cảm nhận được hơi ấm từ một con người mà ai cũng gọi là lạnh nhạt

3.Bữa Trưa Bất Đắc Dĩ

Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Anh bước xuống trước, em lon ton theo sau, mắt tròn xoe nhìn cánh cửa kính phản chiếu mình đang… quê một cục vì lỡ mặc bộ vest nhân viên tập sự chưa vừa vặn
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
*Trời đất, nhìn xung quanh ai cũng lịch lãm, còn mình giống nhân viên phục vụ hơn trợ lý á*
Anh đi trước, không quay đầu lại nhưng giọng đã vang lên trầm thấp
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đi đứng cho đàng hoàng. Tôi không cần một trợ lý làm mất mặt đâu
Em cúi gằm, lúng túng chỉnh lại cà vạt, lẽo đẽo theo sau
Bên trong phòng VIP, đối tác đã ngồi chờ. Người đàn ông trung niên cười ha hả, đứng dậy bắt tay anh
nvp
nvp
Đối tác:Chủ tịch Trần, thật hân hạnh. Đây là…?
anh liếc sang em, ánh mắt sắc bén khiến em giật mình
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Trợ lý của tôi. Cậu ấy sẽ ghi chép và theo dõi buổi gặp gỡ
Em lí nhí chào, nhanh chóng mở laptop. Suốt nửa tiếng đầu, em chỉ chăm chú gõ, cố không để tâm đến những thuật ngữ kinh doanh khó hiểu
Thế nhưng, món ăn được mang ra. Nhân viên phục vụ đặt trước mặt em một phần bít tết thượng hạng. Em nhìn miếng thịt đỏ hồng, mùi thơm nức… nhưng đôi tay em run run cầm dao nĩa
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
*Chết rồi… mình chưa bao giờ ăn kiểu này… dùng dao sao cho chuẩn đây? Nếu cắt sai có khi mất mặt chủ tịch luôn quá*
Em vụng về cắm dao xuống miếng thịt bật mạnh, dầu sốt bắn lên cổ tay áo sơ mi trắng tinh của anh
Không khí bàn ăn lập tức căng thẳng. Đối tác hơi nhướng mày, nhân viên phục vụ sững người
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi… xin lỗi! Tôi không cố ý/Mặt tái nhợt, tay run/
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía em. Nhưng anh lại bình thản, cầm khăn giấy lau sơ
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Không sao. Đây là lỗi của tôi vì không dặn cậu trước
Anh quay sang đối tác, giọng dứt khoát
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tiếp tục đi. Đừng để những chuyện nhỏ làm gián đoạn
Đối tác cười trừ, gật gù. Em thì lặng lẽ cúi đầu, trái tim vừa loạn nhịp vừa ngập tràn một thứ cảm giác khó hiểu
Sau buổi gặp, bước ra ngoài, em lí nhí
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi thật sự xin lỗi. Lẽ ra tôi nên học cách ăn trước khi ngồi vào bàn với ngài
Anh liếc em một cái, không giận dữ như thường ngày mà giọng chậm rãi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Lần sau, nếu không biết thì hỏi tôi. Đừng tự làm khó mình
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Hỏi… hỏi chủ tịch sao?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Cậu là trợ lý của tôi. Nếu ngay cả việc đó cũng không dám, thì ở đây làm gì?
Em cắn môi, tim đập nhanh đến mức mặt đỏ bừng. Em khẽ gật đầu
Nguyễn Thái Sơn
Nguyễn Thái Sơn
Tôi… tôi hiểu rồi
Anh quay đi, môi khẽ nhếch một đường cong mà chính anh cũng không nhận ra
Ngoài trời, nắng chiều rọi xuống, phản chiếu hai bóng hình, một lạnh lùng, một ngây ngô nhưng từng bước, khoảng cách giữa cả hai dường như đã thu hẹp lại một chút
_

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play