Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Báy Linh Hồn Quyệt Chật[All Nguyên]

1

---
Trong căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu trong rừng già
khói bếp nghi ngút bay lên trong buổi sớm mờ sương.
Trương Chân Nguyên, vừa tròn mười tám, ngồi co ro trên ghế gỗ, ánh mắt ngốc nghếch, đôi tay cứ xoắn lại vào vạt áo.
Cậu là tiểu yêu cấp thấp nhất trong tộc — chỉ có chút mỵ thuật bẩm sinh, yếu ớt đến mức ngay cả mấy con chuột cũng dễ dàng làm cậu sợ hãi.
Bà nội khẽ ho một tiếng, giọng trầm xuống, mang theo sự nghiêm nghị hiếm thấy
Trương Lão Bà
Trương Lão Bà
Nguyên Nhi, hôm nay... con phải chuẩn bị rồi. Đã đến lúc con ký khế ước.
Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, ngập ngừng
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Kh–khế ước... g–gì vậy... bà?
Bà cụ không trả lời ngay, chỉ siết chặt tay cậu, đôi mắt đục ngầu lộ vẻ thương xót.
Bà biết, đứa cháu này ngây ngốc, ít nói, cà lăm, làm sao có thể hiểu nổi khế ước ràng buộc kia tàn nhẫn đến mức nào.
Trương Lão Bà
Trương Lão Bà
Con... phải cưới họ
Trương Lão Bà
Trương Lão Bà
Sáu vị chủ nhân kia. Bọn họ là ma cà rồng lai hồ ly, mạnh mẽ, lạnh lùng... không ai dễ dàng thương hại một tiểu yêu thấp kém như con đâu.
Nguyên lắp bắp, sắc mặt trắng bệch
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
C–cưới... sáu... ng–người? Nhưng... con...
Bà nội cắt ngang, giọng run run
Trương Lão Bà
Trương Lão Bà
Không có lựa chọn khác. Đây là vận mệnh. Nếu con không ký khế ước máu... linh mạch của gia tộc ta sẽ tuyệt diệt.
...
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng đỏ như máu, bà dẫn Chân Nguyên đến một biệt viện u ám.
Cổng lớn tự động mở ra, nhưng khi cậu bước vào, bóng bà đã tan biến, để mặc cậu đứng một mình giữa sảnh đường tối lạnh.
Sáu bóng người xuất hiện.
Đinh Trình Hâm – đôi mắt đỏ rực, khát máu, nụ cười lạnh buốt.
Mã Gia Kỳ – ánh nhìn băng giá, giọng nói tựa dao.
Tống Á Hiên – kính bạc phản chiếu ánh trăng, ánh mắt như soi thấu mọi bí mật, đầy khinh miệt.
Hạ Tuấn Lâm – trầm mặc, bóng tối bao quanh.
Nghiêm Hạo Tường – lạnh nhạt, hơi thở ma lực nặng nề.
Lưu Diệu Văn – ánh sáng ma pháp mạnh mẽ nhất, nhưng đôi mắt trống rỗng như không nhìn thấy cậu.
Một giọng nói lạnh như băng vang lên
“Ký bằng máu. Nếu không, mày chết.”
Trước mặt cậu, cuộn khế ước mở ra, chữ ma pháp đỏ máu như đang quấn chặt lấy linh hồn yếu ớt của cậu.
Nguyên lắp bắp, tay run run, tim đập loạn nhịp.
Máu từ ngón tay nhỏ xuống, loang trên khế ước ma pháp.
Những dòng chữ đỏ rực như đang sống, quấn chặt lấy linh hồn yếu ớt của Trương Chân Nguyên.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu run rẩy, đôi mắt ngơ ngác nhìn quanh, không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Trên bục cao, sáu vị bá tước lạnh lùng đứng nhìn.
Khế ước hoàn tất.
Nhưng không một bá tước nào mở miệng. Không lời chào
Không sự quan tâm. Không ánh nhìn thương hại.
Chỉ có tiếng áo choàng khẽ lay động trong gió lạnh, và rồi—
Từng người một biến mất.
Trong căn đại sảnh rộng lớn, ánh đèn mờ ảo lay lắt, chỉ còn lại mình cậu.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Ơ… b–bá… bá tước? B–bà ơi… con… con phải… l–làm gì đây…?
Không một tiếng trả lời.
Người bà dẫn cậu tới cũng biến mất, như chưa từng tồn tại.
Sáu vị bá tước lạnh lẽo bỏ mặc cậu, để cậu tự sinh tự diệt.
Trái tim bé nhỏ co thắt lại, cậu ôm chặt chiếc đuôi sóc, lẩm bẩm tự an ủi
Nhưng giọt lệ vẫn rơi, hòa vào sương lạnh
Cậu bước đi, từng bước run rẩy, bắt đầu cuộc hành trình đơn độc trong tòa lâu đài âm u.
---
Nguyên loạng choạng đi mãi trong biệt viện, đôi mắt ngơ ngác, chân vô tình bước lạc vào một con đường phủ đầy sương mù.
Cậu đâu biết đó chính là khu rừng cấm – nơi ngay cả kẻ hầu trong phủ cũng chẳng dám bén mảng.
Tiếng gầm vang rền xé tan tĩnh mịch.
Từ trong bóng tối, những cặp mắt đỏ ngầu mở ra, từng con yêu thú thân hình cao gấp ba lần cậu lần lượt xuất hiện.
Nguyên run rẩy, lùi lại từng bước.
Nhưng rồi trong vô thức, cậu cắn môi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy chiếc ruy băng dài màu bạc đang buộc nơi cổ tay – vũ khí duy nhất mà cậu biết sử dụng.
“Ngân Quang Phi Vũ…” ✨
Chiếc đuôi nhỏ phía sau vung lên, tỏa ra ánh sáng li ti như sao rơi.
Ruy băng trong tay cậu bỗng xoay tròn, hóa thành những dải lụa sắc bén, bắn ra phi tiêu ánh sáng loang loáng, xé rách không gian.
“Phong Vũ Tiên Ca…” 🍃
Cậu khẽ ngâm ngân, giọng ca non nớt vang lên.
Lập tức, từng cơn gió trong rừng xoay chuyển, hất tung bọn yêu thú, khiến lá cây rào rạt, trời đất rung chuyển.
Thế nhưng, càng đánh cậu càng kiệt sức.
Mỗi chiêu pháp như rút dần sinh lực khỏi thân thể nhỏ bé.
Đến khi ánh sáng trong đuôi vụt tắt, Nguyên thở hổn hển, cơ thể run rẩy… cuối cùng không thể giữ nổi hình dạng người nữa, phải hóa về nguyên thân – một linh thú nhỏ nhắn lông trắng.
Khi yêu lực trong người gần như rút cạn, Trương Chân Nguyên run run quấn dải ruy băng bạc quanh một nhánh cây cổ thụ.
Cậu bật người nhảy phốc lên, thân hình nhỏ bé treo lơ lửng trên cao, ruy băng sáng mờ bao quanh như tấm võng tạm bợ.
Hơi thở dồn dập, vầng trán lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đen tròn ngây ngốc chớp mấy lần rồi hướng xuống bóng tối mịt mù của khu rừng cấm.
HẾT

2

Hơi thở nặng nề, Trương Chân Nguyên run rẩy lôi từ trong tay áo ra quyển sách nhỏ cũ kỹ, bìa vải xanh đã ngả màu. Đây là thứ bà nội để lại cho cậu trước ngày ký khế ước.
Ngón tay run rẩy lật từng trang, dòng chữ cổ xưa hiện ra trong ánh sáng mờ mờ của đom đóm
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
“Ruy băng biến ảo – có thể kéo dài vô tận, trói buộc cả yêu thú gấp trăm lần thân thể người dùng.”
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
“Ruy băng Huyễn Cảnh – khi thấm mỵ thuật, tạo ra ảo ảnh khiến kẻ địch tự lạc trong mê cung hư ảo.”
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
“Ruy băng Liệt Phong – khi quất ra, gió cuộn như bão, đủ sức quét sạch cả một khoảng rừng
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
“Ruy băng Ngân Tinh – mỗi sợi tách thành hàng trăm phi tiêu lấp lánh, như mưa sao băng đâm xuống.”
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
“Ruy băng Kết Giới – vẽ thành vòng tròn trong không trung, dựng lên kết giới phòng ngự, không gì xuyên phá.”
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
“Ruy băng Huyết Khế – khi nhuộm bằng máu chủ nhân, sức mạnh tăng gấp bội, nhưng đổi lại là sinh mệnh hao tổn.”
Cậu đọc mà đôi mắt đen lay láy ánh lên tia sáng hiếm hoi, giống như nhìn thấy cánh cửa dẫn đến sức mạnh vô biên.
Nhưng cơ thể mệt mỏi chẳng cho phép thử nghiệm, chỉ kịp run run quấn ruy băng quanh một cành cây, biến nó thành sợi dây mềm nâng đỡ thân thể yếu ớt.
Cậu nhảy phốc lên nhánh cây, áp quyển sách vào ngực, ruy băng khẽ sáng lên, như vòng tay mỏng manh bảo vệ.
Trong ánh trăng, bóng dáng sáu bá tước thấp thoáng sau làn sương, lạnh lùng chứng kiến tất cả.
Trương Chân Nguyên khẽ nâng sợi ruy băng, tưởng như muốn đưa về phía họ… nhưng rồi dừng lại
Đôi mắt mệt nhoài khép xuống, cơ thể nhỏ bé dựa vào nhánh cây cổ thụ, chìm vào giấc ngủ ngay trong khu rừng cấm.
...
Sáng hôm sau, ánh nắng lẻn qua kẽ lá, đánh thức Nguyên đang nằm chênh vênh trên cành cây.
Cậu dụi mắt, rút cuốn sách nhỏ từ ngực áo, lẩm bẩm đọc thử vài chiêu mới của ruy băng.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
🎀 Ruy băng ánh nguyệt – hóa thành những dải lụa bạc như ánh trăng, chém phăng nhánh cây to.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
🎀 Ruy băng trói buộc – quấn chặt lấy một gốc đá, kéo mạnh suýt bật cả rễ lên.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
🎀 Ruy băng nghìn lấp lánh – tung ra từng sợi như mưa sao băng, vừa đẹp vừa bén.
Nguyên ngơ ngác, hí hửng thử chiêu, nào ngờ tiếng động đã làm bầy yêu thú quanh đó nổi giận.
Chúng gào rú, lao ra từ bóng tối.
Cậu hoảng loạn nhưng vẫn vung ruy băng chống đỡ.
Lúc thì cột chúng lại, lúc thì tạo phi tiêu lấp lánh đánh bật từng con.
Nhưng yêu thú trong rừng cấm đông như sóng tràn.
Nguyên vừa đánh vừa thở dốc, vừa liều mạng chạy tìm đường ra.
Tiếng móng vuốt, tiếng gầm rống đuổi sát sau lưng. Ruy băng trên tay cậu liên tục lóe sáng: lúc thành roi bạc quất mạnh, lúc hóa thành lưới tơ chắn ngang.
---
Nguyên càng chạy càng thấy hơi thở rối loạn, ngực đau nhói.
Ruy băng trên tay đã mờ đi, từng sợi lụa lấp lánh rách tả tơi vì va chạm.
Đám yêu thú vẫn lao tới như sóng dữ, từng móng vuốt lướt qua sát da thịt.
Cậu loạng choạng, đôi mắt nhòe đi, bản năng linh thú tiên hệ dần trỗi dậy.
Đuôi mềm mại phía sau cậu phát sáng, vảy bạc ẩn hiện, gần như ép cậu hóa thành linh thú để sống sót.
Trong khoảnh khắc ấy, cơ thể cậu run bần bật, ánh sáng bao phủ lấy thân hình nhỏ bé.
Một cơn gió tiên xoáy quanh, suýt nữa cuốn bay tất cả.
Nhưng… cậu nghiến răng, cắn mạnh vào môi, dùng hết sức cuối cùng kéo ruy băng quấn quanh một gốc cây cổ thụ.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Không...mình phải thoát ra được
Cậu mượn lực, nhảy phốc lên, xuyên qua đám sương độc.
Bầy yêu thú gầm thét phía sau nhưng không vượt qua ranh giới rừng cấm.
Rơi xuống bên ngoài, Nguyên ngã quỵ, cả người ướt đẫm mồ hôi và máu loang lổ.
Đôi mắt vẫn ánh lên chút kiên cường, dù sắp thiếp đi.
Ở phía xa, bóng dáng sáu bá tước ẩn hiện trong sương chiều.
Một kẻ khẽ nhếch môi, kẻ khác chỉ lặng lẽ nheo mắt.
Họ đã thấy hết: từ sự yếu ớt vụng về, đến chút sức mạnh cậu kiên trì gắng gượng giữ lại.
Nguyên chẳng còn biết gì, chỉ ngả lưng xuống đất, ruy băng buông lơi trong tay, ánh bạc dần tắt—thiếp đi ngay giữa lối ra của rừng cấm.
Sáu bóng người sừng sững giữa rừng cấm, im lặng như tượng đá.
Đinh Trình Hâm khẽ nheo mắt, trong đôi đồng tử đỏ sẫm lóe lên tia khát máu, nhưng lại mau chóng dập tắt, hệt như cậu chẳng đáng để hắn phí thêm một cái liếc dài.
Mã Gia Kỳ chỉ hơi nghiêng đầu, ánh nhìn lạnh như băng, vô cảm đến mức chẳng phân biệt giữa yêu thú vừa ngã xuống và thân ảnh nhỏ bé đang thở dốc kia.
Tống Á Hiên khẽ đẩy gọng kính, con ngươi sâu lặng như đang giở từng trang sách cổ — nghiên cứu, phân tích, nhưng không hề có một mảy may dao động.
Hạ Tuấn Lâm khoanh tay, môi mím chặt, bóng dáng thẳng tắp tựa như tường thành, song ánh mắt lạnh lẽo lại mang chút chán chường, như thể cả cuộc chiến kia chỉ là một trò tiêu khiển nhạt nhẽo.
Nghiêm Hạo Tường đứng nép dưới tán cây, nụ cười nhạt như chẳng thật sự tồn tại, chỉ thoáng qua trong chớp mắt nhưng lạnh lẽo đến gai người, hệt như đang quan sát một con mồi nhỏ bất lực vùng vẫy.
Còn Lưu Diệu Văn — kẻ khí tức mạnh nhất — lại trầm mặc hơn cả. Đôi mắt hắn tối tăm như vực sâu, lạnh lẽo không đáy, nhìn cậu một thoáng rồi rời đi, cứ như sự tồn tại của Trương Chân Nguyên vốn không hề đáng để khắc ghi.
Trong ánh mắt băng lãnh ấy, không một tia thương hại, không một cái chìa tay.
Chỉ có sự lặng thinh lạnh buốt, để mặc tiểu yêu ngốc nghếch kia loạng choạng giữa mưa máu và bóng tối.
HẾT

3

---
Sáng hôm sau
Cánh cửa đại sảnh nặng nề mở ra.
Trương Chân Nguyên lảo đảo bước vào, người còn vương bụi đất và vết máu, ruy băng bạc siết chặt trong tay.
Trên bậc cao, sáu bá tước đã ngồi đợi từ lâu
Đinh Trình Hâm tựa lưng hờ hững, đồng tử đỏ sẫm lướt qua cậu như nhìn một con mồi chưa đủ thú vị.
Mã Gia Kỳ khoanh tay, ánh nhìn băng giá, đường nét lạnh tanh không thừa một cảm xúc.
Tống Á Hiên khẽ đẩy gọng kính; ánh mắt hắn chầm chậm lật “trang sách” vô hình, quan sát cậu như một đoạn văn cần phân tích—rõ ràng, chính xác, nhưng tuyệt đối vô tình.
Hạ Tuấn Lâm im như tượng, khí tức trầm nặng; chỉ một cái liếc cũng đủ đông cứng không khí.
Nghiêm Hạo Tường nghiêng đầu cười nhạt, vẻ khinh miệt thoáng qua như gió lạnh.
Lưu Diệu Văn đứng thẳng, khí thế sâu như vực; đôi mắt tối tăm lướt qua cậu rồi dừng lại một nhịp, vẫn lạnh lùng khó đoán.
Không lời khen, chẳng câu hỏi.
Chỉ có áp lực dồn xuống như đá tảng.
Nguyên siết ruy băng vũ khí theo bản năng, cổ họng khô khốc: trận tử chiến trong rừng cấm… hóa ra chỉ là màn chào hỏi.
Ánh đèn lay nhẹ.
Sáu bóng áo choàng bất động, lạnh lùng như định đoạt số phận kẻ mới bước qua ngưỡng cửa.
Và cậu—tiểu yêu ngốc nghếch—đứng đó, run rẩy nhưng không lùi, chuẩn bị nghe bản án đầu tiên của cuộc hôn ước máu.
---
Không gian như bị bóp nghẹt.
Sáu bá tước vẫn ngồi bất động, bóng dáng phủ dài trên nền đá lạnh.
Hơi thở của họ hòa cùng ánh nến leo lét tạo nên một áp lực vô hình, nặng đến mức khiến Chân Nguyên khó mà hít thở.
Cậu nuốt khan, hai tay siết chặt ruy băng đến trắng bệch khớp ngón.
Muốn cất lời, muốn biện minh, muốn cầu xin một ánh nhìn dịu hơn—nhưng cổ họng như đông cứng lại, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch vang trong tai.
Một giây. Hai giây. Rồi ba giây… im lặng vẫn kéo dài, tựa hồ vô tận.
Chân Nguyên khẽ run rẩy, từng bước lùi về phía cửa, ánh mắt ngập ngừng ngước lên lần cuối.
Sáu ánh mắt kia vẫn dõi xuống, lạnh tanh, không chứa lấy một tia thương hại.
Cuối cùng… không chịu nổi nữa. Cậu vội cúi gập người, cà lăm một câu chẳng rõ ràng
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
C-con… xin… cáo lui…
Chân Nguyên cúi gập người, giọng run run, rồi quay người chạy vụt đi, bóng dáng bé nhỏ lạc lõng giữa đại sảnh rộng lớn.
Cánh cửa khép lại, im lặng một thoáng.
Sáu bá tước vẫn ngồi đó, ánh nến hắt bóng lên gương mặt lạnh lùng.
Một lát sau, Mã Gia Kỳ hơi nghiêng đầu, lẩm bẩm
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Chúng ta… đáng sợ đến mức đó sao?
Đinh Trình Hâm khẽ nhướng mày
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Không. Ta nghĩ hắn chỉ ngốc thôi.
Tống Á Hiên đặt ly rượu xuống, mắt hờ hững lướt qua chỗ cửa vừa đóng
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Ngốc, nhưng lại thú vị. Dám cà lăm giữa sáu người chúng ta, cũng coi như… gan lớn.
Còn người cuối cùng, khẽ cười nhạt, thản nhiên buông một câu
Nghiêm Hạo Tường
Nghiêm Hạo Tường
Ít ra cũng khiến ta có cảm giác… mình già thật rồi.
Ánh nhìn thoáng giao nhau, rồi từng người lại quay đi, như thể chưa từng có ai bước vào.
...
Bước chân cậu dẫm loạng choạng trên nền đá lạnh, suýt ngã mấy lần.
Vừa thoát ra khỏi tầm mắt của sáu bá tước, cậu lập tức ôm lấy cánh tay bị trầy xước sau trận chiến trong rừng cấm, máu rịn ra, thấm đỏ cả tay áo.
Trương Chân Nguyên
Trương Chân Nguyên
Đau quá…
Chân Nguyên thì thầm, nhưng vẫn cố cắn răng chạy về phòng.
Cửa phòng đóng sầm lại, cậu ngồi phịch xuống đất, lấy túi vải nhỏ trong ngực ra.
Trong đó chỉ có vài lọ thuốc đơn sơ và vài cuộn băng vải cũ kĩ.
Chân Nguyên run rẩy tự mình rửa vết thương, động tác vụng về, vừa đau vừa nóng rát khiến nước mắt lăn dài nhưng cậu không dám khóc thành tiếng.
...
Trong căn phòng nhỏ, Chân Nguyên run rẩy cởi vạt áo, để lộ vết thương dài trên vai
Cậu cắn môi đến bật máu, bàn tay run run rót thứ thuốc đắng nghét lên da thịt.
Ngay lập tức, cảm giác bỏng rát lan khắp toàn thân, đau đến mức cậu bật khóc nấc từng tiếng.
Âm thanh ấy rất nhỏ, nhưng trong lâu đài tĩnh mịch, từng giọt nức nở, từng tiếng rên rỉ đều vọng ra ngoài hành lang.
Sáu bá tước, ngồi trong gian sảnh chính, tất nhiên nghe thấy.
Mã Gia Kỳ khẽ nhếch môi, ánh mắt lười biếng liếc sang bên cạnh
Mã Gia Kỳ
Mã Gia Kỳ
Nghe thấy chứ? Nó khóc đến đáng thương rồi.
Đinh Trình Hâm hừ lạnh một tiếng, nâng ly rượu lên, ánh mắt thản nhiên
Đinh Trình Hâm
Đinh Trình Hâm
Đáng thương? Không… đó là thử thách đầu tiên. Nếu không chịu nổi một vết thương nhỏ thế kia, thì cũng chẳng đáng để ở lại.
Tống Á Hiên không buồn ngẩng đầu, vẫn lật từng trang sách, giọng điệu lạnh nhạt
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Một tiểu yêu thấp kém, có khóc cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta.
Cả sảnh đường lại rơi vào im lặng.
Tiếng nức nở của Chân Nguyên vẫn len lỏi qua từng khe cửa, hòa cùng ánh trăng ngoài cửa sổ, mong manh đến mức như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Nhưng chẳng một ai đứng dậy, chẳng một ai đến gần. Sáu vị bá tước, uy nghi và lạnh lùng, chỉ ngồi đó như những pho tượng băng giá, dửng dưng nhìn thời gian trôi.
Còn trong căn phòng nhỏ, Chân Nguyên ôm lấy vết thương được băng tạm bợ, cuối cùng kiệt sức ngã xuống, đôi mắt hoe đỏ dần nhắm lại, thiếp đi trong sự cô độc tuyệt đối.
HẾT

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play