Cậu Chủ Tôi Là Đồ Đáng Ghét!
Chap 1: Nợ
Gia đình của Mộng Đình đã vay của Lý Gia một khoản tiền lớn vào lúc khó khăn nhất.
Thời gian trôi qua, tình hình chẳng khá hơn là bao.
Việc làm của cha bấp bênh
Bữa cơm gia đình ngày càng đạm bạc
Tiếng thở dài trong nhà ngày càng nhiều.
Chiều hôm đó, khi cô đang phụ mẹ phơi đồ ở sau nhà, không chịu nổi nữa, Mộng Đình cắn môi, giọng run nhẹ.
Chu Mộng Đình
"Mẹ...hay là con đi làm để trả nợ cho nhà mình được không..?"
Mẹ cô giật mình, quay sang, đôi mắt mệt mỏi mà đỏ hoe.
Giai Tuệ
"Không được! Con còn nhỏ...sao mẹ nỡ để con chịu cực được chứ?"
Mộng Đình lắc đầu, ép mình nở một nụ cười thật nhẹ.
Chu Mộng Đình
"Nhưng...nếu con không làm gì thì, nhà mình biết sống như thế nào đây?"
Chu Mộng Đình
"Với cả con cũng đã 20 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa đâu..."
Gió chiều thổi qua, mang theo mùi nắng nhè nhẹ.
Mẹ cô im lặng, bàn tay run run của bà siết lấy tay Mộng Đình.
Nhưng chẳng thể thốt ra lời phản đối nào khác.
Và chính khoảnh khắc đó, Mộng Đình hiểu ra rằng...
Một tiếng chạy huỳnh huỵch vang lên.
Năm nay vừa tròn mười tuổi
Không biết từ lúc nào, con bé đã nghe hết được cuộc nói chuyện
Nó nắm chặt tay áo Mộng Đình, giọng run run.
Thiên Kỳ
"Chị không được đi!"
Thiên Kỳ
"Để em đi thay! Em...em cũng làm được mà!"
Mộng Đình và mẹ cô đều sững lại.
Chap 2: Chấp nhận
Thiên Kỳ dậm chân xuống đất, nước mắt chực trào.
Thiên Kỳ
"Em biết quét nhà, biết phụ mẹ, biết làm việc..."
Thiên Kỳ
"Em mà đi thì nhà mình khỏi thiếu chị..."
Thiên Kỳ
"Chị đừng đi mà..."
Mộng Đình cúi xuống, nhẹ nhàng dùng mu bàn tay lau nước mắt cho Thiên Kỳ.
Chu Mộng Đình
"Thiên Kỳ, em chỉ mới mười tuổi.Em vẫn phải đi học, còn cả tương lai cho em mà..."
Chu Mộng Đình
"Em cũng chẳng thể hiểu Lý gia là nơi như thế nào đâu."
Thiên Kỳ
"Nhưng mà...em sợ..."
Mộng Đình cười nhẹ, nhưng trong mắt ánh lên nỗi buồn.
Chu Mộng Đình
"Không sao đâu.Chị hai mươi rồi, chị chịu được."
Chu Mộng Đình
"Với cả chị không được học hành đoàng hoàng như em, chị đâu có gì để mất."
Thiên Kỳ lắc đầu liên tục, nước mắt chạy dài.
Thiên Kỳ
"Chị cũng phải có tương lai chứ?"
Thiên Kỳ
"Sao lúc nào chị cũng nghĩ chị không có gì hết vậy!?"
Cô chỉ biết ôm Thiên Kỳ vào lòng vỗ về.
Chu Mộng Đình
"Nếu chị không đi thì nhà mình còn gì là tương lai đây...?"
Con bé nức nở, nắm chặt áo cô như thể chỉ cần buông tay là cô sẽ biến mất khỏi cuộc đời nó.
Còn mẹ cô, đứng cạnh bên lặng nhìn hai cô con gái của mình.
Không thể nói bất cứ thứ gì
Bởi vì, lời của Mộng Đình nói đều là sự thật...
Buổi tối dần buông xuống, ngôi nhà nhỏ chỉ sáng nhờ chiếc đèn dầu cũ đặt trên bàn.Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên gương mặt ba người, tạo nên cảm giác nặng nề đến ngột ngạt.
Cô ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, hai bàn tay siết chặt vào nhau.
Cha cô ngồi đối diện, còn mẹ cô lặng lẽ ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng.
Không ai mở lời trước, chỉ có tiếng thở dài xen giữa không khí tĩnh lặng.
Cuối cùng, chính cô phá vỡ sự im lặng.
Chu Mộng Đình
"Cha à...con nói thật lòng, con muốn đi làm cho Lý gia..."
Cha cô vẫn giữ nét mặt trầm ngâm, nhưng giọng ông trở nên nghiêm hơn.
Đình Vũ
"Mộng Đình, con có thấy ban chiều Thiên Kỳ nó khóc đến mức nào không?"
Đình Vũ
"Sao lại để nó nghĩ nó phải đi thay con?"
Chu Mộng Đình
"Do lúc con nói chuyện với mẹ...con không ngờ con bé nghe được nên..."
Giai Tuệ
"Con có biết nó mới mười tuổi thôi không? Nghe người lớn nợ nần thôi là nó đã sợ lắm rồi."
Giai Tuệ
"Vậy mà chiều nay nó còn đòi đi theo con...mẹ nhìn mà đau lòng."
Mộng Đình siết chặt tay hơn, giọng run run.
Chu Mộng Đình
"Vậy nên con mới phải đi đó..."
Chu Mộng Đình
"Con bé còn nhỏ, còn được đi học, có tương lai.Con thì..."
Cô vừa nói, nước mắt vừa rơi
Chu Mộng Đình
"Hai mươi rồi, ăn học thì không đến nơi đến chốn..."
Chu Mộng Đình
"Không có nghề ổn định...giờ con chỉ biết dùng sức để đỡ cho cha mẹ mà thôi..."
Cha cô nhắm mắt, xoa trán, những năm tháng vất vả hiện rõ trong từng nếp nhăn.
Đình Vũ
"Cha sợ con chịu khổ, Lý gia chẳng phải nơi tốt đẹp gì đâu."
Chu Mộng Đình
"Con biết chứ."
Chu Mộng Đình
"Nhưng cha...cha mẹ chịu cực bao lâu rồi? Con nhìn còn chẳng thể chịu nổi..."
Chu Mộng Đình
"Nếu con đi, chỉ cần trả được nợ...thì nhà mình sẽ bớt được phần nào..."
Giai Tuệ
"Con bé này...lúc nào cũng nghĩ cho người khác..."
Trong ánh mắt hiện lên sự bất lực, thương con, và cũng là sự thừa nhận rằng con mình đã lớn.
Ông thở dài một tiếng thật lâu.
Đình Vũ
"...Thôi được rồi, ngày mai, cha mẹ sẽ cho con tới Lý gia."
Đình Vũ
"Nhưng có chuyện gì thì phải nói ngay với cha, dù khó đến đâu, nhà mình cũng không bỏ con đâu."
Mộng Đình gật đầu, mắt sáng lên dù vẫn còn đỏ.
Chu Mộng Đình
"Vâng, con hứa..."
Chap 3: Buổi sáng chia ly
Sáng hôm sau, trời còn chưa hửng hẳn.Ánh nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua lớp sương mỏng, phủ lên căn nhà một màu vàng lạnh lẽo.
Mộng Đình xếp lại mấy bộ đồ cũ vào chiếc túi vải.Mỗi tiếng gấp lại kêu sột soạt, nghe như tiếng gió quệt vào lòng người.
Không biết hôm nay bước đi, phía trước là gì?
Cũng không biết bao lâu mới được về.
Cô chạm vào mép chiếc túi, rồi khựng lại.
Chu Mộng Đình
"Mình phải đi thật rồi sao?"
Ngoài sân, cha mẹ và Thiên Kỳ đã đứng đợi.Trời lạnh nhưng chẳng ai nói gì, không khí yên ắng đến mức nghe được cả tiếng chim kêu từ xa.
Mộng Đình bước ra, đứng cạnh họ.
Một lúc lâu mẹ cô mới lên tiếng, giọng run run.
Giai Tuệ
"Đình...con đừng sợ nhé, qua bên đó...ai nặng nhẹ gì... con cứ nhịn.Nhưng-"
Bà nghẹn lại, nước mắt ứa ra khóe mắt.
Giai Tuệ
"Nếu bị đối xử tệ...thì về đây với mẹ..."
Giai Tuệ
"Về liền...mẹ không cần gì hết, chỉ cần con bình an."
Câu nói đó như đâm thẳng vào tim.
Cô cắn môi, cố nuốt nghẹn.
Chu Mộng Đình
"Vâng...con biết rồi."
Thiên Kỳ từ bên dưới khẽ níu áo cô.
Thiên Kỳ
"Chị... chị đi bao lâu? Có về không? Chị đừng bỏ em nha..."
Mộng Đình ôm chặt con bé, tay run bần bật.
Chu Mộng Đình
"Chị không bỏ em đâu, chị chỉ đi làm thôi...em ở nhà phải nghe lời cha mẹ nhé, chịu không?"
Con bé bật khóc, nức nở không nói thành câu.
Cha cô thì đứng im một lúc lâu, không nói gì cả.
Nhưng đôi mắt đỏ hoe và gương mặt mệt mỏi đã nói lên tất cả.
Cô cúi đầu, hai hàng mi ướt sũng.Mọi người đều đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, chỉ có trái tim là không thể giấu được.
Tiếng xe từ xa vang lên, một chiếc xe đen bóng dừng lại im lìm trước cửa nhà họ, sang trọng đến mức hoàn toàn lạc quẻ với nơi nghèo khó này.
Mẹ cô giật mình nắm chặt lấy tay con mình, Thiên Kỳ thì nép sau lưng cô.
Tài xế bước xuống, mở cửa sau.
Nhân vật quần chúng
"Cô Chu Mộng Đình, mời cô."
Cô hít một hơi dài, nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra.
Ôm cha mẹ và Thiên Kỳ lần cuối rồi bước tới chiếc xe đen.
Cô quay lại nhìn gia đình mình, ba con người đang đứng co ro dưới ánh nắng mờ.
Cô cắn môi, miễn cưỡng bước vào trong xe.
Cửa xe đóng lại với một tiếng 'cạch'.
Chiếc xe từ từ lăn bánh, qua ô cửa kính, ngôi nhà nhỏ lùi xa dần.
Hình ảnh cha mẹ và Thiên Kỳ cũng mờ đi trong sương sáng.
Mộng Đình đưa tay lên che miệng, nước mắt rơi lã chã xuống đầu gối.
Chu Mộng Đình
"Con hứa...con sẽ về."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play