[ CapRhy ] Hồ Ly Ánh Trăng
Chương 01
Buổi đêm trong khu rừng yên tĩnh và mát lạnh. Ánh trăng chiếu xuống mặt đất, len lỏi qua tán lá. Màn sương đêm nhẹ nhàng giăng khắp nơi, làm cảnh vật trở nên mờ ảo. Tiếng con trùng râm ran vang lên giữa không gian yên tĩnh
Hôm nay Quang Anh vào rừng ban đêm để kiếm lá thuốc chữa bệnh cho người thân. Loại lá thuốc này chỉ tìm thấy vào ban đêm ở sâu trong rừng
Phía sau bụi rậm phát ra tiếng xào xoạt nhẹ và một thứ tiếng kêu của động vật. Với cái tính tò mò của Quang Anh thì em đã lại gần xem thử
Một con hồ ly trắng như bông nhảy ra, trên người đầy vết thương và máu chảy. Nó nhảy ra khỏi bụi rậm, khi thấy Quang Anh thì hơi sững lại, tư thế cảnh giác
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Hóa ra là một con hồ ly
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Là loài người *
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
// lùi lại phía sau - gầm nhẹ //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
// ngồi xổm xuống trước mặt nó //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Đừng lo, ta không làm hại ngươi đâu
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Nhưng… sao người lại toàn vết thương thế này ? // vuốt nhẹ lông //
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
// cuộn người lại - run //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Chắc hẳn ngươi bị mấy con sói tấn công đúng không?
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
// nhìn em //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Đừng sợ nhé, ta sẽ đưa ngươi về nhà xử lý vết thương
Nói xong. Quang Anh cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi choàng lên cho con hồ ly
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
// bế nó ôm vào lòng //
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
Grừ…
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ta không làm hại ngươi đâu, ta sẽ đưa ngươi về xử lý vết thương. Nên đừng lo rằng ta sẽ gi€t ngươi // xoa lông nó //
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Cậu ta đang muốn giúp mình à? *
Quang Anh đưa hồ ly về xử lý vết thương. Xong xuôi thì em tắm rửa lại cho nó, và đặt lên giường của mình
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ngồi im trên này, vết thương chưa lành đâu
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Cậu ta muốn giúp mình, chứ không có ý định gi€t hại như bao người ? *
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Có muốn ăn chút gì lót bụng không?
Hồ ly hơi cúi đầu, đôi mắt ánh lên vẻ đồng tình. Quang Anh mới đứng dậy tiến lại phía bếp để lấy thức ăn cho nó
Quang Anh mang ra một miếng thịt còn tươi, mùi máu tanh còn phảng phất trong gió. Em nhẹ nhàng đặt miếng thịt xuống trước mặt nó
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Thịt sống? *
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Cũng chẳng sao, ăn tạm vậy *
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Sao thế ? Ngươi không ăn được sao ?
Hồ ly kêu khẽ, tiến lại gần miếng thịt kia mà thưởng thức
>>> Đức Duy dạng hồ ly có thể ăn thức ăn sống <<<
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
// vuốt nhẹ lông nó //
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
// khẽ liếc em - gầm nhẹ //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
// rút tay lại // À… nếu ngươi không thích vuốt lông thì thôi vậy…
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Gì ? Ta có bảo không thích đâu ? *
Hồ ly tiến lại phía Quang Anh, rúc đầu vào lòng bàn tay của em mà xoa xoa, như ý nói rằng Quang Anh vuốt lông cho nó
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Như vậy là có á hả ?
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
// nhìn em - vẫy nhẹ đuôi //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Được thôi
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
* Con hồ ly này khó hiểu thật. Muốn vuốt lông mà lại liếc xéo mình… *
Chương 02
Ánh nắng đầu ngày len qua khe cửa, trải dài lên sàn gỗ. Một vệt sáng vàng ấm khẽ trườn đến, chạm vào bộ lông trắng muốt
Hồ ly khẽ cựa mình, đôi tai nhọn giật giật. Mi mắt nặng trĩu mở ra, đôi mắt bạc ánh lên dưới nắng sớm
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Chói quá… đây không phải rừng sâu. Ta… vẫn còn sống? *
Ngước đầu lên, hồ ly thấy bóng dáng một thiếu niên đang lúi húi bên bếp lửa. Khói nhẹ bay lên, hương cháo loãng thoang thoảng trong không khí
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ngươi tỉnh rồi, trông có vẻ khoẻ hơn hôm qua
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Tên ngốc này… cậu ta thật sự không sợ mình à? *
Quang Anh bưng ra một cái chén nhỏ, thổi nhẹ cho nguội rồi đặt xuống trước mặt hồ ly
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ta không biết ngươi sẽ ăn được gì… thử ăn một chút gạo nhạt thôi, nếu không thích ta sẽ nghĩ cách khác
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Không cần phải ăn ngay đâu
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Cứ từ từ, khi nào đói thì sẽ tự ăn
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Không ép ta? *
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Hừ ! Làm bộ làm tịch, con người chẳng bao giờ cho không thứ gì cả *
Khói cháo nghi ngút bốc lên, mùi thơm nhè nhẹ lan khắp gian nhà nhỏ. Quang Anh đặt cái thìa gỗ vào chén, ngập ngừng
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ngươi không tính thử thật sao? Thử một miếng thôi, nếu không thích ta sẽ đổi
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Thật phiền phức! Cứ bám lấy như thể ta là một con thú cưng vậy… *
Quang Anh thấy hồ ly không cử động - bèn thở dài, bưng thìa cháo lại gần miệng nó, nửa dỗ dành nửa cười gượng
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Thôi nào, ăn một miếng thôi cũng được. Tao nấu vụng, nhưng không đến mức mày chê chứ ?
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Ngươi nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời ? Đừng mơ, ta không dễ bị thuần phục như vậy đâu *
Nhưng bụng lại réo lên một tiếng khe khẽ. Em ngạc nhiên, rồi bật cười nhỏ
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Hoá ra là đói rồi còn làm bộ
Khuôn mặt hồ ly nóng ran, đôi tai cụp xuống trong chốc lát, vội quay mặt đi như chối bỏ
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Đáng ghét… sao trước mặt hắn, ta lại thấy mất thể diện thế này *
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
// đặt chén cháo lại gần // Ta không ép nữa, ngươi muốn ăn hay không thì tuỳ
Sau khi để chén cháo xuống, Quang Anh đứng dậy khoác cái áo mỏng lên vai. Em quay sang nhìn hồ ly vẫn cuộn tròn trên ổ chăn
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ta phải ra đồng
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Ngươi ở yên trong nhà, đừng đi đâu cả
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
// hơi nghiêng đầu //
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Bên ngoài kia không an toàn đâu, nếu người dân thấy… họ sẽ nghĩ ngươi là yêu quái và gi€t chet ngươi mất
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Đám người đó mà dám làm thế với ta à *
Em cười mỉm nhẹ - cúi xuống vuốt bộ lông trắng mịn như bông của hồ ly
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
Nhớ những gì ta dặn
Chương 03
Khoảng sân nhỏ tĩnh lặng, chỉ còn lại hồ ly nằm im. Một lúc lâu sau, ánh sáng nhàn nhạt bắt đầu xoay chuyển quanh thân thể nó. Bộ lông trắng biến mất, thay vào đó là vóc dáng cao ráo của một thiếu niên với mái tóc bạch kim, làn da trắng hồng như tuyết
Đức Duy đứng dậy, bàn chân trần chạm xuống nền gỗ lạnh. Hắn đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình vẫn đập mạnh
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Tên đó… ngốc thật. Nuôi một con hồ ly bị thương mà không hề sợ hãi…
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Mình cần biết rõ cậu ta là ai, mới có thể quyết định có nên gi€t hay không
Đức Duy nhìn một quanh, lấy đại chiếc áo choàng vắt trên kệ choàng vào người - sau đó tiến lại phía bàn
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Nguyễn Quang Anh… 19 tuổi
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Không tệ
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Mình sẽ ra ngoài tìm thêm thông tin về cậu ta
Đức Duy cẩn thận di chuyển giữa đường làng, lắng nghe lời bàn tán của người dân
? ? ?
13 : Thằng nhóc Quang Anh ấy hả ? Thằng bé hiền lành, sống một mình từ nhỏ mà chưa bao giờ làm hại ai
? ? ?
17 : Thằng đó nó mồ côi cha mẹ , chỉ còn lại căn nhà gỗ , thật đáng thương
? ? ?
17 : Nhưng lại chăm chỉ, ngày nào cũng ra đồng, ai nhờ gì cũng giúp…
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
// khựng lại //
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
* Cậu ta mồ côi ? Một mình sống đến bây giờ sao? *
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
* Con người yếu ớt thế mà cũng kiên cường được đến vậy… *
Trời ngả tím. Ánh nắng cuối ngày rải xuống sân trước nhà, len lỏi qua hàng cây nhuộm cả khoảng sân bằng sắc cam đỏ rực
Đức Duy trong hình dạng thiếu niên, ngồi trên bậc thềm trước cửa. Mái tóc bạch kim hắt sáng, đôi mắt bạc phản chiếu ánh hoàng hôn. Gió chiều khẽ lay, làm vạt áo đơn bạc bay lơ đãng
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Cảnh hoàng hôn ở đây chẳng khác nhiều so với núi rừng ta từng sống. Nhưng lại yên bình hơn
Hoàng Đức Duy [ Hắn ]
Cậu ta... sống một mình trong căn nhà nhỏ này, thật sự là không thấy trống trải sao?
Bỗng nhiên - tiếng bước chân vang lên dồn dập từ lói mòn trước sân
Duy giật mình, vội đứng bật dậy. Trong chớp mắt, ánh sáng trắng bao quanh thân thể
Khi em vừa xuất hiện nơi cổng gỗ, trước mắt chỉ là một hồ ly trắng đang nằm cuộn tròn trong góc hiên, đuôi vẫy khẽ như đã ngủ từ lâu
Quang Anh đặt bó rau vừa hái xuống bàn đá ngoài sân, quay sang nhìn hồ ly
Nguyễn Quang Anh [ Em ]
// đến gần // Ngươi lại ngủ rồi à ?
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Cái tên ngốc này… cậu ta về đột ngột quá. Suýt chút nữa thì… *
Đức Duy [ dạng Hồ ly ]
* Ngươi thật sự chẳng biết mình đang sống cạnh cái gì *
Download MangaToon APP on App Store and Google Play