Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] ĐỊNH MỆNH - BÁ ĐẠO

lời đồn!

Sáng sớm, làng Đông còn phủ một lớp sương mỏng như tơ. Mấy cánh đồng lúa đã ngả vàng, hương rạ khô lẫn mùi khói bếp lan ra khắp lối. Gà gáy chưa dứt, tiếng người đã rộn. Hoàng Đức Duy ngồi trước hiên nhà, cầm cái chổi tre gảy nhẹ đống rơm, mắt lim dim nhìn đàn chim sẻ chuyền cành. Mới tờ mờ sáng, ngoài ngõ đã vang lên giọng bà Hai bán xôi cái giọng quen đến mức ai nghe cũng biết bà sắp mang tin gì tới.
nvp
nvp
Ê Duy ơi! Dậy chưa con? Tin gì mới nghe chưa nè? Người ta đồn mày… thích con trai ông bá hộ Nguyễn đó nha!
Cái chổi trên tay Duy rơi đánh bịch. Cậu quay ra, tóc rối bù, cau mày:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bà hai nói cái chi kỳ vậy trời? Ai đồn tầm bậy tầm bạ thế!
Nhưng khổ, càng cãi, bà Hai càng cười.
nvp
nvp
Ờ thì tao cũng không biết, sáng nay ra giếng nghe người ta nói, cậu Quang Anh đó tài lắm nghen, vừa về tới tỉnh hôm qua, cả làng râm ran hết!
Câu chuyện như ngọn lửa châm vào rơm khô. Mới giữa buổi, khắp xóm đã xì xầm. Chỗ nào cũng nghe “Hoàng Đức Duy thích trai tài Quang Anh” —cứ như chính tai Duy nói ra vậy. Đi ra chợ, bà bán cá nheo mắt.
nvp
nvp
Thằng Duy đó, hôm trước thấy ngồi nhìn về nhà bá hộ nha!
Qua ruộng, ông thợ rèn chọc:
nvp
nvp
Cậu Quang Anh là người có học, đẹp trai, tài giỏi, biết đàn biết chữ, giờ Duy mà trúng duyên đó là đổi đời luôn nghen!
Duy chỉ biết chống cuốc, thở dài thườn thượt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trúng cái đầu tui á!
Nói vậy thôi chứ trong lòng vẫn thấy kỳ kỳ. Lạ thật, cậu chưa từng thấy mặt người ta, chỉ mới nghe tên “Nguyễn Quang Anh” qua lời đồn nhưng mỗi lần nghe, trong đầu lại thoáng hiện bóng ai đó mặc áo dài trắng, dáng đi trầm tĩnh, ánh mắt sâu như giếng làng buổi đêm.
Buổi trưa, trời nắng hắt xuống sân, mùi đất nóng pha mùi lúa thơm. Duy ghé quán nước bên gốc đa lớn, chỗ mà dân trong làng hay tụ họp bàn chuyện thiên hạ. Bà chủ quán – bà Tư – thấy Duy tới liền nheo mắt, giọng kéo dài như cố ý:
nvp
nvp
Ủa, hôm nay tới trễ nghen! Sao, mệt vì mấy lời đồn à?
Duy khẽ nhăn mặt, ngồi phịch xuống ghế tre.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con mà quan tâm mấy chuyện tào lao đó chắc phát điên mất. Ai rảnh mà thích cậu bá hộ chứ.
Bà Tư rót chén nước vối, đẩy nhẹ về phía cậu, cười cười:
nvp
nvp
Người ta nói cũng có cái duyên chứ. Cậu Quang Anh đó, từ nhỏ đã lạ lắm. Học chữ Hán, chữ Tây đều giỏi, đi xa mấy năm trời, ít khi về làng. Cái nét đó… trai làng này ai sánh nổi.
Duy bật cười, vừa nhấp ngụm nước vừa đáp:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe cứ như kể chuyện thần tiên. Người đâu mà hoàn hảo dữ vậy, chắc cũng chẳng thèm liếc ai một cái.
Bà Tư tựa cằm, nhìn ra con đường đầy bụi:
nvp
nvp
Ờ, nhưng mấy người đặc biệt thường là vậy. Biết đâu cái duyên nó chọn ngươi rồi, Duy à.
Cậu định cười trừ, nhưng lòng hơi xao động. Cái tên “Quang Anh” nghe như gió lùa qua đồng – nhẹ, nhưng để lại dấu. Chiều xuống, nắng đổ nghiêng qua rặng tre. Làng lại rộn tiếng gọi nhau, tiếng mõ trâu lốc cốc. Duy ngồi một mình bên bờ giếng, nhìn bóng nước lung linh. Mấy đứa trẻ chạy ngang vẫn không quên ghé chọc:
nvp
nvp
Anh Duy, khi nào cậu bá hộ về hỏi cưới anh vậy?
Duy gào lên, giả bộ rượt theo tụi nhỏ, nhưng trong lòng lại chợt khựng lại trước câu “khi nào về”. Phải ha… người ta nói cậu Quang Anh vừa về tỉnh, nhưng có thật là sẽ về làng không? Nếu có… thì sao? Một cơn gió thoảng qua, làm rơi mấy chiếc lá xuống mặt giếng. Bọt nước nổi lên, phản chiếu khuôn mặt Duy – đỏ vì nắng hay vì điều gì đó, cậu cũng chẳng biết.
Đêm về, trăng non treo trên mái, tiếng dế kêu râm ran. Cậu nằm trong nhà, nghe tiếng mấy bà hàng xóm vẫn rì rầm ngoài ngõ:
nvp
nvp
Con bá hộ về rồi đó!
nvp
nvp
Ừ, nghe nói học hành giỏi giang, về phụ cha trông điền sản. Coi chừng gặp Duy, khéo thành thật luôn à nha!
Duy kéo chăn trùm kín đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không quan tâm… không quan tâm gì hết…
Nhưng mí mắt khẽ giật, tim lại đập loạn nhịp. Xa xa, cuối con đường đất dẫn vào làng, có một chiếc xe ngựa đang dừng lại. Bóng người bước xuống, áo choàng đen vắt hờ qua vai, gió đêm lùa qua làm mái tóc khẽ tung. Người đó ngẩng lên, đôi mắt đen sâu phản chiếu ánh trăng, nhìn về hướng ngôi nhà nhỏ bên giếng nước.
Khoé môi cong thành nụ cười khó đoán.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"Hoàng Đức Duy… nghe đồn em thích ta sao?"
Tiếng gió lùa qua hàng tre, như đáp lại, khẽ xào xạc — báo hiệu, định mệnh sắp thật sự bắt đầu.

2

Từ ngày cái tin “Duy mê cậu Quang Anh” nổ ra, làng Đông chưa có ngày nào yên ổn. Mới sáng sớm, con gà còn chưa kịp gáy trọn tiếng, Duy đã nghe tiếng bà Tư đầu ngõ réo inh ỏi:
nvp
nvp
Duy ơi! Đừng quét sân nữa, nghe nè! Người ta nói cậu Quang Anh sắp về đó!
Câu đó vừa buông, con gà nhà Duy giật mình vỗ cánh bay mất. Còn Duy thì ngồi phệt xuống đất, tay vẫn cầm cái chổi:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lạy trời, con còn chưa kịp lấy vợ, đừng giỡn kiểu đó...
Mà đúng là trời không thương. Đi chợ thì bà bán cá hỏi:
nvp
nvp
Mai mốt cậu về, mày tính mặc đồ màu gì đi gặp?
Ra ruộng thì đám trai làng hô lên:
nvp
nvp
Ê Duy! Cậu về làng là mày được ăn hỏi luôn đó nha!
Duy tức đến muốn đập cái cuốc, nhưng miệng vẫn phải cười gượng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mấy người khùng vừa thôi! Tôi còn chưa thấy mặt, gặp đâu mà cưới!
Càng cãi, người ta càng hứng. Tin đồn lan nhanh đến mức đứa trẻ trong làng cũng biết. Con nít đi học còn trêu:
nvp
nvp
Cậu Duy ơi, con trai bá hộ về làng, chú có mừng hông?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mừng cái đầu tụi bây! Về làng liên quan gì tao?
Nhưng nói vậy thôi, lòng Duy vẫn hơi ngứa ngáy. Cái tên “Nguyễn Quang Anh” nghe riết thành quen, mà chẳng hiểu sao lại thấy hơi… chờ. Chiều đó, Duy ra sông giặt áo. Dòng nước mát, trời trong, mây lững thững. Cậu vừa vò áo vừa lẩm bẩm:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không biết đẹp trai cỡ nào mà dân làng tấm tắc hoài. Học Tây học Tàu gì cũng vừa chứ, có phải tiên đâu mà ai cũng mê.
Một bà già đi ngang nghe vậy liền góp vui:
nvp
nvp
Chà, cậu đó xưa giờ nổi tiếng lắm nghen! Hồi nhỏ học chữ giỏi, lại cưỡi ngựa như gió. Tới tuổi lớn, người ta đem qua tỉnh học, nghe nói giờ về lo sổ sách nhà bá hộ. Tướng tá thì khỏi chê, người trắng như bột, mặc áo dài mà ngẩng đầu cái là gái trong làng té xỉu.
Duy phun cả nước:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trắng như bột? Bộ ma hả?
Bà già cười khì:
nvp
nvp
Không ma mà đẹp trai chết người đó. Mày không tin hả, chờ đi, cậu mà về làng, đừng nói mày cả đám con trai cũng phải ngoái lại nhìn.
Duy lau mặt, trợn mắt:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi trời đất ơi, con chỉ muốn sống yên thân thôi, đừng ai ngoái nhìn ai hết!
Nói vậy, chứ tối về nằm trằn trọc mãi. Trên mái nhà nghe mưa rơi lộp độp, trong đầu Duy vẫn văng vẳng mấy câu “trắng như bột, cưỡi ngựa như gió” mà tự nhiên mặt lại nóng. Cậu lăn qua lăn lại, chui vào chăn rồi lại chui ra, vừa cười vừa chửi mình:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày điên rồi Duy ơi, người ta có biết mày là ai đâu mà nghĩ lung tung!
Nhưng nghĩ sao thì sáng hôm sau, cậu vẫn chạy ra quán nước gốc đa, giả vờ mua trà. Bà chủ quán thấy là cười mím chi:
nvp
nvp
Duy lại đây chi, nghe tin mới hả?
Duy giả vờ bình thản:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Uống nước thôi mà, ai thèm hóng.
Bà đặt ly nước trước mặt, hạ giọng:
nvp
nvp
Cậu Quang Anh đúng là sắp về thiệt. Nghe đâu ông bá hộ bệnh, gọi cậu về trông nom sổ sách. Lần này về, chắc ở lại lâu.
Duy khựng tay, rồi cười trừ:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ờ, vậy hả. Thì… chuyện nhà người ta.
Bà chủ nhìn cậu, ánh mắt hóm hỉnh:
nvp
nvp
Nghe nói cậu ấy giỏi lắm, làm gì cũng quyết liệt. Người như vậy, nếu để ý ai thì… xác định khó thoát nha con.
Duy suýt sặc nước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con chưa gặp người ta, sao lại bị dọa kiểu đó?
Bà cười, vừa xếp lại ấm trà vừa nói nhỏ:
nvp
nvp
Có khi người ta nghe tin đồn rồi đó chứ. Biết đâu về làng là để tìm người đồn...
Duy đứng bật dậy, giật mình như bị ai chọt điện:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con đi về! Gió mạnh quá, sợ bay… cái nón!
Cậu chạy về thật, vừa đi vừa lẩm bẩm:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời ơi, ai réo tên tôi nữa là tôi dời làng luôn!
Thế nhưng bước chân lại chậm dần. Trong đầu, cái tên “Nguyễn Quang Anh” lại vang lên rõ mồn một, chẳng chịu biến mất. Duy nhìn về phía cuối làng, nơi con đường đất dẫn ra cánh đồng, ánh nắng vàng trải như mật. Cậu tự cười một cái, giọng nửa thách thức, nửa tò mò:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nghe nói cậu tài lắm hả? Vậy thử xem… tài tới cỡ nào.
Xa xa, trong tiếng gió, có ai đó bật cười rất khẽ — như thể đã nghe được lời thách thức ấy.

3

Mấy ngày nay, Hoàng Đức Duy sống trong cảnh không khác gì... cá trong chảo mỡ. Đi đâu cũng nghe “Quang Anh”, “bá hộ”, “cậu tài”, “định mệnh”. Còn bản thân cậu thì chỉ muốn cuốn chiếu cuốn gối trốn ra đảo. Sáng sớm, Duy vác cuốc ra ruộng, vừa đi vừa lầm bầm:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thiệt tình, người ta chưa về mà làng này như có hội. Không biết lúc cậu đó xuất hiện thì chắc tôi phải bỏ xứ mất...
Bên bờ ruộng, ông Sáu đang thả trâu nghe vậy cười hô hố:
nvp
nvp
Ủa, bỏ chi con? Mày là người ta đồn mà còn không thấy tự hào hả? Cả làng này có mỗi mày được ‘ghép đôi’ với trai tài đó nghen!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ghép cái nồi á! Con sợ lắm rồi!
Duy vừa nói vừa vung cuốc làm đất mạnh tới mức bùn bắn tung tóe, dính cả lên mặt ông Sáu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
^^
nvp
nvp
Ê trời đất, đánh ruộng chứ không đánh nhau nghen con trai!
Duy cười trừ, rồi cúi gằm xuống cắm cúi làm tiếp, miệng vẫn làu bàu:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
"Cho tôi yên đi, yên thôi là được..."
Nhưng đời nào chịu yên. Chưa tới trưa, tin “cậu Quang Anh đã về tới nhà bá hộ” đã lan nhanh như gió bấc. Mấy bà mấy cô trong chợ thì như ong vỡ tổ.
-Nghe nói cậu mặc áo dài xanh, đi ngựa trắng đó! -Trời ơi, chắc nhìn như tiên giáng trần! -Còn ai đó, thằng Duy nhà ông Hoàng chắc vui lắm nghen!
Bà Hai bán xôi nói chắc nịch:
nvp
nvp
Tui thấy rồi đó! Đẹp trai quá trời, mà lạnh như băng! Con mắt liếc qua thôi là người ta muốn xỉu!
Duy đứng nghe mà như bị rút mất máu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa, lạnh như băng? Vậy tui gặp chắc chết rét.
Rồi cậu xách gánh xôi về, miệng lẩm bẩm không ngừng:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đẹp trai thì kệ người ta, liên quan gì tui đâu chứ trời ơi…
Tối đó, Duy ra bờ ao rửa mặt, nước trong phản chiếu ánh trăng tròn. Cậu nhìn xuống mặt nước, thấy mình lem luốc, tóc rối, áo dính bùn — đúng kiểu “người thường không pha chút thần tiên”.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đúng là không cùng thế giới. Cậu đó chắc cầm bút, còn mình thì cầm cuốc.
Rồi cười một mình:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thôi, ai đồn kệ họ. Miễn không đụng tới tôi là được.
Nhưng trời vốn thích trêu. Ngay sáng hôm sau, trong khi Duy đang xếp dưa ngoài chợ, một cậu bé chạy đến thở hổn hển:
nvp
nvp
Anh Duy! Cậu Quang Anh hỏi thăm anh đó!
Cả chợ nín thở. Tiếng dao băm thịt cũng ngưng, tiếng ruồi vo ve cũng như biến mất. Chỉ còn Duy đứng đực ra, miệng méo xệch:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hỏi... hỏi cái gì?•////•
nvp
nvp
Dạ… cậu hỏi ‘người tên Duy ở đâu’. Rồi gật đầu một cái. Rồi im.
Nghe xong, Duy chỉ muốn chui xuống sạp dưa trốn. Bà bán cá hét lên:
nvp
nvp
Thấy chưa! Người ta về là hỏi mày đầu tiên đó con ơi!
Duy lắp bắp:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết đâu… hỏi để kiện tui vì đồn bậy!
nvp
nvp
Thôi đi, người ta về tìm mày là rõ ràng rồi!
Cả chợ nhao nhao, người cười người la, còn Duy thì chạy thẳng về nhà, đóng sầm cửa lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trời đất ơi, cái miệng thiên hạ hại người thật mà!
Cậu ngồi phịch xuống, ôm đầu. Từ ngoài ngõ, tiếng mấy bà hàng xóm vẫn râm ran:
nvp
nvp
Không biết cậu có ghé qua nhà Hoàng Đức Duy không ta? Chắc ghé chứ! Đã hỏi tên là phải tìm cho ra!
Duy nghe mà lòng run run, vừa sợ vừa… không hiểu sao llại thấy tim đập nhanh hơn. Đêm đos, gió thổi qua hàng cau trước nhà, tiếng xào xạc nghe như ai thì thầm. Cậu trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu cứ hiện lên hình ảnh một người “đi ngựa trắng, áo xanh, ánh mắt lạnh” – dù chưa hề thấy thật. Rồi cậu bật dậy, chửi thề nhỏ:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chết tiệt, chưa thấy mặt mà đã mệt tim!•////•
Cậu cười khổ, nằm lại xuống giường, tay gác trán. Bên ngoài, trăng tròn treo giữa trời, soi sáng khắp làng Đông. Xa xa, có bóng người cưỡi ngựa đi chậm qua cổng nhà bá hộ, đôi mắt sâu như đang cười nhạt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
*Hoàng Đức Duy à... ta hỏi rồi, không ngờ cậu thật sự có thật.*
Gió nhẹ thổi, lá cau rung lên khe khẽ, như lời đáp khẽ khàng của định mệnh đang chuẩn bị trút xuống.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play